Vạn vật không lên tiên - Chương 337: Tiếng Kiếm Vọng Ngân: Sự Chấp Thuận Của Bản Ngã Nguyên Thủy
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của căn phòng nằm khuất phía sau Lò Rèn Cự Lực, hắt lên vách tường đá xám xịt những vệt sáng vàng nhạt, xua đi phần nào cái âm u, nặng nề của đêm tối đã qua. Không khí trong căn phòng vẫn còn vương vấn mùi thuốc thảo mộc và hơi ấm dịu nhẹ từ lò sưởi nhỏ, nơi Tô Lam vẫn cẩn trọng duy trì ngọn lửa. Tiếng búa đập thép trầm đục, tiếng lửa cháy bùng và tiếng than nổ lép bép từ lò rèn chính vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự sống và lao động.
Tần Mặc khẽ cựa mình, đôi mắt đen láy từ từ mở ra. Cảm giác mệt mỏi cùng cực vẫn còn vương vấn trong từng thớ thịt, nhưng sâu thẳm bên trong, một nguồn năng lượng thuần khiết đang luân chuyển, nhẹ nhàng xoa dịu những vết tích của sự kiệt quệ. Hắn biết, đó không chỉ là linh lực của bản thân hồi phục, mà còn là sự cộng hưởng tinh tế từ Cổ Kiếm Hồn. Thanh kiếm cổ kính giờ đây không còn mang vẻ gỉ sét hay âm u, mà hóa thành một luồng kiếm khí trong suốt, tĩnh lặng, lơ lửng ngay cạnh đầu giường Tần Mặc, như một người bạn đồng hành trung thành và thấu hiểu. Nó không còn phát ra kiếm khí hung hãn hay khao khát thăng hoa như trước, thay vào đó là những rung động tinh tế, tràn đầy sự thanh tịnh và kiên định với bản chất nguyên thủy của nó.
Tô Lam, đang ngồi bên cạnh, khẽ giật mình khi thấy Tần Mặc tỉnh giấc. Nàng vội vàng đặt chén thuốc trên tay xuống, ánh mắt phượng sáng ngời ánh lên vẻ lo lắng pha lẫn mừng rỡ. Nàng vẫn giữ nguyên bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, nhưng mái tóc dài đã hơi rối, cho thấy nàng đã thức suốt đêm để chăm sóc hắn. Hắc Phong, vẫn cuộn tròn bên cạnh giường, cũng khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ rực của nó dịu đi, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, rồi rướn người dụi dụi cái đầu lông đen tuyền vào lòng bàn tay Tần Mặc, như một lời chào mừng và cũng là sự khẳng định của lòng trung thành không đổi.
“Ngươi đã tỉnh rồi, Tần Mặc,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng mang theo chút khàn đặc vì mệt mỏi, nhưng tràn đầy sự nhẹ nhõm. Nàng đỡ hắn ngồi dậy, cẩn thận đặt gối sau lưng hắn. “Ngươi lại liều mạng rồi. Nhưng… ta mừng vì ngươi đã thành công.” Nàng đưa chén thuốc cho hắn, ánh mắt dõi theo từng cử động.
Tần Mặc đón lấy chén thuốc, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay nàng. Hắn nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng chát của thảo dược nhanh chóng tan chảy trong miệng, mang theo một chút ngọt ngào dễ chịu. “Nó xứng đáng,” hắn khẽ đáp, giọng nói còn yếu ớt nhưng đầy bình thản, đôi mắt hắn hướng về luồng kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn. “Nó chỉ cần một người lắng nghe chân thật, một cơ hội để tìm lại chính mình.” Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đã trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Nó đã giằng xé giữa khát vọng "thăng cấp" đã ăn sâu vào "vật tính" của mình qua hàng ngàn năm, và tiếng gọi của bản chất thuần khiết mà Tần Mặc đã gợi mở. Cuộc đấu tranh ấy đã suýt chút nữa khiến nó tự hủy hoại, nhưng cuối cùng, nó đã chọn con đường của riêng mình – con đường của sự hoàn mỹ trong chính bản ngã của một thanh kiếm.
Ý niệm từ Cổ Kiếm Hồn khẽ rung động trong tâm thức Tần Mặc, rõ ràng và thanh thoát như tiếng kiếm minh trong trẻo: *“Sắc bén không cần phải hủy diệt. Trung thành với bản ngã, đó là vĩnh cửu.”*
Tần Mặc khẽ mỉm cười. Đó là lời khẳng định cuối cùng của Cổ Kiếm Hồn, một sự chấp thuận hoàn toàn đối với triết lý mà hắn đã mang đến. Thanh kiếm này, giờ đây, không chỉ là một binh khí uy dũng, mà còn là một minh chứng sống, một người bạn đồng hành không lời nhưng thấu hiểu vạn sự. Nó đã từ bỏ con đường "thăng cấp" cực đoan, không phải vì bị ép buộc, mà vì nó đã tìm thấy chân lý về sức mạnh đích thực nằm trong bản chất thuần khiết của nó. Sự "thăng hoa" mà các tu sĩ truy cầu hóa ra lại là sự biến chất, sự đánh mất bản ngã. Còn sự "hoàn mỹ" mà Tần Mặc hướng tới lại là sự trở về với cội nguồn, là sự tinh luyện những phẩm chất cốt lõi của vật tính.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn luồng kiếm khí trong suốt đang nhẹ nhàng xoay tròn. Nàng có thể cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa hắn và Cổ Kiếm Hồn, một sự thấu hiểu vượt xa ngôn ngữ. Nàng đã từng là một tu sĩ kiên định theo đuổi con đường thăng tiên, từng tin rằng sức mạnh đến từ sự đột phá giới hạn, từ việc biến đổi bản thân. Nhưng hành trình cùng Tần Mặc, và đặc biệt là sự kiện Cổ Kiếm Hồn, đã gieo vào lòng nàng những hạt mầm nghi vấn. Nàng thấy Tần Mặc, một thiếu niên không linh căn, không thiên phú, nhưng lại có thể khiến vạn vật tìm thấy sự vĩnh cửu trong chính bản chất của mình. Đó là một sức mạnh không đến từ linh lực, mà từ sự đồng cảm, từ sự lắng nghe. Nàng nhớ lại lời Tần Mặc đã nói với Cổ Kiếm Hồn: "Đừng sợ hãi, hãy tìm lại tiếng gọi thuần khiết của kiếm tính bên trong ngươi." Và quả thật, thanh kiếm đã nghe, đã hiểu, và đã chuyển hóa.
Nàng khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn chút lo lắng. "Cái giá ngươi phải trả cho sự 'lắng nghe' này quá lớn, Tần Mặc. Ngươi đã kiệt sức đến nỗi bất tỉnh gần cả một ngày đêm." Nàng xoa nhẹ lên mái tóc đen nhánh của hắn, sự dịu dàng trong ánh mắt lộ rõ. "Nếu có lúc nào đó, ngươi không thể chịu đựng được nữa..."
Tần Mặc lắc đầu, ánh mắt kiên định. "Đó là con đường ta đã chọn, Tô Lam. Mỗi lần ta thấu hiểu một vật, ta cũng thấu hiểu chính mình hơn. Sự kiệt sức này nhắc nhở ta rằng con đường vẫn còn dài, và ta cần phải mạnh mẽ hơn, không phải bằng linh lực, mà bằng ý chí và sự bền bỉ." Hắn biết, năng lực của hắn không phải là vô hạn. Việc "dẫn dắt" các "vật" mạnh mẽ, đã bị biến chất sâu sắc như Cổ Kiếm Hồn, tiêu tốn một lượng tinh thần và ý chí khổng lồ. Nó giống như phải hòa mình vào dòng chảy hỗn loạn của vật tính, rồi từ từ dẫn dắt nó về lại dòng suối trong lành của bản chất nguyên thủy. Đó là một quá trình đầy rẫy hiểm nguy, bởi một chút sai lệch cũng có thể khiến hắn lạc lối trong mê cung của những ý chí khác. Tuy nhiên, sự thành công với Cổ Kiếm Hồn đã củng cố niềm tin của hắn, cho hắn thấy rằng con đường "cân bằng bản chất" là khả thi, dù có gian nan đến mấy. Hắn cảm nhận được sự trưởng thành không chỉ trong năng lực, mà còn trong triết lý của mình. Mỗi một vật được hắn "cảm hóa" đều trở thành một phần của hắn, một minh chứng cho chân lý mà hắn đang tìm kiếm.
Hắc Phong lại khẽ gầm gừ một tiếng, như thể đồng tình với lời của Tần Mặc. Nó vẫn luôn ở bên cạnh, bảo vệ hắn bằng bản năng nguyên thủy và lòng trung thành tuyệt đối. Nó không hiểu những khái niệm phức tạp về "vật tính" hay "thăng tiên", nhưng nó hiểu được sự chân thành của Tần Mặc, và cảm nhận được sự bình yên mà hắn mang lại cho vạn vật.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của Hắc Phong, rồi quay sang Tô Lam. "Chúng ta cần phải tiếp tục, Tô Lam. Vạn Kiếm Thành chỉ là khởi đầu. Vẫn còn rất nhiều vật đang lạc lối, rất nhiều nơi cần được tìm lại sự cân bằng." Hắn nghĩ đến Thiết Giáp Thành, nơi mà khát vọng "thăng cấp" của các thành trì đã biến nó thành một pháo đài sống, một thực thể khổng lồ đang dần mất đi bản chất của một thành trì che chở, mà trở thành một cỗ máy chiến tranh. Thử thách ở đó chắc chắn sẽ còn lớn hơn nhiều so với một thanh kiếm.
Tô Lam gật đầu. Nàng biết, nàng đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi con đường của Tần Mặc. Nàng không còn tìm kiếm sự thăng hoa cá nhân, mà nguyện ý đồng hành cùng hắn trên hành trình đầy chông gai này. Nàng nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và một chút tình cảm khó gọi tên. "Ta sẽ luôn ở bên ngươi, Tần Mặc. Dù cho con đường phía trước có khó khăn đến mấy, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt."
Trong ánh sáng ban mai dịu nhẹ, ba sinh linh – một thiếu niên yếu ớt nhưng ý chí kiên cường, một nữ kiếm khách xinh đẹp nhưng mạnh mẽ, và một con linh thú trung thành – cùng với một thanh kiếm đã tìm lại bản ngã, đang chuẩn bị cho một hành trình mới, mang theo hạt giống của một chân lý khác biệt, một chân lý về sự cân bằng và bản chất, đến với một thế giới đang lạc lối trong khát vọng thăng thiên.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây Vạn Kiếm Thành, Quán Rượu Kiếm Khách vẫn náo nhiệt như thường lệ. Tiếng cụng chén lách cách, tiếng cười nói ồn ào của các kiếm khách, tu sĩ hòa lẫn với tiếng nhạc từ một cây đàn hồ cầm, tạo nên một không khí sôi động, tràn đầy khí phách giang hồ. Mùi rượu nồng nặc, mùi thức ăn thơm lừng, mùi mồ hôi và da thuộc đặc trưng của các tu sĩ kiếm đạo pha trộn vào nhau, tạo thành một hương vị rất riêng, rất Vạn Kiếm Thành.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ ngồi ở một góc khuất, chén rượu trên tay nhưng không hề chạm môi. Khuôn mặt nghiêm nghị của y giờ đây càng thêm phần trầm tư, đôi mắt có vết sẹo ngang má ánh lên vẻ hoài nghi sâu sắc. Y không hề để tâm đến sự ồn ào xung quanh, mà chỉ lắng nghe những lời bàn tán xì xào từ các bàn bên cạnh. Sự kiện ngày hôm qua, khi Cổ Kiếm Hồn trải qua sự chuyển hóa kinh thiên động địa dưới sự "dẫn dắt" của Tần Mặc, đã trở thành chủ đề nóng hổi nhất trong khắp Vạn Kiếm Thành.
"Các ngươi có thấy không? Kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn giờ đây... thật sự khác biệt," một tu sĩ trẻ tuổi thì thầm, ánh mắt vẫn còn sự bàng hoàng. "Nó không hề yếu đi, trái lại, còn thanh tịnh và sắc bén hơn rất nhiều. Nhưng không phải là cái sắc bén của sự hủy diệt, mà là của sự kiên định, sự thuần khiết."
Một tu sĩ khác, có vẻ là người từng trải hơn, nhấp một ngụm rượu, giọng điệu đầy vẻ bối rối: "Ta đã lầm. Cả đời ta đã tin rằng phải 'thăng cấp', phải vượt qua bản chất của mình mới có thể đạt đến cảnh giới cao nhất. Chúng ta đã cố gắng ép nó trở thành thứ mà nó không muốn, biến chất nó để nó 'mạnh hơn'. Nhưng xem ra, sự mạnh mẽ thật sự lại nằm ở việc chấp nhận và hoàn thiện bản ngã."
"Nhưng không 'thăng cấp', sao có thể mạnh mẽ?" một giọng nói khác vang lên, đầy vẻ hoài nghi. "Nếu vạn vật đều chỉ giữ bản chất nguyên thủy, thì làm sao có thể siêu việt, làm sao có thể thăng tiên? Đó chẳng phải là giậm chân tại chỗ sao?"
Cuộc tranh luận nhỏ dần lan rộng khắp quán rượu. Các tu sĩ, dù có người đã bị thuyết phục, có người vẫn còn hoài nghi, nhưng tất cả đều không thể phủ nhận sự thật mà họ đã chứng kiến. Cổ Kiếm Hồn, một trong những binh khí cổ xưa nhất của Vạn Kiếm Thành, đã từ bỏ con đường "thăng cấp" mà họ đã áp đặt lên nó, và trở nên mạnh mẽ theo m���t cách hoàn toàn khác.
Long Hổ siết chặt chén rượu trong tay. Hắn đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng Tần Mặc dùng ý chí và sự thấu hiểu để "gọi hồn" Cổ Kiếm Hồn, giúp nó tìm lại bản ngã. Hắn đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường "thăng cấp", vào việc ép buộc vạn vật phải trở nên "mạnh hơn", "tốt hơn" bằng cách vượt lên trên bản chất của chúng. Nhưng giờ đây, những lời nói của Tần Mặc, cùng với sự chuyển hóa của Cổ Kiếm Hồn, đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm hoài nghi khổng lồ.
"Sức mạnh thật sự... không phải là hủy diệt bản chất?" Y tự nhủ, giọng nói khẽ đến nỗi chỉ có y mới có thể nghe thấy. Cả đời y đã được dạy rằng, để trở nên mạnh mẽ, phải "vượt qua" giới hạn, phải "phá vỡ" những ràng buộc của bản thân. Nhưng nếu sự phá vỡ ấy lại là sự đánh mất chính mình, thì sức mạnh ấy có ý nghĩa gì? Y nhìn chén rượu trong tay, một chén rượu hảo hạng được ủ từ những loại linh thảo quý hiếm. Bản chất của rượu là say, là giải sầu. Nếu cố gắng biến nó thành một loại linh đan chữa bệnh, liệu nó có còn là rượu nữa không? Liệu nó có còn mang lại niềm vui cho những kiếm khách sau một ngày rèn luyện vất vả?
Từ một góc quán rượu khác, Lão Ngư Ông vẫn ngồi đó, bình thản nhâm nhi chén trà, không một chút quan tâm đến sự ồn ào xung quanh. Khuôn mặt hiền lành, trầm tĩnh của y nở một nụ cười thâm thúy khi nghe những lời bàn tán. Đôi mắt y khẽ nheo lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non vừa ló dạng trên nền trời xanh thẫm. Y khẽ buông lời, giọng nói không lớn nhưng lại có sức nặng, như tiếng nước chảy róc rách qua ghềnh đá, đủ để những người xung quanh, nếu chú ý, sẽ nghe thấy: "Cá cũng có linh hồn của nó. Chúng muốn bơi lội tự do, không phải hóa rồng. Ép buộc chúng thành rồng, có lẽ chúng sẽ có sức mạnh của rồng, nhưng liệu chúng có còn là cá? Và liệu con rồng ấy, có còn giữ được bản chất thuần khiết của một sinh linh biển cả không?"
Lời nói của Lão Ngư Ông vang lên giữa những tranh luận, không ai trực tiếp đáp lại, nhưng nó như một hòn đá nhỏ ném vào mặt hồ đang gợn sóng, khiến những gợn sóng ấy càng thêm sâu sắc. Long Hổ nghe thấy, và y chợt cảm thấy một điều gì đó vỡ vụn trong tâm trí mình. Cả đời y đã bảo vệ Vạn Kiếm Thành, một thành trì được xây dựng trên niềm tin sắt đá rằng kiếm phải thăng cấp, phải đột phá. Nhưng giờ đây, y tự hỏi, liệu sự "thăng cấp" đó có đang biến Vạn Kiếm Thành thành một thứ gì đó khác, một thứ không còn là nơi che chở cho người dân, mà là một cỗ máy chiến tranh không ngừng nghỉ, một biểu tượng của sự tham vọng vô độ? Y đặt chén rượu xuống, ánh mắt đầy suy tư, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non đang chiếu rọi, soi sáng một con đường mới, một con đường chưa từng được ai đi qua.
***
Sáng hôm sau, gió nhẹ mơn man qua những ngọn cây cổ thụ trước Cổng Vạn Kiếm Thành, mang theo hương đất ẩm và chút se lạnh của buổi sớm. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, hứa hẹn một ngày quang đãng. Cổng thành hùng vĩ, được xây bằng những khối đá xám khổng lồ, vẫn đứng sừng sững, nhưng không khí xung quanh nó đã thay đổi. Không còn sự căng thẳng hay đối đầu như những ngày trước, mà thay vào đó là một sự bình lặng kỳ lạ, xen lẫn chút trầm tư.
Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đứng trước cổng thành, chuẩn bị cho hành trình tiếp theo. Tần Mặc đã hồi phục được phần lớn, vẻ mặt tuy vẫn còn chút xanh xao nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn mặc một bộ y phục đơn giản, màu sắc nhã nhặn, đúng phong thái của người Vô Tính Thành. Bên cạnh hắn, Cổ Kiếm Hồn không còn là một luồng kiếm khí lơ lửng, mà đã hiện hình thành một thanh kiếm cổ điển, tuy vẫn mang vẻ ngoài cổ kính nhưng lại toát ra một thứ linh khí thanh thoát, trong suốt. Nó không hề bóng loáng hay rực rỡ, mà là một vẻ đẹp trầm mặc, sắc bén từ bên trong, như một dòng nước lặng nhưng sâu thẳm. Nó không còn tìm kiếm sự chú ý hay sự ngưỡng mộ, mà chỉ đơn thuần là tồn tại, kiên định với bản chất của chính mình.
Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, nàng vẫn giữ vẻ thanh tú và kiên định, đôi mắt phượng nhìn về phía trước với một sự quyết tâm mới. Thanh kiếm của nàng vẫn nằm trong vỏ, nhưng khí chất của nàng đã có phần dịu đi, không còn vẻ sắc lạnh ban đầu. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đứng uy dũng bên Tần Mặc, như một hộ vệ không rời.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ cùng một vài tu sĩ Vạn Kiếm Thành đã đến tiễn. Ánh mắt của Long Hổ không còn sự thù địch hay nghi ngờ, mà thay vào đó là sự tôn trọng, và cả một sự phức tạp khó tả. Hắn đã trải qua một đêm không ngủ, suy nghĩ về những gì đã xảy ra, về lời nói của Tần Mặc và Lão Ngư Ông. Niềm tin lâu đời của hắn đã lung lay, nhưng một hạt giống của chân lý mới đã được gieo trồng.
"Tần Mặc..." Long Hổ cất tiếng, giọng hắn trầm khàn. "Có lẽ ngươi đã mở ra một con đường khác cho Vạn Kiếm Thành. Một con đường mà chúng ta chưa từng dám nghĩ tới." Hắn nhìn Cổ Kiếm Hồn, rồi lại nhìn Tần Mặc. "Chúng ta... sẽ suy nghĩ về những gì đã xảy ra." Lời nói của hắn không phải là một lời hứa hẹn, mà là một sự thừa nhận, một sự khởi đầu cho một quá trình thay đổi trong tư duy.
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt chân thành. "Mọi vật đều có quyền được là chính nó, Long Hổ đại nhân. Vạn Kiếm Thành cũng vậy. Sức mạnh không phải là ép buộc, mà là sự chấp nhận và hoàn thiện bản chất của mình." Hắn không cần phải giải thích nhiều, bởi vì Cổ Kiếm Hồn đã là minh chứng sống rõ ràng nhất.
Tô Lam bước tới, nhìn về phía chân trời xa xăm. "Thiết Giáp Thành sẽ là một thử thách khác, Long Hổ đại nhân. Nơi đó, khát vọng thăng cấp đã ăn sâu vào cả một tòa thành. Nhưng chúng ta sẽ đối mặt với nó." Nàng biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Thiết Giáp Thành không chỉ là một pháo đài vật chất, mà còn là một ý chí sống động, một thực thể khổng lồ với khát vọng "thăng cấp" không ngừng nghỉ, được thúc đẩy bởi vô số tu sĩ và các dự án "thăng cấp" quy mô lớn của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó đại diện cho một cấp độ phức tạp hơn nhiều so với một thanh kiếm.
Ý niệm từ Cổ Kiếm Hồn lại khẽ rung động, truyền vào tâm thức Tần Mặc, và cả Tô Lam: *“Đồng hành.”* Đó là một lời cam kết không lời, một sự khẳng định rằng nó sẽ không bao giờ rời bỏ con đường này, và sẽ mãi mãi là người bạn đồng hành của Tần Mặc.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve chuôi kiếm của Cổ Kiếm Hồn, rồi quay người, cùng Tô Lam và Hắc Phong bước qua cánh cổng đá sừng sững. Bóng dáng ba người và thanh kiếm cổ dần khuất xa trên con đường mòn dẫn ra khỏi Vạn Kiếm Thành. Gió nhẹ thổi qua, mang theo tiếng kiếm minh trong trẻo từ Cổ Kiếm Hồn, như một lời chào tạm biệt, và cũng như một lời hứa hẹn.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ đứng nhìn theo cho đến khi bóng dáng họ hoàn toàn biến mất. Ánh mắt hắn phức tạp, vừa có sự tiếc nuối, vừa có sự hy vọng, và cả một gánh nặng của trách nhiệm mới. Hắn quay lại, nhìn các tu sĩ của mình, những người vẫn còn đang bối rối và suy tư. "Chúng ta đã sai," hắn khẽ nói, nhưng giọng điệu đầy kiên quyết. "Đã đến lúc Vạn Kiếm Thành phải tự vấn lại con đường của mình." Hắn ra hiệu cho họ tiếp tục công việc, nhưng với một tâm thế khác, một tâm thế của sự suy ngẫm và tìm kiếm.
Phía xa, Vạn Kiếm Thành dần thu nhỏ lại phía sau lưng Tần Mặc. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đã tan biến gần hết, thay vào đó là một sự thanh tịnh và quyết tâm. Con đường đến Thiết Giáp Thành còn dài, và những thử thách mới đang chờ đợi. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Tô Lam, có Hắc Phong, và có Cổ Kiếm Hồn – một minh chứng sống cho chân lý mà hắn đang theo đuổi. Hạt giống của sự cân bằng đã được gieo tại Vạn Kiếm Thành, và giờ đây, nó sẽ được mang đi khắp Huyền Vực, đối mặt với những thế lực cố chấp, những vật phẩm đã bị tha hóa sâu sắc hơn. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại, một cuộc hành trình tìm lại sự hài hòa cho vạn vật, để lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không còn là một định mệnh nghiệt ngã, mà là một lời nhắc nhở để tìm về bản ngã nguyên sơ, nơi sự vĩnh cửu thực sự ngự trị. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh của buổi sáng, và vững bước tiến về phía trước.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.