Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 261: Lời Thì Thầm Của Kiếm Bỏ Xó

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ Vạn Kiếm Thành cổ đại trong tầm mắt Tần Mặc, nhưng tâm trí hắn vẫn còn chìm đắm trong dòng chảy lịch sử. Hắn cảm nhận rõ sự đối lập gay gắt giữa hai luồng "ý chí tồn tại": một bên là khát vọng bùng cháy, muốn vượt lên trên mọi giới hạn, muốn trở thành "thần binh" vượt xa bản chất của một thanh kiếm; một bên là sự tĩnh tại, chấp nhận, hòa hợp với vòng tuần hoàn của tự nhiên, không màng danh lợi, chỉ cầu được sống đúng với bản chất của mình. Tần Mặc hiểu rằng "Thiên Đạo Cảnh Báo" và "Chân Lý Thất Lạc" không phải là những lời nói suông, không phải là những truyền thuyết xa vời, mà là sự đúc kết từ hàng ngàn năm quan sát, từ những hạt mầm "thoát ly" đầu tiên đã gieo rắc bi kịch cho Huyền Vực. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự khởi đầu của nó, sự biến chuyển từ thuần khiết sang tham vọng, từ tự nhiên sang cưỡng ép.

"Khát vọng... nó bắt đầu từ đâu? Từ những vật vô tri khao khát mục đích, hay từ những người thúc đẩy chúng? Và làm sao để thay đổi một thứ đã ăn sâu vào cốt lõi của thời gian?" Tần Mặc tự hỏi, gánh nặng của lịch sử và sự phức tạp của vấn đề đè nặng lên vai hắn. Hắn nhận ra rằng cuộc chiến của mình không chỉ là chống lại một thế lực tu sĩ hay một linh hồn kiếm cụ thể, mà là chống lại một tư tưởng, một niềm tin đã ăn sâu vào vạn vật từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, một niềm tin đã định hình nên toàn bộ Huyền Vực.

Sự ám ảnh "thăng cấp" của Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành hiện tại giờ đây không còn là một hiện tượng đơn lẻ, mà là đỉnh điểm của một quá trình lâu dài, một kết quả tất yếu của những "ý chí kiếm" cổ xưa mà Tần Mặc vừa cảm nhận. Điều này khiến nhiệm vụ cảm hóa Cổ Kiếm Hồn trở nên khó khăn hơn gấp bội, bởi hắn không chỉ phải đối mặt với ý chí của một cá thể, mà là với cả một dòng chảy lịch sử, một di sản của khát vọng bị bóp méo.

Tuy nhiên, triết lý của Già Làng về việc chấp nhận và hài hòa với bản chất lại trở thành một tia sáng, một kim chỉ nam quan trọng. Tần Mặc hiểu rằng con đường mà hắn đang theo đuổi – con đường của sự cân bằng bản chất – không phải là một ý tưởng mới mẻ hay viển vông, mà nó đã từng tồn tại, từng được thực hành bởi những người khôn ngoan từ rất lâu về trước. Nó chính là lời giải đáp cho sự mất cân bằng hiện tại, là chìa khóa để dẫn dắt các linh vật trở về với bản ngã chân thật của mình, bao gồm cả Cổ Kiếm Hồn và có thể là cả Thiết Giáp Thành Linh sau này.

Việc "Chân Lý Thất Lạc" đã được nhận ra từ Kỷ Nguyên Hiền Giả nhưng vẫn bị lãng quên cho thấy sự cố chấp của thế giới tu luyện, sự mù quáng của những kẻ chỉ biết truy cầu sức mạnh và sự "thăng cấp" vô độ. Điều này dự báo một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt mà Tần Mặc sẽ phải đối mặt, một cuộc chiến không dùng binh đao nhưng lại quyết định vận mệnh của cả Huyền Vực.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng ghi nhớ và thấu hiểu mọi thứ. Hắn cảm thấy mình đã trải qua hàng ngàn năm lịch sử chỉ trong một khoảnh khắc, đã chứng kiến sự khởi đầu và sự biến thiên của một niềm tin. Hắc Phong, vẫn nằm bên cạnh hắn, khẽ cọ mũi vào tay hắn, một cử chỉ ấm áp, như muốn chia sẻ gánh nặng đang đè nặng lên tâm trí hắn. Tiểu Cửu đậu trên vai Tần Mặc, im lặng, đôi mắt nàng dõi theo ánh hoàng hôn đang dần lặn xuống, như thể nàng cũng đang chiêm nghiệm về những chân lý cổ xưa.

Tần Mặc không còn cảm thấy mơ hồ hay bất an. Thay vào đó, một sự kiên định mới, một quyết tâm vững vàng hơn bao giờ hết, dâng trào trong lòng hắn. Hắn đã thấy sự khởi đầu của tai họa, và hắn cũng đã tìm thấy một phần của lời giải đáp. Con đường phía trước vẫn còn xa và đầy chông gai, nhưng giờ đây, Tần Mặc đã có một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về gốc rễ của vấn đề. Hắn không còn là một thiếu niên đơn độc với năng lực dị thường, mà là người mang trong mình gánh nặng lịch sử, gánh nặng của "Chân Lý Thất Lạc", và hy vọng của một Huyền Vực đang đứng trên bờ vực thẳm. Hắn sẽ đối mặt với Cổ Kiếm Hồn, không chỉ bằng "ý chí tồn tại" của mình, mà còn bằng sự thấu hiểu về dòng chảy của thời gian và bản chất chân thật của vạn vật. Ánh mắt hắn kiên định, hướng về phía trước, nơi trung tâm Vạn Kiếm Thành đang ẩn hiện trong màn đêm, nơi một cuộc đối đầu định mệnh với khát vọng "thăng cấp" đang chờ đợi.

Ánh sáng ảo ảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn bao trùm quanh Tần Mặc, mặc dù hắn đã thoát khỏi những hình ảnh trực tiếp về Già Làng và những người thợ rèn cổ xưa. Cả một "làn sóng ý chí" từ vô số thanh kiếm vẫn còn dội lại trong tâm trí hắn, tạo nên một không khí đặc quánh, nặng nề. Hắc Phong và Tiểu Cửu vẫn là những người bạn đồng hành duy nhất có thể cùng hắn chia sẻ gánh nặng này, dù chúng không thể hiểu thấu trọn vẹn những gì Tần Mặc đang trải qua.

Họ tiếp tục bước đi trên con đường đất đỏ, bụi bặm, vốn là một con đường dẫn vào khu chợ nhỏ ở ngoại ô Vạn Kiếm Thành cổ. Những ngôi nhà xung quanh được xây dựng bằng gỗ và đá thô sơ, mang đậm dấu vết của thời gian, với những mái hiên rộng và cửa sổ nhỏ. Dù là một khu chợ, nhưng không khí không hề ồn ào, tấp nập như Tần Mặc từng thấy ở các thành trấn khác. Một sự tĩnh lặng lạ thường bao trùm, như thể những người dân nơi đây cũng bị ảnh hưởng bởi tâm tư nặng nề của những thanh kiếm xung quanh. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của đất ẩm, của gỗ mục, và một chút gì đó của kim loại cũ kỹ, han gỉ.

Tần Mặc bước chậm rãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng chi tiết, tìm kiếm những "dấu vết vật tính" khác, những mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh lớn về sự tha hóa của Huyền Vực. Hắn vẫn cảm nhận được những luồng "ý chí tồn tại" yếu ớt từ những vật vô tri xung quanh – một phiến đá lát đường khao khát được vững chãi, một cây cột gỗ muốn chống đỡ mái nhà mãi mãi, một vò gốm muốn chứa đựng nước trong lành. Những khát vọng thuần túy, đơn giản, không hề có sự tham lam hay muốn "thoát ly" bản chất. Điều này càng làm nổi bật sự khác biệt so với những gì hắn cảm nhận từ những thanh kiếm.

"Nơi đây... khát vọng đó vẫn len lỏi," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khàn đặc, như thể đã nói chuyện hàng ngàn năm. Hắn đang đề cập đến khát vọng "thăng cấp" mà hắn đã thấy bắt đầu nhen nhóm trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, một khát vọng đã biến đổi từ sự thuần khiết ban đầu. Hắc Phong khẽ gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực của nó quét nhìn xung quanh, như thể muốn tìm kiếm nguồn gốc của nỗi buồn trong lời nói của Tần Mặc. Nó hiểu được tâm trạng của chủ nhân, dù không thể hiểu được những triết lý sâu xa.

Tiểu Cửu, vẫn đậu trên vai Tần Mặc, khẽ lắc đầu, bộ lông trắng muốt của nàng lay động trong gió. "Con người các ngươi thật lạ lùng. Luôn muốn những thứ lấp lánh hơn, dù chúng có bền chặt hay không, dù có phải đánh đổi bản chất vốn có của chúng hay không." Giọng nàng mang theo sự tò mò và một chút châm biếm, nhưng cũng hàm chứa một nỗi buồn thầm kín. Nàng là một linh vật có thể "thăng cấp" thành hình người, nhưng nàng lại chọn cách giữ gìn sự hồn nhiên và bản chất của mình, không bị ám ảnh bởi những truy cầu vô độ.

Tần Mặc không đáp lại lời của Tiểu Cửu, hắn chỉ khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của nàng. Hắn hiểu rằng chính sự truy cầu "lấp lánh" đó đã tạo ra bi kịch. Mắt hắn chợt dừng lại trước một cửa hàng nhỏ nằm nép mình ở cuối con đường. Kiến trúc của nó cũng tương tự như những ngôi nhà khác, bằng gỗ và đá, nhưng có phần cổ kính hơn, cánh cửa gỗ đã cũ kỹ và lớp sơn đã bong tróc. Bên ngoài, vài thanh kiếm cũ kỹ, không còn sáng bóng, được treo hờ hững trên một giá gỗ. Chúng không phải là những thanh kiếm được rèn tinh xảo, mà là những vật phẩm đã qua sử dụng, mang dấu vết của thời gian và những trận chiến đã cũ.

Dù bề ngoài chúng trông có vẻ bình thường, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" yếu ớt từ chúng. Chúng không quá mãnh liệt như những thanh kiếm trong lò rèn mà hắn từng chứng kiến, nhưng vẫn có một sự hiện diện. Một sự hiện diện mờ nhạt, như thể chúng đã chấp nhận số phận của mình, không còn mong cầu điều gì cao xa. Chính sự im lặng này lại khiến Tần Mặc càng muốn tiến lại gần. Hắn bước chân đến trước cửa hàng, ánh mắt quét qua những thanh kiếm đang treo lơ lửng, và một cảm giác lạ lùng ập đến. Chúng không than thở, không gào thét, chỉ là một sự cam chịu, một nỗi buồn sâu thẳm len lỏi trong từng thớ thép.

"Hãy vào trong xem sao," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm lắng. Hắc Phong và Tiểu Cửu không hỏi thêm, chúng lặng lẽ theo sau hắn, bước vào bên trong cửa hàng vũ khí cổ kính. Tiếng bước chân của họ vang lên nhẹ nhàng trên sàn gỗ đã cũ, tạo nên một âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh mịch.

Bên trong cửa hàng, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào qua những ô cửa sổ nhỏ, tạo nên những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt. Không khí bên trong mang một mùi đặc trưng của kim loại cũ, dầu bảo quản và bụi bặm, xen lẫn mùi gỗ ẩm mục từ những kệ hàng đã sờn. Hàng trăm thanh kiếm, đao, giáo và các loại vũ khí khác được sắp xếp gọn gàng trên các kệ gỗ cao chạm trần. Một số thanh vẫn còn sáng bóng, được chăm sóc cẩn thận, nhưng đa phần đều mang vẻ cũ kỹ, han gỉ, như những nhân chứng câm lặng của một thời đại đã qua.

Tần Mặc chậm rãi lướt mắt qua từng hàng, từng kệ. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của mỗi thanh kiếm. Một thanh đại đao khao khát được vung lên trong trận mạc, một thanh đoản kiếm mong muốn được bảo vệ chủ nhân, một thanh trường kiếm mơ ước được múa lượn trong những điệu kiếm uyển chuyển. Những khát vọng ấy tuy khác nhau, nhưng đều chung một điểm: chúng đều muốn được thực hiện mục đích vốn có của mình, được là chính nó.

Tuy nhiên, khi hắn đi sâu hơn vào bên trong, về phía một góc khuất, nơi ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ nhỏ khó lòng chạm tới, một cảm giác khác biệt, mạnh mẽ hơn, và cũng đau lòng hơn, ập đến. Nơi đó, không phải là những kệ hàng ngăn nắp, mà là một đống lộn xộn. Một đống kiếm gãy, kiếm rỉ sét, kiếm cong vênh bị chất đống như phế liệu. Chúng nằm chồng chất lên nhau, một cảnh tượng đáng thương, như một nghĩa địa của những vật phẩm bị lãng quên. Mùi rêu phong và ẩm mốc nồng nặng từ góc khuất này, hòa quyện với mùi sắt cũ, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề.

Hắn cảm nhận được một làn sóng "ý chí tồn tại" mãnh liệt từ đống phế liệu đó, nhưng không phải là khao khát chiến đấu hay thăng hoa như những gì hắn từng nghe từ kiếm linh chiến trường, cũng không phải là khát vọng mục đích đơn thuần. Đó là một sự hổ thẹn, một nỗi tự ti sâu sắc, một sự buồn bã đến tột cùng. Những lời thì thầm, dù không thành tiếng, nhưng lại vang vọng rõ mồn một trong tâm trí Tần Mặc, như một bản hợp xướng của sự tuyệt vọng:

"Ta không đủ sắc bén... không đủ linh tính..."

"Chủ nhân sẽ không bao giờ chọn ta..."

"Ta là phế vật... vô dụng..."

"Ta không thể thăng tiên như những thanh kiếm được 'khai linh' kia..."

"Ta chỉ là một khối sắt vô dụng... đáng lẽ ta nên được rèn thành một cái cuốc còn hơn..."

"Ai sẽ nhớ đến ta? Ai sẽ nâng ta lên?"

"Đáng lẽ ta phải mạnh hơn, phải có ý chí hơn, phải đạt được 'tiềm năng thăng tiên'..."

"Nhưng ta thất bại rồi... ta chỉ là một vật bị bỏ xó..."

Tần Mặc đứng lặng người, đôi mắt hắn mở to, biểu cảm trầm tư pha lẫn đau đớn. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một vật vô tri lại có thể mang trong mình những cảm xúc phức tạp đến vậy. Sự hổ thẹn, sự tự ti, cảm giác vô dụng... chúng không phải là bản chất của kim loại, chúng là những cảm xúc được gieo rắc bởi một tư tưởng sai lầm.

"Chúng... chúng cảm thấy xấu hổ," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn lạc đi. Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào một thanh kiếm rỉ sét, phần lưỡi đã mẻ, thân kiếm cong đi một cách đáng thương. Cảm giác lạnh lẽo, thô ráp của kim loại cũ truyền qua đầu ngón tay hắn, và cùng với đó là một luồng cảm xúc đau đớn, tủi nhục dội thẳng vào tâm hồn hắn. Hắn cảm thấy nỗi đau của thanh kiếm, nỗi hổ thẹn vì không đủ "tư cách" để được sử dụng, không đủ "tiềm năng" để được "khai linh", để "thăng tiên".

Hắc Phong, đứng cạnh Tần Mặc, khẽ gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào đống kiếm phế liệu, rồi lại nhìn Tần Mặc. Nó cảm nhận được sự bất an và nỗi buồn đang bao trùm chủ nhân, và nó muốn an ủi, muốn chia sẻ gánh nặng đó. Tiểu Cửu, đôi mắt tinh quái thường ngày giờ cũng pha lẫn vẻ khó hiểu và một chút lo lắng. Nàng chưa từng thấy Tần Mặc biểu lộ cảm xúc rõ ràng đến vậy trước những vật vô tri.

Một giọng nói thô mộc, có phần mệt mỏi, vang lên phía sau Tần Mặc: "Cậu bé, đừng chạm vào đống phế liệu đó, chúng chỉ làm bẩn tay thôi. Chẳng có giá trị gì đâu." Đó là Chủ Cửa Hàng Vũ Khí Cổ. Y là một người đàn ông trung niên, thân hình vạm vỡ nhưng tay chân chai sạn, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ cần mẫn của một thợ rèn đã gắn bó với nghề cả đời. Y đang sắp xếp lại mấy thanh đại đao trên kệ, tiếng kim loại lách cách khẽ vang lên. Đối với y, đống kiếm đó chỉ đơn thuần là sắt vụn, không hơn không kém. Y không hề hay biết về những lời thì thầm của "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc đang lắng nghe.

Tần Mặc rút tay lại, ánh mắt trầm tư nhìn đống kiếm bị bỏ xó. Hắn nhận ra rằng "khát vọng thăng cấp" đã không chỉ làm biến chất các vật thể, mà còn gieo vào chúng sự tự ti, sự hổ thẹn nếu chúng không đạt được điều đó. Đây là một khía cạnh mới và đau lòng của vấn đề "thoát ly bản chất" mà hắn chưa từng nghĩ tới. Nó không chỉ là sự thay đổi về sức mạnh, về bản chất vật lý, mà còn là sự tàn phá tinh thần, là gánh nặng vô hình đè nặng lên những "ý chí tồn tại" mong manh.

"Không phải chúng không đủ tốt," Tần Mặc thầm nhủ, giọng hắn nghẹn lại. "Mà là... chúng bị buộc phải tin rằng chúng không đủ tốt nếu không 'thăng cấp'. Một sự tra tấn tinh thần... gieo rắc sự tự ti... đến mức một thanh kiếm cũng phải hổ thẹn vì bản thân nó." Hắn hiểu ra rằng, tư tưởng "thăng cấp" không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một áp lực khổng lồ, một tiêu chuẩn nghiệt ngã đặt ra cho vạn vật. Những thanh kiếm này, vốn dĩ chỉ cần được rèn luyện để sắc bén, bền bỉ, để hoàn thành sứ mệnh của một thanh kiếm, nay lại bị định nghĩa bởi khả năng "thoát ly" bản chất của chính mình.

Cảnh vật xung quanh Tần Mặc bắt đầu lung lay, méo mó. Những bức tường gỗ và đá dường như tan chảy, những kệ kiếm trở nên mờ ảo, và mùi kim loại cũ dần nhạt nhòa. Âm thanh lách cách của Chủ Cửa Hàng cũng trở nên xa xăm, như tiếng vọng từ một thế giới khác. Đây là dấu hiệu ảo ảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả sắp kết thúc, hắn sắp trở về với thực tại. Tuy nhiên, những cảm xúc và lời thì thầm của những thanh kiếm bị bỏ xó vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, trở thành một phần không thể tách rời trong sự thấu hiểu của hắn về Huyền Vực.

"Tần Mặc, ngươi không sao chứ? Sắc mặt ngươi tệ quá." Giọng Tiểu Cửu vang lên, gần hơn, rõ ràng hơn. Nàng dùng cái mũi nhỏ xinh của mình dụi nhẹ vào má hắn, đôi mắt tinh quái của nàng đầy vẻ lo lắng. Hắc Phong cũng cọ đầu vào tay Tần Mặc, một tiếng gầm gừ trầm đục phát ra từ cổ họng nó, không phải là sự đe dọa, mà là sự lo lắng chân thành.

Tần Mặc thở dài một hơi, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của hàng ngàn năm lịch sử và nỗi đau của vạn vật. Hắn chậm rãi bước ra khỏi góc khuất, rồi ra khỏi cửa hàng. Khi hắn bước qua ngưỡng cửa, ảo ảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả hoàn toàn tan biến, như một giấc mộng được kéo về từ quá khứ. Hắn mở mắt ra, và trước mắt hắn là Vạn Kiếm Thành trong hiện tại.

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng không phải là một màn đêm tĩnh lặng như trong ảo ảnh. Ánh đèn lồng rực rỡ từ những con phố, những tòa nhà cao tầng của Vạn Kiếm Thành hiện tại chiếu sáng rực rỡ, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy sự hỗn loạn. Tiếng ồn ào của người qua lại, tiếng rao hàng, tiếng kim loại va chạm từ các lò rèn vọng lại, tất cả đều chân thực và sống động hơn nhiều so với sự tĩnh mịch của Kỷ Nguyên Hiền Giả.

Tần Mặc cảm thấy một sự mệt mỏi về tinh thần sâu sắc, như thể hắn đã sống qua một đời người nữa. Tuy nhiên, sự mệt mỏi đó không làm giảm đi quyết tâm của hắn. Ngược lại, nó càng củng cố thêm ý chí trong lòng hắn. Hắn giờ đây đã hiểu rõ hơn về nguồn gốc sâu xa của vấn đề, về cách mà tư tưởng "thăng cấp" đã ăn sâu vào tiềm thức của vạn vật, gieo rắc cả sự hổ thẹn và tự ti nếu không đạt được. Điều này khiến nhiệm vụ cảm hóa Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành hiện tại trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, bởi hắn không chỉ phải đối mặt với khát vọng "thăng cấp" của nó, mà còn có thể là nỗi sợ hãi bị chối bỏ, bị xem là vô dụng nếu nó không trở thành "thần binh".

Hắn nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi những tòa tháp kiếm vút cao ẩn hiện trong màn đêm, nơi Cổ Kiếm Hồn đang chờ đợi. Những gì hắn vừa trải qua đã chứng minh rằng Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực hiện tại không phải là người tạo ra tư tưởng "thăng cấp" mà là người kế thừa và đẩy nó đến cực đoan. Cuộc chiến của Tần Mặc không chỉ là chống lại những cá nhân, mà là một cuộc chiến tư tưởng chống lại một di sản sai lầm đã kéo dài hàng ngàn năm.

Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt đen láy của Tần Mặc. Hắn đã thấy sự đau khổ của những thanh kiếm bị bỏ xó trong quá khứ, và hắn sẽ không để Cổ Kiếm Hồn phải chịu đựng điều tương tự. Hắn sẽ tìm cách giúp Cổ Kiếm Hồn và các linh vật khác tìm lại bản ngã chân thật của chúng, không phải bằng cách ép buộc chúng phải chấp nhận số phận, mà bằng cách cho chúng thấy rằng giá trị của chúng không nằm ở việc "thăng cấp" hay "thoát ly", mà ở chính bản chất vốn có của mình. Hắn nắm chặt tay, một quyết tâm kiên định hơn bao giờ hết hiện rõ trên khuôn mặt trầm tư. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt với nó, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc và lòng đồng cảm vô hạn của mình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free