Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 329: Lời Vấn Đạo Đầu Tiên: Sức Mạnh Từ Bản Chất

Luồng kiếm khí hủy diệt vẫn đang hoành hành, nhưng dường như, giữa những làn sóng cuồng bạo đó, có một sự dao động nhẹ, một sự ngập ngừng khó nhận ra. Cổ Kiếm Hồn vẫn đang phô diễn sức mạnh, nhưng những lời vấn đạo của Tần Mặc đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí nó, tạo nên một vết nứt nhỏ trong bức tường kiêu ngạo và khát vọng của nó. Tần Mặc vẫn kiên trì, không nao núng. Hắn biết, một khi hạt giống đã được gieo, nó sẽ tìm cách nảy mầm, dù cho cơn bão có lớn đến đâu. Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành vẫn đang truy đuổi, nhưng giờ đây, họ không chỉ đối mặt với Tần Mặc, mà còn phải đối mặt với chính cơn thịnh nộ của Cổ Kiếm Hồn, tạo nên một tình thế phức tạp và đầy biến động.

***

Đêm khuya, Vạn Kiếm Thành chìm trong một sự hỗn loạn chưa từng có. Từng cơn gió mạnh rít qua những con hẻm tối tăm, mang theo mùi sắt nồng nặc của máu và bụi than cháy còn vương vấn từ những lò rèn bị phá hủy, cùng với hơi lạnh lẽo của kiếm khí cuồng bạo vừa mới lắng xuống. Tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, giờ đây chi chít những vết nứt sâu hoắm, như những đường gân rạn vỡ trên một tấm da cổ xưa. Các tòa tháp canh sừng sững, từng là biểu tượng của sự kiên cố, nay đã có những phần sụp đổ tan hoang, biến thành đống đổ nát gạch đá ngổn ngang. Tiếng búa rèn vang vọng, từng là bản giao hưởng của chiến tranh và rèn luyện, giờ đã im bặt, nhường chỗ cho những tiếng rên rỉ của người bị thương và tiếng bước chân vội vã của các tu sĩ đang tìm kiếm những kẻ gây ra sự náo loạn.

Trong một con hẻm tối khuất, nơi những khối đá đổ vỡ chất chồng như những bộ xương của một con quái vật khổng lồ, Tần Mặc ngồi dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhắm nghiền đôi mắt. Hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng trên khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm đen láy của hắn, dù đang nhắm, vẫn toát lên một sự tập trung mãnh liệt đến đáng sợ. Làn da ngăm nắng của hắn giờ đây tái nhợt vì kiệt sức, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng cũng đã xổ tung, lòa xòa trên trán. Trang phục vải thô đơn giản của hắn rách nát và lấm lem bụi đất, nhưng không làm lu mờ vẻ kiên định đến khó tin tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé ấy. Hắn dường như đã vượt quá giới hạn của thể xác, nhưng ý chí hắn vẫn sừng sững như một ngọn núi không thể lay chuyển.

Bên cạnh hắn, Tô Lam đứng thẳng, thanh Vô Danh Kiếm vẫn nằm chắc chắn trong tay, mũi kiếm chỉ xuống đất nhưng ánh mắt nàng không ngừng quét khắp không gian u tối. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, tinh xảo, giờ đây cũng đã lấm lem và bạc màu, nhưng khí chất thanh tú và kiên định của nàng vẫn không hề giảm sút. Đôi mắt phượng của nàng sáng quắc, ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nàng thở hắt ra một hơi, hơi sương mờ ảo thoát ra trong không khí lạnh lẽo.

"Kiếm khí vẫn còn... nồng nặc," nàng lẩm bẩm, giọng nói thanh thoát nhưng khẽ run. "Tần Mặc, ngươi... ngươi có ổn không? Sức lực của ngươi... đã cạn kiệt rồi."

Nàng cúi xuống nhìn hắn, thấy cơ thể hắn khẽ run lên, nhưng hắn vẫn không mở mắt. Từ Tần Mặc tỏa ra một sự bình thản đến khó tin, như một tảng đá giữa dòng nước lũ, nhưng nàng biết, sự bình thản ấy được đánh đổi bằng một sự hao tổn khủng khiếp về tinh thần và ý chí. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào vai hắn, cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ cơ thể. "Nếu ngươi tiếp tục như vậy... ngươi sẽ không chịu nổi mất."

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Tần Mặc, thân hình uy dũng của nó che chắn cho hắn khỏi những cơn gió lạnh và những ánh mắt tò mò có thể lướt qua. Đôi mắt đỏ rực của nó không ngừng cảnh giác, như hai ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối. Nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, uy dũng, như một lời đáp lại sự lo lắng của Tô Lam, và cũng là lời khẳng định sự trung thành tuyệt đối của nó. Bất cứ mối đe dọa nào đến gần chủ nhân của nó đều sẽ phải đối mặt với móng vuốt và hàm răng sắc nhọn của nó.

Trên vai Tần Mặc, Hắc Điểu, chú chim nhỏ với bộ lông đen tuyền, khẽ nghiêng đầu, đôi mắt tinh nhanh của nó quan sát mọi thứ với sự tò mò vô hạn. Nó không hiểu được những lời nói của Tô Lam hay những ý niệm đang diễn ra trong tâm trí Tần Mặc, nhưng nó cảm nhận được sự căng thẳng tột độ, cảm nhận được sợi dây liên kết vô hình giữa Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn đang rung động mãnh liệt trong không gian. Nó khẽ kêu lên một tiếng líu lo rất nhỏ, như một lời động viên vô thức, hay có lẽ, chỉ là một sự biểu hiện của bản chất đơn thuần, không vướng bận của nó.

Tần Mặc không trả lời bằng lời nói. Hắn biết Tô Lam lo lắng cho hắn, biết Hắc Phong và Hắc Điểu đang bảo vệ hắn. Nhưng lúc này, toàn bộ ý thức của hắn đã hoàn toàn hòa mình vào linh hồn của Cổ Kiếm Hồn. Hắn cảm nhận được sự giận dữ, nỗi sợ hãi, và cả sự tuyệt vọng đang ẩn sâu trong linh hồn thanh kiếm cổ xưa. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đang cố gắng ép buộc hắn, buộc hắn phải thừa nhận con đường thăng tiên mù quáng của nó là duy nhất, là tối thượng. Nhưng hắn sẽ không. Hắn không thể.

Trong sâu thẳm tâm trí hắn, một cánh cửa vô hình mở ra, dẫn lối đến một không gian không định hình, nơi ý niệm và ký ức hòa quyện vào nhau. Đó là không gian ý niệm của Cổ Kiếm Hồn. Bầu không khí nơi đây vẫn còn vương vấn sự hỗn loạn từ màn bùng nổ vừa rồi, như một cơn bão vừa đi qua, để lại phía sau những tàn tích của năng lượng sắc bén và ký ức cổ xưa. Luồng sáng bạc lấp lánh như thép tôi luyện, thi thoảng lóe lên những tia đỏ rực của sự phẫn nộ hoặc khao khát vẫn còn tiềm ẩn. Tiếng kim loại vang vọng trong không gian, tiếng "gầm gừ" của ý chí, giờ đây đã dịu đi phần nào, nhưng vẫn còn đó một sự bất ổn, một sự giằng xé nội tại. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự dao động trong ý chí của Cổ Kiếm Hồn, như một dòng sông đang vật lộn giữa hai ngả rẽ.

Hắn bắt đầu, không phải bằng lời nói, mà bằng những luồng ý niệm thanh khiết, trầm tĩnh, xuyên qua những tầng tầng lớp lớp ký ức và khát vọng của thanh kiếm.

*“Ngươi muốn trở thành thần binh tối thượng, Kiếm Hồn,”* ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong không gian ấy, không ồn ào, nhưng lại xuyên thấu đến tận cùng. *“Ngươi khao khát sức mạnh hủy diệt, khao khát được vươn lên, được ‘thăng cấp’ vượt khỏi giới hạn của bản thân. Nhưng, ta hỏi ngươi, thần binh tối thượng để làm gì? Để quên đi mình từng là một thanh kiếm sao? Để từ bỏ bản chất cốt lõi đã tạo nên ngươi, một bản chất đã được tôi luyện qua hàng ngàn năm, thấm đẫm biết bao trận chiến, biết bao ý chí của những người cầm kiếm?”*

Luồng sáng bạc trong không gian ý niệm khẽ rung động. Một luồng ý niệm sắc nhọn phản hồi, mang theo sự phẫn nộ và kiêu hãnh: *“Một thanh kiếm sinh ra là để cắt chém! Để trở nên sắc bén nhất! Để vươn tới cực hạn của sự hủy diệt! Ngươi là ai mà dám nghi ngờ khát vọng của ta? Ngươi là ai mà dám phủ nhận con đường thăng tiên đã được vạn vật thừa nhận?”*

Tần Mặc cảm nhận được sự phản kháng dữ dội ấy, nhưng hắn không nao núng. Hắn biết, đó là những gì Cổ Kiếm Hồn đã tin tưởng trong suốt thời gian dài, một niềm tin đã ăn sâu vào linh hồn nó, được vun đắp bởi khát vọng chung của cả thế giới Huyền Vực. Hắn biết, hắn đang chống lại một dòng chảy mãnh liệt, nhưng hắn vẫn phải tiếp tục.

*“Ta không phủ nhận khát vọng của ngươi, Kiếm Hồn,”* Tần Mặc tiếp tục, giọng ý niệm của hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sức nặng khó lay chuyển. *“Ta chỉ hỏi: Sức mạnh đó, sự hủy diệt đó, có phải là mục đích cuối cùng của ngươi không? Hay nó chỉ là một biểu hiện của sự bất an, của khát vọng được chứng minh? Ngươi đã từng là một thanh kiếm, vậy bản chất của một thanh kiếm là gì? Là để hủy diệt tất cả, hay là để định hình, để bảo vệ, để cắt xuyên qua những xiềng xích, để tạo nên một con đường?”*

Hắn truyền vào đó những hình ảnh, những ký ức mà hắn đã thu nhận được từ vô vàn vật thể khác: một lưỡi cuốc sắc bén để khai hoang, một con dao nhỏ để gọt tỉa, một thanh kiếm cổ để bảo vệ chính nghĩa. Mỗi vật thể, dù nhỏ bé hay vĩ đại, đều có một bản chất, một mục đích riêng, không cần phải trở thành "thần binh" để tìm thấy giá trị của mình.

*“Một lưỡi kiếm vĩ đại không chỉ nằm ở khả năng hủy diệt, mà còn ở khả năng bảo vệ, khả năng định hình, khả năng tìm thấy sự cân bằng bản chất của chính nó,”* Tần Mặc nhấn mạnh. *“Ngươi có thể hủy diệt cả một tòa thành, nhưng ngươi có thể tạo ra một con đường cho những linh hồn kiếm khác không? Ngươi có thể vượt qua sự giằng xé trong chính mình không, vượt qua khát vọng mù quáng của vạn vật để tìm thấy giá trị thực sự của bản thân?”*

Những lời của Tần Mặc không mang theo sức mạnh tấn công, nhưng chúng lại sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào, cắt xuyên qua những lớp vỏ bọc kiêu ngạo, chạm tới tận cùng bản nguyên của Cổ Kiếm Hồn. Luồng ý niệm sắc nhọn phản hồi ban đầu của Cổ Kiếm Hồn dần trở nên yếu ớt hơn, xen lẫn vào đó là những "rung động" của sự suy tư, của một ký ức xa xăm nào đó mà nó dường như đã lãng quên. Không gian ý niệm khẽ chấn động, những tia sáng đỏ rực giảm bớt, nhường chỗ cho ánh sáng bạc trầm tĩnh hơn.

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé mãnh liệt bên trong Cổ Kiếm Hồn. Nó là một thực thể đã tồn tại hàng ngàn năm, đã chứng kiến biết bao kỷ nguyên, đã thấm nhuần niềm tin về sự thăng tiến vô hạn. Nhưng đồng thời, nó cũng là một thanh kiếm, một vật thể với bản chất riêng, với những ký ức về sự tôi luyện, về những người cầm kiếm, về những mục đích không phải lúc nào cũng là hủy diệt. Hắn đang gieo rắc những hạt giống nghi ngờ vào một mảnh đất đã bị khô cằn bởi niềm tin cực đoan. Hắn cảm nhận được sự kháng cự, nhưng cũng cảm nhận được một tia hy vọng mong manh, một sự tò mò.

*“Sức mạnh của ngươi, Kiếm Hồn,”* Tần Mặc tiếp tục, ý niệm của hắn trở nên sâu sắc và trầm tư hơn, *“không đến từ việc từ bỏ bản chất của chính ngươi để trở thành một thứ gì đó vĩ đại hơn trong mắt kẻ khác. Sức mạnh đích thực đến từ việc thấu hiểu, chấp nhận, và tinh luyện bản chất của chính ngươi đến mức hoàn hảo nhất. Ngươi là một thanh kiếm, vậy hãy là một thanh kiếm vĩ đại nhất, chân thật nhất, không phải là một thần binh vô tri đã đánh mất đi linh hồn của nó. Ngươi có nhớ đến ‘Chân Lý Thất Lạc’ không, Kiếm Hồn? Lời cảnh báo rằng ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’?”*

Lời nhắc nhở về "Chân Lý Thất Lạc" như một tia sét đánh xuống không gian ý niệm của Cổ Kiếm Hồn. Luồng sáng bạc rung động dữ dội, không còn là sự phẫn nộ hay kiêu hãnh, mà là một sự chấn động sâu sắc từ tận gốc rễ. Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý niệm khổng lồ đang cố gắng tìm kiếm trong vô vàn ký ức cổ xưa, tìm kiếm một điều gì đó đã bị chôn vùi, bị lãng quên dưới lớp bụi thời gian và khát vọng. Cổ Kiếm Hồn, trong khoảnh khắc đó, không còn phản kháng, mà dường như đang lắng nghe, đang suy ngẫm, đang vật lộn với những hạt giống triết lý mà Tần Mặc đã gieo.

Tô Lam, bên ngoài, cảm nhận được sự căng thẳng trong Tần Mặc đang gia tăng. Cơ thể hắn khẽ run lên từng đợt, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán. Nàng biết, hắn đang dốc toàn bộ tinh thần và ý chí vào cuộc đối thoại vô hình này. Nàng nắm chặt chuôi Vô Danh Kiếm, ánh mắt cảnh giác không rời. Xa xa, nàng nghe thấy tiếng hô hào của các tu sĩ Vạn Kiếm Thành đang dần tiếp cận, tiếng bước chân dồn dập trên những con đường đổ nát. Họ vẫn đang truy đuổi, không ngừng nghỉ.

"Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, Tần Mặc," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng đầy lo lắng. "Họ đang đến gần."

Nhưng Tần Mặc vẫn chìm đắm trong không gian ý niệm. Hắn biết, thời gian không còn nhiều. Hắn đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ về tinh thần và thể xác, nhưng hắn không thể dừng lại. Hắn đã gieo những hạt giống đầu tiên, và giờ đây, hắn phải đợi chúng nảy mầm, dù chỉ là một tia sáng nhỏ bé trong linh hồn của Cổ Kiếm Hồn. Hắn biết, một khi đã bắt đầu, quá trình này sẽ không thể dừng lại.

Cổ Kiếm Hồn, sau khi tiếp nhận những lời vấn đạo của Tần Mặc, sau khi bị đánh thức bởi lời nhắc nhở về "Chân Lý Thất Lạc" mà nó đã lãng quên, không còn bùng nổ sức mạnh hủy diệt nữa. Thay vào đó, trong không gian ý niệm của nó, một sự hỗn loạn mới đang diễn ra, một cuộc giằng xé nội tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Những luồng ý niệm sắc bén vẫn còn, nhưng giờ đây chúng không còn nhắm vào Tần Mặc, mà là tự quay vào bên trong, tự chất vấn chính nó. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian tinh thần, như một sự ngập ngừng trước một quyết định trọng đại.

Tần Mặc vẫn kiên trì duy trì sợi dây liên kết, truyền đi một luồng ý niệm cuối cùng, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: *“Ngươi có quyền lựa chọn, Kiếm Hồn. Lựa chọn con đường của sự hủy diệt vô tri, hay con đường của sự thấu hiểu bản chất, để trở thành một thanh kiếm thực sự vĩ đại, không cần phải thăng tiên, nhưng vẫn có thể soi sáng cho vạn vật.”*

Cổ Kiếm Hồn không lập tức trả lời, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một sự rung động sâu thẳm, một tiếng "gầm gừ" ý chí không còn là phẫn nộ, mà là sự vật lộn, sự suy tư. Hạt giống đã được gieo. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi. Bên ngoài, tiếng bước chân và tiếng hô hoán của tu sĩ Vạn Kiếm Thành đã trở nên rõ ràng hơn, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thế giới thực, về những mối đe dọa đang đến gần. Tần Mặc khẽ mở mắt, ánh mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu sự mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng tràn đầy một ý chí kiên định. Cuộc đối đầu triết lý đã bắt đầu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free