Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 270: Trấn An Kiếm Linh: Lời Cảnh Báo Giữa Hỗn Loạn

Tiếng gió rít gào bên tai, cuốn theo hơi lạnh từ vực sâu nơi Cầu Đá Vọng Cảnh bắc ngang, gào thét như một lời cảnh báo. Tần Mặc thúc giục Hắc Phong tăng tốc, nhưng đôi mắt hắn không ngừng quét nhìn cảnh vật xung quanh, đôi tai lắng nghe không chỉ tiếng bước chân dồn dập phía sau, mà còn là vô vàn thanh âm khác – những thanh âm mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận. Hắn cảm thấy sự mệt mỏi của những phiến đá cổ kính dưới chân Hắc Phong, sự oán giận của dòng linh lực cuộn chảy phía dưới khe núi, và đặc biệt là sự hoảng loạn ngày càng tăng của những Kiếm Linh bị giam cầm trong Vạn Kiếm Thành rộng lớn.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền lay động trong gió, như một mũi tên xé gió, lao đi vun vút. Mỗi bước chân của nó đều mạnh mẽ, vững chãi, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ cơ, sự cảnh giác cao độ trong từng nhịp thở. Tiểu Cửu, bám chặt lấy vai hắn, đôi mắt tinh quái không ngừng đảo quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm hay lối thoát nào. Nàng hồ ly nhỏ bé rúc sâu vào cổ Tần Mặc, thân hình run rẩy nhẹ, nhưng đôi mắt vẫn kiên định.

"Chúng ta phải thoát khỏi đây, Tần Mặc!" Tiểu Cửu khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút lo lắng. "Các tu sĩ đó... chúng không phải là những kẻ dễ đối phó."

Tần Mặc không đáp lời, hắn chỉ siết nhẹ tay lên bộ lông Hắc Phong, truyền đi một luồng ý niệm trấn an. Hắn biết rõ sự nguy hiểm đang cận kề. Giám Sát Viên Trưởng Long Uy không phải là một kẻ tầm thường, và sự tức giận của hắn, được khuếch đại bởi niềm tin cố hữu vào "trật tự" và "thăng cấp", đang trở thành một áp lực vô hình đè nặng lên cả ba. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn Tần Mặc, một cảm giác bức bối, khó chịu trỗi dậy. Hắn không thể làm ngơ trước tiếng kêu ai oán của vạn vật, dù đây chỉ là một ảo ảnh.

Hắn nhìn lại phía sau. Dưới ánh chiều tà đang dần buông xuống, những bóng người tu sĩ giám sát, dẫn đầu bởi Giám Sát Viên Trưởng Long Uy với vẻ mặt đầy sát khí, đang lao tới như những con thú săn mồi. Ánh mắt Long Uy như những tia chớp lạnh lẽo, xuyên qua không gian, khóa chặt lấy Tần Mặc.

"Kẻ phá hoại trật tự! Ngươi sẽ không thoát khỏi Vạn Kiếm Thành!" Giọng nói của Long Uy, như một tiếng sấm rền, vang vọng khắp không gian rộng lớn, mang theo sự tức giận và kiên quyết không thể lay chuyển. Hắn không tin có kẻ nào dám gây ra sự hỗn loạn như vậy trong cấm địa của Vạn Kiếm Thành mà lại có thể trốn thoát.

Tần Mặc không chỉ nghe bằng tai, hắn còn cảm nhận được ý chí kiên cố, gần như cố chấp của Long Uy, một ý chí đã bị hun đúc đến mức không thể dung thứ cho bất kỳ sự lệch lạc nào khỏi con đường "thăng tiên" mà hắn và đồng bọn đã vạch ra cho vạn vật. Đó là một ý chí mạnh mẽ, nhưng cũng đầy mù quáng.

Họ lao xuống từ Cầu Đá Vọng Cảnh, xuyên qua những con hẻm nhỏ hẹp, uốn lượn như mê cung trong lòng Vạn Kiếm Thành. Những con hẻm này, vốn được xây dựng để phục vụ cho các xưởng rèn, các cửa hàng binh khí, nay trở thành những hành lang xiết chặt, đầy rẫy chướng ngại vật. Tiếng búa rèn vang vọng từ xa, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập giờ đây lẫn với tiếng hô hào truy đuổi và tiếng chân người vội vã. Mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy, mùi mồ hôi của những thợ rèn, những tu sĩ tuần tra hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nặng nề.

Hắc Phong, với bản năng linh thú nhạy bén, liên tục đổi hướng, lợi dụng mọi góc khuất, mọi khe hẹp để cắt đuôi. Nó nhảy qua những đống vật liệu rèn ngổn ngang, luồn lách qua những hàng quán đóng cửa im ỉm, đôi khi phải cọ xát vào những bức tường đá xám xịt phủ đầy rêu phong. Tần Mặc bám chắc trên lưng nó, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng nội tâm lại không ngừng suy tính.

"Ảo ảnh này chân thực đến đáng sợ," hắn nghĩ. "Mọi thứ đều sống động, đều có ý chí riêng. Những bức tường này, chúng muốn đứng vững. Những thanh sắt này, chúng muốn được rèn thành hình. Và những Kiếm Linh kia... chúng muốn được là chính mình, chứ không phải một công cụ thăng cấp."

Áp lực từ phía sau ngày càng lớn. Tần Mặc có thể cảm nhận được từng làn linh lực đang tới gần, từng tiếng hô hoán giận dữ. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục chạy trốn vô định, họ sẽ sớm bị dồn vào đường cùng. Hắn cần một nơi để ẩn náu, một nơi để có thể suy nghĩ, hoặc ít nhất là một nơi mà các tu sĩ này không ngờ tới.

Trong lúc gấp rút, một cảm giác quen thuộc chợt len lỏi vào tâm trí Tần Mặc, một sự bình yên kỳ lạ giữa biển cả hỗn loạn. Nó không phải là ý chí của một thanh kiếm, một ngọn lửa, hay một phiến đá. Nó là một ý chí cổ xưa hơn, sâu lắng hơn, gắn liền với bản nguyên của vùng đất này. Hắn đột ngột ra hiệu cho Hắc Phong.

Con sói khổng lồ, với sự thông minh hiếm có, hiểu ý chủ nhân. Nó đột ngột rẽ vào một con hẻm tối tăm, hẹp đến mức chỉ vừa đủ cho thân hình của nó lách qua. Con hẻm này dẫn sâu vào một khu vực dường như đã bị bỏ hoang từ lâu, nơi những bức tường đổ nát và cỏ dại mọc um tùm. Tiếng ồn ào của Vạn Kiếm Thành dần nhỏ lại phía sau, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến khó tin.

Cuối con hẻm, một hình ảnh hiện ra trong tầm mắt Tần Mặc, khiến hắn khẽ giật mình. Đó là một ngôi miếu nhỏ, gần như đổ nát hoàn toàn, ẩn mình dưới một gốc cổ thụ già cỗi. Mái ngói đã vỡ nát, những bức tường đá xám xịt phủ đầy rêu phong và phong hóa bởi thời gian. Một pho tượng Thủy Thần đã mờ nhạt, mất đi vẻ uy nghiêm ban đầu, nằm nghiêng ngả trong bụi rậm. Ánh nắng chiều tà yếu ớt xuyên qua kẽ lá, nhuộm đỏ không gian bên trong ngôi miếu, tạo nên một vẻ u hoài, tịch mịch.

Nơi đây yên tĩnh đến lạ thường, như một khoảng lặng giữa cơn bão, một điểm dừng chân bất ngờ trên hành trình chạy trốn. Tiếng gió nhẹ lướt qua các kẽ đá, tiếng lá cây xào xạc trong gió như những lời thì thầm cổ xưa. Mùi đá cổ đã phong hóa, mùi hoa dại thoang thoảng bay trong không khí, xua đi mùi sắt nồng nặc và than cháy của Vạn Kiếm Thành. Hắc Phong và Tiểu Cửu cũng cảm nhận được sự khác biệt. Hắc Phong dừng lại, thu mình xuống, đôi mắt vẫn cảnh giác nhưng không còn căng thẳng như trước. Tiểu Cửu tò mò nhìn quanh, đôi tai vểnh lên, lắng nghe những âm thanh vô hình.

Tần Mặc bước xuống khỏi lưng Hắc Phong, chậm rãi tiến vào trong ngôi miếu đổ nát. Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí, và lắng nghe. Từ sâu thẳm lòng đất, từ những phiến đá cũ kỹ, từ không khí bao trùm nơi đây, một ý chí tồn tại bình dị, thuần khiết, từ từ hiện hữu trong tâm thức hắn. Đó không phải là một thực thể sống động, mà chỉ là một tàn ảnh, một dư âm của linh hồn đất, của Thổ Địa Công đã từng cai quản vùng đất này.

Ý niệm đó, như một làn sương mờ ảo, lượn lờ quanh Tần Mặc, mang theo một nỗi buồn sâu lắng, một sự nuối tiếc khôn nguôi. Hắn "nghe" được một giọng nói hiền lành, vang vọng trong tâm trí mình, như tiếng gió thì thầm qua những kẽ đá cổ:

"Vùng đất này... từng bình yên." Ý niệm của Thổ Địa Công cất lời, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng cảm xúc và hình ảnh trực tiếp truyền vào Tần Mặc. "Những con người ở đây... họ từng biết ơn đất trời, biết ơn vạn vật. Mỗi thanh kiếm được rèn ra đều mang theo ước nguyện chân thành của người thợ, không phải khát vọng vươn lên cao xa. Mỗi phiến đá xây thành đều muốn bảo vệ, không phải để khoe khoang sức mạnh."

Tần Mặc lắng nghe, trái tim hắn khẽ rung động. Những lời này, dù chỉ là tàn ảnh của một ý chí cổ xưa, lại chạm đến tận sâu thẳm triết lý của hắn. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo ấy vang vọng trong tâm trí hắn.

"Nhưng khát vọng... đã làm mờ mắt vạn vật," Thổ Địa Công tiếp tục, giọng nói mang theo một sự u hoài. "Chúng muốn lên cao, muốn siêu việt. Chúng quên đi gốc rễ, quên đi bản chất thuần túy của mình. Một thanh kiếm không còn muốn chém, nó muốn trở thành một vị thần. Một tòa thành không còn muốn che chở, nó muốn biến thành một lâu đài trên mây. Ai cũng muốn thành tiên, thì đất này còn là gì? Còn ai muốn bám rễ, muốn gìn giữ sự bình dị, thuần phác nữa?"

Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía pho tượng Thủy Thần đổ nát, như thể đang nhìn thấy chính Thổ Địa Công. "Ông ấy... ông ấy biết về chân lý thất lạc... ngay cả trong ảo ảnh này." Hắn thầm nghĩ, một cảm giác thán phục dâng lên. Sự tồn tại của tàn ảnh Thổ Địa Công trong ảo ảnh này không chỉ là một ký ức đơn thuần, mà là một lời nhắc nhở, một sự chống đối ngầm với tư tưởng "thăng cấp" cực đoan của Kỷ Nguyên Hiền Giả. Nó cho thấy, ngay cả trong những thời đại bị che mắt bởi tham vọng, vẫn còn đó những ý chí thuần khiết, những linh hồn không bị tha hóa, âm thầm gìn giữ sự cân bằng.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi tai vểnh lên, như thể nó cũng cảm nhận được sự hiện diện vô hình, nhưng không hề tỏ ra sợ hãi. Tiểu Cửu, với bản tính tinh ranh, cũng im lặng lắng nghe, đôi mắt nó lấp lánh sự thấu hiểu.

Chợt, sự yên bình bị xé toạc. Từ phía xa, tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô hoán giận dữ lại vang lên, ngày càng gần. Các tu sĩ đã tìm ra họ. Ánh sáng chiều tà bị bóng đêm nuốt chửng, và bầu trời phía trên Vạn Kiếm Thành chuyển sang một màu tím sẫm, báo hiệu một đêm đầy biến động.

"Chúng đã đến!" Tiểu Cửu khẽ kêu lên, giọng nói đầy căng thẳng.

Hắc Phong bật dậy, bộ lông dựng ngược, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong màn đêm đang buông xuống. Nó đứng chắn trước Tần Mặc, sẵn sàng nghênh chiến.

Tần Mặc quay đầu, nhìn ra ngoài ngôi miếu. Từ những con hẻm xung quanh, từng bóng người tu sĩ hiện ra, chúng di chuyển nhanh nhẹn, bao vây ngôi miếu đổ nát. Ánh mắt chúng đầy căm phẫn, những pháp khí trong tay lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo. Dẫn đầu là Giám Sát Viên Trưởng Long Uy, vẻ mặt hắn giờ đây không chỉ tức giận mà còn pha lẫn một sự khinh miệt tột độ.

"Kẻ ngoại lai!" Giọng nói của Long Uy lạnh lùng như băng giá, vang vọng khắp không gian, át đi cả tiếng gió và tiếng Kiếm Linh từ phía xa đang gào thét hoảng loạn. "Ngươi đã phá hoại trật tự của Vạn Kiếm Thành! Ngươi không chỉ gây ra hỗn loạn trong Lò Rèn Cự Lực, mà còn dám ẩn náu trong một nơi ô uế như thế này! Ngươi sẽ phải trả giá!"

Cùng lúc đó, Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn khổng lồ đang bùng nổ từ quảng trường trung tâm của Lò Rèn Cự Lực, cách nơi đây không xa. Sự truy đuổi căng thẳng, sự xuất hiện của các tu sĩ cấp cao, và có lẽ là cả sự hiện diện của Tần Mặc đã đẩy các Kiếm Linh đến giới hạn chịu đựng. Chúng không còn rên rỉ, mà gào thét, va đập vào nhau như những linh hồn bị giam cầm trong xiềng xích, tuyệt vọng tìm cách thoát ra. Ánh sáng hỗn loạn từ thân kiếm chúng chiếu rọi cả một góc trời, tạo nên một cảnh tượng hỗn độn chưa từng có.

Nơi đây, nơi mà mùi sắt nung, than cháy và mồ hôi trộn lẫn với khí tức hỗn loạn và đau đớn, giờ đây trở thành một địa ngục trần gian. Bầu không khí nóng bức, ồn ào, căng thẳng tột độ, tràn ngập sự phẫn nộ và hoảng loạn. Tần Mặc có thể "nghe" được tiếng kêu thảm thiết của hàng trăm, hàng ngàn Kiếm Linh, mỗi thanh âm đều là một lời cầu cứu, một sự tuyệt vọng.

"Ngươi thấy đó? Chính sự phá hoại của ngươi đã khiến chúng trở nên điên loạn!" Long Uy chỉ tay về phía quảng trường, gương mặt vặn vẹo trong sự giận dữ. "Vạn vật phải tuân theo quy luật của tự nhiên, phải vươn lên cao, phải thăng tiên! Ngươi đang phá vỡ lẽ trời, ngươi là kẻ nghịch thiên!"

Tần Mặc không lùi bước. Hắn nhìn thẳng vào Long Uy, đôi mắt đen láy sâu thẳm phản chiếu ánh sáng hỗn loạn từ các Kiếm Linh. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi cất tiếng. Giọng nói của hắn không hùng hồn, không mạnh mẽ, nhưng lại mang một sự bình thản và kiên định lạ thường, vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng ồn ào của Kiếm Linh và tiếng la hét của tu sĩ.

"Trật tự của các ngươi... là xiềng xích của vạn vật." Tần Mặc nói, mỗi lời đều như một nhát búa gõ vào trái tim của Long Uy. "Các ngươi ép buộc chúng phải 'tiến hóa', phải 'thăng cấp', nhưng lại quên hỏi chúng có muốn hay không. Các ngươi tước đoạt 'vật tính' của chúng, biến chúng thành những công cụ mù quáng theo đuổi khát vọng viển vông. Hãy lắng nghe tiếng kêu của chúng! Chúng đang gào thét, không phải vì muốn vươn lên, mà vì muốn được giải thoát khỏi sự cưỡng ép này!"

Nói rồi, Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn đưa hai tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, như thể muốn ôm trọn lấy cả vũ trụ hỗn loạn kia. Năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" của vạn vật, một năng lực dị thường mà hắn đã sở hữu từ khi sinh ra tại Vô Tính Thành, giờ đây bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một luồng linh lực vô hình, nhưng lại mang theo sự đồng cảm sâu sắc, sự thấu hiểu và chấp nhận bản chất, từ Tần Mặc lan tỏa ra, bao trùm lấy hàng trăm, hàng ngàn Kiếm Linh đang hoảng loạn trong quảng trường.

Hắn truyền đi một thông điệp duy nhất: "Hãy bình yên. Hãy là chính mình. Không cần phải vươn lên, không cần phải thay đổi. Các ngươi có quyền được tồn tại như bản chất vốn có của mình."

Dưới sự ảnh hưởng của Tần Mặc, một cảnh tượng kỳ diệu đã diễn ra. Những Kiếm Linh đang gào thét, va đập dữ dội, chợt khựng lại. Ánh sáng hỗn loạn bùng lên từ thân kiếm của chúng từ từ thu lại, như những ngọn lửa dữ dội được dội một gáo nước mát. Tiếng kêu thảm thiết dần lắng xuống, thay vào đó là một sự im lặng kỳ lạ, một sự tĩnh lặng đến khó tin. Những thanh kiếm, vốn đang chao đảo, lắc lư, giờ đây đứng im phăng phắc, ánh sáng trên thân chúng trở nên thuần khiết và tĩnh lặng, như những vì sao xa xăm trên bầu trời đêm. Chúng không còn tỏa ra khí tức hung bạo, mà thay vào đó là một sự bình yên nội tại, một sự chấp nhận bản thân.

Quảng trường Lò Rèn Cự Lực, vốn đang chìm trong hỗn loạn, giờ đây chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua những thanh kiếm, tạo thành những âm thanh như tiếng chuông ngân.

Giám Sát Viên Trưởng Long Uy và các tu sĩ đứng sững sờ. Vẻ mặt họ từ giận dữ chuyển sang kinh ngạc, rồi lại nhanh chóng biến thành sự phẫn nộ tột độ. Họ không thể tin vào mắt mình. Kẻ ngoại lai này không chỉ phá hoại trật tự, mà còn dám can thiệp vào "ý chí thăng cấp" của Kiếm Linh, thậm chí còn trấn an được chúng? Điều này là một sự sỉ nhục, một sự thách thức trắng trợn đối với toàn bộ hệ thống tín ngưỡng và con đường tu luyện của Vạn Kiếm Thành, của cả Kỷ Nguyên Hiền Giả!

"Hỗn xược!" Long Uy gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ, phá vỡ sự im lặng. "Ngươi dám... ngươi dám làm ô uế ý chí của vạn vật! Ngươi là kẻ tội đồ! Ngươi không có quyền can thiệp vào con đường thăng cấp của chúng! Các ngươi, xông lên! Bắt lấy kẻ này! Dù có phải hy sinh tất cả, cũng không được để hắn thoát! Hắn là mối họa của cả Huyền Vực!"

Ánh mắt của Long Uy như thiêu đốt, hắn vung pháp khí hình roi, tạo ra một luồng linh lực dữ dội, sẵn sàng giáng xuống Tần Mặc. Các tu sĩ khác cũng đồng loạt kích hoạt pháp khí, linh lực bùng nổ, tạo thành một vòng vây chết chóc xung quanh Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu. Tần Mặc mở mắt. Hắn biết, cuộc đối đầu thực sự đã bắt đầu. Hắn đã cho Kiếm Linh được quyền lựa chọn, và giờ đây, hắn phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn đó.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free