Vạn vật không lên tiên - Chương 263: Dấu Ấn Thần Binh: Khát Vọng Biến Dạng
Ánh đèn lồng rực rỡ của Vạn Kiếm Thành hiện tại không xua đi được bóng tối đang bao trùm tâm hồn Tần Mặc. Mỗi nhịp đập của trái tim hắn dường như đang cộng hưởng với tiếng thét câm lặng của những linh kiếm bị bẻ cong ý chí mà hắn vừa chứng kiến trong ảo ảnh. Không còn mùi hương trầm và máu tanh, nhưng một thứ mùi khác, nồng nặc hơn, vô hình hơn, đang bủa vây lấy hắn: mùi của khát vọng biến dạng, mùi của ý chí bị tha hóa. Hắn đứng đó, giữa dòng người hối hả, như một cái bóng bị tách rời khỏi thực tại ồn ã, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh của một bi kịch kéo dài qua ngàn năm.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, dường như cũng cảm nhận được sự nặng nề trong tâm trạng chủ nhân. Nó không còn gầm gừ phẫn nộ như trong ảo ảnh, mà chỉ khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, một động tác trấn an thầm lặng. Đôi mắt đỏ rực của nó quét một lượt quanh con phố đông đúc, rồi dừng lại ở những thanh kiếm sáng loáng được bày bán trong các cửa tiệm, nơi ánh sáng lung linh như mời gọi. Nó khịt mũi, một tiếng khịt mũi ngắn gọn nhưng chất chứa sự khó chịu, thậm chí là ghê tởm. Hắc Phong, với bản năng hoang dã và sự nhạy cảm tuyệt vời, luôn là thước đo chân thực nhất cho sự "cân bằng bản chất" của vạn vật xung quanh. Giờ đây, trong thành phố này, nó cảm thấy mọi thứ đều lệch lạc.
Tiểu Cửu, vẫn còn run rẩy đôi chút, chậm rãi hé đôi mắt tinh quái của nàng ra. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn quanh, cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa ảo ảnh đáng sợ vừa rồi và thực tại sáng sủa này. Nhưng sự sợ hãi vẫn còn vương vấn trong đôi mắt nàng. Nàng bấu chặt vào vạt áo Tần Mặc, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng: “Mặc ca ca, nơi này… nó không giống những nơi chúng ta từng đi qua. Mọi thứ đều lấp lánh, nhưng... có gì đó không đúng.”
Tần Mặc thở dài, đặt tay lên đầu Hắc Phong, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó. Hắn cảm nhận được sự bất an của con vật, và điều đó càng khẳng định những gì hắn đã linh cảm. “Ngươi nói đúng, Tiểu Cửu. Nơi đây là Vạn Kiếm Thành. Một thành phố được xây dựng từ khát vọng, và được duy trì bởi một loại ý chí đặc biệt.” Hắn ngước nhìn lên những tòa nhà cao vút, những phù điêu kiếm được khắc tạc tinh xảo trên tường đá. Chúng không chỉ là những vật vô tri, mà là những thực thể đang gồng mình, đang cố gắng thoát ly khỏi bản chất của đá, của gỗ, để trở thành một thứ gì đó "cao hơn", "mạnh mẽ hơn".
"Đây không phải là Vô Tính Thành của chúng ta, nơi vạn vật chấp nhận bản chất của mình và sống một cuộc đời bình dị," Tần Mặc trầm tư, giọng hắn khàn đặc, chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Hắn nhắm mắt lại, năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn lan tỏa ra xung quanh, len lỏi vào từng ngóc ngách của con phố. Ngay lập tức, một làn sóng cảm xúc hỗn loạn ập đến.
Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của một chiếc ghế gỗ ven đường, không phải là tiếng rên rỉ vì mệt mỏi của vật liệu, mà là một sự ghen tị cháy bỏng với những thanh kiếm được tôn thờ, một khát khao được "cứng cáp hơn", "sắc bén hơn", để không chỉ làm vật đỡ mông mà có thể trở thành một thứ "có ích" hơn, một thứ "có linh" hơn. Hắn nghe thấy một tấm thảm trải sàn, không chỉ muốn che bụi, mà nó muốn "dày dặn như áo giáp", "mềm mại như lụa tiên", để xứng đáng với đôi chân của những tu sĩ cao quý. Hắn nghe thấy tiếng than thở của một viên gạch lát đường, nó không chỉ muốn chịu đựng sự giẫm đạp, mà nó muốn "kiên cố như tường thành", "bất hoại như tinh thạch", để không bị phai mòn theo thời gian.
Tất cả, từ những vật dụng nhỏ bé nhất, thô sơ nhất, đều mang trong mình một khát vọng lạ lùng, một sự tự ti sâu sắc về bản chất của chính mình, và một sự khao khát mãnh liệt được "thăng cấp". Chúng không muốn là chính mình, chúng muốn trở thành một thứ khác, một thứ được coi là "cao quý" hơn trong cái vòng xoáy thăng tiên điên loạn này.
Hắc Phong lại gầm gừ, lần này là một tiếng gầm trầm đục, vang vọng trong lồng ngực nó. Nó đột ngột dừng lại, cào cào chân xuống nền đá hoa cương sáng bóng. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn về phía xa, nơi những ánh lửa lò rèn đang bập bùng, nhuộm đỏ cả một góc trời. Nó hít ngửi không khí, cái mũi đen nhánh liên tục khịt khịt, như thể đang cố gắng phân tích một thứ mùi hương kỳ lạ, không phải mùi của linh khí thuần khiết, mà là mùi của một loại áp lực vô hình, một sự đè nén khiến nó khó chịu.
Tiểu Cửu, thấy Hắc Phong phản ứng mạnh như vậy, liền rúc sâu hơn vào cổ Tần Mặc. Nàng thì thầm: “Mặc ca ca, ta cảm thấy nơi này thật lạ… mọi thứ dường như đang ‘gồng mình’ lên vậy. Giống như những người tu sĩ kia, họ cũng đang cố gắng ‘gồng mình’ để mạnh mẽ hơn, nhưng không phải theo cách tự nhiên.” Nàng có vẻ như đã bắt đầu hiểu được phần nào những gì Tần Mặc đang cố gắng cảm nhận.
Tần Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Hắc Phong, trấn an nó. Hắn nhắm mắt lại, tập trung hơn vào những rung động xung quanh. "Không phải gồng mình, Tiểu Cửu," hắn đáp, giọng nói trầm lắng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Mà là bị đè nén... hoặc đang cố gắng trở thành một thứ khác. Những gì chúng ta vừa thấy trong ảo ảnh... đã ăn sâu vào tâm trí của vạn vật ở đây, không chỉ là những thanh kiếm. Chúng đã bị tiêm nhiễm một thứ tư tưởng... rằng bản chất của chúng là không đủ, rằng chúng phải 'thăng cấp' để có giá trị."
Hắn mở mắt, ánh mắt hướng về phía những lò rèn đang rực lửa. "Ngay cả không khí ở đây cũng đặc quánh một khát vọng," Tần Mặc thì thầm, không phải với Tiểu Cửu, mà với chính bản thân hắn. "Khát vọng được 'thần binh hóa'." Một cảm giác đau nhói dâng lên trong lòng Tần Mặc. Hắn đã thấy sự khởi đầu của bi kịch ấy trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, nhưng giờ đây, nhìn thấy nó hiển hiện rõ ràng, mạnh mẽ và biến dạng đến mức này trong hiện tại, càng khiến hắn nặng lòng. Đây không chỉ là một cuộc chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của ý chí, của bản chất. Và Vạn Kiếm Thành, với tất cả sự huy hoàng và thịnh vượng của nó, lại là tâm điểm của sự tha hóa này.
Tiếng búa rèn vang vọng từ khu lò rèn xa xa, như tiếng trống trận thúc giục, hòa cùng tiếng nói chuyện trầm đục của người dân, tiếng gió rít qua những mái nhà lụp xụp. Mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy, mùi mồ hôi, xen lẫn mùi đất và bụi, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một thị trấn công nghiệp, nhưng ở đây, nó mang một sắc thái khác, một sự ám ảnh khó tả.
Tần Mặc, cùng với Hắc Phong và Tiểu Cửu, dần tiến sâu hơn vào khu vực ngoại thành, nơi các lò rèn san sát nhau, ánh lửa đỏ rực chiếu sáng cả một vùng trời. Mỗi bước chân, hắn càng cảm nhận rõ hơn sự biến dạng của "vật tính". Một cái cuốc nằm vắt vẻo trên hiên nhà, không chỉ muốn đào đất, nó muốn "sắc bén như kiếm", để có thể cắt đứt mọi chướng ngại, để không còn bị coi thường là một vật dụng nông phu thô kệch. Một viên gạch lát đường không chỉ muốn vững chắc, nó muốn "bất hoại như thần binh", để vĩnh cửu tồn tại, không bị thời gian bào mòn, không bị bước chân của phàm nhân làm ô uế.
Hắn chạm nhẹ vào một phiến đá lát đường, bề mặt thô ráp và lạnh lẽo. Dưới lớp vỏ vật chất ấy, Tần Mặc nghe thấy một tiếng than thở sâu sắc, một sự tủi hổ vì sự tầm thường của mình, và một khao khát cháy bỏng được "khai linh", được "thăng cấp" thành một viên tinh thạch, một phần của những bảo khí cao quý. "Ngay cả những vật phẩm nhỏ bé nhất cũng bị ám ảnh bởi khát vọng ấy," Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. "Chúng không còn là chính mình. Chúng bị một thứ tư tưởng lệch lạc dẫn dắt, tự phủ nhận giá trị vốn có của bản thân."
Hắc Phong, con sói đen tuyền, dường như cảm nhận được sự ghê tởm của Tần Mặc. Nó né tránh những vật phẩm này, đôi chân mạnh mẽ bước đi thận trọng, như thể sợ hãi sẽ bị "nhiễm bẩn" bởi khát vọng biến dạng ấy. Nó không còn là sự bất an đơn thuần, mà là một sự khó chịu rõ ràng, một bản năng mách bảo rằng những thứ này đã đi lệch khỏi quỹ đạo tự nhiên của chúng.
Khi Tần Mặc đang chìm đắm trong những tiếng thì thầm của vạn vật, một âm thanh chói tai của búa đập thép vang lên, mạnh mẽ hơn, điên cuồng hơn mọi âm thanh khác. Hắn ngẩng đầu nhìn, bắt gặp một hình ảnh khiến hắn không khỏi rùng mình. Đó là một Thợ Rèn Cổ Đại, hay chính xác hơn, một hậu duệ của những thợ rèn cổ đại mà hắn đã thấy trong ảo ảnh, mang trong mình cùng một sự ám ảnh, nhưng ở một mức độ tàn bạo và mệt mỏi hơn.
Người thợ rèn này là một nam nhân vạm vỡ, áo quần lấm lem than và mồ hôi, mái tóc rối bù bết dính. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, không phải vì lửa lò rèn mà vì một sự ám ảnh sâu sắc, một khát khao điên cuồng đến mức biến dạng cả tâm trí. Hắn đang điên cuồng vung chiếc búa lớn, không ngừng đập vào một khối kim loại đỏ rực trên đe. Đó không phải là một thanh kiếm, mà là một cái rìu, một công cụ vốn dĩ chỉ dùng để bổ củi, để đốn cây. Nhưng dưới bàn tay của người thợ rèn này, nó đang bị ép buộc để trở thành một thứ khác.
"Sắc bén hơn! Phải sắc bén hơn!" người thợ rèn lẩm bẩm, giọng hắn khàn đặc, đầy tuyệt vọng và cuồng tín. "Phải trở thành thần binh! Chỉ có thần binh mới không bị vứt bỏ! Chỉ có thần binh mới được tôn thờ!" Mỗi nhát búa của hắn không chỉ là sự rèn giũa kim loại, mà còn là sự nghiền nát ý chí, sự ép buộc bản chất của cái rìu.
Tiểu Cửu, với đôi mắt tinh quái, nhìn chằm chằm vào cái rìu đang biến dạng dưới bàn tay của người thợ rèn. Nàng khẽ rùng mình, hai tai cụp xuống. "Cái rìu kia... nó có vẻ đau đớn lắm, Mặc ca ca. Ta nghe thấy tiếng rên rỉ từ trong nó, không phải vì bị đập, mà vì bị ép buộc trở thành thứ nó không muốn." Nàng, với sự ngây thơ và trực giác nhạy bén của một linh vật, đã cảm nhận được nỗi thống khổ của vật tính bị bẻ cong.
Tần Mặc gật đầu, lòng hắn nặng trĩu. Hắn có thể nghe thấy rõ ràng "ý chí tồn tại" của cái rìu. Ban đầu, nó chỉ khao khát được sắc bén để hoàn thành tốt công việc bổ củi của mình, để phục vụ con người một cách trung thực. Nhưng dưới những nhát búa điên cuồng, dưới sự ám ảnh c��a người thợ rèn, ý chí của nó đang bị bóp méo. Nó đang bị gieo vào một khát vọng không thuộc về mình: khát vọng "thăng cấp" thành thần binh, để thoát khỏi số phận tầm thường. Tiếng rên rỉ của nó không phải là tiếng kim loại biến hình, mà là tiếng gào thét của một linh hồn bị cưỡng bức, tiếng khóc của một bản chất bị chà đạp.
Người thợ rèn vẫn tiếp tục vung búa, mồ hôi nhễ nhại tuôn rơi, khuôn mặt méo mó vì sự gắng sức và sự ám ảnh. Hắn ta không hề nhận ra sự hiện diện của Tần Mặc và đồng hành. Trong đôi mắt hắn, chỉ có hình ảnh của một "thần binh" đang dần thành hình, một ảo ảnh về sự vinh quang và quyền năng mà hắn tin rằng sẽ mang lại cho mình. Tần Mặc chợt nhận ra, người thợ rèn này cũng chính là một nạn nhân của cái vòng xoáy "thăng cấp" điên loạn ấy. Hắn ta không chỉ ép buộc cái rìu, mà còn ép buộc chính bản thân mình, ép buộc tâm trí và linh hồn của mình vào một khát vọng vượt quá giới hạn của con người.
"Đây là sự tiếp nối," Tần Mặc lẩm bẩm, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. "Những gì ta đã thấy trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, giờ đây hiển hiện trong hiện tại. Khát vọng 'thần binh hóa' không phải là một hiện tượng nhất thời, mà là một căn bệnh đã ăn sâu vào tâm trí con người và vạn vật. Nó hủy hoại cả kẻ tạo ra và kẻ được tạo ra." Hắn biết rằng, với những gì đã chứng kiến, cuộc đối đầu sắp tới với Cổ Kiếm Hồn sẽ không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến để thức tỉnh những ý chí đã bị ngủ quên, để chữa lành những bản chất đã bị biến dạng. Gánh nặng trên vai hắn càng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, ánh trăng mờ nhạt soi rọi con đường đá. Tiếng búa rèn từ khu lò rèn vẫn vang vọng không ngừng, nhưng giờ đây, chúng hòa vào tiếng gió rít qua các tháp canh cao vút, tạo nên một bản giao hưởng vừa hùng tráng, vừa bi ai. Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu cuối cùng cũng đến được cổng Vạn Kiếm Thành.
Vạn Kiếm Thành trong hiện tại, dưới ánh trăng mờ, không phải là một pháo đài phòng thủ thông thường, mà là một khối kiến trúc khổng lồ, sừng sững và hùng vĩ đến ngạt thở. Nhưng đối với Tần Mặc, nó lại như một sinh vật khổng lồ được tạo nên từ khát vọng biến dạng. Mỗi phiến đá lát cổng thành, mỗi tháp canh cao vút vươn lên trời xanh, không chỉ là vật liệu xây dựng. Chúng đều mang trong mình một "ý chí tồn tại" mạnh mẽ, một khát vọng được "thần binh hóa" đến mức cực đoan.
Tần Mặc đứng lặng, ngước nhìn cánh cổng thành đồ sộ. Hắn cảm nhận được áp lực vô hình nhưng nặng nề bao trùm toàn bộ không gian. Khát vọng "thoát ly bản chất" đã đạt đến đỉnh điểm ở nơi đây. Những bức tường thành không chỉ muốn kiên cố để bảo vệ, chúng muốn trở thành "bất hoại", "không thể xuyên thủng", "vĩnh cửu như thiên địa", để tự mình trở thành một thần binh hộ thành. Những cánh cửa bằng sắt không chỉ muốn vững chắc, chúng muốn "sắc bén như lưỡi kiếm", "có linh tính", để tự động chống lại mọi kẻ thù. Ngay cả những bức phù điêu hình kiếm được khắc trên tường cũng không chỉ là trang trí, chúng muốn "sống dậy", "có linh hồn", để tham gia vào những trận chiến vinh quang.
Hắc Phong, con sói đen tuyền, rên rỉ khẽ, một âm thanh trầm đục vang lên từ lồng ngực nó. Nó ép sát vào chân Tần Mặc, bộ lông dựng đứng một cách vô thức. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào những bức tường thành, như thể đang nhìn thấy một con quái vật khổng lồ. Nó không thể hiểu được những "ý chí tồn tại" phức tạp và biến dạng này, nhưng bản năng của nó mách bảo rằng đây là một nơi nguy hiểm, một nơi đi ngược lại quy luật tự nhiên.
Tiểu Cửu, với khuôn mặt nhỏ nhắn trắng muốt, lộ rõ vẻ sợ hãi. Nàng nắm chặt vạt áo Tần Mặc, đôi mắt tinh quái của nàng mở to, phản chiếu hình ảnh Vạn Kiếm Thành sừng sững. "Thật đáng sợ, Mặc ca ca... nó không giống một thành phố chút nào. Nó... nó giống như một thanh kiếm khổng lồ, một thanh kiếm đang thở, và đang đòi hỏi..." Giọng nàng run rẩy, những lời nói ngây thơ của nàng lại càng làm nổi bật sự thật tàn khốc mà Tần Mặc đang cảm nhận.
Tần Mặc không đáp lời, chỉ siết chặt tay Tiểu Cửu. Hắn ngước nhìn Vạn Kiếm Thành sừng sững trong ánh trăng, đôi mắt đen láy phản chiếu sự bi tráng và một quyết tâm kiên định đến cùng cực. "Đây chính là cội nguồn của sự ám ảnh," hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng vọng từ ngàn xưa. "Một thành phố được xây dựng từ khát vọng biến dạng. Một minh chứng sống động cho lời cảnh báo: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'."
Hắn đã thấy sự khởi đầu của nó trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, những nghi thức tàn bạo, những lời thì thầm bi thương. Giờ đây, hắn nhìn thấy kết quả của nó trong hiện tại: một thành phố huy hoàng, nhưng lại bị đè nặng bởi một khát vọng điên loạn, nơi mọi vật phẩm đều tự phủ nhận bản chất của mình, nơi mọi sinh linh đều bị cuốn vào vòng xoáy của sự "thăng cấp" vô độ.
Sự tha hóa của các vật phẩm hàng ngày thành "thần binh" mà hắn vừa chứng kiến, từ cái cuốc, viên gạch, đến cái rìu, đều báo hiệu rằng Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành hiện tại không chỉ là một linh vật mạnh mẽ, mà sẽ là biểu tượng cao nhất, là đỉnh điểm của khát vọng này. Tần Mặc sẽ phải đối mặt với một ý chí cực kỳ mạnh mẽ, biến dạng, và có lẽ là đã ăn sâu đến mức không thể cứu vãn.
Bối cảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả đã chứng tỏ rằng Thiên Diệu Tôn Giả không phải là người tạo ra tư tưởng "thăng cấp", mà là người kế thừa và đẩy nó đến mức cực đoan. Điều này làm cho cuộc chiến của Tần Mặc trở nên phức tạp hơn, không chỉ là chống lại một cá nhân hay một tổ chức, mà là chống lại một tư tưởng đã ăn sâu vào lịch sử, một nền văn hóa đã bị biến chất qua hàng ngàn năm.
Cảnh tượng Vạn Kiếm Thành cổ đại như một pháo đài "thần binh" khổng lồ trong ảo ảnh, và giờ đây là Vạn Kiếm Thành hiện tại, sừng sững và đầy áp lực, cho thấy mức độ nghiêm trọng của sự mất cân bằng đã bắt đầu từ rất sớm. Và Tần Mặc biết, nếu không có ai ngăn chặn, những hậu quả mà Huyền Vực sẽ phải gánh chịu sẽ là khôn lường.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm và sự nặng nề của khát vọng xung quanh. Đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng kiên định. Tần Mặc biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, và hắn sẽ phải đối mặt với những ý chí mạnh mẽ nhất, những khát vọng biến dạng nhất. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, hắn là người duy nhất có thể nghe thấy tiếng nói của vạn vật, người duy nhất có thể cho chúng một con đường khác, một con đường trở về với bản chất, trở về với sự cân bằng.
Vạn Kiếm Thành, ngươi đã đứng đó hàng ngàn năm, như một minh chứng cho khát vọng của kẻ mạnh. Nhưng Tần Mặc sẽ bước vào, không phải với thanh kiếm trong tay, mà với sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, để tìm kiếm một con đường khác, cho ngươi, và cho cả Huyền Vực.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.