Vạn vật không lên tiên - Chương 275: Lạc Giữa Ý Chí Thép: Tiếng Gọi Của Kẻ Ngoại Đạo
Đêm dần tàn, nhường chỗ cho rạng đông mờ ảo len lỏi qua những kẽ đá của Vạn Kiếm Thành. Trong góc quán rượu nhỏ nơi ba người trú chân, ánh nến leo lét đã tắt từ lâu, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của màn đêm trước bình minh. Tần Mặc ngồi bất động, đôi mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ngọn tháp Cổ Kiếm Hồn vẫn sừng sững như một ngón tay chỉ thẳng lên bầu trời, biểu tượng cho khát vọng vượt thoát phàm trần đã ăn sâu vào nơi đây. Tô Lam ngồi đối diện, nàng vẫn giữ vẻ cảnh giác, song ánh mắt nhìn Tần Mặc đã chứa đựng nhiều phần tin tưởng hơn, như thể lời nói của hắn đêm qua đã gieo mầm một hạt giống khác lạ trong tâm trí nàng. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực khẽ mở, cảnh giới mọi biến động dù là nhỏ nhất.
Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai nhuộm hồng mái ngói cổ kính, cả ba đã lặng lẽ rời đi, hướng về phía Lò Rèn Cự Lực, rìa của khu vực trung tâm Vạn Kiếm Thành. Gió sớm còn vương hơi sương, mang theo một làn khí lạnh mỏng manh, nhưng không thể xua đi cái mùi sắt nồng nặc đặc trưng, quyện lẫn với mùi than cháy âm ỉ từ những lò rèn đã thức giấc từ canh ba. Tiếng búa rèn vang vọng, trầm hùng và nhịp nhàng, như tiếng thở của cả một cự thú đang miệt mài kiến tạo. Không phải chỉ là một âm thanh, đó là bản giao hưởng của ý chí, của sự kiên trì, của khát vọng biến kim loại vô tri thành linh vật. Thỉnh thoảng, tiếng kiếm va chạm nhẹ nhàng từ các bãi tập luyện ẩn mình trong các con hẻm nhỏ cũng vọng đến, như lời thì thầm về một tinh thần thượng võ không ngừng được tôi luyện.
Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong ẩn mình trong một con hẻm khuất, phía sau một bức tường đá cũ kỹ đã phủ đầy rêu phong. Từ vị trí này, họ có thể bao quát một phần lớn khu vực ngoại vi Lò Rèn Cự Lực, nơi những cấm chế đầu tiên bắt đầu hiện rõ. Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" của hắn lan tỏa ra xung quanh, len lỏi qua từng phiến đá, từng thớ gỗ, từng sợi khí linh. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ, nhưng lại hỗn loạn, như một dòng sông bị chặn bởi vô số đập nước, tạo nên những xoáy nước ngầm nguy hiểm. Những cấm chế này, chúng không chỉ là những kết giới phòng ngự thông thường, mà còn là những bức tường ý chí được xây nên từ khát vọng "thăng cấp" mãnh liệt của vô số kiếm linh đã bị tha hóa.
"Các cấm chế này không phải để ngăn kẻ địch, mà để bảo vệ... một niềm tin," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn trầm lắng, ánh mắt vẫn khép hờ như thể đang nhìn vào một thế giới vô hình. Hắn cảm nhận được sự kiên cố của những cấm chế này, chúng được nuôi dưỡng bởi sự cuồng tín, bởi một nỗi sợ hãi sâu sắc về sự mục nát, về sự lãng quên. Chúng không phải là những bức tường vô tri, mà là những thực thể sống, được hình thành từ ý chí tập thể của hàng ngàn thanh kiếm, và trên hết, là ý chí của Cổ Kiếm Hồn. Chúng đang bảo vệ một giấc mộng, một ảo tưởng về sự vĩnh cửu và toàn năng.
Tô Lam, với kinh nghiệm của một kiếm khách lão luyện, cũng đang cẩn trọng quan sát. Nàng lướt ánh mắt tinh tường qua từng kẽ hở của không gian, phân tích những luồng khí linh biến động, những đường vân năng lượng ẩn hiện. Nàng thấy được những cái bẫy vô hình, những cơ quan tinh vi được kích hoạt bởi bất kỳ sự xâm nhập trái phép nào. "Nơi này còn nguy hiểm hơn ta tưởng," nàng nói khẽ, giọng mang theo chút nghiêm trọng. "Khí tức của các Kiếm Linh này mạnh mẽ đến lạ thường, như thể chúng bị thúc đẩy bởi một ý chí duy nhất." Nàng chỉ tay về phía một vài điểm sáng mờ ảo lấp ló sau những bức tường, đó là những Kiếm Linh canh gác đầu tiên mà họ sẽ phải đối mặt. "Chúng không có dấu hiệu của sự dao động. Như thể mọi lý trí đã bị nghiền nát, chỉ còn lại bản năng bảo vệ và một mệnh lệnh duy nhất."
Hắc Phong khẽ gầm gừ, tiếng gầm tuy nhỏ nhưng chứa đựng sự cảnh báo rõ rệt. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua xung quanh, dò xét mọi động tĩnh, mọi mùi hương lạ. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng, không phải từ sức mạnh vật chất đơn thuần, mà từ một thứ áp lực vô hình, một ý chí cuồng bạo đang bao trùm cả khu vực. "Nguy hiểm," nó khẽ khàng lặp lại, tiếng gầm gừ sâu trong cổ họng. Dù không thể nói tiếng người, Tần Mặc vẫn hiểu được ý của nó. Nguy hiểm không chỉ đến từ những Kiếm Linh đang canh gác, mà còn từ chính cái ý chí cố chấp đang ngự trị nơi đây.
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn. Hắn đã cảm nhận được sự cô độc và nỗi sợ hãi của Cổ Kiếm Hồn, và hắn cũng đã chạm đến sự mù quáng của các Kiếm Linh bị thao túng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây," Tần Mặc chỉ vào một điểm trên bản đồ mà Tô Lam đã vạch ra trong tâm trí nàng, một con đường vòng nhỏ qua phía sau một xưởng rèn cũ kỹ. "Nơi này có vẻ ít cấm chế hơn, và cũng là nơi có nhiều binh khí cũ kỹ bị bỏ xó nhất. Có thể, ý chí của chúng đã yếu đi, hoặc ít nhất, chưa bị tha hóa quá sâu."
Tô Lam gật đầu, hiểu ý. "Ta sẽ mở đường, Tần Mặc. Ngươi hãy tập trung vào việc giao tiếp. Hắc Phong, ngươi ở phía sau bảo vệ Tần Mặc, và cảnh giới bất kỳ động tĩnh nào." Ba người bắt đầu di chuyển, từng bước cẩn trọng, nép mình vào những bóng râm của các tòa nhà, hòa mình vào không khí đặc quánh của sắt và linh khí. Mỗi bước chân của họ đều như đang giẫm lên một sợi dây mỏng manh, giữa vực thẳm của sự thù địch và khát vọng được thấu hiểu. Ánh nắng ban mai dần lên cao, phủ vàng lên những mái nhà cổ kính, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng nề, áp lực đang đè nén lên từng ngóc ngách của Vạn Kiếm Thành.
***
Họ tiến sâu hơn, đi qua những con hẻm nhỏ chằng chịt, né tránh những khu vực có Kiếm Linh canh gác dày đặc. Mùi sắt ở đây càng trở nên nồng nặc hơn, quyện lẫn với một chút mùi hương ẩm mốc của những góc khuất ít người qua lại. Tiếng búa rèn từ xa vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với những âm thanh sắc lạnh hơn: tiếng va chạm của kiếm khí vô hình, tiếng gió rít qua những khe hở của các tòa tháp cao vút, mang theo một cảm giác căng thẳng, đầy áp lực.
Khi đến gần lối vào một khu vực cấm chế được bảo vệ kỹ lưỡng hơn, ba người dừng lại ẩn nấp sau một đống phế liệu sắt thép khổng lồ. Trước mắt họ là một khoảng sân rộng, nơi ba Kiếm Linh canh gác đang đứng bất động, thân kiếm cắm thẳng xuống đất, nhưng từ lưỡi kiếm của chúng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, sắc bén như thể có thể cắt đôi cả không gian. Hình ảnh mờ ảo của kiếm khí lượn lờ xung quanh chúng, tạo thành một lá chắn vô hình. Những Kiếm Linh này, chúng không có hình dạng cụ thể, chỉ là những luồng năng lượng sống động, mang theo ý chí của những thanh kiếm đã trải qua vô vàn trận chiến.
"Chúng ta không thể vòng qua được nữa," Tô Lam thì thầm, ánh mắt nàng tập trung vào ba Kiếm Linh. Nàng cảm nhận được sự kiên cố của chúng, như những bức tường thép không thể lay chuyển. "Chúng đã bị 'khai linh' hoàn toàn, trở thành những thực thể ý chí thuần túy. Chỉ một động chạm nhỏ cũng sẽ kích hoạt toàn bộ hệ thống phòng thủ."
Tần Mặc gật đầu. Hắn cảm nhận được điều đó rõ ràng hơn ai hết. Ý chí của ba Kiếm Linh này không chỉ mạnh mẽ, mà còn cực kỳ tập trung, đơn thuần đến mức đáng sợ. Chúng không có suy nghĩ phức tạp, không có cảm xúc đa chiều, chỉ có một mệnh lệnh duy nhất: bảo vệ và truy cầu "thăng cấp".
Hắn bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, chậm rãi, bình thản. Tô Lam và Hắc Phong lập tức cảnh giác cao độ, sẵn sàng ứng phó mọi tình huống. Tần Mặc không mang theo bất kỳ binh khí nào, hai tay hắn buông thõng, ánh mắt trong trẻo như mặt hồ mùa thu. Hắn không có ý định chiến đấu.
Ngay khi Tần Mặc lộ diện, ba Kiếm Linh lập tức có phản ứng. Ánh sáng từ lưỡi kiếm của chúng bùng lên mạnh mẽ hơn, kiếm khí xung quanh chúng xoáy tròn dữ dội, tạo thành một cơn lốc vô hình. Chúng không phát ra tiếng động, nhưng một luồng ý chí mạnh mẽ, sắc bén như hàng ngàn mũi kim chích vào tâm trí Tần Mặc.
"Kẻ xâm nhập! Chớ tới gần! Con đường thăng cấp không dung kẻ yếu!" Ý chí của chúng vang vọng trong đầu Tần Mặc, lạnh lẽo và đầy uy hiếp.
Tần Mặc không nao núng. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi truyền đi ý niệm của mình, một luồng sóng nhẹ nhàng nhưng kiên định, mang theo sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. "Ta không đến để phá hoại con đường của các ngươi, mà để giúp các ngươi tìm thấy giá trị thật sự trong bản chất của mình. Một thanh kiếm không nhất thiết phải trở thành thần binh mới là vĩ đại. Sự vĩ đại nằm ở việc giữ vững bản chất, sự sắc bén và lòng trung thành, không bị tha hóa bởi những khát vọng ảo vọng."
Ý niệm của Tần Mặc lan tỏa, nhưng nó dường như chỉ gặp phải một bức tường vô hình, không thể xuyên thủng. Ba Kiếm Linh không hiểu, hoặc không muốn hiểu. Ý chí của chúng càng trở nên dữ dội hơn, như một dòng thác lũ đang gào thét.
"Kẻ cản trở! Sự yếu đuối! Ngươi muốn giữ chúng ta trong xiềng xích phàm trần! Thăng cấp là lẽ sống! Chém!"
Chỉ một từ cuối cùng, "Chém!", ý chí của chúng đã chuyển hóa thành hành động. Ba luồng kiếm khí sắc bén như ba con rắn độc lao thẳng về phía Tần Mặc. Chúng không nhằm vào điểm yếu, mà nhằm vào toàn bộ cơ thể, như muốn xé toạc hắn ra thành từng mảnh.
"Chúng không nghe lọt tai bất cứ điều gì khác ngoài khát vọng của chúng. Cẩn thận!" Tô Lam nói nhỏ, giọng nàng mang theo sự căng thẳng tột độ. Nàng rút thanh kiếm cổ bên hông, ánh sáng xanh nhạt lóe lên từ lưỡi kiếm, sẵn sàng nghênh chiến. Thanh kiếm của nàng, dù không phải là linh khí đã "khai linh" hoàn toàn, nhưng cũng là một bảo vật cổ xưa, mang theo một linh hồn kiếm mạnh mẽ, cộng hưởng với ý chí của chủ nhân.
Tần Mặc không phản công. Hắn chỉ né tránh, thân pháp uyển chuyển như một chiếc lá giữa cơn bão, tránh thoát ba luồng kiếm khí một cách kỳ diệu. Hắn không muốn gây thương tổn cho chúng, mà muốn cho chúng thấy rằng, có một con đường khác để tồn tại, một con đường không cần đến bạo lực.
Tuy nhiên, sự nhẫn nhịn của Tần Mặc dường như chỉ càng kích thích sự phẫn nộ của Kiếm Linh. Chúng coi đó là sự yếu đuối, sự khinh thường. Kiếm khí không ngừng bùng nổ, không gian xung quanh Tần Mặc như bị cắt xé, tạo ra những vết nứt vô hình.
"Tần Mặc!" Tô Lam không thể chờ đợi thêm. Nàng tung người về phía trước, thanh kiếm cổ của n��ng vẽ nên một vòng cung hoàn mỹ trong không trung, chặn đứng một luồng kiếm khí đang lao tới Tần Mặc. Âm thanh va chạm chói tai vang lên, nhưng không phải là kim loại đối đầu, mà là linh khí và ý chí va đập.
Cùng lúc đó, Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, thân hình khổng lồ của nó lao tới, dùng bộ lông đen tuyền và móng vuốt sắc nhọn của mình để cản phá luồng kiếm khí thứ hai. Dù không phải là thực thể linh hồn, nhưng sức mạnh thể chất của Hắc Phong vẫn đủ để tạo ra một chấn động lớn, khiến Kiếm Linh phải chùn bước.
Tần Mặc đứng giữa vòng vây, ánh mắt hắn lướt qua ba Kiếm Linh đang cuồng nộ. Hắn cảm nhận được sự thất vọng sâu sắc từ chúng, không phải vì không thể gây thương tổn cho hắn, mà vì hắn không chấp nhận con đường của chúng. Hắn là một kẻ ngoại đạo, một chướng ngại vật trên con đường vươn tới "thăng cấp" mà chúng tin là chân lý duy nhất. Sự mù quáng của chúng, sự kiên định đến mức cố chấp, khiến Tần Mặc cảm thấy một nỗi đau âm ỉ trong lòng. Đây không phải là sự tự do, mà là một sự giam cầm, một nhà tù của ý chí. Và con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn gian nan hơn rất nhiều.
***
Cuộc đối đầu diễn ra chóng vánh nhưng đầy căng thẳng. Với sự hỗ trợ kịp thời của Tô Lam và Hắc Phong, Tần Mặc đã tránh được những đòn tấn công chí mạng. Tuy nhiên, sự xuất hiện của họ đã kích hoạt thêm các Kiếm Linh khác trong khu vực. Từ những góc khuất, những tòa nhà bỏ hoang, và thậm chí là từ dưới lòng đất, những luồng sáng sắc bén khác bắt đầu hiện hữu, hội tụ về phía họ. Tiếng kiếm khí giờ đây không còn chỉ là những luồng đơn lẻ, mà là một mạng lưới dày đặc, đan xen vào nhau, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên không gian. Tiếng búa rèn từ các lò rèn ở xa gần như bị lấn át hoàn toàn bởi sự rung động của linh khí, bởi tiếng rít của những thanh kiếm vô hình đang lao vút.
Mùi sắt và sát khí giờ đây không chỉ nồng nặc, mà còn trở nên ngột ngạt, như thể không khí cũng bị nén chặt lại bởi ý chí cuồng nhiệt của hàng chục, hàng trăm Kiếm Linh đang vây quanh. Bầu không khí trở nên đặc quánh, nguy hiểm gia tăng theo từng hơi thở. Tần Mặc cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một biển ý chí, nơi mọi thứ đều khao khát một mục tiêu duy nhất: "Thăng cấp!"
"Thăng cấp! Thăng cấp! Vạn vật đều phải thăng cấp! Kẻ cản trở phải chết!"
Hàng chục, rồi hàng trăm luồng ý chí đồng thanh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng âm thanh, mà bằng một làn sóng năng lượng tinh thần dữ dội, như một bản hùng ca cuồng tín. Mỗi Kiếm Linh đều mang trong mình một khát vọng bùng cháy, một niềm tin sắt đá rằng con đường duy nhất để trở nên vĩ đại, để thoát khỏi sự mục nát, là phải "thăng cấp", phải trở thành thần binh. Chúng coi Tần Mặc là một chướng ngại vật, một kẻ phỉ báng con đường chân lý mà chúng đã cống hiến cả "sinh mệnh" của mình để theo đuổi.
Tần Mặc đứng giữa vòng vây, đôi mắt hắn khép hờ, toàn bộ năng lực thấu hiểu được kích hoạt đến cực hạn. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận, còn thấu suốt từng ý niệm, từng rung động sâu thẳm nhất của những Kiếm Linh này. Hắn thấy được sự cuồng nhiệt, sự khao khát cháy bỏng, nhưng ẩn sâu dưới lớp vỏ của sự hùng tráng và kiên định đó, Tần Mặc nhận ra một điều gì đó còn đau đớn hơn: đó là nỗi sợ hãi.
"Không phải các ngươi muốn trở nên mạnh hơn... mà là các ngươi sợ hãi sự yếu đuối, sợ hãi bản chất của mình..." Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng hắn trầm tư, không mang theo sự phán xét, mà là một nỗi buồn sâu sắc. "Đây là sự đau khổ bị ép buộc. Sự 'thăng cấp' này không phải là sự giải thoát, mà là một xiềng xích khác, một sự trốn chạy khỏi chính bản thân mình."
Hắn cảm nhận được sự cô độc của Cổ Kiếm Hồn, sự cô độc của một thực thể khao khát sự vĩnh cửu đến mức sẵn sàng thao túng mọi thứ xung quanh để đạt được mục đích. Và những Kiếm Linh này, chúng chỉ là nạn nhân của nỗi sợ hãi đó, của một niềm tin đã bị bóp méo, đã bị ép buộc phải "thăng cấp" thành một thứ không còn là chính nó. Chúng đã quên mất rằng, một thanh kiếm sinh ra để chém, để bảo vệ, để trở thành một phần của người anh hùng, chứ không phải để tự mình trở thành một vị thần.
Trong lúc hỗn loạn đó, Tô Lam không ngừng vung kiếm. Thanh kiếm cổ của nàng không chỉ là một binh khí, mà còn là một phần của nàng, cộng hưởng với ý chí của chủ nhân. Nàng không tấn công để phá hủy, mà để đẩy lùi, để tạo ra một lá chắn linh khí vững chắc xung quanh Tần Mặc. Mỗi chiêu thức của nàng đều tinh diệu, vừa uyển chuyển vừa mạnh mẽ, đẩy lùi những luồng kiếm khí sắc bén mà không gây ra thương tích nghiêm trọng cho các Kiếm Linh. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không muốn làm tổn thương chúng.
Hắc Phong gầm gừ liên tục, đôi mắt đỏ rực quét khắp nơi, sẵn sàng lao vào bất cứ Kiếm Linh nào tiến quá gần Tần Mặc. Nó dùng thân mình che chắn, biến thành một pháo đài sống, bảo vệ chủ nhân khỏi những đòn tấn công bất ngờ. Bộ lông đen tuyền của nó xù lên, tạo ra một lớp giáp phòng ngự tự nhiên, hấp thụ những luồng kiếm khí yếu hơn.
Giữa làn sóng kiếm khí cuồng nộ, giữa tiếng gầm gừ của Hắc Phong và tiếng kiếm của Tô Lam, một điểm sáng yếu ớt bỗng lướt qua tầm nhìn của Tần Mặc. Đó là một con Linh Trùng nhỏ bé, thân mình phát ra ánh sáng xanh lục nhạt, yếu ớt như một đốm lửa sắp tàn. Nó bay lướt qua một cách hoảng loạn, cố gắng thoát khỏi áp lực linh khí khủng khiếp đang bao trùm. Tiếng kêu của nó, dù nhỏ bé đến mức chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy rõ ràng trong biển ý chí hỗn loạn, lại chứa đựng một nỗi sợ hãi tột cùng, một tiếng gọi khẩn thiết cho sự bình yên, cho sự sống đơn thuần không bị đe dọa.
Linh Trùng, một sinh vật bé nhỏ, mong manh, nhưng lại mang trong mình "ý chí tồn tại" thuần túy nhất, không hề bị tha hóa bởi khát vọng "thăng cấp". Nó sợ hãi, nó muốn sống, nó khao khát được bình yên, được là chính nó. Ánh mắt Tần Mặc tập trung vào con Linh Trùng đang hoảng loạn, như thể trong khoảnh khắc đó, hắn tìm thấy một tia hy vọng, một chìa khóa mới. Nó không phải là một binh khí, không phải là một thành trì, nhưng nó là một "vật" trong vạn vật, và ý chí của nó, dù yếu ớt, lại chân thật hơn bất kỳ Kiếm Linh nào ở đây.
Cảnh tượng Linh Trùng nhỏ bé đang chật vật giữa làn sóng ý chí cuồng nộ của Kiếm Linh bỗng khiến Tần Mặc nhận ra một điều quan trọng hơn. Con đường mà hắn đang theo đuổi không chỉ là để cảm hóa những "vật" vĩ đại, mà còn là để bảo vệ những "vật" bé nhỏ, những "vật" thuần túy nhất, những "vật" khao khát sự bình yên và cân bằng bản chất.
Tô Lam vẫn kiên cường chặn đứng các đòn tấn công, nàng thấy Tần Mặc bỗng nhiên trầm tĩnh lạ thường, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua những Kiếm Linh đang cuồng nộ, nhìn vào một điều gì đó vô hình khác. Hắc Phong vẫn gầm gừ, nhưng nó cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của chủ nhân.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra. Trong đôi mắt đen láy sâu thẳm, sự thất vọng và đau lòng ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu mới và một quyết tâm kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, việc giao tiếp trực tiếp bằng ý niệm với những Kiếm Linh đã bị mù quáng bởi khát vọng "thăng cấp" là vô ích. Nhưng con Linh Trùng kia, nó đã cho hắn một gợi ý. Một con đường khác, không phải là đối thoại trực tiếp, mà là một cách để chạm đến bản chất thuần túy nhất, để đánh thức sự bình yên đã bị lãng quên trong sâu thẳm ý chí của vạn vật.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.