Vạn vật không lên tiên - Chương 340: Vách Ngăn Sắt Đá: Lời Từ Chối Của Thành Linh
Thiết Giáp Thành, một pháo đài uy nghi sừng sững giữa Huyền Vực, giờ đây không chỉ là một kiến trúc vĩ đại mà còn là biểu tượng sống động của một ý chí kiên cố đến mức cực đoan. Sáng sớm, khi vầng dương vừa hé mình sau những ngọn tháp thép cao vút, rải những tia nắng vàng nhạt lên những bức tường xám lạnh, Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong bước đi trên những con phố chính. Không khí nơi đây không mang vẻ thanh bình thường thấy của một buổi bình minh, mà thay vào đó là một sự căng thẳng vô hình, một áp lực âm ỉ đè nặng lên mọi thứ. Mỗi bước chân của họ đều như dẫm lên một mạng lưới cảm ứng vô hình, khiến mọi ánh nhìn xung quanh đều đổ dồn về phía ba người.
Hắn Mặc không vội vã, đôi mắt đen láy chậm rãi lướt qua từng phiến đá lát đường, từng cột đèn lồng bằng sắt rèn, từng tấm giáp nặng nề ốp trên những bức tường thành. Hắn vươn ý chí của mình, một sợi tơ vô hình của sự thấu cảm, cố gắng len lỏi vào sâu thẳm ‘linh hồn’ của thành phố. Hắn muốn chạm đến ‘vật tính’ của nó, muốn lắng nghe câu chuyện thầm kín mà nó cất giấu, giống như cách hắn đã từng làm với Cổ Kiếm Hồn. Tuy nhiên, lần này, phản ứng lại không phải là một sự đón nhận hay thậm chí là một sự tò mò.
Thay vào đó, Tần Mặc cảm nhận được một lực cản vô hình, cứng rắn tựa như vách thép muôn năm không sờn. Nó không phải là một bức tường câm lặng, mà là một sự phản kháng chủ động, mạnh mẽ, như hàng ngàn lưỡi dao sắc bén cùng lúc chĩa thẳng vào ý thức của hắn, đẩy lùi mọi nỗ lực thâm nhập. Từng chi tiết kiến trúc xung quanh, vốn đã mang vẻ vững chãi, giờ đây dường như co rút lại, những phiến đá khép chặt hơn, những tấm giáp trên tường thành như tự động thu mình vào, tạo thành một lớp vỏ bọc kín mít không khe hở. Tần Mặc có cảm giác như cả thành phố đang cùng lúc hít vào, gồng mình lên, từ chối mọi sự tiếp xúc, mọi sự xâm nhập từ bên ngoài.
“Nó đang từ chối… một sự từ chối tuyệt đối,” Tần Mặc khẽ thầm thì, giọng hắn trầm thấp, ánh mắt vẫn không ngừng quét qua những bức tường cao ngất. Hắn có thể cảm nhận được sự bài xích mãnh liệt, một ý chí sắt đá không muốn bị thấu hiểu, không muốn bị dò xét. Ý chí này không có vẻ gì là ác độc, nhưng nó lạnh lùng, dứt khoát, và không khoan nhượng. Nó giống như một kẻ đã từng bị tổn thương sâu sắc, nay xây dựng một pháo đài tinh thần kiên cố, không cho phép bất kỳ ai bước qua ngưỡng cửa phòng vệ của mình.
Tô Lam đi bên cạnh Tần Mặc, dáng người thanh tú nhưng đầy cảnh giác. Nàng đưa tay rút nhẹ thanh kiếm bên hông, tiếng kim loại cọ vào vỏ kiếm khẽ kêu lên một tiếng lanh canh sắc lạnh, như một lời đáp trả cho sự thù địch vô hình bao trùm. Đôi mắt phượng của nàng quét một vòng, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ những người lính tuần tra với ánh mắt dò xét cho đến những bức tượng chiến binh bằng đá cẩm thạch mang vẻ nghiêm nghị. “Thành Linh này… không hề thân thiện,” nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự căng thẳng. “Cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang theo dõi chúng ta, từng cử động, từng hơi thở đều không thoát khỏi tầm nhìn của nó.” Nàng có thể cảm nhận được sự nặng nề của không khí, sự dè chừng trong ánh mắt của những cư dân thành phố, tất cả đều là biểu hiện của ý chí thành linh.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, cũng cảm nhận được điều bất thường. Lông trên gáy nó khẽ dựng đứng, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Nó gầm gừ nhẹ, tiếng gầm như luồng gió khô khốc lướt qua kẽ răng, không quá lớn nhưng đủ để biểu lộ sự bất an và sẵn sàng bảo vệ chủ nhân của mình. Nó đi sát bên Tần Mặc, thân hình cường tráng tạo thành một tấm chắn vô hình trước những ánh mắt nghi ngờ.
Các đội tuần tra của thành phố, những người lính mặc giáp trụ nặng nề, thân hình vạm vỡ, bước đi với những nhịp chân đều đặn, mạnh mẽ như tiếng trống trận, tạo nên một âm hưởng đều đặn, khô cứng trong không gian. Ánh mắt họ, dưới vành mũ giáp, lạnh lùng và dò xét, dừng lại lâu hơn trên Tần Mặc và Hắc Phong. Họ không nói gì, nhưng sự hiện diện của họ đã đủ để tạo nên một áp lực vô hình, một lời cảnh báo không cần ngôn từ. Mùi kim loại nồng nặc, mùi than cháy phảng phất từ những lò rèn đâu đó trong thành, hòa quyện với mùi không khí khô lạnh, tạo nên một tổng thể cảm giác cứng nhắc, thiếu đi sự mềm mại của sự sống.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng tập trung ý thức, tìm kiếm một khe hở dù là nhỏ nhất trong bức tường phòng thủ tinh thần của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của ý chí này. Nó không phải là một cá thể đơn lẻ, mà là một hợp thể được dệt nên từ vô số ý niệm phòng thủ của hàng triệu khối vật chất, hàng ngàn năm lịch sử. Mỗi phiến đá, mỗi thanh thép đều mang trong mình một mảnh ký ức về sự kiên cố, về nỗi sợ hãi bị phá hủy, bị tổn thương. Đây là một sự từ chối đến từ bản chất, một sự tự vệ đã ăn sâu vào cốt lõi của sự tồn tại.
Trong tâm trí Tần Mặc, Cổ Kiếm Hồn khẽ rung động, như một lời nhắc nhở. Nó đã từng là một ý chí sắc bén, đơn thuần, nhưng cũng đã từng đứng trước ngưỡng cửa của sự "thăng cấp" cực đoan, suýt nữa đánh mất đi bản chất thuần khiết của mình. Giờ đây, nó đã tìm thấy con đường cân bằng, con đường mà nó không cần phải "trở thành" thứ khác để chứng minh giá trị. Nhưng Thiết Giáp Thành Linh lại khác. Nó không tìm kiếm sự sắc bén, mà tìm kiếm sự bất hoại. Nó không muốn thay đổi, nó muốn trở thành bản thân sự bất biến, sự vĩnh cửu của một pháo đài không bao giờ sụp đổ. Đây chính là một dạng "thăng cấp" cực đoan khác, không phải là linh khí hay sức mạnh cá nhân, mà là sự kiên cố tuyệt đối, một sự bất tử theo cách riêng của nó.
Tần Mặc mở mắt. Hắn biết rằng để cảm hóa được ý chí này, hắn không thể dùng cách đơn giản như với Cổ Kiếm Hồn. Nó quá lớn, quá kiên cố, và quan trọng hơn, nó quá sợ hãi. Nỗi sợ hãi đó đã biến thành một lớp giáp tinh thần dày đặc, từ chối mọi sự tiếp cận, mọi sự thấu hiểu. Hắn cần một cách tiếp cận khác, một chìa khóa để mở khóa cánh cửa của nỗi sợ hãi sâu thẳm đang phong tỏa Thiết Giáp Thành Linh. Hắn cần phải tìm ra vết thương nguyên thủy đã định hình nên "vật tính" của nó, cái lý do sâu xa nhất khiến nó phải gồng mình lên chống lại cả thế giới, chống lại cả những ý niệm về sự thay đổi và cân bằng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại và sự cảnh giác bao trùm. Con đường phía trước chắc chắn sẽ không hề dễ dàng, nhưng trong đôi mắt Tần Mặc vẫn ánh lên một sự kiên định không lay chuyển.
Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh điểm, rải những tia nắng chói chang xuống Thiết Giáp Thành, Tần Mặc và đồng đội tìm một góc khuất, dưới bóng một tòa tháp cũ kỹ, rêu phong. Nơi đây, sự ồn ào của thành phố dường như bị nuốt chửng bởi những bức tường đá dày, chỉ còn lại những âm thanh vọng lại mờ nhạt từ xa xăm. Mùi ẩm mốc và bụi đá cũ kỹ trộn lẫn với mùi kim loại thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, có phần ảm đạm, khác hẳn với sự căng thẳng khô khan ở các khu vực chính.
Tần Mặc ngồi xuống phiến đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm. Dù Thành Linh đã từ chối hắn, nhưng hắn vẫn không ngừng suy tư về bản chất của sự từ chối ấy. Nó không phải là sự thù địch mù quáng, mà là một sự tự vệ được xây dựng trên một nỗi sợ hãi sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự cô độc của nó, một thực thể khổng lồ tự nhốt mình trong lớp giáp vô hình của sự bất khả xâm phạm.
Khi Tần Mặc đang chìm đắm trong suy nghĩ, một bóng người lướt qua góc tháp. Đó là một ông lão gầy gò, thân hình mảnh khảnh như một cành cây khô héo. Ông ta mặc một bộ áo choàng rộng thùng thình màu xám tro, che kín gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ ra một phần cằm nhọn và đôi mắt đục ngầu, sâu hoắm, như chứa đựng vô vàn bí ẩn của thời gian. Trong tay ông ta là một cây quẻ cũ kỹ, thân gỗ đã sờn bóng, những lá bài bằng ngọc thô được gắn trên đó phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, lập lòe, như thể đang thì thầm những lời tiên tri cổ xưa.
Ông lão không nhìn Tần Mặc hay Tô Lam, mà hướng ánh mắt vô định về khoảng không, như thể đang giao tiếp với một thực thể vô hình nào đó. Giọng ông ta khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như tiếng đá cọ vào nhau, khó nghe nhưng lại đầy sức nặng, như những lời thì thầm từ vực sâu thời gian. “Vách ngăn thép… không phải vì giáp, mà vì sợ hãi. Sợ hãi sự hoàn hảo sẽ tan vỡ… Sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi sự mềm yếu… Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nỗi sợ là hiển nhiên. Cái giá của sự hoàn hảo… là sự cô độc vĩnh cửu.”
Tô Lam giật mình. Nàng vốn là người điềm tĩnh, nhưng những lời nói khó hiểu của ông lão, cùng với vẻ ngoài kỳ dị của y, khiến nàng không khỏi cảnh giác. Nàng lập tức kéo Tần Mặc lùi lại một bước, đôi mắt phượng sắc bén quét một vòng, đảm bảo không có mối nguy hiểm nào rình rập. “Lão ta là ai?” nàng thì thầm, giọng nói mang theo chút băn khoăn. “Đừng để tâm những lời vô nghĩa của người điên. Thành Linh đã đủ phức tạp rồi, đừng để những lời mê sảng này làm nhiễu loạn tâm trí chàng.”
Tần Mặc không đáp lời Tô Lam ngay. Hắn vẫn đứng lặng, ánh mắt trầm tư nhìn về phía ông lão. Những lời nói ấy, dù khó hiểu, lại chạm đến một khía cạnh sâu xa trong suy nghĩ của hắn về Thiết Giáp Thành Linh. “Không vô nghĩa…” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn chậm rãi, “có lẽ là lời cảnh báo. Vách ngăn thép… không phải vì giáp, mà vì sợ hãi. Sợ hãi sự hoàn hảo sẽ tan vỡ…” Hắn lặp lại những lời đó trong tâm trí, cảm thấy như một mảnh ghép vừa khớp vào bức tranh mà hắn đang cố gắng giải mã. Thành Linh này, với sự kiên cố tuyệt đối của nó, đã xây dựng một lớp giáp không chỉ bằng vật chất mà còn bằng nỗi sợ hãi, nỗi sợ hãi mất đi sự "hoàn hảo" mà nó đã dày công tạo dựng. Nỗi sợ hãi này có thể đã ăn sâu vào "vật tính" của nó từ rất lâu, có lẽ từ một sự kiện bi thảm nào đó trong quá khứ, khiến nó không còn tin tưởng vào bất kỳ điều gì khác ngoài sự bất biến, sự không thể bị phá hủy.
Thiên Cơ Lão Nhân dường như cảm nhận được ánh mắt của Tần Mặc. Ông ta khẽ phẩy tay, cây quẻ trong tay phát ra một luồng sáng mờ ảo, như những đốm lửa ma trơi lập lòe trong không trung, rồi tan biến vào hư vô. Ngay lập tức, thân ảnh gầy gò của ông lão cũng mờ dần, rồi biến mất hoàn toàn, nhanh đến mức không ai c�� thể theo kịp. Ông ta xuất hiện và biến mất như một bóng ma, để lại phía sau chỉ là những lời tiên tri bí ẩn và một sự im lặng nặng nề.
Tần Mặc đứng đó, cảm nhận sự trống rỗng nơi ông lão vừa đứng. Hắn không ngạc nhiên trước sự biến mất kỳ lạ này, bởi trong Huyền Vực, những kẻ sở hữu thần thông diệu pháp như Thiên Cơ Lão Nhân không phải là hiếm. Điều khiến hắn bận tâm hơn là những lời ông lão đã nói. “Cái giá của sự hoàn hảo là sự cô độc vĩnh cửu.” Câu nói đó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời lý giải cho sự từ chối tuyệt đối mà Thiết Giáp Thành Linh dành cho hắn. Nó đã chọn con đường của sự hoàn hảo, sự bất khả xâm phạm, nhưng cái giá phải trả là sự cô lập, sự không thể kết nối, không thể dung nạp bất kỳ sự thay đổi nào.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Thiên Cơ Lão Nhân vừa biến mất, như thể nó vẫn có thể nhìn thấy một dấu vết vô hình nào đó. Tô Lam đặt tay lên vai Tần Mặc, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng. “Thiên Diệu Tôn Giả và những dự án ‘thăng cấp’ cực đoan… liệu có phải đã lợi dụng chính nỗi sợ hãi này của các vật thể để thúc đẩy con đường của mình?” nàng hỏi, giọng nói nàng khẽ run lên.
Tần Mặc gật đầu. “Rất có thể. Khi một vật thể quá sợ hãi sự tổn thương, quá khao khát sự bất khả xâm phạm, chúng sẽ dễ dàng bị dẫn dụ bởi những lời hứa hẹn về sức mạnh tuyệt đối, về sự thăng cấp mà không cần phải đối mặt với bản chất thật sự của mình.” Hắn nhớ lại những lời của Hiền Giả Cổ Đại trong ký ức của Cổ Kiếm Hồn: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời cảnh báo đó giờ đây không chỉ là một chân lý cổ xưa, mà còn là một hiện thực đang dần hiển lộ qua Thiết Giáp Thành Linh. Con đường của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là con đường cân bằng, mà là con đường của sự kiểm soát và lợi dụng, đẩy vạn vật vào một sự nghiệp thăng cấp điên cuồng, đánh đổi bản chất để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Tần Mặc cảm thấy trách nhiệm của mình càng thêm nặng nề. Hắn không chỉ phải cảm hóa một ý chí, mà còn phải đối đầu với một triết lý, một con đường sai lầm đã ăn sâu vào tâm trí của quá nhiều thực thể.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn trên Thiết Giáp Thành. Những tia nắng cuối cùng rải màu cam đỏ rực rỡ lên những đỉnh tháp thép cao vút, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa bi tráng. Gió mạnh bắt đầu rít lên, luồn lách qua những khe hở của kiến trúc, tạo thành những âm thanh vù vù như tiếng than khóc của kim loại. Tần Mặc và Tô Lam đứng trên một tháp canh ở rìa thành, nơi có thể quan sát toàn cảnh thành phố đang dần chìm vào bóng tối và cảm nhận rõ nhất ý chí mạnh mẽ của Thành Linh.
Từ độ cao này, Tần Mặc có thể thấy rõ hơn cấu trúc phòng thủ kiên cố của Thiết Giáp Thành. Những bức tường thành dày dặn, những tháp canh vững chãi, những cơ chế phòng thủ tinh vi bằng kim loại và đá được bố trí dày đặc. Dưới chân tháp, các Thủ Vệ trưởng và Thiết Giáp Phụ Tá đang hối hả kiểm tra từng chốt khóa, từng bánh răng, từng cơ cấu phòng thủ. Ánh đèn lồng bắt đầu le lói thắp sáng, rọi rõ khuôn mặt nghiêm nghị, không chút biểu cảm của họ. Mùi sắt nồng nặc và mùi dầu máy thoang thoảng bay lên theo gió, hòa quyện với không khí lạnh lẽo trên cao, càng làm tăng thêm cảm giác về một cỗ máy chiến tranh khổng lồ, luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Tần Mặc vươn ý thức của mình một lần nữa, không còn cố gắng thâm nhập sâu vào, mà chỉ là chạm nhẹ, muốn cảm nhận phản ứng của Thành Linh. Hắn cảm thấy áp lực từ Thành Linh càng lúc càng nặng nề hơn, không chỉ là sự từ chối thụ động mà còn là một sự đẩy lùi chủ động, như một bàn tay vô hình đang cố gắng hất hắn ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của nó. Đó là một ý chí sắc bén, quyết liệt, không khoan nhượng. Tần Mặc có cảm giác như Thành Linh đang cố gắng tự phong tỏa chính nó, dựng lên một lớp giáp tinh thần không thể xuyên thủng, từ chối mọi sự tiếp cận, mọi ý niệm về sự thay đổi.
“Nó đang tự phong tỏa,” Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn tháp mờ ảo trong ánh hoàng hôn. Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi lời đều chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Nó không muốn thay đổi, không muốn bị ‘tiếp cận’. Nó sợ rằng bất kỳ sự thay đổi nào cũng sẽ làm tan vỡ sự ‘hoàn hảo’ mà nó đã dày công xây dựng. Nó sợ hãi sự yếu mềm, sợ hãi sự tổn thương, đến mức thà cô độc trong sự kiên cố còn hơn là chấp nhận một chút rủi ro của sự thay đổi.” Hắn nhớ lại những lời của Thiên Cơ Lão Nhân: “Cái giá của sự hoàn hảo là sự cô độc vĩnh cửu.” Giờ đây, hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó.
Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, đặt tay lên chuôi kiếm, đôi mắt phượng nhìn về phía chân trời đỏ rực. Gió mạnh tạt vào người nàng, làm mái tóc đen dài bay phất phơ. “Liệu chúng ta có thể phá vỡ bức tường này không?” nàng hỏi, giọng nói nàng cũng mang theo một chút trầm tư. “Có vẻ nó còn kiên cố hơn bất kỳ pháo đài vật chất nào. Đây không chỉ là một trận chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về ý chí, về niềm tin.” Nàng cảm nhận được sự thách thức to lớn mà Tần Mặc đang phải đối mặt. Không giống như những trận chiến kiếm pháp mà nàng quen thuộc, cuộc chiến này diễn ra trong lĩnh vực tinh thần, nơi ý chí là vũ khí và lòng đồng cảm là chìa khóa.
Tần Mặc không đáp lại Tô Lam ngay. Hắn vươn tay ra, lòng bàn tay hướng về phía trung tâm thành phố, cố gắng chạm vào “ý chí” của Thành Linh một lần nữa, không phải để thâm nhập, mà chỉ để cảm nhận. Hắn muốn thử thách giới hạn của sự từ chối này, muốn tìm hiểu xem sự kiên cố của nó đến mức nào. Ngay lập tức, một luồng sóng năng lượng vô hình nhưng sắc bén, lạnh lẽo như kim loại cắt vào da thịt, bắn ra từ Thành Linh, xuyên thẳng vào ý thức của Tần Mặc. Nó không gây ra đau đớn thể xác, nhưng là một cảm giác nhói buốt trong tinh thần, như thể ý thức của hắn vừa bị một lưỡi kiếm vô hình cắt ngang. Hắn lùi lại một bước, cảm thấy choáng váng trong giây lát.
Hắc Phong lập tức gầm gừ một tiếng dữ dội, thân hình nó lao tới đứng chắn trước Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ căm tức và bảo vệ. Lông nó dựng đứng, sẵn sàng tấn công bất kỳ thứ gì dám làm hại chủ nhân của mình. Tiếng gầm của nó vang vọng trong không gian, phá vỡ sự tĩnh lặng căng thẳng của hoàng hôn.
Dưới chân tháp, các Thủ Vệ trưởng và Thiết Giáp Phụ Tá đang kiểm tra cơ chế phòng thủ, lập tức quay đầu nhìn lên. Ánh mắt họ không còn đơn thuần là dò xét, mà đã chuyển sang vẻ nghi ngờ rõ rệt, thậm chí là thù địch. Họ đã cảm nhận được sự xáo động tinh thần, sự va chạm giữa ý chí của Tần Mặc và Thành Linh. Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng bản năng phòng thủ của họ, được rèn luyện bởi ý chí Thành Linh, đã mách bảo rằng Tần Mặc là một mối đe dọa.
Tần Mặc đưa tay xoa nhẹ trán, cảm giác đau buốt trong tinh thần dần dịu đi. Hắn biết rằng Thành Linh đã chủ động tấn công, một lời tuyên bố rõ ràng về sự từ chối và cảnh báo. Nó không chỉ không muốn bị thấu hiểu, mà còn muốn đẩy hắn đi, không cho phép hắn tồn tại trong lãnh địa của nó. Đây là một sự kiên cố mà hắn chưa từng gặp phải, một ý chí bướng bỉnh và sợ hãi đến mức sẵn sàng dùng mọi cách để bảo vệ bản thân.
Trong thâm tâm, Cổ Kiếm Hồn lại khẽ lay động, như một lời động viên, một lời nhắc nhở rằng mọi ý chí, dù kiên cố đến đâu, cũng có một bản chất sâu xa ẩn giấu. Bài học về sự chấp nhận bản chất, về việc không cần phải "thoát ly" để tìm kiếm sức mạnh, vẫn là kim chỉ nam của hắn. Thử thách này không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh hay ý chí, mà còn là một cuộc kiểm chứng triết lý sống của Tần Mặc, một cuộc chiến để định nghĩa lại ý nghĩa của sự kiên cố và sự tồn tại. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ kiên định đến tận cùng. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt, mang theo chân lý cổ xưa và niềm hy vọng về một Huyền Vực cân bằng. Dù Thiết Giáp Thành Linh có từ chối hắn đến đâu, hắn cũng sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ tìm ra vết thương của nó, tìm ra nỗi sợ hãi đã định hình nên sự kiên cố này, và dùng lòng đồng cảm của mình để phá vỡ bức tường thép của nỗi sợ hãi, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.