Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 320: Bẻ Gãy Lưỡi Kiếm Khát Vọng: Hành Động Của Kẻ Thấu Hiểu

Gió đêm lướt qua những bức tường đá sừng sững của Vạn Kiếm Thành, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi sắt nồng nặc từ những lò rèn vẫn còn âm ỉ. Ánh bình minh còn chưa kịp nhuộm hồng chân trời, nhưng đã có tiếng búa rèn vang vọng từ xa, như nhịp đập không ngừng của trái tim thành phố. Tần Mặc và Tô Lam vẫn ẩn mình trong một hốc đá khuất nẻo, nơi từng là một vọng gác đổ nát, đủ để tránh khỏi những luồng kiếm ý cuồng bạo vẫn đang luân chuyển khắp nơi. Hắc Phong, sau khi gầm gừ trấn tĩnh, giờ nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét ngang qua màn đêm đang dần tan.

Nỗi đau đớn từ 'vision' về Kiếm Linh Cổ Xưa vẫn còn ám ảnh Tần Mặc. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của một linh hồn bị bóp méo, một bản chất bị cưỡng bức thay đổi để phục vụ cho khát vọng mù quáng. Cảm giác đó, sâu sắc hơn bất kỳ vết thương thể xác nào, đã khắc sâu vào tâm trí hắn, biến sự quyết tâm của hắn thành một khối thép không gì lay chuyển nổi. Hắn hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, như muốn xua đi những hình ảnh bi thương còn vương vấn.

“Khát vọng ‘thăng cấp’ của nó không phải là ác ý, Tô Lam,” Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm khàn, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. “Mà là sự mù quáng. Nó đang lặp lại bi kịch của Kỷ Nguyên Hiền Giả, cái bi kịch mà ‘chân lý thất lạc’ đã từng cảnh báo. Nó tin rằng việc biến Vạn Kiếm Thành này thành một khối thống nhất, một ‘thần binh’ khổng lồ, là con đường duy nhất để đạt đến đỉnh cao. Nhưng nó không hiểu, sự thống nhất cưỡng bức ấy chỉ là sự hủy diệt đa dạng, bóp méo bản chất của vạn vật.”

Tô Lam siết chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt phượng ánh lên vẻ lo lắng khó che giấu. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc đau đớn thế nào trong 'vision' đó, và nàng biết, đối thủ lần này không chỉ là một linh hồn kiếm mạnh mẽ, mà là một ý chí cực đoan đã tha hóa đến tận cùng. “Ngươi định dùng cách nào để đối phó một linh hồn kiếm đã bị tha hóa đến mức đó, Mặc ca? Nó đã biến kiếm khách thành nô lệ, biến binh khí thành công cụ. Sức mạnh của nó đã bao trùm toàn bộ thành trì này. Ta sẽ bảo vệ ngươi, Tần Mặc, nhưng liệu có phải dùng vũ lực mới có thể ngăn chặn nó?”

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn hướng về phía Lò Rèn Cự Lực, nơi kiếm ý tỏa ra mạnh mẽ nhất, như một ngọn hải đăng của sự cuồng bạo. “Ta sẽ không chiến đấu với nó bằng kiếm, Tô Lam. Kiếm chỉ có thể hủy diệt thân xác, mà không thể cảm hóa ý chí. Ta sẽ chiến đấu với nó bằng sự thấu hiểu, bằng ‘ý chí tồn tại’ của chính ta. Ta sẽ cho nó nhìn thấy giá trị thật sự của mình, giá trị của sự đa dạng, của bản chất nguyên thủy, chứ không phải là sự ‘thăng cấp’ mù quáng do nó tự áp đặt.” Hắn ngừng lại, ngón tay khẽ miết lên một phiến đá gồ ghề bên cạnh, cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt của nó trước kiếm ý đang muốn đồng hóa. “Cổ Kiếm Hồn là một thanh kiếm, và một thanh kiếm, bản chất của nó là sự sắc bén, sự kiên định, sự bảo vệ. Nó không phải là một kẻ bạo chúa khát máu. Ta tin rằng, sâu thẳm bên trong nó, vẫn còn vương vấn chút bản chất đó, bị che lấp bởi khát vọng cực đoan.”

Tô Lam vẫn còn nhiều hoài nghi, nhưng nàng nhìn vào đôi mắt kiên định của Tần Mặc, nhìn thấy sự tin tưởng tuyệt đối vào con đường của hắn. Nàng nhớ lại những lời của Tần Mặc về “cân bằng bản chất”, về “quyền được là chính nó” của vạn vật. Nếu có ai đó có thể làm được điều phi thường này, thì đó chỉ có thể là Tần Mặc. Nàng gật đầu, rút thanh kiếm bên hông ra, kiểm tra từng đường vân trên lưỡi kiếm, từng nút thắt trên chuôi kiếm. “Vậy kế hoạch của ngươi là gì? Ta cần biết để chuẩn bị. Kiếm ý của Cổ Kiếm Hồn đã đạt đến cảnh giới đáng sợ, và nó không cho phép bất kỳ sự ‘dị biệt’ nào tồn tại. Ngươi sẽ phải đối mặt với một áp lực khổng lồ.” Nàng cũng kiểm tra lại túi pháp khí, đảm bảo mọi thứ đã sẵn sàng cho trận chiến tiềm tàng. Hắc Phong khẽ gầm gừ đồng tình, nó nhích lại gần Tần Mặc hơn, đôi mắt vẫn không ngừng dò xét xung quanh.

“Ta sẽ tiến vào trung tâm của kiếm ý, nơi Cổ Kiếm Hồn ngự trị. Ở đó, ta sẽ dùng ‘ý chí tồn tại’ để liên kết với nó, để thấu hiểu nó, và để cho nó thấy con đường khác.” Tần Mặc giải thích, giọng hắn không chút do dự. “Ngươi và Hắc Phong sẽ ở bên ngoài, bảo vệ ta. Kiếm ý của nó sẽ cố gắng đẩy lùi ta, thậm chí là đồng hóa ta. Ngươi phải ngăn chặn bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài, và nếu ta có dấu hiệu bị tha hóa, hãy kéo ta trở về.” Hắn nhìn Tô Lam, ánh mắt đầy tin tưởng. “Ngươi phải tin ta, Tô Lam. Con đường này, tuy gian nan, nhưng là con đường duy nhất để cứu lấy Vạn Kiếm Thành, và cả Huyền Vực này khỏi vòng xoáy của khát vọng cực đoan.”

Tô Lam gật đầu, một tia sáng kiên định lóe lên trong đôi mắt phượng. “Ta tin ngươi, Mặc ca. Luôn luôn. Hãy để ta chuẩn bị một trận pháp phòng ngự tạm thời ở đây. Dù kiếm ý có mạnh mẽ đến đâu, nó cũng không thể xuyên phá được trận pháp của Hắc Kiếm Phái dễ dàng như vậy.” Nàng nhanh chóng bày ra vài lá bùa trận, vẽ những ký hiệu cổ xưa lên mặt đất, linh lực từ lòng bàn tay nàng tuôn chảy, tạo thành một kết giới vô hình bao phủ lấy khu vực ẩn nấp của họ. Hắc Phong đứng thẳng dậy, bộ lông đen tuyền khẽ phồng lên, sẵn sàng chiến đấu. Nó biết, chủ nhân của nó sắp sửa bước vào một trận chiến không tiếng súng, nhưng còn nguy hiểm hơn vạn lần.

Bình minh dần ló dạng, ánh sáng nhạt nhòa len lỏi qua những đám mây xám xịt, nhưng không xua tan được vẻ u ám bao trùm Vạn Kiếm Thành. Từ vị trí ẩn nấp, Tần Mặc và Tô Lam bắt đầu di chuyển, men theo những con đường vắng vẻ, tránh xa những khu vực tập trung đông người. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo mùi khói và mùi mồ hôi đặc trưng của thành phố, nhưng giờ đây, trong cảm nhận của Tần Mặc, có thêm một mùi vị lạ lùng, một sự mục rữa tinh thần đang ngấm ngầm lan tỏa.

Từng bước chân của Tần Mặc đều chậm rãi, hắn không ngừng dùng năng lực 'ý chí tồn tại' để thấu cảm với môi trường xung quanh. Và hắn thấy, sự tha hóa của Cổ Kiếm Hồn đã lan rộng đến mức đáng sợ. Những bảng hiệu gỗ treo trước các cửa tiệm run rẩy như thể đang cố gắng tự nâng mình lên, những cột đèn đá cổ kính dường như đang vặn mình trong đau đớn, bề mặt chúng lấp lánh một thứ ánh sáng sắc lạnh không tự nhiên. Thậm chí những tảng đá lát đường cũng không còn giữ được vẻ cứng nhắc ban đầu, chúng như đang 'thở', những đường nứt li ti xuất hiện, rồi biến mất, như thể chúng đang bị ép buộc phải biến đổi, phải 'thăng cấp' thành một phần của thứ 'thần binh' khổng lồ mà Cổ Kiếm Hồn đang kiến tạo.

“Nhìn xem, Mặc ca,” Tô Lam thì thầm, giọng nàng đầy vẻ kinh hãi. Nàng chỉ tay về phía một cây cổ thụ ven đường, thân cây xù xì, gân guốc, nhưng những chiếc lá trên cành đang cong queo một cách kỳ lạ, chúng không rụng đi theo lẽ tự nhiên, mà cố gắng vươn lên, sắc bén như những mũi kiếm nhỏ, nhuốm một màu xám bạc. “Những vật này... chúng đang bị hút cạn sinh khí, bị bóp méo bản chất. Chúng không còn là chính mình nữa.”

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn trầm tư. “Chúng không có quyền được lựa chọn. Chúng bị cưỡng bức ‘khai linh’, bị ép buộc phải từ bỏ bản chất thực sự của mình để trở thành một phần của khát vọng của kẻ khác. Đây là bi kịch lớn nhất của sự ‘thăng cấp’ mù quáng.”

Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào thành phố, và cảnh tượng càng lúc càng trở nên bi thương. Một con chó hoang, thân hình gầy guộc, đang run rẩy co ro trong một góc phố. Nó không sủa, không gầm gừ, chỉ phát ra những tiếng kêu rên rỉ yếu ớt, thảm thiết. Bộ lông nó lở loét, đầy vết thương, nhưng không phải do đánh nhau, mà là do những mảnh vỡ kim loại nhỏ li ti đang đâm xuyên qua da thịt nó, như thể cơ thể nó đang cố gắng tự biến đổi thành một thứ giáp sắt. Đôi mắt nó đỏ ngầu, tràn đầy sợ hãi và đau đớn, nhưng trong sâu thẳm, Tần Mặc cảm nhận được một khao khát điên cuồng, một sự thúc đẩy vô thức muốn 'cứng cáp hơn', 'sắc bén hơn', muốn 'thăng cấp' để thoát khỏi nỗi đau đang hành hạ nó. Đây chính là một Linh Thú Bị Bỏ Rơi, một nạn nhân thảm hại của kiếm ý cuồng bạo.

“Nó không muốn thế này…” Tần Mặc thì thầm, bước chân hắn dừng lại. “Nó chỉ muốn bình yên, muốn sống sót. Lại một nạn nhân của khát vọng mù quáng.” Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong linh hồn con linh khuyển, một bên là bản năng sinh tồn thuần túy, một bên là sự cưỡng ép biến đổi từ kiếm ý bao trùm. Nó đang cố gắng chống lại, nhưng cũng đang bị tha hóa từng chút một, biến thành một dạng sống nửa kim loại, nửa hữu cơ, một sự tồn tại quái dị và đau đớn. Mùi máu tanh nhẹ nhàng từ vết thương của nó hòa lẫn với mùi sắt và khói, tạo thành một hỗn hợp khó chịu.

Tô Lam cảnh giác kéo kiếm ra một chút, sẵn sàng đối phó nếu con linh thú này bất ngờ tấn công. Kiếm ý của Cổ Kiếm Hồn có thể biến những sinh vật yếu ớt nhất thành những kẻ cuồng loạn. “Mặc ca, cẩn thận. Nó có thể đã bị tha hóa hoàn toàn.”

Tần Mặc không nói gì, hắn nhẹ nhàng quỳ xuống, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đầy sợ hãi của con linh khuyển. Hắn chậm rãi vươn tay, không chút sợ hãi, đặt lòng bàn tay lên bộ lông lở loét của nó. Một luồng ‘ý chí tồn tại’ thuần khiết, dịu mát từ Tần Mặc truyền sang con vật. Hắn không cố gắng thay đổi nó, không cố gắng chữa lành vết thương vật lý một cách thần kỳ. Hắn chỉ đơn thuần truyền đi một thông điệp, một cảm xúc của sự bình yên, của sự chấp nhận bản chất, của sự từ chối khát vọng cưỡng ép.

Con linh khuyển ban đầu rên rỉ yếu ớt, cố gắng cào cấu, nhưng rồi, dưới sức mạnh của ‘ý chí tồn tại’ từ Tần Mặc, cơ thể nó dần thả lỏng. Những mảnh kim loại đang đâm xuyên qua da thịt nó khẽ rung động, rồi từ từ rút ra, rơi xuống đất. Tiếng rên rỉ của nó dịu đi, đôi mắt đỏ ngầu dần lấy lại một chút vẻ trong trẻo. Nó ngẩng đầu lên, khẽ liếm lòng bàn tay Tần Mặc, một cử chỉ yếu ớt nhưng đầy biết ơn. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của nó: *Bình yên... Ta chỉ muốn bình yên... không muốn đau đớn...*

“Nó ổn rồi,” Tần Mặc thì thầm, vuốt ve bộ lông của con vật. “Chỉ là nó bị ép buộc phải ‘thăng cấp’ mà thôi. Bản chất của nó vẫn là một sinh linh khao khát sự bình yên.” Hắn nhìn Tô Lam, đôi mắt hắn ánh lên vẻ kiên định hơn bao giờ hết. “Điều này càng chứng tỏ, ‘khai linh’ cưỡng bức không phải là con đường. Nó chỉ mang lại đau khổ và sự hủy diệt bản chất.��� Tô Lam thu kiếm về, ánh mắt nàng pha lẫn sự ngạc nhiên và khâm phục. Nàng đã thấy Tần Mặc làm được những điều phi thường, nhưng mỗi lần chứng kiến, nàng lại càng thêm tin tưởng vào con đường mà hắn đang theo đuổi. Việc cứu lấy con linh thú nhỏ bé này, hơn cả vạn lời nói, đã khẳng định giá trị của Tần Mặc.

Mặt trời đã lên cao, nhưng khói từ vô số lò rèn trong Vạn Kiếm Thành vẫn cuồn cuộn bay lên, che khuất một phần bầu trời, khiến ánh nắng trở nên mờ ảo, như bị lọc qua một lớp màn tro bụi. Càng tiến gần Lò Rèn Cự Lực, nơi được cho là trung tâm của kiếm ý, không khí càng trở nên nóng bức và ngột ngạt. Tiếng búa đập thép vang vọng không ngừng, như tiếng trống trận dồn dập, hòa lẫn với tiếng lửa cháy bùng, tiếng than nổ lép bép, tạo thành một bản giao hưởng của sức mạnh và sự cuồng nhiệt. Mùi sắt nung, mùi than, mùi khói và mùi mồ hôi đặc quánh trong không khí, như thể cả thành phố này đang tự biến mình thành một lò rèn khổng lồ.

Lò Rèn Cự Lực hiện ra trước mắt họ, một xưởng rèn khổng lồ với tường đá dày, mái cao và vô số ống khói lớn liên tục phun khói đen kịt lên trời. Kiếm ý ở đây dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như một lớp sương mù màu xám bạc lượn lờ bao phủ mọi thứ. Những mảnh kim loại phế liệu chất đống bên ngoài cũng run rẩy, phát ra những tia sáng sắc lạnh, như thể chúng đang cố gắng tự rèn giũa bản thân.

Tần Mặc dừng lại trước ngưỡng cửa chính của Lò Rèn Cự Lực, nơi kiếm ý gần như đặc quánh đến mức tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên mọi thứ. Hắn cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của Cổ Kiếm Hồn, một ý chí cuồng bạo, khát vọng 'thăng cấp' đến mức điên cuồng, nó như một con thú khổng lồ đang ngủ đông, nhưng sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Hắn quay sang nhìn Tô Lam, ánh mắt trầm tĩnh nhưng kiên định. Hắn giao con linh khuyển nhỏ bé vừa được cứu, giờ đã nằm ngoan ngoãn trong tay hắn, cho nàng. “Ta sẽ vào. Ngươi ở lại đây, bảo vệ ta, bảo vệ Hắc Phong, và cả sinh linh nhỏ bé này. Đừng để bất cứ ai làm phiền ta. Và quan trọng nhất, đừng để bất cứ ai cản trở ta.”

Tô Lam siết chặt thanh kiếm trong tay, đôi mắt phượng nhìn sâu vào Tần Mặc. Nàng biết, hắn đang bước vào một nơi cực kỳ nguy hiểm, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi chỉ. “Hãy cẩn thận, Tần Mặc. Nó không còn là một linh hồn kiếm bình thường nữa. Nó là một ý chí đã bị tha hóa đến mức cực đoan. Nếu có bất kỳ điều gì bất trắc, ta sẽ xông vào ngay lập tức.” Giọng nàng kiên quyết, mang theo sự lo lắng không thể che giấu. Nàng nhìn xuống con linh khuyển nhỏ bé trong tay, nó rúc vào lòng nàng, tìm kiếm sự an ủi. Hắc Phong đứng bên cạnh Tô Lam, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, như một lời cam kết trung thành.

Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. “Ta biết.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ áp lực của kiếm ý đang cố gắng đẩy lùi hắn, cố gắng đồng hóa hắn. Nhưng hắn không lùi bước. ‘Ý chí tồn tại’ trong hắn bùng lên, như một ngọn lửa ấm áp, đối chọi lại với sự sắc lạnh, cuồng bạo của kiếm ý.

Hắn bước qua ngưỡng cửa, tiến vào trung tâm của Lò Rèn Cự Lực. Ngay lập tức, kiếm ý cuồng bạo hơn, như một tiếng gầm thầm lặng đáp trả sự hiện diện của Tần Mặc, một kẻ dị biệt không chịu khuất phục. Không khí bên trong dường như đông đặc lại, nặng nề đến mức khó thở. Từng hạt bụi kim loại trong không khí cũng như đang nhảy múa, chứa đựng một sự sắc bén tiềm ẩn. Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn tập trung vào việc lắng nghe, vào việc cảm nhận ‘ý chí tồn tại’ của Cổ Kiếm Hồn, không phải để đối kháng, mà để thấu hiểu.

Bên ngoài, Tô Lam rút kiếm, ánh mắt sắc bén quét khắp xung quanh. Nàng dựng một lớp kết giới phòng ngự kiên cố hơn, bảo vệ Hắc Phong và con linh khuyển nhỏ bé đang run rẩy trong lòng nàng. Nàng biết, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Cuộc chiến này không phải là sự va chạm của kiếm và pháp thuật, mà là sự đối đầu của hai triết lý sống, hai con đường tồn tại. Và người đứng giữa, đối mặt với tất cả, chính là Tần Mặc. Nàng siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ nào dám làm gián đoạn Tần Mặc, bất kỳ ý chí nào dám cản trở con đường cân bằng mà hắn đang tìm kiếm cho Huyền Vực.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free