Vạn vật không lên tiên - Chương 26: Áp Lực Vô Hình: Những Lời Thì Thầm Từ Băng Ngục
Quán trà Vọng Nguyệt chìm trong ánh trăng thanh lãnh, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ bên cạnh như một lời thì thầm của đêm khuya. Hương trà phảng phất quyện với mùi hoa nhài dịu nhẹ và hương gỗ mộc mạc, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến nao lòng. Tần Mặc, với tách trà nguội dần trong tay, vẫn còn chìm đắm trong những suy tư nặng trĩu từ cuộc đối thoại với Lão Khang. Lời nhắc nhở về “chân lý thất lạc” và gánh nặng trách nhiệm bảo vệ “ý chí tồn tại” của Vô Tính Thành vẫn văng vẳng bên tai hắn, như một lời thề nguyền vô hình. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình không nằm ở linh lực hay chiêu thức, mà ở khả năng thấu hiểu sâu sắc tiếng lòng của vạn vật, một năng lực vừa là phúc lành, vừa là lời nguyền giữa một thế giới đang dần trở nên mù quáng.
Sáng hôm sau, Phố Chợ Sáng không còn giữ được vẻ nhộn nhịp thường ngày, dẫu ánh dương đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả xuống những mái ngói rêu phong và con đường lát đá cuội. Tiếng rao hàng thưa thớt hơn, tiếng cười nói cũng nhỏ dần, nhường chỗ cho một bầu không khí căng thẳng, vô hình nhưng hiện hữu. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi hoa quả tươi mới và hương đất ẩm sau đêm sương vẫn vấn vít trong không gian, nhưng dường như chẳng mấy ai còn tâm trí để thưởng thức.
Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng linh hoạt, hòa mình vào đám đông thưa thớt. Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư cố hữu, nhưng sâu thẳm trong đó là sự quan sát sắc bén, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn biết, kể từ khi những “vị khách lạ” kia đặt chân đến, sự bình yên vốn có của Vô Tính Thành đã bị phá vỡ. Nay, sự phá vỡ ấy càng trở nên rõ ràng hơn, như một vết nứt nhỏ đang dần lan rộng trên mặt hồ tĩnh lặng. Hắn thấy Lâm Phong, với khí chất hăng hái thường thấy, nhưng hôm nay lại ánh lên vẻ bực dọc rõ rệt. Vị tu sĩ trẻ tuổi tuấn tú này, mặc bộ đồng phục tông môn tinh xảo, đang đứng đối diện với Lý Đại Ca – người đàn ông chất phác với làn da ngăm đen quen thuộc, và Bà Lý – bà lão lưng hơi còng, tóc bạc trắng búi cao, khuôn mặt hiền lành nhưng ánh mắt tràn ngập sự bối rối và lo lắng.
“Lý Đại Ca, ta hỏi ngươi lần cuối,” Lâm Phong gằn giọng, giọng nói pha lẫn sự thất vọng và cố chấp, “ngươi thật sự không biết về linh khí, về con đường thăng tiên sao? Chẳng lẽ cả Vô Tính Thành này đều là những kẻ ngu dốt, không có chút khát vọng nào vượt lên trên phàm tục?”
Lý Đại Ca gãi đầu, vẻ mặt càng thêm bối rối. Ông nhìn quanh, ánh mắt cầu cứu những người xung quanh, nhưng ai nấy đều cúi đầu, tránh né. “Thưa ngài Lâm Phong,” Lý Đại Ca lắp bắp, “chúng tôi… chúng tôi chỉ biết linh hồn của đất đai, của cây cỏ mà chúng tôi vun trồng thôi. Chúng tôi gieo hạt xuống đất, đất cho chúng tôi mầm sống. Chúng tôi chăm sóc cây, cây cho chúng tôi quả ngọt. Đó là linh khí của đất, là sức sống của vạn vật. Nó nuôi sống chúng tôi, cho chúng tôi cơm gạo, cho chúng tôi sự bình yên. Chúng tôi nào có biết đến ‘linh khí’ cao siêu mà ngài nói? Chúng tôi chỉ biết những gì thực tế, những gì gần gũi với cuộc sống này.”
Lâm Phong nghe vậy, sắc mặt càng thêm khó coi. Hắn vung tay, kiếm khí vô hình khẽ rít lên trong không trung, khiến những người xung quanh giật mình lùi lại. “Ngươi vẫn còn cố chấp! Ta đã nói, sự bình yên này chỉ là sự trì trệ! Các ngươi đang lãng phí tiềm năng của mình, lãng phí cả vùng đất này, một mảnh đất trù phú như vậy lại không có ai tu hành, không có ai truy cầu đại đạo! Chẳng lẽ các ngươi muốn cả đời chỉ làm những kẻ phàm tục, sống cuộc đời ngắn ngủi, rồi mục nát cùng đất cát sao?”
Bà Lý, người vẫn đứng cạnh Lý Đại Ca, giờ đây cũng không kìm được nữa. Bà khẽ run rẩy, giọng nói tuy yếu ớt nhưng đầy kiên định của một người đã trải qua bao thăng trầm cuộc đời. “Tiềm năng gì cơ? Chúng tôi chỉ mong được sống qua ngày, nhìn con cháu lớn lên, vậy là đủ rồi. Tu luyện để làm gì khi phải đánh đổi sự yên ổn này? Chúng tôi thấy những người tu sĩ các ngài, dẫu có sức mạnh phi thường, nhưng ánh mắt lúc nào cũng chất chứa sự lo toan, sự tranh giành. Chúng tôi không muốn như vậy. Chúng tôi chỉ muốn sống cuộc đời của mình, thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu.”
Tần Mặc ẩn mình sau một gian hàng bán vải, đôi mắt đen láy nhìn chăm chú vào cảnh tượng trước mắt. Hắn có thể “nghe” được tiếng lòng của Lâm Phong – một sự bực tức, một sự tự phụ mù quáng, một niềm tin sắt đá rằng con đường mình đi là chân lý tuyệt đối, và mọi kẻ khác đều là sai lầm, là cần được “khai sáng”. Lâm Phong không thể chấp nhận rằng có một lối sống khác, một triết lý khác, không hề ham muốn sự vươn cao mà hắn tôn thờ.
“Hắn không hiểu,” Tần Mặc tự nhủ trong tâm, “Hắn không nghe được tiếng lòng của họ, tiếng lòng của vùng đất này. Hắn chỉ thấy sự ‘yếu kém’ theo cách của hắn, sự ‘trì trệ’ theo định nghĩa của hắn. Hắn không nhìn thấy sự bền bỉ của cỏ cây, sự kiên cường của đất đá, sự bình an trong tâm hồn những con người này. Đối với hắn, nếu không tu luyện, không thăng tiên, thì mọi thứ đều vô nghĩa. Hắn không biết rằng, chính cái sự ‘bình thường’ này lại là một sức mạnh, một sự kháng cự thầm lặng trước sự xâm lăng của những khát vọng vô độ.”
Tần Mặc di chuyển khéo léo, tránh bị phát hiện, nhưng đôi mắt hắn không rời khỏi từng cử chỉ, từng biểu cảm của cả hai phía. Hắn cảm nhận rõ sự gia tăng áp lực từ phía tu sĩ, như một tảng đá vô hình đang đè nặng lên không khí. Và hắn cũng cảm nhận được sự co rúm, sự sợ hãi đang dần len lỏi vào tâm trí những người dân. Ánh mắt bối rối của Lý Đại Ca, bờ vai run rẩy của Bà Lý, tất cả đều là những tín hiệu rõ ràng. Họ không hiểu, nhưng họ cảm thấy bị đe dọa. Cái sự ngây thơ, cái sự thật thà của họ, trong mắt những kẻ truy cầu quyền lực, lại biến thành sự thách thức, sự cố chấp cần phải bị dẹp bỏ. Những tu sĩ trinh sát khác, đứng sau Lâm Phong, cũng bắt đầu xì xào, ánh mắt đầy vẻ khinh thường và sốt ruột. Họ đã mất quá nhiều thời gian cho những “phàm nhân ngu muội” này. Sự bình yên của Vô Tính Thành, trong mắt họ, chỉ là một bức màn che đậy sự thiếu hiểu biết và sự lười biếng. Tần Mặc siết chặt nắm tay, lòng nặng trĩu. Hắn biết, một cơn bão lớn đang tới gần.
***
Khi ánh chiều dần buông, nhuộm màu cam đỏ lên những mái nhà cổ kính của Vô Tính Thành, Tần Mặc tìm đến một góc khuất quen thuộc gần Suối Tinh Lộ. Tiếng nước chảy róc rách, len lỏi qua những ghềnh đá, mang theo một âm hưởng buồn bã, như tiếng thở dài của dòng thời gian. Tần Mặc ngồi xuống phiến đá rêu phong, cảm nhận sự mệt mỏi từ dòng suối, từ những hòn đá cuội đã chứng kiến bao nhiêu kiếp người ở Vô Tính Thành. Mỗi giọt nước, mỗi hạt cát, mỗi chiếc lá rơi, đều mang một “ý chí tồn tại” riêng, một câu chuyện thầm lặng. Hôm nay, hắn “nghe” thấy tiếng lòng của chúng lẫn vào trong đó là sự lo lắng, sự bất an đang lan tỏa từ những con người hắn yêu quý.
Hắn nhắm mắt lại, hít sâu mùi đất ẩm, mùi thảo mộc hoang dã. Hắn cố gắng xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng. Hình ảnh Lâm Phong đầy vẻ kiêu ngạo, ánh mắt bối rối của Lý Đại Ca, và nỗi sợ hãi ẩn giấu trong ánh mắt hiền lành của Bà Lý cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén, nặng hơn cả tảng đá hắn đang ngồi.
“Tiểu Mặc, con lại đang suy nghĩ về chuyện gì mà trầm tư đến vậy?”
Giọng nói trầm ấm, hiền từ vang lên bên tai. Tần Mặc mở mắt, thấy Lão Khang đã ngồi xuống bên cạnh hắn tự lúc nào. Mái tóc bạc phơ của ông lay động trong làn gió nhẹ, bộ râu trắng muốt điểm xuyết vài sợi bạc óng ánh dưới ánh hoàng hôn. Đôi mắt ông, dẫu đã in hằn dấu vết thời gian, vẫn ánh lên sự tinh anh và thấu hiểu sâu sắc. Lão Khang không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc, một cử chỉ thầm lặng nhưng chứa đựng sức mạnh và sự trấn an lạ kỳ.
Tần Mặc khẽ thở dài, hơi thở nặng nề mang theo những ưu tư. Hắn không nhìn Lão Khang, ánh mắt vẫn dõi về phía dòng suối đang chảy. “Lão Khang, đôi khi con tự hỏi, liệu sự bình yên này có phải là một gánh nặng? Gánh nặng cho chúng con, khi phải đối mặt với những kẻ không hiểu, không muốn hiểu. Gánh nặng cho cả vùng đất này, khi bị coi là ‘phế địa’ chỉ vì không chịu chạy theo con đường mà họ cho là đúng đắn.”
Lão Khang mỉm cười hiền từ, nụ cười phảng phất chút u buồn nhưng vẫn tràn đầy sự bình tĩnh. “Bình yên không bao giờ là gánh nặng, tiểu Mặc. Gánh nặng là khi người ta cố gắng bẻ cong bản chất của vạn vật, để ép chúng thành thứ mà chúng không muốn trở thành. Con người cũng vậy. Những kẻ truy cầu thăng tiên kia, họ đã quên mất rằng, mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều có một ‘ý chí tồn tại’ riêng. Một hạt cát muốn nằm yên không có nghĩa là nó thấp kém hơn một ngọn núi muốn vươn cao. Một dòng suối muốn chảy nhẹ nhàng, len lỏi qua những khe đá, nuôi dưỡng những loài hoa dại bên bờ, không hề kém cỏi hơn một dòng sông cuồn cuộn đổ ra biển lớn. Đó là ‘vật tính’ của chúng, là bản chất nguyên thủy nhất.”
Tần Mặc quay lại nhìn Lão Khang, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy nỗi lo lắng. Hắn cảm nhận được ý chí kiên định của Lão Khang, và cả sự lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt hiền từ ấy. “Con hiểu điều đó, Lão Khang. Con đã ‘nghe’ được điều đó từ khi còn nhỏ. Nhưng những người tu sĩ kia… họ sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ ở đây thay đổi. Họ sẽ không chấp nhận một Vô Tính Thành không khao khát thăng tiên. Họ sẽ bẻ cong bản chất của chúng con, của vạn vật nơi đây.”
“Và đó chính là cái sai của họ,” Lão Khang tiếp lời, giọng nói như tiếng chuông ngân vang trong đêm tĩnh mịch, “Cái sai của những kẻ mù quáng bởi khát vọng vô độ. Họ tin rằng ‘khai linh’ và ép buộc vạn vật tu hành theo con đường thăng tiên là giải pháp duy nhất để phục hồi cân bằng cho Huyền Vực. Nhưng họ quên mất rằng, chính sự cưỡng ép, sự bóp méo ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật mới là nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự mất cân bằng. ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.’ Lời cảnh báo từ ‘chân lý thất lạc’ ấy không chỉ là một câu nói, mà là một sự thật nghiệt ngã.”
Tần Mặc siết chặt nắm tay, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh. Hắn cảm nhận được sự gia tăng áp lực và nỗi sợ hãi của người d��n Vô Tính Thành, những nỗi sợ hãi đang dần tích tụ như những đám mây đen báo hiệu giông bão. Sự yên bình của Vô Tính Thành đã đến giới hạn, và một cuộc đối đầu là không thể tránh khỏi. Lão Khang nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn một lần nữa, truyền cho hắn một luồng sức mạnh thầm lặng. “Sự bình yên không phải là không có sóng gió, tiểu Mặc, mà là biết cách thuận theo dòng chảy, và đôi khi, phải biết cách giữ vững bản chất của mình ngay cả khi dòng chảy muốn cuốn ta đi. Vô Tính Thành đã giữ vững bản chất đó suốt hàng ngàn năm. Giờ đây, con có trách nhiệm để nó tiếp tục giữ vững.”
Tần Mặc ngẩng đầu lên, ánh mắt giao với Lão Khang. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh mới, một sự kiên định đang dần hình thành trong tâm trí mình. Hắn có thể “nghe” được lời thì thầm của từng hạt bụi trong quán trà, của từng chiếc lá rơi ngoài sân, của cả dòng suối chảy róc rách. Tất cả đều mang một “ý chí tồn tại” riêng, và tất cả đều xứng đáng được là chính nó. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có thể “nghe” được tiếng lòng của vạn vật, và đó là sức mạnh lớn nhất của hắn. Gánh nặng trách nhiệm vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn là một gánh nặng đè nén, mà là một ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực, thúc giục hắn phải hành động, phải bảo vệ “ý chí tồn tại” của Vô Tính Thành, của cả thế giới, khỏi sự mù quáng của khao khát thăng tiên vô độ.
***
Đêm khuya, gió mạnh rít qua những khe hở của căn lều tạm bợ dựng ở ngoại ô Vô Tính Thành. Lều được làm từ vải thô và khung gỗ đơn giản, nhưng bên trong lại được bố trí khá tinh xảo với những phù trận nhỏ giữ ấm và ngăn cách âm thanh. Mùi hương liệu và đất khô xen lẫn với mùi kim loại thoang thoảng trong không khí lạnh lẽo. Ánh sáng từ một viên dạ minh châu treo lơ lửng giữa lều chiếu rọi lên hai bóng người.
Lâm Phong, gương mặt vẫn còn hằn rõ vẻ bực tức và thất vọng, đang đứng đối diện với một tu sĩ cấp cao hơn. Vị tu sĩ này, một người đàn ông trung niên với gương mặt lạnh như tiền, đường nét sắc sảo như được tạc từ băng, ánh mắt thâm thúy và đầy tính toán. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm thêu hình mây cuộn, biểu tượng của một tông môn lớn.
“Họ quá cố chấp, sư huynh!” Lâm Phong không giấu được sự tức giận, giọng nói có phần run rẩy, “Mấy kẻ phàm tục đó không hiểu gì về đại đạo! Ta đã cố gắng giải thích, đã dùng mọi lời lẽ thuyết phục, nhưng họ chỉ nói về ‘cuộc sống bình dị’, ‘đất đai’, ‘cây cỏ’! Họ khăng khăng rằng không có cái gọi là ‘linh khí’ theo cách chúng ta hiểu, và rằng họ chỉ muốn sống cuộc đời ‘bình thường’. Thật là ngu dốt đến khó tin!” Lâm Phong vung tay, thể hiện sự bất lực. Hắn, một đệ tử thiên tài của tông môn, mang trong mình niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên, lại bị những phàm nhân nơi đây coi thường, bị những lời lẽ ngây ngô của họ làm cho tức tối.
Tu sĩ cấp cao, tên là Hàn Liệt, không nói gì, chỉ chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng. Đôi mắt lạnh lùng của hắn quét qua Lâm Phong, đánh giá sự bốc đồng của vị sư đệ. “Sự cố chấp của phàm nhân đôi khi còn cứng đầu hơn cả đá tảng, Lâm Phong. Những kẻ không có linh căn, không có khát vọng, tâm trí của họ đã bị những điều tầm thường trói buộc. Chúng ta gọi đó là sự ‘mù quáng’. Chúng ta, những người tu sĩ, có trách nhiệm ‘khai sáng’ cho họ, dẫn dắt họ đến với chân lý, đến với con đường thăng tiên vĩ đại.”
Hàn Liệt đặt chén trà xuống, phát ra một âm thanh nhỏ vang vọng trong căn lều tĩnh mịch. Hắn nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. “Nhưng đừng lo, tông môn chúng ta có đủ cách để ‘khai sáng’ cho họ. Ngươi đã nghe về Băng Ngục chưa, Lâm Phong?”
Cái tên “Băng Ngục” vừa thốt ra, không khí trong lều dường như đông cứng lại. Lâm Phong giật mình, sắc mặt hơi tái đi. “Băng Ngục… Sư huynh, ý người là… nơi giam giữ những kẻ phản đồ, những kẻ tà tu bị phong bế linh lực?” Hắn đã nghe nói về Băng Ngục, một nhà ngục đặc biệt của tông môn, nơi không chỉ giam giữ thể xác mà còn phong bế cả linh hồn, khiến người bị giam phải đối mặt với sự lạnh lẽo thấu xương và sự tĩnh lặng đến điên dại. Đó là một công cụ đáng sợ, được dùng để “thanh tẩy” ý chí của những kẻ cứng đầu nhất.
Hàn Liệt khẽ nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lùng, nụ cười không hề mang chút hơi ấm nào, như thể được đắp nặn từ băng tuyết. “Không chỉ vậy. Nơi đó, ý chí sắt đá nhất cũng sẽ bị mài mòn, tâm trí u tối nhất cũng sẽ được ‘thanh tẩy’ bởi sự tĩnh lặng và lạnh lẽo thấu xương. Ở nơi đó, mọi tạp niệm sẽ bị băng giá gột rửa, chỉ còn lại sự trống rỗng và sự khao khát được ‘thông suốt’. Một khi đã trải qua Băng Ngục, mọi kẻ cố chấp đều sẽ ‘hiểu ra chân lý’ và sẵn sàng đón nhận con đường mà chúng ta vạch ra.”
Lâm Phong nuốt khan. Hắn chưa từng nghĩ đến việc sử dụng một công cụ đáng sợ như vậy cho những người dân thường. Nhưng khi nghe Hàn Liệt giải thích, một tia sáng bừng lên trong tâm trí hắn. Phải rồi, những kẻ ngu muội này cần một sự ‘thanh tẩy’ mạnh mẽ hơn, một sự ‘giáo hóa’ triệt để hơn. “Băng Ngục… Ý của sư huynh là… dùng nó cho những kẻ phản kháng, những kẻ không chịu nghe lời?”
“Không phải phản kháng, mà là ‘giáo hóa’,” Hàn Liệt nhấn mạnh từng chữ, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền, “Để họ hiểu được con đường đúng đắn. Để họ nhận ra rằng, sự bình yên mà họ bám víu chỉ là ảo ảnh của sự trì trệ. Một vài ngày trong đó, và ta đảm bảo, họ sẽ ‘nhận ra chân lý’ thôi. Sau đó, họ sẽ vui vẻ chấp nhận ‘khai linh’, chấp nhận tu luyện, và trở thành một phần của đại đạo thăng tiên vĩ đại. Đây là vì lợi ích của họ, Lâm Phong. Đôi khi, để cứu rỗi một người, cần phải dùng đến những biện pháp mạnh mẽ.”
Lâm Phong im lặng, ánh mắt lóe lên sự đồng tình. Ban đầu có chút rụt rè, nhưng giờ đây, ý tưởng về Băng Ngục như một giải pháp triệt để đã chiếm lấy tâm trí hắn. Hắn bắt đầu hình dung ra những biện pháp ‘giáo hóa’ mà sư huynh vừa nhắc đến. Những người dân Vô Tính Thành này, họ cần được ‘đánh thức’. Và nếu sự ‘đánh thức’ đó phải đi kèm với một chút đau đớn, một chút sợ hãi, thì đó cũng là điều cần thiết để họ bước lên con đường ‘chính đạo’.
Ngoài căn lều, tiếng gió vẫn rít lên từng hồi, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm khuya. Ánh trăng mờ nhạt bao trùm Vô Tính Thành, biến nơi đây thành một bức tranh u tịch, đầy vẻ huyền bí. Nhưng dưới vẻ đẹp ấy, một mối nguy hiểm khôn lường đang dần hiện hữu, một mối đe dọa không chỉ nhắm vào thể xác, mà còn vào chính “ý chí tồn tại” của vạn vật nơi đây. Lâm Phong không hề biết rằng, mọi lời nói, mọi suy nghĩ của hắn, đều đang được “nghe” thấy bởi một thiếu niên trầm mặc, người đang đứng trước ngưỡng cửa của một quyết định định mệnh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.