Vạn vật không lên tiên - Chương 310: Bóng Hình Cổ Trấn: Bài Học Từ Ý Chí Bình An
Thiết Giáp Thành, với ý chí phòng thủ kiên cố và nỗi sợ hãi bị thao túng, đang trở thành một biểu tượng đáng sợ cho lời cảnh báo đó. Tần Mặc đứng đó, giữa làn sóng linh lực cuộn trào, cảm nhận từng thớ thép, từng khối đá của thành trì đang gồng mình chống cự, không phải chống lại hắn, mà chống lại một nỗi sợ vô hình, một lời thì thầm độc địa đã ăn sâu vào cốt lõi.
Làn sóng linh lực phòng thủ như một bức tường vô hình, vô thanh mà hùng vĩ, đẩy Tần Mặc lùi lại vài bước. Hắn không bị thương tổn vật lý, nhưng tâm thức lại rung động dữ dội, như thể ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang gầm thét trong thinh không, một lời cảnh cáo không thể rõ ràng hơn. Các cơ chế phòng thủ của thành phố bắt đầu hoạt động một cách đồng bộ, không phải do lệnh từ một người chỉ huy, mà do ý chí tập thể của chính nó. Tiếng kim loại cọt kẹt của các bức tường dịch chuyển vang vọng khắp không gian, như tiếng xương cốt của một sinh vật khổng lồ đang co rút. Những cánh cửa chắn khổng lồ, vốn đã khép kín một phần, giờ đây hạ xuống hoàn toàn với một tiếng động nặng nề, dứt khoát, khiến mặt đất rung chuyển nhẹ. Không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt, mang theo mùi sắt nồng và dầu máy, như thể cả tòa thành đang thở ra một hơi thở lạnh lẽo, bài xích. Gió mạnh rít qua các khe hở trên tường thành, tạo thành những âm thanh thê lương, bi tráng, càng làm tăng thêm cảm giác cô lập và bị đe dọa.
Hắc Phong lập tức gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét qua những chuyển động của thành trì. Nó đứng chắn trước Tần Mặc, bộ lông đen tuyền dựng ngược, bốn chân vững chãi như bốn cột trụ, sẵn sàng đối mặt với bất cứ mối hiểm nguy nào. Linh thú này cảm nhận được sự căng thẳng không chỉ từ linh lực mà còn từ chính bản chất vật chất của vạn vật xung quanh, một sự bài xích đến tận cùng.
Tô Lam rút thanh kiếm cổ bên hông, ánh sáng xanh nhạt lóe lên từ lưỡi kiếm, phá tan một phần bầu không khí u ám. Nàng cảnh giác nhìn xung quanh, đôi mắt phượng sáng ngời quét qua từng bóng tối, từng ngóc ngách có thể ẩn chứa hiểm nguy. Nàng cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự biến dạng trong linh lực phòng thủ của Thành Linh. "Sức mạnh này... có vẻ như nó không phải hoàn toàn thuộc về Thành Linh," nàng nói, giọng trầm mặc giữa tiếng gió rít. "Có một dấu vết cực kỳ cổ xưa, bị biến dạng... như một lời nguyền. Nó không phải là sự phòng thủ thuần túy, mà là một sự cứng nhắc, bị ép buộc." Nàng nhớ lại những nghiên cứu của mình về Kỷ Nguyên Hiền Giả, về những 'tiên nhân' đã cố gắng bóp méo vật tính của vạn vật để phục vụ cho mục đích 'thăng tiên' của mình. Luồng linh lực này mang một sự tương đồng kỳ lạ với những gì nàng đã đọc, một sự tha hóa đến từ tận sâu bên trong.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, để mùi sắt và sự ngột ngạt tràn vào lồng ngực. Khi mở mắt ra, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài của thực tại. "Chúng muốn ta từ bỏ," hắn lặp lại, giọng nói không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định đến khó lay chuyển. "Hoặc là ta phải phá vỡ nó, hoặc tìm một con đường khác." Hắn biết rõ bản chất của những kẻ thao túng: chúng không chỉ muốn kiểm soát, mà còn muốn phá hoại, muốn bẻ cong ý chí của vạn vật để phục vụ mục đích riêng. Sự phản ứng mạnh mẽ của Thành Linh không chỉ là một lời cảnh cáo đối với hắn, mà còn là một minh chứng cho sự thành công của thế lực bí ẩn trong việc kích động nó, biến nó thành một công cụ, một vũ khí. Hắn cảm nhận được sự giận dữ, sự sợ hãi sâu sắc ẩn chứa bên trong ý chí phòng thủ kiên cố kia. Nó sợ bị xâm phạm, sợ bị thay đổi, sợ bị mất đi cái bản chất mà nó tin là duy nhất có thể bảo vệ nó khỏi sự hủy diệt. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một tiếng vọng yếu ớt của sự mệt mỏi, của khao khát được giải thoát khỏi gánh nặng của sự phòng thủ không ngừng nghỉ này.
Tô Lam không nói gì thêm, nàng hiểu rằng Tần Mặc đang đối mặt với một vấn đề không chỉ mang tính vật lý mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin. Nàng siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng bảo vệ hắn bằng mọi giá. Hắc Phong dụi đầu vào chân Tần Mặc, như muốn truyền cho hắn sức mạnh và sự kiên cường của nó. Trong khoảnh khắc đó, ba sinh linh đứng giữa Thiết Giáp Thành đang gồng mình phòng thủ, cảm nhận rõ rệt sự thách thức khổng lồ đang đợi chờ phía trước. Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên những ngọn tháp canh vươn cao như những ngón tay thép, cảm giác như cả tòa thành đang dõi theo từng hành động của hắn, từng nhịp thở của hắn. Hắn không thể lùi bước. Hắn phải tìm ra con đường, không phải để chinh phục, mà để giải thoát.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và sự tĩnh lặng nặng nề bao trùm Thiết Giáp Thành. Tần Mặc và Tô Lam đã tìm được một góc khuất tương đối an toàn trong một con hẻm nhỏ, nơi những bức tường đá rêu phong che khuất họ khỏi những ánh mắt dò xét của các cơ chế phòng thủ đang tuần tra. Tiếng kim loại va chạm xa xăm của các cỗ máy vẫn vang vọng, cùng tiếng gió rít nhẹ qua các khe đá, tạo nên một bản giao hưởng lạnh lẽo của sự cảnh giác. Mùi sắt vẫn còn vương vấn trong không khí, cùng với mùi đất ẩm từ những kẽ nứt trên nền đá. Bầu không khí vẫn căng thẳng, nhưng có phần lắng dịu hơn so với lúc Thành Linh bùng phát.
Tần Mặc ngồi xuống trên một tảng đá đổ nát, nhắm mắt lại. Hắn hít thở sâu, cố gắng loại bỏ tạp niệm, để tâm trí mình trở nên trong suốt như mặt hồ phẳng lặng. Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực vẫn mở hé, cảnh giác bảo vệ chủ nhân. Tô Lam đứng tựa vào bức tường đối diện, ánh mắt nàng dõi theo Tần Mặc, vừa lo lắng vừa tin tưởng. Nàng biết, trong những khoảnh khắc như thế này, Tần Mặc không chỉ đơn thuần là suy nghĩ, mà hắn đang cố gắng giao tiếp, cố gắng thấu hiểu sâu hơn ý chí của vạn vật.
Trong tâm trí Tần Mặc, một bức tranh hỗn loạn đang hiện ra. Hắn cảm nhận được hàng triệu "tiếng thì thầm" của từng viên đá, từng thớ thép, từng bánh răng của Thiết Giáp Thành. Chúng không còn là những tiếng thì thầm an yên như trước, mà là những tiếng kêu mệt mỏi, xen lẫn nỗi sợ hãi và sự kiên cố đến cực đoan. "Sự kiên cố này... không phải chỉ là tự vệ," Tần Mặc suy ngẫm trong nội tâm. "Nó còn là nỗi sợ hãi tột độ... nỗi sợ hãi mất đi chính mình, bị biến thành thứ khác. Ai đã gieo rắc nỗi sợ hãi đó?" Hắn cảm nhận được một sự mâu thuẫn sâu sắc trong ý chí của Thành Linh. Một mặt, nó muốn bảo vệ bản chất của mình, nhưng mặt khác, nó lại đang bị bóp méo bởi chính sự phòng thủ cực đoan đó, trở thành một thứ không còn thuần túy là "thành trì" nữa.
Hắn cố gắng đi sâu hơn vào cốt lõi của ý chí Thành Linh, vượt qua lớp vỏ bọc của sự sợ hãi và giận dữ. Áp lực khổng lồ từ ý chí phòng thủ của Thành Linh vẫn đè nặng lên tâm trí hắn, nhưng Tần Mặc không lùi bước. Hắn dùng chính sự đồng cảm của mình để xuyên qua những rào cản đó, để tìm kiếm nguồn gốc của nỗi sợ hãi. Hắn cảm nhận được những vết nứt sâu trong linh hồn của Thành Linh, những vết thương do sự thao túng và bóp méo từ rất lâu về trước. Những vết nứt đó không phải tự nhiên mà có, chúng là kết quả của những "lời thì thầm" độc địa, của những tư tưởng "thăng cấp" cực đoan đã được gieo vào tâm trí của nó.
Khi Tần Mặc tập trung cao độ, cố gắng thấu hiểu sự hỗn loạn trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, tâm trí hắn bỗng rung động mãnh liệt. Giống như một sợi tơ vô hình bị kéo căng đến cực hạn, bỗng nhiên đứt đoạn và dẫn hắn tới một không gian hoàn toàn khác. Hắn không chủ động tìm kiếm, nhưng thông qua "kết nối" với "vật tính" chung của thế giới, khi tâm trí hắn mở ra để đón nhận sự thật, hắn vô tình chạm đến một ý chí khác, cổ xưa hơn, bình yên hơn, một sự tồn tại dường như đã bị lãng quên trong dòng chảy hỗn loạn của Huyền Vực. Đó là một sự kết nối tinh tế, như một làn gió nhẹ lướt qua trong một đêm giông bão, mang theo hương thơm của đất và cỏ dại. Tần Mặc như bị hút vào một cơn lốc xoáy vô hình, nhưng không phải cơn lốc của sự hỗn loạn, mà là cơn lốc của sự thanh tịnh, của một sự yên bình đã tồn tại từ hàng ngàn năm.
Tô Lam thấy Tần Mặc khẽ run rẩy, sau đó thân thể hắn bất động hoàn toàn, nhưng vẻ mặt hắn lại dần trở nên thanh thản, như thể hắn đã vượt qua mọi giới hạn của thế giới vật chất. Nàng biết, hắn đã đi vào một trạng thái nhập định sâu sắc, một trạng thái mà chỉ riêng Tần Mặc mới có thể đạt tới, nơi hắn có thể giao tiếp với bản chất sâu thẳm nhất của vạn vật. Hắc Phong cũng nhận ra sự thay đổi đó, nó hạ thấp đầu, đôi mắt đỏ rực nhắm lại, như đang bảo vệ chủ nhân khỏi mọi sự quấy nhiễu từ thế giới bên ngoài. Trong con hẻm nhỏ lạnh lẽo của Thiết Giáp Thành, chỉ còn lại sự tĩnh lặng, chờ đợi.
***
Trong một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận, Tần Mặc thấy mình không còn ở Thiết Giáp Thành lạnh lẽo nữa. Hắn đang đứng giữa một trấn nhỏ cổ kính, nơi thời gian dường như đã ngưng đọng. Không khí trong lành, mang theo mùi gỗ ẩm sau cơn mưa, mùi đất tươi xốp và mùi hoa cỏ dại ven đường. Nắng ấm dịu dàng chiếu rọi, gió nhẹ mơn man qua những mái nhà ngói âm dương, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ thường. Tiếng suối chảy róc rách nhẹ nhàng từ đâu đó xa xăm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây cổ thụ. Thỉnh thoảng, hắn còn nghe thấy tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của người dân khi trao đổi hàng hóa hay ngồi uống trà dưới mái hiên. Đó là một thế giới hoàn toàn trái ngược với sự căng thẳng và ngột ngạt của Thiết Giáp Thành.
Một ông già nhỏ bé, mặc trang phục cổ xưa bằng vải thô, xuất hiện từ một con hẻm nhỏ. Khuôn mặt ông ta hiền từ, những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt và miệng, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tinh anh và uyên bác. Ông ta không có bất kỳ hào quang linh lực nào, nhưng sự hiện diện của ông lại mang đến một cảm giác tĩnh tại, vững chãi đến lạ thường, như thể ông chính là hiện thân của sự bình yên. Ông già chậm rãi bước đến gần Tần Mặc, mỉm cười nhẹ.
"Người trẻ tuổi," ông nói, giọng điệu trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua lá cây cổ thụ, "đã bao lâu rồi ta không thấy một linh hồn thuần khiết như ngươi lạc bước vào chốn này."
Tần Mặc khẽ cúi đầu, biết rằng mình đang đối mặt với một ý chí tồn tại phi phàm. "Tiền bối, ta là Tần Mặc. Xin hỏi đây là đâu, và ngài là ai?"
Ông già mỉm cười hiền hậu. "Đây là Cổ Trấn, nơi ta đã tồn tại qua bao nhiêu kỷ nguyên. Và ta... là ý chí của chính trấn này, Cổ Trấn Thành Linh."
Tần Mặc ngỡ ngàng. Hắn đã từng gặp nhiều Thành Linh, nhưng chưa bao giờ gặp một Thành Linh nào lại bình dị và yên tĩnh đến vậy. Cổ Trấn Thành Linh không mang dáng vẻ hùng vĩ hay uy nghiêm, không có hào quang quyền năng, mà chỉ là một ông già hiền lành, ẩn chứa trí tuệ sâu sắc.
"Ngài... ngài đã thấy những gì xảy ra ở Thiết Giáp Thành?" Tần Mặc hỏi, lòng đầy khao khát được thấu hiểu.
Cổ Trấn Thành Linh khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những ngọn đồi xanh mướt bao quanh trấn. "Ta đã thấy. Những 'tiếng gọi' sai lầm đã từng khiến nhiều 'thành linh' đi lạc. Chúng hứa hẹn sức mạnh, sự bất tử, sự 'thăng cấp' vĩnh cửu. Nhưng chúng quên mất rằng, yên bình là phúc. Vạn vật đều có bản chất của mình. Cố gắng biến thành thứ không phải mình, dù là để bảo vệ, cũng là một dạng hủy hoại."
Lời nói của Cổ Trấn Thành Linh như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của Tần Mặc, gột rửa đi những bối rối và áp lực. "Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang bị bóp méo bởi nỗi sợ hãi... bởi những lời thì thầm đó."
"Đúng vậy," Cổ Trấn Thành Linh tiếp lời, giọng nói mang theo một nỗi buồn sâu thẳm. "Có những kẻ, dùng danh nghĩa 'tiến hóa' mà gieo rắc sự sợ hãi, sự truy cầu mù quáng, khiến ý chí của vạn vật bị bóp méo. Thành Linh kia... nó đã nghe thấy những lời thì thầm đó quá lâu, quá sâu. Nó sợ hãi bị mất đi sự kiên cố, sợ hãi bị tan rã, sợ hãi trở thành một mảnh vụn vô tri. Nỗi sợ hãi đó đã biến nó thành một bức tường thép, một cỗ máy phòng thủ không ngừng nghỉ, quên mất rằng bản chất của một tòa thành là để bao bọc, để che chở, chứ không phải để bài xích và cô lập."
"Vậy... ta phải làm gì?" Tần Mặc hỏi, ánh mắt tràn đầy sự khẩn cầu.
Cổ Trấn Thành Linh nhìn Tần Mặc, đôi mắt hiền từ nhưng sáng ngời. "Ngươi đã thấy con đường của ta. Ta không truy cầu sức mạnh, không ham muốn 'thăng tiên'. Ta chỉ muốn giữ gìn bản chất của mình, sự yên bình của trấn này, và để vạn vật trong ta được sống đúng với ý chí tồn tại của chúng. Những viên đá vẫn là đá, những cây cổ thụ vẫn là cây cổ thụ, và con người vẫn là con người. Chúng không cần phải biến thành thứ khác để trở nên 'vĩ đại' hơn." Ông khẽ thở dài. "Thiết Giáp Thành Linh cần được thấy một con đường khác, một con đường không phải của sự cưỡng ép hay nỗi sợ hãi. Nhưng con đường đó không thể vội vàng. Một ý chí đã bị bóp méo sâu sắc, không thể chữa lành trong một sớm một chiều."
Tần Mặc lắng nghe một cách chăm chú, từng lời nói của Cổ Trấn Thành Linh như những hạt mưa thấm đẫm vào đất cằn. Hắn cảm nhận được sự uyên bác và trí tuệ ẩn chứa trong những lời lẽ giản dị đó. Cổ Trấn Thành Linh là một minh chứng sống động cho triết lý của hắn, một minh chứng rằng vạn vật có thể tồn tại một cách bình yên, giữ vững bản chất của mình mà không cần phải truy cầu "thăng tiên" một cách mù quáng. Cổ Trấn Thành Linh là hiện thân của sự cân bằng bản chất, là sự đối lập hoàn hảo với Thiết Giáp Thành Linh đang bị thao túng.
"Ngài... ngài đã bao giờ cảm thấy bị đe dọa bởi những 'tiếng gọi' đó không?" Tần Mặc hỏi.
"Đương nhiên là có," Cổ Trấn Thành Linh đáp, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn xa xăm. "Vào những kỷ nguyên xa xưa, khi 'Thiên Đạo Cảnh Báo' còn vang vọng, nhiều kẻ đã cố gắng thay đổi ta, biến ta thành một pháo đài chiến tranh, một nơi để rèn luyện binh khí. Nhưng ta đã từ chối. Ta hiểu rằng bản chất của ta là yên bình, là nơi nương tựa. Nếu ta trở thành thứ khác, ta sẽ không còn là ta nữa. Và đó là một dạng hủy diệt còn tàn khốc hơn cả cái chết." Ông nhìn Tần Mặc với một ánh mắt đầy hy vọng. "Ngươi là một linh hồn đặc biệt. Ngươi có thể nghe thấy. Ngươi có thể hiểu. Hãy giúp Thành Linh kia tìm lại chính mình, tìm lại sự cân bằng bản chất đã mất. Nhưng hãy nhớ, con đường này không phải của sức mạnh, mà là của sự kiên nhẫn, của sự thấu hiểu. Và kẻ thù thật sự không phải là Thiết Giáp Thành Linh, mà là kẻ đã gieo rắc nỗi sợ hãi vào nó."
Lời nói của Cổ Trấn Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, mang theo một trọng lượng ngàn cân. Hắn nhìn quanh trấn nhỏ yên bình, cảm nhận sự sống động và chân thật của từng viên gạch, từng cành cây. Đây chính là điều mà Huyền Vực đang đánh mất, điều mà hắn đang cố gắng bảo vệ.
***
Tần Mặc mở mắt. Ánh trăng mờ nhạt đã xuyên qua những kẽ hở trên tường thành, rọi xuống con hẻm nhỏ, tạo nên những bóng hình kỳ ảo. Không khí se lạnh của màn đêm bao trùm, và tiếng gió lướt qua các khe đá vẫn văng vẳng, xen lẫn tiếng động cơ xa xăm. Vẻ mặt Tần Mặc trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn giờ đây kiên định hơn bao giờ hết, như đã nhìn thấu một chân lý mới.
Tô Lam tiến lại gần, nàng đã đứng đó chờ đợi suốt thời gian Tần Mặc nhập định. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của hắn, một sự bình an sâu sắc hơn, nhưng cũng ẩn chứa một ý chí sắt đá. Hắc Phong khẽ cựa mình, ngẩng đầu nhìn chủ nhân, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong đêm tối.
"Ta đã thấy," Tần Mặc nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng từng lời đều mang trọng lượng. "Ta đã thấy một con đường khác, một con đường của sự bình an và bản chất thật sự." Hắn kể lại cho Tô Lam nghe về Cổ Trấn Thành Linh, về sự yên bình của trấn nhỏ đó, và về những lời khuyên sâu sắc mà ông già hiền từ đã ban tặng. Hắn mô tả về sự đối lập giữa Cổ Trấn Thành Linh và Thiết Giáp Thành Linh, một bên là hiện thân của sự cân bằng, một bên là biểu tượng của sự thao túng và nỗi sợ hãi.
"Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đã bị bóp méo bởi nỗi sợ hãi và những lời thì thầm từ bên ngoài," Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào hư không, như thể đang nhìn thấy những kẻ thao túng ẩn mình trong bóng tối. "Nó cần thời gian để tìm lại chính mình. Chúng ta không thể vội vàng, cũng không thể dùng sức mạnh để đối đầu."
Tô Lam lắng nghe một cách chăm chú, nàng hiểu rằng những gì Tần Mặc vừa trải nghiệm đã thay đổi hoàn toàn cách tiếp cận của họ. "Vậy, kế hoạch của chúng ta sẽ thay đổi?" nàng hỏi, giọng nói vẫn mang một chút lo lắng nhưng pha lẫn sự sẵn sàng.
"Đúng vậy," Tần Mặc gật đầu. "Thành Linh không phải là đối thủ của chúng ta. Kẻ đứng sau, kẻ gieo rắc nỗi sợ hãi đó mới là mục tiêu. Chúng ta cần tìm ra chúng, và cho Thiết Giáp Thành Linh thấy một con đường khác... một con đường của sự bình an và bản chất thật sự." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua những bức tường thép đang âm thầm hoạt động trong đêm. "Cổ Trấn Thành Linh đã nói, những 'tiếng gọi' sai lầm đã khiến nhiều 'thành linh' đi lạc. Có những kẻ dùng danh nghĩa 'tiến hóa' mà gieo rắc sự sợ hãi, sự truy cầu mù quáng. Điều này liên kết với 'dấu vết cực kỳ cổ xưa, bị biến dạng' mà nàng đã cảm nhận, Tô Lam. Đó không phải là một sự trùng hợp. Có một thế lực đứng sau, một thế lực đã thao túng và bóp méo ý chí của vạn vật từ lâu, có lẽ từ cả Kỷ Nguyên Hiền Giả."
Nàng gật đầu, ánh mắt kiên định. "Phải, nhưng điều đó sẽ rất khó khăn. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến lâu dài và âm thầm. Một cuộc chiến của ý chí và thời gian." Tô Lam hiểu rõ sự phức tạp của vấn đề. Việc đối phó với một thế lực thao túng cổ xưa, ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng nỗi sợ hãi cố hữu của vạn vật, sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với việc chỉ đơn thuần cảm hóa một Thành Linh. Điều này đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, sự tinh tế trong từng bước đi, và một chiến lược không thể bị lộ tẩy.
"Chiến lược của chúng ta không phải là phá vỡ sự phòng thủ của nó, mà là gieo mầm hy vọng vào nó," Tần Mặc nói, giọng nói tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ không ép buộc nó thay đổi, mà sẽ khơi gợi lại bản chất đã ngủ quên của nó. Chúng ta sẽ tiếp tục tiếp xúc với những vật thể nhỏ, không chỉ để trấn an, mà còn để truyền đi thông điệp về sự bình an, về việc chấp nhận bản chất của chính mình. Đồng thời, chúng ta phải bắt đầu thu thập thông tin về những kẻ đứng sau, về nguồn gốc của những lời thì thầm độc địa đó."
Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài con hẻm, nơi ánh trăng và bóng tối đan xen. "Thiết Giáp Thành Linh đang bị lợi dụng, và nó không phải là Thành Linh duy nhất. Cổ Trấn Thành Linh đã cảnh báo về những 'thành linh' khác cũng đã từng đi lạc. Cuộc chiến này lớn hơn chúng ta nghĩ rất nhiều, Tô Lam. Nó không chỉ là vì Thiết Giáp Thành, mà là vì sự cân bằng của cả Huyền Vực, vì bản chất của vạn vật."
Tô Lam siết chặt thanh kiếm trong tay, một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy quyết tâm lan tỏa từ nàng. "Hắn nói đúng," nàng nghĩ. "Đây là một cuộc chiến không thể lùi bước, một cuộc chiến để bảo vệ những gì còn lại của Huyền Vực khỏi sự tha hóa và hủy diệt." Nàng nhìn Tần Mặc, vẻ mặt hắn giờ đây không còn sự bối rối hay áp lực, mà thay vào đó là sự bình tĩnh đến đáng sợ, như một tảng đá ngàn năm kiên cố trước mọi phong ba bão táp. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, và nàng sẽ sát cánh cùng hắn. Cuộc hành trình ở Thiết Giáp Thành, tưởng chừng chỉ là một chặng dừng chân, giờ đây đã mở ra một chương mới, khó khăn hơn, phức tạp hơn, nhưng cũng mang ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Mục tiêu không còn là đơn thuần cảm hóa, mà là một cuộc chiến tranh giành ý chí, một cuộc chiến để thức tỉnh những gì đã bị lãng quên trong linh hồn vạn vật.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.