Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 331: Minh Chứng Huyết Lệ: Lời Phản Bác Từ Thần Binh

Tần Mặc lảo đảo, nặng trĩu tựa vào Tô Lam, sắc mặt hắn tái nhợt như tờ giấy phong thư cũ kỹ, từng giọt mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo vải thô. Hơi thở của hắn dồn dập, mỗi nhịp phập phồng nơi lồng ngực đều như một gánh nặng vô hình đè nén. Thế nhưng, đôi mắt đen láy sâu thẳm kia vẫn kiên định lạ thường, một ngọn lửa ý chí âm ỉ cháy sâu bên trong, không hề lay chuyển bởi sự kiệt quệ của thể xác. Hắn đã dốc cạn tâm lực, đã xé toạc lớp màn ngăn cách giữa ý niệm của mình và linh hồn kiếm, để gieo vào đó những hạt giống của một chân lý tưởng chừng như đã bị lãng quên.

“Tần Mặc, huynh không sao chứ? Đừng cố quá sức.” Tô Lam khẽ thốt, giọng nàng mang theo sự lo lắng đến tột cùng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết của một kiếm khách. Nàng vươn tay đỡ lấy thân thể lảo đảo của hắn, cảm nhận được hơi lạnh và sự run rẩy nhè nhẹ. Nàng biết Tần Mặc đang trải qua một cuộc chiến còn cam go hơn bất kỳ trận thư hùng nào bằng kiếm khí, một cuộc chiến của những ý niệm và niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. Thanh kiếm cổ trong tay nàng vẫn sáng lên một quầng sáng xanh nhạt, như một lá chắn vô hình bảo vệ không gian nhỏ bé quanh Tần Mặc khỏi sự hỗn loạn bên ngoài. Mỗi đường nét thanh tú trên khuôn mặt nàng giờ đây hằn lên sự căng thẳng, đôi mắt phượng đảo qua các tu sĩ Vạn Kiếm Thành đang dần khép chặt vòng vây.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, âm thanh uy dũng nhưng giờ đây pha lẫn chút lo âu. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực quét một vòng, đầy cảnh giác. Thân hình khổng lồ của nó dịch chuyển nhẹ, đặt mình chắn trước Tần Mặc và Tô Lam, như một bức tường thành vững chãi. Móng vuốt sắc nhọn của nó cào nhẹ xuống nền đá, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ động thái nào từ phía đám tu sĩ đang chực chờ. Hắc Điểu, con chim nhỏ với bộ lông đen tuyền, vẫn đậu trên vai Tần Mặc, đầu nó nghiêng sang một bên, đôi mắt tinh nhanh dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm. Tiếng hót líu lo của nó, dù nhỏ bé, cũng mang theo một chút an ủi giữa không khí ngột ngạt.

Bên ngoài, tiếng vũ khí va chạm thưa thớt hơn, các tu sĩ Vạn Kiếm Thành đã tạm thời ngừng tấn công trực diện Tô Lam và Hắc Phong. Ánh mắt họ giờ đây không còn chỉ là giận dữ hay tham lam, mà xen lẫn sự nghi ngờ, hoang mang và cả một chút sợ hãi. Họ đã tận mắt chứng kiến sự biến đổi đột ngột của Cổ Kiếm Hồn, từ một linh hồn kiếm hung hãn tột độ trở nên im lặng một cách khó hiểu. Họ không rõ Tần Mặc đã làm gì, nhưng thứ khí tức từ Cổ Kiếm Hồn lúc này, dù tĩnh lặng, vẫn ẩn chứa một uy áp vô hình khiến họ không dám manh động. Gió vẫn rít lên từng hồi trên các bức tường thành cao vút, mang theo mùi sắt nồng nặc từ những lò rèn cách đó không xa, mùi than cháy và mùi mồ hôi của những kiếm khách đang đứng bất động. Bầu không khí vốn dĩ luôn nghiêm nghị và tráng kiện của Vạn Kiếm Thành, nay lại bị một tầng sương mù bối rối bao phủ. Họ đứng đó, những kiếm khách với trang phục tinh xảo, mỗi người đều mang một thanh kiếm sắc bén bên mình, ánh mắt sắc lạnh giờ đây pha chút bối rối, chờ đợi một điều gì đó mà chính họ cũng không định hình được.

Tần Mặc hít thở sâu, cố gắng điều hòa linh lực và ý niệm đang hỗn loạn trong cơ thể. Hắn biết, khoảnh khắc này là then chốt. Cổ Kiếm Hồn đang ở giữa ngã ba đường. Hạt giống hắn gieo đã nảy mầm, nhưng nó có thể đâm chồi thành một cây non vững chắc, hay bị quật ngã bởi cơn bão của những niềm tin cũ. Hắn phải giữ vững tâm trí, bởi vì cuộc đối thoại thực sự, cuộc tranh luận triết lý gay gắt nhất, chỉ mới bắt đầu.

Trong tâm trí Tần Mặc, không gian ý niệm vốn dĩ đang tĩnh lặng và bối rối sau lời nói cuối cùng của hắn, đột nhiên bùng nổ. Không còn là sự im lặng của sự vật lộn nội tâm, mà là một cơn thịnh nộ dữ dội, một sự khẳng định mãnh liệt đến mức xé toạc cả không gian tinh thần. Đó là Cổ Kiếm Hồn, không chấp nhận, không cam chịu. Ý chí của nó, như một thanh kiếm sắc bén nhất, đã chém ngược lại, không chút khoan nhượng.

Tần Mặc cảm thấy đầu óc mình choáng váng, một tiếng “gầm gừ” vang vọng trong tâm thức, không phải là âm thanh vật lý, mà là sự bùng nổ của một ý chí ngàn năm. Cổ Kiếm Hồn không hiện hình bằng xương bằng thịt, nhưng trong không gian ý niệm, Tần Mặc thấy một luồng kiếm khí rực rỡ, uy mãnh, mang hình dáng một người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén, tóc bạc phơ như tuyết, mặc áo giáp cổ. Hắn đứng đó, sừng sững giữa vô vàn ảo ảnh, như một vị thần binh bất diệt.

Và rồi, Cổ Kiếm Hồn bắt đầu phô diễn. Không cần lời nói, nó trực tiếp trình chiếu vô số hình ảnh, những đoạn ký ức đẫm máu và vinh quang, như một thước phim bi tráng và hùng tráng trải dài hàng ngàn năm. Tần Mặc cảm nhận được mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác, tiếng la hét của kẻ thù, tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng trong thính giác. Hắn thấy những chiến trường đổ nát, nơi Cổ Kiếm Hồn, với tư cách là một 'thần binh' đã 'thoát ly' khỏi bản chất ban đầu của một thanh kiếm thông thường, đã chém giết vô số kẻ thù.

Những hình ảnh đó hiện lên sống động đến mức Tần Mặc như đang thực sự hiện diện trên chiến trường. Hắn thấy Cổ Kiếm Hồn, khi ấy vẫn còn là một thanh kiếm thô sơ, được một thợ rèn tài hoa tôi luyện. Nó khao khát được sắc bén, được hữu dụng. Nhưng rồi, dưới sự ảnh hưởng của Kỷ Nguyên Hiền Giả – những kẻ đã gieo rắc ý niệm về 'thăng cấp' và 'thoát ly' – ý chí của nó dần bị biến đổi. Nó không chỉ muốn sắc bén, mà muốn trở nên Vĩ Đại, muốn vượt lên trên tất cả những thanh kiếm khác.

Và nó đã làm được. Tần Mặc thấy nó chém xuyên qua áo giáp dày cộp của những chiến binh quái dị, xé toạc màng chắn linh lực của những pháp sư hùng mạnh. Hắn thấy nó hấp thụ linh hồn của những kẻ bại trận, biến nỗi sợ hãi và sức mạnh của chúng thành chất dinh dưỡng cho sự 'tiến hóa' của chính mình. Mỗi nhát chém đều mang theo sự kiêu hãnh tột độ, mỗi lần xuyên phá đều là một lời tuyên bố về sức mạnh không thể lay chuyển. Cổ Kiếm Hồn đã bảo vệ vô số chủ nhân, từ những vị tướng quân oai dũng cho đến những kiếm khách vang danh khắp Huyền Vực. Nó là biểu tượng của chiến thắng, của sự bất khả xâm phạm. Nó được tôn vinh, được kính sợ, được đặt ở vị trí cao nhất trong Vạn Kiếm Thành, không phải như một công cụ, mà như một vị thần linh bảo hộ.

“Ngươi nói ta sai?” Giữa những hình ảnh chiến trường, giọng nói của Cổ Kiếm Hồn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải là âm thanh mà là ý niệm thuần túy, sắc bén như lưỡi kiếm. “Ngươi nói bản chất là đủ? Ngươi nhìn xem, Tần Mặc! Sức mạnh này, vinh quang này, tất cả là do ta đã dám vượt qua giới hạn của một 'thanh kiếm', dám 'thoát ly' để trở thành 'thần binh'! Ngươi, một kẻ yếu ớt không linh căn, sao có thể hiểu được khát vọng vươn lên tột đỉnh của chúng ta? Sao có thể hiểu được sự mãn nguyện khi đạt đến cảnh giới mà mọi 'vật' khác đều ao ước?”

Luồng kiếm khí rực rỡ từ Cổ Kiếm Hồn xé toang không gian ý niệm, mỗi nhát chém đều mang theo sự kiêu hãnh về sức mạnh đạt được, về những gì nó đã hy sinh và những gì nó đã gặt hái. Hắn cảm nhận được sự bức bối, sự phẫn nộ tột cùng của Cổ Kiếm Hồn trước những gì mình đã nói. Nó không thể chấp nhận rằng con đường nó đã đi, con đường đã mang lại cho nó vinh quang và sức mạnh, lại là sai lầm.

Cổ Kiếm Hồn tiếp tục trình chiếu. Nó đưa Tần Mặc đến những thời khắc vinh quang tột độ, khi nó được phong làm “Thần Binh Trấn Thành”, khi nó chấn động cả Huyền Vực bằng kiếm uy của mình. Những hình ảnh đó, mặc dù mang tính hủy diệt, nhưng lại tràn ngập một cảm giác quyền năng tuyệt đối. Nó muốn Tần Mặc phải thấy, phải cảm nhận được sự vĩ đại mà nó đã đạt được, để từ đó thấu hiểu rằng con đường 'thoát ly' không phải là sai lầm, mà là con đường duy nhất để chạm tới sự tồn tại tột cùng.

Tần Mặc lảo đảo hơn, tinh thần hắn chịu áp lực nặng nề. Hắn cảm thấy như hàng ngàn lưỡi kiếm vô hình đang đâm thẳng vào tâm trí mình, cố gắng xuyên thủng niềm tin của hắn. Nhưng hắn vẫn đứng vững, dù chỉ trong ý niệm. Hắn cố gắng nhìn sâu hơn vào những hình ảnh mà Cổ Kiếm Hồn đang trình chiếu, không chỉ để thấy sức mạnh, mà để tìm kiếm những vết nứt, những khoảng trống, những sự trống rỗng mà Cổ Kiếm Hồn đã từng trải qua, mà hắn đã cảm nhận được trong chương trước. Hắn biết, đằng sau sự kiêu hãnh và sức mạnh này, vẫn ẩn chứa một nỗi đau, một sự bối rối sâu sắc.

Sự biểu diễn của Cổ Kiếm Hồn kết thúc bằng một luồng kiếm khí áp đảo, dồn ép Tần Mặc đến cùng cực. Tiếng gió rít trong ý niệm trở nên dữ dội hơn, như hàng vạn linh hồn kiếm đang cùng nhau gầm thét. Mùi sắt lạnh lẽo từ những trận chiến vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn. Hắn phải tìm ra lời đáp, không chỉ cho Cổ Kiếm Hồn, mà còn cho chính mình.

Sau khi phô diễn tất cả những minh chứng "huyết lệ" về sự vĩ đại của con đường "thoát ly", Cổ Kiếm Hồn phóng ra một luồng ý chí thách thức trực tiếp Tần Mặc. Luồng ý chí đó không còn là những hình ảnh, mà là một câu hỏi sắc bén, lạnh lẽo, xuyên thẳng vào tận cốt tủy của Tần Mặc, cố gắng bẻ gãy mọi niềm tin của hắn. Tiếng gió bên ngoài Vạn Kiếm Thành giờ đây dường như cũng gào thét theo tiếng lòng của Cổ Kiếm Hồn, trời càng âm u hơn, mây đen vần vũ, như báo hiệu một cơn giông tố sắp sửa ập đến.

“Ngươi muốn ta quay về làm một thanh kiếm đơn thuần?” Giọng nói của Cổ Kiếm Hồn, vẫn là ý niệm thuần túy, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, nhưng giờ đây nó mang theo một sự khinh thường sâu sắc. “Một thứ có thể bị bẻ gãy, bị lãng quên trong một góc tối của Tàng Khí Các? Ngươi có biết bao nhiêu thanh kiếm đã kết thúc cuộc đời mình một cách vô vị như thế không? Bản chất của ta đã mang lại cho ta sự bất diệt, sự kính sợ, sự trường tồn qua bao nhiêu kỷ nguyên! Ngươi, kẻ nói về 'cân bằng bản chất', ngươi có gì để chứng minh rằng con đường 'cân bằng' của ngươi có thể làm được điều đó? Ngươi có thể bảo vệ ta khỏi sự hủy diệt, khỏi sự mục nát của thời gian, khỏi sự lãng quên của vạn vật không?”

Cổ Kiếm Hồn không chỉ chất vấn Tần Mặc về lý thuyết, mà nó đang đòi hỏi một minh chứng thực tế, một bằng chứng hùng hồn hơn vạn lời nói, về giá trị của con đường "cân bằng bản chất" trong một thế giới khắc nghiệt như Huyền Vực. Nó vạch trần sự mong manh của những gì Tần Mặc đang rao giảng, đặt nó đối diện với sự tàn khốc của thực tại.

Tần Mặc cảm thấy toàn thân mình run rẩy, không chỉ vì kiệt sức, mà còn vì áp lực từ ý chí của Cổ Kiếm Hồn. Hắn gần như không thể đứng vững. Đôi mắt hắn vẫn tập trung cao độ, cố gắng nhìn xuyên qua lớp vỏ kiêu hãnh và phẫn nộ của Cổ Kiếm Hồn, tìm kiếm những hạt mầm của sự thật, những vết nứt trong niềm tin vững chắc của nó. Hắn biết, để chiến thắng cuộc tranh luận này, hắn không thể chỉ nói về lý tưởng, mà phải chỉ ra được sự thiếu sót của con đường "thoát ly" và giá trị đích thực của "cân bằng bản chất" bằng một cách hữu hình.

Bên ngoài, một đóa hoa dại mọc chen chúc giữa kẽ nứt của bức tường đá xám, gần nơi Tần Mặc đang đứng, khẽ run rẩy. Nhánh hoa nhỏ bé, với những cánh hoa tím nhạt, vẫn kiên cường vươn mình đón gió, bất chấp sự khô cằn và khắc nghiệt của môi trường xung quanh. Tuy nhiên, dưới luồng ý chí chấn động từ Cổ Kiếm Hồn, những cánh hoa mỏng manh ấy như muốn khép lại, thân cây nghiêng ngả, như một minh chứng cho sự mong manh của 'bình dị' trước 'vĩ đại' cưỡng ép, trước sức mạnh tuyệt đối mà Cổ Kiếm Hồn đang phô diễn. Tần Mặc thoáng nhìn thấy đóa hoa dại, và một tia sáng lóe lên trong tâm trí hắn. Một ý niệm, một sự kết nối.

Tô Lam nhanh chóng đặt tay lên vai Tần Mặc, một luồng linh lực ấm áp truyền nhẹ vào cơ thể hắn, giúp hắn ổn định phần nào. Nàng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần kiên định nhìn hắn. Nàng biết Tần Mặc đang phải đối mặt với một thử thách to lớn, và nàng sẽ làm tất cả những gì có thể để hỗ trợ hắn. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng vẫn phát ra ánh sáng xanh nhạt, như một lời hứa bảo vệ.

Hắc Phong gầm nhẹ, tiếng gầm gừ lúc này không chỉ mang theo sự lo lắng mà còn là sự tức giận đối với áp lực mà Tần Mặc đang phải chịu đựng. Đôi mắt đỏ rực của nó quét nhìn đám tu sĩ Vạn Kiếm Thành, những kẻ vẫn đang đứng đó, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc và linh hồn kiếm, như những con kền kền chực chờ con mồi. Chúng vẫn chưa hiểu hết được điều gì đang xảy ra, nhưng sự dao động của Cổ Kiếm Hồn và sự kiệt quệ của Tần Mặc khiến chúng càng thêm nghi ngờ và cảnh giác. Chúng không dám tấn công, nhưng cũng không hề buông lỏng vòng vây.

Trong không gian ý niệm, Cổ Kiếm Hồn vẫn đứng sừng sững, chờ đợi câu trả lời từ Tần Mặc. Nó tin rằng mình đã đưa ra một câu hỏi không thể nào trả lời được, một thử thách mà bất kỳ ai theo đuổi con đường 'bản chất' đều không thể vượt qua. Nó tin rằng, cuối cùng, Tần Mặc sẽ phải nhận ra sự vô vọng của lý tưởng của mình trước sức mạnh tuyệt đối của 'thoát ly'.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sự kiệt sức đến cùng cực, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một ngọn lửa ý chí vẫn bùng cháy. Hắn không thể để Cổ Kiếm Hồn chìm sâu hơn vào ảo vọng của sự "thoát ly", không thể để nó tin rằng con đường của nó là duy nhất. Hắn phải tìm ra minh chứng, một minh chứng không phải bằng lời nói, mà bằng sự tồn tại của vạn vật, bằng chính cuộc sống, để chứng minh giá trị của "cân bằng bản chất", để cho Cổ Kiếm Hồn thấy rằng sức mạnh đích thực không phải là sự hủy diệt, mà là sự bảo tồn. Ánh mắt hắn mở ra, vẫn kiên định, vẫn tràn đầy sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn sẽ tìm ra câu trả lời.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free