Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 314: Hồi Ức Kiếm Hồn: Khát Vọng Ăn Sâu

Tiếng vó chân Hắc Phong dồn dập trên con đường đá, nhanh chóng biến thành một tiếng rít gió khi nó vượt qua giới hạn của tốc độ. Cảnh vật hai bên đường lướt qua như một dải lụa không ngừng biến đổi. Thiết Giáp Thành kiên cố, với những bức tường sắt thép vững chãi, dần dần thu nhỏ lại phía sau, khuất dần trong làn sương sớm đang tan. Mùi kim loại đặc trưng của thành phố dần nhường chỗ cho hương đất, hương cây cỏ của vùng hoang dã.

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được sự giao thoa giữa hai thế giới: thế giới của sự bình yên vừa được tìm thấy, và thế giới của sự hỗn loạn đang chờ đợi. Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm bên hông, cảm nhận sự rung động thầm lặng từ nó, như một lời nhắc nhở về bản chất và ý chí. Cuộc chiến giành giật ý chí của vạn vật, cuộc chiến vì một Huyền Vực cân bằng, vẫn còn dài. Và họ, hai người trên lưng một con sói đen tuyền, đang lao đi không ngừng nghỉ, hướng thẳng về phía Đông, nơi Vạn Kiếm Thành đang chìm trong cơn cuồng loạn của những lưỡi kiếm biến dạng. Mỗi dặm đường họ vượt qua là một bước tiến gần hơn đến một thử thách mới, một cuộc đối đầu không chỉ với sức mạnh, mà còn với những triết lý méo mó về sự tồn tại và thăng hoa.

Con đường cổ đạo thương gia trải dài hun hút dưới vó Hắc Phong, một dải lụa xám trải trên nền xanh của thảo nguyên và những cánh rừng lùi xa. Từng luồng gió mát rượi lướt qua, mang theo mùi bụi đường đặc trưng, hòa lẫn với hương cỏ dại ngai ngái và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm. Đâu đó vẳng lại tiếng bánh xe kẽo kẹt của những chuyến hàng, tiếng ngựa hí, hay những lời nói chuyện ồn ào từ các đoàn thương nhân xa xôi, nhưng tất cả đều trở nên mờ nhạt, như những âm vang từ một thế giới khác, không chạm tới được tâm trí Tần Mặc.

Hắn ngồi thẳng lưng trên lưng Hắc Phong, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn xa xăm về phía trước, nơi chân trời ẩn hiện những dải mây xám u ám, như báo hiệu một điều gì đó chẳng lành. Mái tóc đen nhánh của hắn, vốn thường được buộc gọn gàng, giờ đây có vài sợi lòa xòa trước trán, khẽ bay theo gió. Khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sự tĩnh lặng bất thường toát ra từ hắn lại đủ để khiến người bên cạnh cảm nhận được sự nặng nề trong tâm tư. Hắn đang suy ngẫm, chìm sâu vào một thế giới nội tâm mà ngay cả Tô Lam cũng khó lòng chạm tới.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sắc sảo, ngồi phía sau Tần Mặc. Nàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong khí tức của hắn. Mặc dù Tần Mặc không nói lời nào, nhưng sự im lặng ấy lại chất chứa một áp lực vô hình, một dòng chảy suy tư không ngừng nghỉ. Nàng biết, hắn đang đối diện với một vấn đề lớn, một điều gì đó phức tạp và khó giải quyết hơn những gì họ từng gặp phải. Tô Lam không vội vã lên tiếng, nàng để Tần Mặc tự do trong dòng suy nghĩ của hắn, chỉ lẳng lặng quan sát, đôi mắt nàng ẩn chứa một sự lo lắng tinh tế. Nàng hiểu rằng, Vạn Kiếm Thành không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một thử thách về triết lý, về niềm tin mà Tần Mặc đang theo đuổi.

Cảm nhận được sự im lặng kéo dài và khí tức trầm lắng từ Tần Mặc, Tô Lam nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nàng thanh thoát nhưng tràn đầy sự quan tâm. "Ngươi đang suy nghĩ gì vậy, Tần Mặc? Ta cảm thấy có điều gì đó đang đè nặng trong lòng ngươi." Nàng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nàng dò xét, cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.

Tần Mặc không quay đầu lại, đôi mắt hắn vẫn đăm chiêu nhìn về phía chân trời, nơi Vạn Kiếm Thành đang ẩn mình. Hắn chỉ lắc đầu nhẹ, một động tác nhỏ bé nhưng chứa đựng sự phức tạp của vô vàn suy tư. Ánh mắt hắn vẫn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua không gian và thời gian, về một quá khứ xa xăm của Cổ Kiếm Hồn, về những điều hắn đã cảm nhận được từ sâu thẳm trong ý chí của nó. Tô Lam hiểu rằng, Tần Mặc không muốn nói ra ngay lúc này, hoặc có thể, những điều hắn đang suy nghĩ quá sâu sắc đến nỗi khó có thể diễn tả thành lời. Nàng chỉ khẽ thở dài, siết nhẹ tay trên lưng Hắc Phong, tiếp tục cuộc hành trình trong sự im lặng đầy suy tư. Hắc Phong vẫn sải bước vững vàng, mang theo hai con người đang chìm đắm trong những dòng suy tưởng và lo lắng, hướng về một tương lai đầy biến động.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại. Ngay lập tức, thế giới bên ngoài tan biến, thay vào đó là một không gian nội tâm hỗn loạn, được tạo nên từ những ký ức và cảm nhận sâu sắc của hắn về Cổ Kiếm Hồn. Không gian này không có kiến trúc vật lý, nhưng lại sống động đến kinh ngạc. Âm thanh đầu tiên hắn cảm nhận được là tiếng kiếm rít sắc lẹm, không phải tiếng rít của một lưỡi kiếm đơn thuần, mà là tiếng gào thét của vô vàn kiếm linh, hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng điên loạn của kim loại va chạm, của khát vọng bị bóp méo. Mùi sắt nồng nặc, mùi máu tanh dường như luẩn quẩn trong không khí vô hình này, kèm theo đó là một mùi hương cháy khét của linh khí bị đốt cháy, bị ép buộc đến cực hạn. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, đầy áp lực và sự ám ảnh, như một lời nhắc nhở về sự biến chất, sự tha hóa đã ăn sâu vào cốt lõi của Vạn Kiếm Thành.

Hắn nhớ lại những lần đầu tiên tiếp xúc với Cổ Kiếm Hồn, khi nó vẫn còn là một ý chí kiêu hãnh, thuần khiết. Nó khao khát được tôi luyện để trở thành "kiếm sắc bén nhất", một khát vọng chính đáng, phù hợp với bản chất của một thanh kiếm. "Ta muốn chém đứt mọi thứ, ta muốn vươn tới giới hạn của sự sắc bén!" – đó là lời thì thầm đầu tiên của nó trong tâm trí Tần Mặc, một ý chí mạnh mẽ nhưng vẫn nằm trong khuôn khổ của "vật tính" ban đầu.

Thế nhưng, dưới ảnh hưởng của niềm tin "thăng cấp" cực đoan từ các tu sĩ Huyền Vực, khát vọng ấy dần biến dạng, trở thành một sự ám ảnh đáng sợ. Tần Mặc "nghe" thấy những "lời nói" của Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã trở nên hung bạo và vô độ. "Sắc bén là chưa đủ! Ta phải là duy nhất! Ta phải là bất diệt! Ta muốn trở thành thần binh, không phải là công cụ bị cầm nắm!" Tiếng gào thét của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, chất chứa sự bất mãn và khát khao vượt thoát khỏi mọi giới hạn. Nó không muốn chỉ là một thanh kiếm, nó muốn là thần, muốn vĩnh cửu, muốn xóa bỏ mọi ràng buộc của vật chất.

Tần Mặc cảm nhận được sự đau khổ sâu sắc ẩn dưới lớp vỏ kiêu hãnh và cố chấp đó. Cổ Kiếm Hồn, trong nỗ lực thoát ly bản chất, đã tự làm tổn thương chính mình. Nó đã quên mất rằng, sức mạnh thực sự của một thanh kiếm không nằm ở việc nó trở thành "thần", mà ở việc nó hoàn thành vai trò của mình một cách xuất sắc nhất, sắc bén nhất, trung thành nhất. Nó đã bị các tu sĩ gieo vào đầu một tư tưởng sai lầm, rằng bản chất là một sự giới hạn, rằng "thăng cấp" là phải "vượt thoát" khỏi chính mình, thay vì hoàn thiện mình.

Hắn còn nhớ những hình ảnh, những cảm xúc hỗn loạn từ các binh khí khác trong Vạn Kiếm Thành, những thanh kiếm nhỏ hơn, những vũ khí phụ trợ. Chúng cũng đang cố gắng tự "thăng cấp" theo cách điên cuồng của Cổ Kiếm Hồn, tạo ra một làn sóng linh khí hỗn loạn và hủy diệt. Những nỗ lực tự "khai linh", tự "thăng cấp" một cách mù quáng đã khiến chúng mất đi sự cân bằng, trở thành những công cụ tiềm tàng của sự hủy diệt, không còn là những binh khí phục vụ cho mục đích ban đầu.

Tần Mặc nhận ra sự tương đồng đáng sợ với lời cảnh báo trên "Chân Lý Thạch Bi" mà hắn từng nghe kể: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Cổ Kiếm Hồn chính là một minh chứng sống động, một bi kịch của lời cảnh báo ấy. Sự truy cầu vô độ, sự ám ảnh muốn "thoát ly bản chất" đã nuốt chửng ý chí ban đầu của nó, biến nó thành một thực thể đầy mâu thuẫn và đau khổ.

Trong tâm trí Tần Mặc, hắn thầm đối thoại với ý chí cố chấp của Cổ Kiếm Hồn: "Ngươi không hiểu, Cổ Kiếm Hồn. Sức mạnh của ngươi nằm ở bản chất của ngươi, không phải ở sự 'thoát ly' mù quáng này. Một thanh kiếm vĩ đại không phải là một vị thần, mà là một thanh kiếm hoàn hảo nhất, sắc bén nhất, trung thành nhất với mục đích của nó. Sự bất diệt mà ngươi tìm kiếm, chính là sự mục ruỗng của linh hồn, sự đánh mất ý nghĩa tồn tại của chính ngươi."

Hắn cảm nhận được nỗi đau và sự nhầm lẫn sâu thẳm ẩn dưới lớp vỏ kiêu hãnh của Cổ Kiếm Hồn. Nó không phải là ác, mà là bị dẫn dắt sai đường, bị gieo rắc một khát vọng sai lệch bởi những kẻ lợi dụng. Tần Mặc hiểu rằng, việc cảm hóa Cổ Kiếm Hồn sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với Thiết Giáp Thành Linh. Thiết Giáp Thành Linh chỉ bị mê hoặc bởi ý niệm "phát triển", còn Cổ Kiếm Hồn đã bị tha hóa đến tận gốc rễ, muốn phủ nhận cả sự tồn tại nguyên thủy của mình. Đây không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà là một cuộc chiến giành giật linh hồn, một nỗ lực để kéo một thực thể đã lạc lối trở về với bản chất đích thực của nó. Một luồng năng lượng vô hình lan tỏa nhẹ nhàng từ Tần Mặc, như một lời hứa thầm lặng sẽ không bỏ rơi Cổ Kiếm Hồn, dù nó có cố chấp và biến dạng đến mức nào.

Tần Mặc khẽ mở mắt. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm đỏ một phần bầu trời phía tây, nhưng phía chân trời nơi Vạn Kiếm Thành tọa lạc lại là một màu xám xịt, đầy đe dọa, như một vết bầm tím trên bức tranh vũ trụ. Gió mạnh dần lên, thổi tung mái tóc của hắn và Tô Lam, mang theo một hơi lạnh buốt thấu xương. Tô Lam nhìn hắn, ánh mắt nàng vẫn đầy lo lắng, nhưng giờ đây có thêm một chút thấu hiểu. Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc nhập định như vậy nhiều lần, và nàng biết rằng mỗi lần như thế, hắn đều phải đối mặt với những vấn đề vô cùng phức tạp, những xung đột sâu sắc trong ý chí của vạn vật.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, như muốn xua đi những áp lực vô hình đang đè nặng trong tâm trí. Giọng hắn trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự nặng trĩu. "Ta đã thấy một khát vọng bị bóp méo, Tô Lam. Cổ Kiếm Hồn không còn là một thanh kiếm muốn sắc bén, nó là một thực thể muốn xóa bỏ bản chất của chính mình để trở thành thứ mà nó nghĩ là 'vĩ đại hơn'. Đó là sự hủy diệt, không phải tiến hóa." Hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt kiên định, nhưng sâu thẳm là nỗi ưu tư. "Nó giống như lời cảnh báo trên 'Chân Lý Thạch Bi' mà ta từng nghe kể. 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Cổ Kiếm Hồn chính là một minh chứng sống cho lời cảnh báo đó."

Tô Lam lắng nghe chăm chú, đôi khi khẽ nhíu mày suy nghĩ, đôi khi gật đầu đồng tình. Nàng vốn là người thông tuệ, nhanh chóng nắm bắt được bản chất vấn đề mà Tần Mặc muốn truy��n tải. "Vậy ra, nó đã bị tha hóa đến mức phủ nhận chính sự tồn tại của mình sao?" Nàng hỏi, giọng nàng mang theo một chút kinh ngạc. "Ta từng nghĩ, khát vọng thăng tiên dù có cực đoan đến mấy, cũng là muốn nâng cao bản thân. Nhưng để đến mức muốn xóa bỏ bản chất... điều đó thật đáng sợ."

Tần Mặc gật đầu. "Các tu sĩ gieo vào tâm trí vạn vật ý niệm rằng 'bản chất' là một sự giới hạn, rằng chỉ khi 'thoát ly' nó, mới có thể đạt tới sự vĩnh cửu, sự bất diệt. Cổ Kiếm Hồn, với ý chí kiêu hãnh và mạnh mẽ của mình, đã bị ám ảnh bởi ý niệm đó. Nó không muốn là công cụ bị cầm nắm, nó muốn là kẻ ban phát sức mạnh, là thần linh tối thượng. Nó tin rằng, chỉ có như vậy, nó mới thực sự tồn tại." Hắn thở dài, ánh mắt lại hướng về phía Vạn Kiếm Thành đang dần hiện rõ trong ánh chiều tà. "Nhưng sự bất diệt mà nó tìm kiếm, chỉ là sự mục ruỗng của linh hồn, sự đánh mất ý nghĩa tồn tại của chính nó. Một thanh kiếm không còn là thanh kiếm, vậy nó còn là gì?"

"Nó sẽ trở thành một thứ vô tri, một tồn tại trống rỗng, chỉ còn lại bản năng hủy diệt." Tô Lam tiếp lời, giọng nàng trầm xuống, ánh mắt nàng thấu hiểu sâu sắc. "Giống như những gì chúng ta đã thấy ở những nơi khác, nơi 'ý chí tồn tại' bị cưỡng ép, bị bóp méo. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đứng sau đang dùng những lý lẽ cao siêu để che đậy sự thao túng và hủy hoại bản chất."

"Chính xác." Tần Mặc khẳng định. "Vấn đề của Cổ Kiếm Hồn không chỉ là sức mạnh, mà là sự nhận thức. Nó cần được thức tỉnh, cần được nhớ lại bản chất đích thực của mình, thay vì chạy theo ảo vọng của kẻ khác. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là ép buộc nó, mà là giúp nó tìm lại sự cân bằng, để nó có thể thăng hoa theo cách riêng của mình, mà không cần phải 'thoát ly' khỏi mọi thứ."

Hắc Phong, như thể cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của cuộc nói chuyện, đã giảm tốc độ. Tiếng vó chân của nó không còn dồn dập, mà trở nên đều đặn, chậm rãi hơn, như một lời đồng cảm thầm lặng. Tần Mặc đặt tay lên lưng nó, vuốt nhẹ bộ lông đen tuyền. Hắn biết, con sói khổng lồ này cũng hiểu được sự phức tạp của ý chí, của bản chất. Cuộc hành trình này không chỉ là một cuộc chạy đua với thời gian, mà còn là một cuộc chiến về triết lý, một nỗ lực để bảo vệ ý nghĩa sâu xa của sự tồn tại trong Huyền Vực.

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng bị nuốt chửng bởi màn đêm, họ cuối cùng cũng đến được ngoại ô Vạn Kiếm Thành. Từ đây, thành phố hiện ra như một con quái vật đang thở hổn hển, tràn ngập một thứ "kiếm ý" hỗn loạn và những ánh sáng xanh xám kỳ dị, lập lòe như những đốm lửa ma trơi. Tiếng búa rèn vang vọng từ các lò rèn của Lò Rèn Cự Lực trở nên rõ nét hơn, nhưng nó không phải là âm thanh của sự cần mẫn hay sáng tạo, mà là tiếng đập thô bạo, điên cuồng, như một nhịp trống chiến tranh cuồng loạn. Tiếng kiếm rít từ sâu trong Vạn Kiếm Thành như một bản giao hưởng hỗn loạn của sự giận dữ, nỗi đau và sự điên cuồng, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở. Mùi sắt nồng nặc hòa lẫn với mùi linh khí cháy khét, tạo nên một cảm giác ghê rợn, bất an.

Bầu không khí bao trùm bởi một áp lực vô hình, một "kiếm ý" sắc bén, tàn bạo, khiến ngay cả Hắc Phong cũng phải rùng mình. Đôi mắt đỏ rực của nó nheo lại, lộ rõ sự cảnh giác và bất an. Con sói khổng lồ rên khẽ, một tiếng rên trầm đục, như một lời cảnh báo về mối hiểm nguy đang rình rập.

Tô Lam nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ kinh ngạc và lo lắng. "Sự hỗn loạn này... nó còn tệ hơn ta tưởng tượng." Nàng thốt lên, giọng nàng khẽ run lên. Những gì nàng cảm nhận được từ xa đã không thể so sánh với sự dữ dội, sự điên loạn khi đứng cận kề. Các tu sĩ trong thành, những binh khí, tất cả đều đang chịu ảnh hưởng nặng nề từ Cổ Kiếm Hồn đã bị tha hóa.

Tần Mặc nhảy xuống khỏi lưng Hắc Phong, đặt tay lên đầu nó an ủi. Hắn vuốt nhẹ bộ lông đen tuyền của con sói, đôi mắt hắn vẫn trầm tư nhưng ánh lên sự kiên định. "Khát vọng càng lớn, sự biến dạng càng sâu, Tô Lam. Cổ Kiếm Hồn, với bản chất mạnh mẽ và kiêu hãnh vốn có, một khi đã bị dẫn dắt sai đường, sự tha hóa của nó cũng sẽ càng cực đoan." Hắn nhìn thẳng vào Vạn Kiếm Thành, vào những quầng sáng xanh xám kỳ dị đang nhấp nháy giữa bóng đêm, như những con mắt của một thực thể khổng lồ đang thức tỉnh trong cơn ác mộng. "Chúng ta phải tìm cách tiếp cận nó, trước khi nó hoàn toàn mất đi bản ngã, trở thành một thứ thần binh vô tri, chỉ còn lại sự hủy diệt."

Tô Lam cũng xuống ngựa, nàng không chần chừ rút kiếm ra một nửa, lưỡi kiếm lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bầu trời đêm. Ánh mắt nàng cảnh giác quét nhìn xung quanh, về phía Vạn Kiếm Thành đang chìm trong cơn cuồng loạn. Nàng biết, trận chiến phía trước sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu tranh về ý chí, một nỗ lực để cứu vãn một linh hồn đã lạc lối. Tần Mặc nhìn thẳng vào thành phố, ánh mắt hắn trầm tư nhưng kiên định. Hắn cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã trở nên tàn bạo và khó lường hơn bao giờ hết, như một vết thương đã ăn sâu vào linh hồn thành phố. Đây là một thách thức lớn, một minh chứng rõ ràng cho hậu quả của sự truy cầu "thăng cấp" mù quáng. Nhưng Tần Mặc không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với nó, với tất cả sự thấu hiểu và kiên nhẫn mà hắn có.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free