Vạn vật không lên tiên - Chương 286: Khai Phá Tiềm Năng: Lời Giải Cho Kiếm Hồn
Dưới sức nặng vô hình nhưng kinh hoàng của Cổ Kiếm Hồn, Tần Mặc đứng thẳng tắp, thân hình tựa như một ngọn cổ thụ cô độc giữa cuồng phong bão táp. Từng tế bào, từng thớ thịt trong hắn đều bị nghiền ép, căng ra đến cực hạn, báo hiệu sự sụp đổ có thể ập đến bất cứ lúc nào. Máu rỉ ra từ khóe môi, thấm đẫm sắc đỏ trên làn da ngăm đen của hắn, nhưng đôi mắt Tần Mặc vẫn tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm, không một gợn sóng. Ánh mắt ấy không chứa đựng sự sợ hãi, không có sự chống đối, mà chỉ có một sự kiên định đến khó tin, một sự thấu hiểu sâu sắc đang lặng lẽ truyền đi. Hắn không hề lùi bước, dù chỉ nửa tấc, bởi lùi bước lúc này không chỉ là yếu hèn, mà còn là phủ nhận chính những gì hắn đang cố gắng truyền tải.
Hắc Phong nằm phủ phục cách đó không xa, thân hình khổng lồ khẽ run rẩy. Đôi mắt đỏ rực của nó đầy vẻ lo lắng, tiếng gầm gừ trầm đục vang lên trong cổ họng, như muốn cảnh báo, như muốn xông lên bảo vệ chủ nhân, nhưng một áp lực vô hình khác lại ghìm chặt nó tại chỗ. Nó cảm nhận được, luồng sức mạnh đang đè nén Tần Mặc không đơn thuần là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự thử thách, một lời chất vấn đến từ sâu thẳm linh hồn. Tô Lam, vẫn nằm bất động trên lưng Hắc Phong, gương mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, từng hơi thở yếu ớt và nặng nhọc. Nàng không thể cử động, không thể nói, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn mở to, khắc khoải nhìn về phía Tần Mặc, trong đó chất chứa nỗi đau đớn, sự lo sợ, và cả một niềm tin tuyệt đối.
Xung quanh quảng trường, các tu sĩ Vạn Kiếm Thành vẫn giữ thế bao vây. Nhưng giờ đây, không còn sự hung hăng hay phẫn nộ như trước. Thay vào đó là sự bối rối, hoang mang tột độ. Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ rối bời, cố gắng trấn tĩnh nhưng ánh mắt ông ta lại không ngừng dao động. Ông ta đã từng chứng kiến Cổ Kiếm Hồn bộc phát sức mạnh, nhưng chưa bao giờ nó lại tập trung đến mức này, và cũng chưa bao giờ nó lại duy trì lâu đến thế mà không hề có dấu hiệu ngưng nghỉ, như thể đang dốc toàn lực để chất vấn một kẻ phàm nhân. Tiếng gió rít qua những khe đá trên tường thành, mang theo mùi sắt nồng nặc của lò rèn và mùi mồ hôi chua chát của những kiếm khách đang căng thẳng. Tiếng kiếm minh thê lương đã lắng xuống, nhưng bầu không khí vẫn đặc quánh một sự nặng nề, chờ đợi một cái kết không ai đoán trước được.
Trong tâm trí Tần Mặc, ý niệm của hắn tiếp tục vang vọng, không phải là lời nói mà là một luồng tư tưởng thuần túy, chạm thẳng vào bản nguyên của Cổ Kiếm Hồn, như một dòng nước mát lành thấm dần vào lòng đất khô cằn. *“Ngươi muốn trở nên hoàn mỹ, ta hiểu,”* ý niệm của Tần Mặc truyền đi, mang theo sự đồng cảm sâu sắc. *“Nhưng hoàn mỹ của một thanh kiếm không phải là trở thành thứ khác, mà là trở thành thanh kiếm vĩ đại nhất trong chính bản chất của nó. Một thanh kiếm không cần phải có cánh để bay, không cần có linh hồn của con người để suy nghĩ. Sức mạnh của ngươi, Kiếm Hồn, nằm ở sự sắc bén không gì sánh bằng, ở khả năng chém phá mọi thứ trên đời, ở ý chí kiên định không bao giờ bị bẻ gãy. Sắc bén không chỉ là lưỡi, mà là ý chí. Kiên định không chỉ là thân, mà là linh hồn. Trung thành không chỉ là giữ chủ, mà là cùng chủ tạo nên truyền kỳ. Ngươi đã từng bị lãng quên, bị bỏ rơi, bị coi là vô dụng, ta biết nỗi đau ấy. Nhưng đó không phải là lỗi của ngươi, mà là do những kẻ không biết trân trọng giá trị đích thực của một thanh kiếm.”*
Hắn tiếp tục, từng ý niệm như những mũi dùi sắc bén nhưng lại đầy nhân ái, xuyên thấu vào lớp vỏ cứng rắn của nỗi sợ hãi và khát vọng biến chất của Cổ Kiếm Hồn. *“Cái gọi là 'thăng cấp' mà ngươi truy cầu, cái khát khao trở thành 'thần binh' vô tri, chẳng qua là sự từ bỏ bản chất của chính mình. Để rồi, khi ngươi đạt được điều đó, ngươi sẽ không còn là Kiếm Hồn nữa, mà chỉ là một 'thần binh' mất đi linh hồn, một khái niệm trống rỗng, một vật thể không còn 'ý chí tồn tại' chân chính. Ngươi có muốn như vậy không, Kiếm Hồn? Ngươi có muốn đánh đổi bản chất, đánh đổi sự vĩ đại của một thanh kiếm để trở thành một thứ xa lạ, một thứ mà chính ngươi cũng không còn nhận ra mình là gì?”*
Lời của Tần Mặc không phải là câu hỏi, mà là một lời chất vấn, một sự gợi mở để Cổ Kiếm Hồn tự nhìn lại chính mình. Áp lực vô hình đè nặng lên Tần Mặc bỗng chốc tăng lên gấp bội, như một lời phản kháng cuối cùng, một sự giằng co của ý chí trước bờ vực của sự thay đổi. Mặt đất dưới chân hắn nứt toác sâu hơn, những phiến đá vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Từng khớp xương của Tần Mặc kêu lên răng rắc, như muốn vỡ ra, nhưng hắn vẫn không hề nao núng. Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng nhất, là lúc Cổ Kiếm Hồn đang đứng giữa hai con đường, và hắn phải là người soi sáng con đường đúng đắn. Hắn mở rộng toàn bộ 'ý chí tồn tại' của mình, không phòng thủ, không tấn công, mà chỉ thuần túy là sự thấu hiểu, là sự chấp nhận và bao dung, để Cổ Kiếm Hồn có thể cảm nhận trọn vẹn lời nói từ sâu thẳm tâm hồn hắn. Luồng sáng xanh nhạt từ thanh kiếm cổ trong điện thờ bùng lên chói lòa, rồi lại mờ đi, liên tục nhấp nháy, tựa như một trái tim đang đập loạn nhịp, đấu tranh giữa hai luồng tư tưởng đối lập. Tiếng gió gào thét dữ dội hơn, cuốn theo những đám mây đen kịt từ phía chân trời, bao trùm lấy Vạn Kiếm Thành trong một bầu không khí u ám và đầy điềm báo. Các tu sĩ, với vẻ mặt sợ hãi tột độ, bất giác lùi lại thêm vài bước, không dám lại gần hơn. Họ cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang xoáy vặn ngay trước mắt họ, một cuộc chiến của ý chí mà họ, những tu sĩ chỉ biết đến linh lực và chiến đấu, hoàn toàn không thể hiểu nổi. Trần Trưởng Lão nắm chặt chuôi kiếm của mình, ánh mắt đầy vẻ phức tạp, không ngừng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía điện thờ.
Trong khi Tần Mặc tiếp tục lời giải thích, trường lực từ Cổ Kiếm Hồn bắt đầu co thắt và giãn nở không ngừng, như một trái tim đang vật lộn trong cơn đau đớn cùng cực. Không còn là sự áp bức đơn thuần, mà là những luồng ý niệm chập chờn, hỗn loạn xé toạc tâm trí Tần Mặc. Hắn nhìn thấy những hình ảnh vụt qua như chớp giật: một thanh kiếm mới ra lò, sáng loáng và kiêu hãnh, nằm trong tay một vị tướng quân uy dũng, cùng nhau xông pha trận mạc, chém giết quân thù, nhuộm đỏ chiến trường bằng máu. Hắn thấy những năm tháng vinh quang, khi thanh kiếm được tôn sùng, được ngưỡng mộ, là biểu tượng của sức mạnh và công lý. Rồi hình ảnh chuyển sang những tháng ngày bị lãng quên, khi thanh kiếm bị gỉ sét, bị vứt bỏ trong một xó tối tăm, phủ đầy bụi bặm, tiếng kiếm minh chỉ còn là tiếng thở dài não nề của một linh hồn bị bỏ rơi. Nỗi sợ hãi bị mục nát, bị quên lãng, bị coi là vô dụng cứ thế lớn dần, cho đến khi nó hóa thành một khát khao mãnh liệt: khát khao được 'thăng cấp', khát khao được trở thành một 'thần binh' vô tri, bất diệt, để không bao giờ phải chịu đựng nỗi đau ấy nữa.
Tần Mặc thấu hiểu nỗi đau đó. Hắn biết, mọi "vật tính" đều có khát khao tồn tại, khát khao được công nhận, được phát huy giá trị của mình. Nhưng cách mà Cổ Kiếm Hồn lựa chọn lại là một con đường sai lầm, một sự chạy trốn khỏi bản chất. *“Ngươi thấy nàng chứ?”* Ý niệm của Tần Mặc lại vang lên, lần này hắn hướng suy nghĩ về phía Tô Lam, người vẫn đang nằm bất động trên lưng Hắc Phong. Hắn cố gắng để Cổ Kiếm Hồn cảm nhận được sự kiên cường toát ra từ thân thể yếu ớt của nàng, dù cho nàng đang ở trong trạng thái vô cùng suy yếu. *“Nàng là một kiếm khách, nhưng bản thân nàng cũng là một thanh kiếm. Nàng đã từng bị trọng thương, đã từng đứng trước bờ vực của sự sống và cái chết. Nhưng nàng không hề từ bỏ, không hề tìm cách biến mình thành một thứ khác để tồn tại. Ý chí của nàng, kiên cường như lưỡi kiếm, không bao giờ bị bẻ gãy. Đó là 'kiếm tính' chân chính, là sự phát huy tối đa bản chất của một kiếm khách, của một thanh kiếm. Nàng không cần trở thành 'thần tiên' để trở nên vĩ đại. Nàng vĩ đại bởi vì nàng là chính nàng, là một kiếm khách với ý chí sắt đá, với kiếm tâm thuần khiết.”*
Tần Mặc không chỉ nói bằng ý niệm, hắn còn truyền tải cả những cảm xúc chân thật nhất của mình, sự thấu cảm sâu sắc đối với nỗi đau và khát vọng của Cổ Kiếm Hồn, cùng với niềm tin mãnh liệt vào giá trị của việc giữ gìn bản chất. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đã bị những lời lẽ của các tu sĩ, của những kẻ truy cầu "thăng tiên" cực đoan làm cho mê hoặc. Họ hứa hẹn về một sức mạnh vô biên, một sự bất tử, nhưng lại giấu đi cái giá phải trả: sự đánh mất chính mình.
*“Chân Lý Thạch Bi đã từng nói: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới',”* Tần Mặc tiếp tục, lời nói thấm đẫm sự trầm tư của Kỷ Nguyên Hiền Giả, những người đã nhìn thấy trước tai họa. *“Ngươi có nghĩ rằng, khi một thanh kiếm không còn là kiếm, nó còn có thể tồn tại không? Khi một thanh kiếm không còn mang trong mình 'kiếm tính' thuần túy, không còn sắc bén, không còn kiên định, thì nó còn có ý nghĩa gì nữa? Nó sẽ chỉ là một khối kim loại vô tri, một vật trang trí rỗng tuếch, không hơn không kém. Sự tồn tại của ngươi, Kiếm Hồn, được định nghĩa bởi bản chất của ngươi. Đừng vì nỗi sợ hãi nhất thời mà đánh mất đi giá trị vĩnh cửu của mình.”*
Tần Mặc không ngừng củng cố lập luận của mình, không ngừng xoa dịu nỗi giằng xé trong Cổ Kiếm Hồn. Hắn không chỉ đưa ra những lời nói suông, mà còn dùng chính Tô Lam, một kiếm khách mang trong mình "kiếm tính" thuần khiết, làm bằng chứng sống cho triết lý của mình. Những hình ảnh về sự kiên cường của nàng, về ý chí không khuất phục của nàng, cứ thế được Tần Mặc truyền tải vào sâu thẳm linh hồn của Cổ Kiếm Hồn. Luồng sáng xanh nhạt từ thanh kiếm cổ trong điện thờ bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, rồi lại nhanh chóng dịu đi, mang theo một vẻ trầm tư sâu sắc, như thể nó đang cố gắng tiêu hóa, cố gắng thấu hiểu những lời mà Tần Mặc vừa nói. Áp lực đè nặng lên Tần Mặc dần dần suy yếu, không còn mang tính tấn công hay chất vấn, mà trở nên nhẹ nhàng hơn, như một sự lắng nghe, một sự chấp nhận. Gió vẫn rít, nhưng không còn mang theo sự cuồng bạo, mà chỉ còn là những tiếng xào xạc đều đặn, như lời thì thầm của vũ trụ đang chứng kiến một khoảnh khắc thay đổi. Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành vẫn giữ vẻ mặt hoang mang, nhưng không còn quá căng thẳng như trước. Họ nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía thanh kiếm cổ, dường như đang cố gắng tìm kiếm lời giải thích cho những gì đang diễn ra trước mắt. Trần Trưởng Lão, với ánh mắt đầy suy tư, khẽ vuốt chòm râu bạc phơ của mình, dường như ông ta cũng đang bắt đầu nhìn nhận lại những niềm tin cố hữu của bản thân.
Trường lực bao quanh Tần Mặc cuối cùng cũng hoàn toàn tan biến, không một dấu vết. Khắp quảng trường chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến lạ thường, như thể mọi thứ đều nín thở, chờ đợi một điều gì đó. Cổ Kiếm Hồn không còn gây áp lực, mà phát ra một rung động tinh tế, nhẹ nhàng, xuyên qua không gian và chạm vào tâm trí Tần Mặc. Đó không phải là lời nói, mà là một luồng ý niệm đầy suy tư, pha lẫn chút hối lỗi và một sự chấp nhận. Tần Mặc cảm nhận được, Cổ Kiếm Hồn đã lắng nghe, đã thấu hiểu, và quan trọng hơn cả, nó đã bắt đầu nhìn thấy một con đường khác, một con đường không cần phải từ bỏ bản chất để trở nên vĩ đại. Luồng sáng xanh nhạt từ thanh kiếm cổ vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã ổn định hơn, không còn nhấp nháy điên cuồng, mà chỉ tỏa ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, bền bỉ, như ngọn hải đăng giữa biển đêm.
Tần Mặc thở ra một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Hắn không hề kiệt sức, mà ngược lại, dường như còn tràn đầy sinh lực hơn bao giờ hết, bởi vì hắn đã thực hiện được một điều gần như không thể: lay chuyển ý chí của một tồn tại cổ xưa và mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn mà không cần đến bạo lực. Hắn khẽ đưa tay lên lau vệt máu khô trên khóe môi, rồi cất lời, giọng nói trầm ấm và rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường tĩnh lặng, không còn là ý niệm mà là những âm thanh chân thật chạm đến tai mọi người.
“Con đường của ngươi, Kiếm Hồn,” hắn nói, ánh mắt vẫn hướng về phía điện thờ, nơi thanh kiếm cổ đang tỏa sáng. “Là trở thành thanh kiếm mạnh nhất, nhưng vẫn là kiếm. Sức mạnh của ngươi nằm ở sự sắc bén, ở khả năng chém phá, ở ý chí kiên định... không phải ở sự lãng quên bản thân. Ngươi là biểu tượng của sự kiên cường, của ý chí không khuất phục. Hãy là chính ngươi, Kiếm Hồn. Hãy là một thanh kiếm vĩ đại, không phải một ‘thần’ rỗng tuếch.”
Những lời nói của Tần Mặc không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại chứa đựng một sức nặng phi thường, như những lời tiên tri từ ngàn xưa. Chúng vang vọng trong tâm trí của mỗi tu sĩ Vạn Kiếm Thành, khiến họ không khỏi bàng hoàng. Họ chưa từng nghe ai dám nói với Cổ Kiếm Hồn như vậy, lại càng không thể tin được rằng một người không có linh lực lại có thể làm được điều này.
Trần Trưởng Lão, với vẻ mặt kinh ngạc tột độ, thì thầm với vị tu sĩ đứng bên cạnh, giọng nói run rẩy đến không ngờ: “Hắn… hắn đã làm gì? Hắn đã làm gì với Cổ Kiếm Hồn?”
Vị tu sĩ trẻ tuổi chỉ biết lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ hoang mang và sợ hãi. Họ đã được dạy rằng Cổ Kiếm Hồn là một linh hồn bất diệt, một thực thể tối cao mà không ai có thể lay chuyển. Nhưng Tần Mặc, một kẻ mà họ coi là dị giáo, lại vừa làm được điều không tưởng.
Tần Mặc không để tâm đến những lời xì xào xung quanh. Hắn quay người, bước về phía Hắc Phong và Tô Lam. Hắc Phong, ngay khi áp lực hoàn toàn biến mất, liền đứng dậy, đôi mắt đỏ rực vẫn ánh lên sự cảnh giác nhưng đã dịu đi rất nhiều. Nó nhẹ nhàng cúi đầu, để Tần Mặc có thể dễ dàng chạm vào Tô Lam.
Tần Mặc quỳ xuống bên cạnh Tô Lam, nhẹ nhàng đỡ lấy đầu nàng. Gương mặt nàng vẫn còn nhợt nhạt, nhưng hơi thở đã đều đặn hơn, và đôi mắt phượng của nàng đã lấy lại được chút sức sống. Nàng nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt ấy không chỉ có sự biết ơn, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết về triết lý của hắn. Nàng đã chứng kiến, và nàng đã tin tưởng.
Từ một góc khuất của Quán Rượu Kiếm Khách trong Vạn Kiếm Thành, Người Kể Chuyện, ông lão gầy gò với cây đàn tì bà trong tay, khẽ lắc đầu, đôi mắt tinh anh lấp lánh một tia sáng. Ông ta khẽ nâng chén rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi lẩm bẩm với chính mình, giọng nói trầm ấm như tiếng gió thoảng qua: “Một câu chuyện mới đang bắt đầu… một ‘ý chí’ đã được thức tỉnh theo một cách khác. Thế giới này, vốn đã quen với những lời nói dối về sự ‘thăng cấp’ vô độ, giờ đây lại được nghe một ‘Chân Lý’ khác. Hạt mầm đã được gieo, và rồi nó sẽ nảy mầm, không chỉ trong lòng Kiếm Hồn, mà còn trong tâm trí của những kẻ đang lạc lối…”
Bầu trời Vạn Kiếm Thành bỗng chốc trở nên trong xanh hơn, những đám mây đen đã tan đi, nhường chỗ cho ánh nắng vàng nhạt chiếu rọi khắp nơi. Một tia nắng ấm áp chiếu thẳng vào Tần Mặc và Tô Lam, như một lời chúc phúc, một sự xác nhận cho con đường mà hắn đang đi. Cổ Kiếm Hồn, dù không còn áp lực, vẫn giữ một sự hiện diện mạnh mẽ, nhưng giờ đây, nó không còn là sự đe dọa, mà là một sự trầm tư sâu sắc, một sự tồn tại đang suy ngẫm về bản chất của chính mình. Sự thay đổi trong ý chí của nó, dù chỉ là một bước khởi đầu, đã tạo ra một làn sóng rung động tinh tế khắp Vạn Kiếm Thành, một dấu hiệu cho thấy mọi thứ sẽ không còn như xưa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.