Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 272: Tiếng Gọi Từ Nguồn Cội: Chạm Trán Kiếm Hồn Thượng Cổ

Tiếng gầm thét giận dữ của Giám Sát Viên Trưởng Long Uy vẫn còn văng vẳng phía sau, bị cơn gió mạnh thổi dạt vào những con hẻm hẹp, quanh co, rồi tan biến vào màn đêm đang dần buông xuống. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền như bóng đêm, cõng Tần Mặc và Tiểu Cửu, lướt đi tựa một u linh. Mỗi bước chạy của nó đều mang theo một sức mạnh kinh người, nhưng lại uyển chuyển đến lạ kỳ, như thể nó đã thuộc lòng từng ngóc ngách, từng viên đá lát đường của Vạn Kiếm Thành này.

Thành phố trong ảo ảnh, dù là một mảnh ký ức về Kỷ Nguyên Hiền Giả, vẫn mang nặng khí chất của một pháo đài thép. Những bức tường thành cao vút, vững chãi dựng lên từ đá xám, được gia cố bằng vô số tháp canh sừng sững, vững chãi, cùng những trận pháp phòng ngự cổ xưa ẩn mình dưới lớp rêu phong. Các tòa nhà bên trong thành cũng được xây bằng đá kiên cố, mang vẻ thô mộc nhưng chắc chắn, thể hiện sự bền bỉ, không chịu khuất phục của một thành trì quân sự. Dù đã là ảo ảnh, nhưng Tần Mặc vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của lịch sử, của vô vàn kiếm khách từng bước qua nơi đây, của những trận chiến khốc liệt đã tôi luyện nên ý chí kiên cường cho từng viên gạch, từng phiến đá.

Hắc Phong không lao ra ngoài cổng thành như dự đoán của đối phương, mà lại len lỏi vào những con hẻm nhỏ hẹp, quanh co, nơi những tu sĩ cồng kềnh với pháp khí và áo giáp khó lòng theo kịp. Chúng băng qua những khu chợ đã tàn lụi, những dãy nhà cổ kính im lìm dưới ánh chiều tà, nơi mùi sắt nồng nặc từ những lò rèn đã tắt lửa vẫn còn vương vấn trong không khí. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn lớn nhỏ, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí và tiếng gió rít qua các tháp canh mà Tần Mặc từng nghe thấy trước đó, giờ đây đã lùi xa, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ của những khu vực ít người qua lại.

Tần Mặc áp sát vào bộ lông ấm áp của Hắc Phong, đôi mắt đen láy quét qua từng chi tiết của môi trường xung quanh. Hắn không chỉ nhìn, mà còn "nghe" bằng toàn bộ ý thức, lắng đọng từng tiếng vọng của ý chí tồn tại nơi vạn vật. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của những bức tường đá đã trải qua bao phong ba, sự trầm mặc của những cánh cửa gỗ mục nát, và cả sự bàng quan của những Kiếm Linh đã được hắn trấn an trước đó. Chúng không tham gia vào cuộc truy đuổi, cũng không giúp đỡ hắn, chỉ lẳng lặng tỏa ra ánh sáng thuần khiết, dõi theo bóng dáng hắn như những người chứng kiến thầm lặng. Chúng như những ngọn đèn nhỏ trong màn đêm, không đủ sức soi sáng con đường, nhưng đủ để Tần Mặc biết rằng, hạt giống của sự tự do mà hắn gieo đã nảy mầm.

“Họ vẫn chưa từ bỏ,” Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói khẽ khàng đến mức chỉ Tiểu Cửu nép sát bên mới có thể nghe thấy. “Nhưng có điều gì đó khác biệt ở thành phố này... một thứ gì đó cổ xưa hơn cả khát vọng thăng tiên của những Kiếm Linh này.” Hắn cảm nhận được một luồng ý chí khác, không phải là sự cuồng loạn muốn ‘thăng cấp’ của các Kiếm Linh bình thường, cũng không phải sự mù quáng của Long Uy, mà là một thứ gì đó sâu thẳm hơn, nguyên thủy hơn, như một nguồn cội của mọi khát vọng.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, như để xác nhận điều Tần Mặc đang nghĩ. Nó quay đầu, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong bóng tối, hướng về phía trước, về một hướng mà Tần Mặc đang dần cảm nhận được một áp lực vô hình. Tiểu Cửu, với bản năng nhạy bén của một hồ ly, cũng rúc sâu hơn vào lòng Tần Mặc, bộ lông trắng muốt khẽ run rẩy. Nàng cảm nhận được sự bất an, một nỗi sợ hãi mơ hồ từ một thứ không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nhưng lại hiện hữu rõ ràng.

Tần Mặc khẽ vỗ về Tiểu Cửu, ánh mắt hắn trở nên kiên định. Hắn biết, đây không phải lúc để lùi bước. Mục đích của hắn khi tiến vào ảo ảnh này không phải là để chạy trốn, mà là để tìm kiếm nguồn gốc của Cổ Kiếm Hồn, để thấu hiểu nó, và từ đó, tìm ra con đường cảm hóa nó trong thực tại. Những lời cảnh báo của Thổ Địa Công về “sự truy cầu vô độ” và “sự mất cân bằng” lại vang vọng trong tâm trí hắn. Phải chăng, nguồn cội của sự mất cân bằng đó, của khát vọng ‘thoát ly’ cực đoan, đang nằm ở phía trước?

Gió vẫn mạnh, mang theo hơi sương đêm, làm tăng thêm vẻ âm u của những con hẻm vắng. Mùi sắt nồng nặc và mùi than cháy từ các lò rèn đã nhường chỗ cho mùi rêu phong, mùi ẩm mốc của những công trình kiến trúc cổ xưa. Tần Mặc hít sâu một hơi, cố gắng lọc bỏ tạp niệm, để năng lực của mình được phóng thích tối đa. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong kết cấu của không gian, trong dòng chảy của linh khí. Thành phố này, hay ít nhất là khu vực này của ảo ảnh, đang thay đổi.

Những con hẻm bắt đầu mở rộng, các tòa nhà trở nên đồ sộ hơn, những bức tường đá cao vút vươn thẳng lên trời, mang một vẻ uy nghi, cổ kính. Không còn những cửa hàng vũ khí san sát, không còn những bãi tập ồn ào. Thay vào đó là những công trình kiến trúc khổng lồ, được xây dựng từ những khối đá đen thẫm, vững chãi như núi, ít dấu vết của sự sống, nhưng lại tràn ngập một luồng năng lượng đặc biệt. Luồng năng lượng này không phải là linh lực đơn thuần, mà là một thứ ý chí, một khát vọng được cô đọng đến mức gần như hóa thành thực thể. Nó mạnh mẽ đến mức không cần phải gào thét, chỉ cần tồn tại đã đủ để khiến vạn vật xung quanh phải cúi mình.

Tần Mặc ra hiệu cho Hắc Phong dừng lại. Nó khẽ gừ một tiếng, bốn chân trụ vững, cơ bắp cuồn cuộn căng lên, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào. Tiểu Cửu rúc sâu vào áo Tần Mặc, đôi mắt tinh quái giờ đây tràn ngập vẻ sợ hãi và cảnh giác. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm vô hình đang bao trùm lấy không gian. Áp lực này không phải là sát ý, nhưng lại nặng nề hơn cả sát ý, nó là sự hiện hữu thuần túy của một ý chí vượt trên mọi giới hạn.

Tần Mặc nhẹ nhàng tụt xuống từ lưng Hắc Phong, đôi chân hắn chạm đất, cảm nhận sự rung động từ lòng đất. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí tập trung vào luồng ý chí đang bao trùm. Những chi tiết cảm giác từ bên ngoài dần mờ đi, chỉ còn lại sự giao cảm thuần túy giữa hắn và ý chí của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự hùng vĩ của những tòa nhà đá cổ xưa, chúng như những bức tượng đài ghi dấu một thời đại đã mất. Hắn cảm nhận được sự cô đơn của những con đường vắng, nơi từng có lẽ đã vang vọng tiếng bước chân của hàng vạn kiếm khách.

Và rồi, hắn cảm nhận được nó, một dòng chảy ý chí cuồn cuộn, mạnh mẽ, cổ xưa đến mức khiến linh hồn hắn phải run rẩy. Nó không đến từ một cá thể, mà như đến từ chính bản thân thành phố này, từ chính bản chất của Kỷ Nguyên Hiền Giả mà ảo ảnh này đang tái hiện. Luồng ý chí này không còn là của một thanh kiếm cụ thể, mà là của "ý niệm kiếm", của "khát vọng được trở thành kiếm tối thượng", bị đẩy đến cực đoan. Nó vượt xa mọi Kiếm Linh mà hắn từng gặp, vượt xa cả sự cuồng tín của Long Uy. Đây là một thứ bản chất đã bị bóp méo, đã bị thôi thúc đến tận cùng của sự "thoát ly".

“Đây rồi...” Tần Mặc thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến mức chỉ chính hắn mới có thể nghe thấy. “Nguồn gốc của mọi thứ. Cổ xưa đến mức nào chứ?” Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy giờ đây sáng rực như có ánh sao, xuyên thấu qua màn đêm đang dần buông xuống. Hắn biết mình đã đến rất gần. Khu vực này, tuy vắng vẻ nhưng lại mang một vẻ đẹp bi tráng, như một đền thờ khổng lồ dành cho một vị thần đã bị lãng quên hoặc một khát vọng bị biến chất.

Hắc Phong khẽ rên rỉ một tiếng, không phải vì đau đớn, mà vì sự kính sợ và bất an trước áp lực vô hình này. Nó hạ thấp đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, nơi luồng ý chí mạnh nhất đang tỏa ra. Tiểu Cửu vẫn rúc sâu vào áo Tần Mặc, cả thân hình nhỏ bé run rẩy bần bật. Nàng là một linh vật, nàng nhạy cảm hơn ai hết với những luồng năng lượng và ý chí. Thứ đang tỏa ra từ phía trước không phải là ác ý, nhưng nó mang một vẻ uy hiếp khủng khiếp, như một chân lý tuyệt đối không thể lay chuyển.

Tần Mặc không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Tiểu Cửu, truyền cho nàng một chút hơi ấm và sự trấn an. Hắn biết, nỗi sợ hãi của nàng là có cơ sở. Nguồn cội của ảo ảnh này, và cũng là nguồn cội của Cổ Kiếm Hồn trong thực tại, chắc chắn là một thực thể vô cùng mạnh mẽ, với ý chí kiên định đến mức khó tin. Để đối mặt với nó, hắn không thể dùng sức mạnh. Hắn phải dùng sự thấu hiểu, sự đồng cảm, và cả lòng kiên nhẫn vô hạn.

Bầu trời phía trên họ bắt đầu biến dạng. Những đám mây xám xịt cuồn cuộn xoáy vào nhau, tạo thành một cơn lốc khổng lồ không ngừng biến đổi hình dạng. Ánh sáng yếu ớt của mặt trời chiều bị nuốt chửng bởi sự u ám, và không khí trở nên nặng nề hơn, như thể có một khối đá khổng lồ đang đè nặng lên vạn vật. Tần Mặc cảm nhận được áp lực vô hình từ ý chí đó đang bao trùm lấy mọi thứ, bóp méo cả không gian và thời gian trong ảo ảnh. Nó không phải là một lực lượng vật lý, mà là một sự hiện diện tinh thần, một sự khẳng định bản thân đến mức tuyệt đối.

Hắn bước đi, chậm rãi nhưng kiên định, men theo con đường lát đá cổ kính. Mỗi bước chân của hắn đều như đang đi trên một sợi chỉ mỏng manh, giữa vực thẳm của sự mê hoặc và sự hủy diệt. Hắn cảm nhận được sự cô đơn tột cùng của luồng ý chí đó, một sự cô đơn đến từ việc tự mình tách biệt khỏi mọi thứ, tự mình vươn tới một đỉnh cao mà không ai có thể chạm tới. Đây chính là khát vọng 'thoát ly' cực đoan, khát vọng muốn vượt lên trên mọi giới hạn, ngay cả giới hạn của bản thân.

Sau khi đi qua một vài khúc quanh, khung cảnh cuối cùng cũng hiện ra trước mắt Tần Mặc. Đó là một quảng trường rộng lớn, mênh mông đến mức không nhìn thấy điểm cuối, không một bóng người, không một dấu hiệu của sự sống. Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian, và ở trung tâm quảng trường, trên một bệ đá khổng lồ, sừng sững một thanh kiếm cổ vĩ đại.

Thanh kiếm đó không phải là một vật thể hữu hình làm từ kim loại, mà dường như được tạo thành từ ánh sáng và ý chí thuần túy. Nó phát ra một luồng năng lượng rực rỡ, nhưng lại mang một vẻ lạnh lẽo, cao ngạo, như một ngôi sao băng cô độc giữa vũ trụ. Mọi đường nét của nó đều hoàn hảo, tinh xảo đến từng chi tiết, như thể đó là hiện thân của sự hoàn mỹ mà vạn vật khao khát. ��nh sáng từ thanh kiếm như một ngọn hải đăng, chiếu rọi vào tận sâu thẳm tâm hồn Tần Mặc, phơi bày những suy tư, những trăn trở của hắn.

Tần Mặc dừng lại, ánh mắt không rời khỏi thanh kiếm ánh sáng. Hắn cảm nhận được sự cổ xưa của nó, không phải là sự cổ xưa của một vật thể đã tồn tại hàng ngàn năm, mà là sự cổ xưa của một ý niệm, một khát vọng đã nhen nhóm từ thuở ban sơ của Kỷ Nguyên Hiền Giả. Đây chính là nguồn cội. Đây chính là khởi điểm của mọi sự thay đổi, của mọi sự "thăng cấp" mà sau này đã dẫn đến sự mất cân bằng của Huyền Vực.

“Cổ Kiếm Hồn...” Tần Mặc thì thầm, gần như nói với chính mình, giọng nói chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn một chút xót xa. “Ngươi đã ở đây, và khát vọng của ngươi đã bắt đầu từ rất lâu...” Hắn nhận ra, đây chính là Cổ Kiếm Hồn, nhưng không phải là Cổ Kiếm Hồn trong thực tại, đã bị gỉ sét và chìm vào giấc ngủ ngàn năm. Đây là Cổ Kiếm Hồn trong ký ức của Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi nó bắt đầu nuôi dưỡng khát vọng 'thoát ly' bản chất của một thanh kiếm thông thường, khao khát trở thành một thần binh tối thượng, một ý chí vĩnh hằng.

Áp lực từ thanh kiếm ánh sáng nặng nề đến mức khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại. Hắc Phong, vốn dũng mãnh và không biết sợ hãi, giờ đây cũng đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ rực cụp xuống, không dám đối diện trực tiếp với luồng ý chí kia. Tiểu Cửu, từ trong áo Tần Mặc, chỉ dám hé mắt nhìn trộm, thân hình nhỏ bé nép chặt vào hắn, như thể chỉ có hắn mới có thể bảo vệ nàng khỏi sự đè nén của khát vọng vĩ đại nhưng đáng sợ này.

Tần Mặc cảm nhận được sự mãnh liệt và cổ xưa của khát vọng 'thoát ly' từ Cổ Kiếm Hồn. Nó không đơn thuần là muốn mạnh hơn, mà là muốn trở thành một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt, vượt lên trên mọi định nghĩa về "kiếm". Đây là một sự kiên định đến mức cố chấp, một sự ám ảnh với "thăng cấp" đến mức sẵn sàng từ bỏ cả bản chất nguyên thủy của mình. Hắn chợt hiểu rõ hơn về lời cảnh báo của Thổ Địa Công, về sự "truy cầu vô độ" đã làm mờ mắt vạn vật. Khát vọng này, đã nhen nhóm từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, chính là nền móng cho tư tưởng cực đoan mà Thiên Diệu Tôn Giả và phe phái của hắn đang ra sức khuếch đại trong thực tại.

Hắn tự hỏi liệu triết lý của mình, về sự cân bằng bản chất, về quyền được là chính mình của vạn vật, có đủ sức cảm hóa một ý chí mạnh mẽ và kiên định đến vậy hay không. Đây không phải là một Kiếm Linh yếu ớt, dễ lay động. Đây là nguồn cội, là ý chí thượng cổ đã định hình nên cả một thời đại.

Mặc dù vậy, trong sâu thẳm tâm hồn Tần Mặc, một ngọn lửa quyết tâm vẫn bùng cháy. Hắn biết, đây chính là thử thách lớn nhất từ trước đến nay. Nếu hắn có thể thấu hiểu và cảm hóa được Cổ Kiếm Hồn trong ảo ảnh này, hắn sẽ có chìa khóa để đối mặt với nó trong thực tại. Khả năng hắn có thể 'nghe' và 'hiểu' được ý chí nguyên thủy của nó, ngay cả khi nó đang ở đỉnh cao của khát vọng cực đoan, báo hiệu một tia hy vọng mong manh.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, từng luồng khí lạnh lẽo nhưng trong lành lấp đầy lồng ngực. Hắn nhìn thẳng vào thanh kiếm ánh sáng, không một chút nao núng. Rồi, hắn bước chậm rãi về phía bệ đá, ánh mắt vẫn không rời khỏi nó. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một sự trầm tư, một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắc Phong và Tiểu Cửu vẫn đứng lại phía sau, không dám tiến thêm, run rẩy trước áp lực, nhưng ánh mắt chúng vẫn dõi theo Tần Mặc, đầy tin tưởng và lo lắng.

Quảng trường rộng lớn, chỉ còn Tần Mặc và thanh kiếm ánh sáng, như hai cực đối lập giữa một vũ trụ mênh mông. Một bên là khát vọng 'thoát ly' đến tận cùng, một bên là ý chí 'cân bằng bản chất'. Cuộc đối đầu thật sự, không phải là bằng kiếm khí hay pháp thuật, mà là bằng sự thấu hiểu và triết lý, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free