Vạn vật không lên tiên - Chương 258: Bóng Ma Hộ Vệ: Ý Chí Bị Bẻ Cong
Đêm buông xuống trên vùng ngoại ô Vạn Kiếm Thành, mang theo một tầng sương lạnh lẽo và mùi ẩm mốc đặc trưng của đất đá mục nát. Tần Mặc đứng lặng lẽ giữa bãi phế liệu tang thương của chương trước, mảnh giáp vỡ trong tay vẫn lạnh buốt như chính nỗi đau của nó. Ánh mắt hắn hướng về trung tâm thành, nơi những ngọn lửa lò rèn vẫn bùng cháy rực rỡ, như những đốm lửa của khát vọng không ngừng nghỉ, một khao khát mãnh liệt đến mức có thể thiêu rụi cả bản chất. Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sức nặng của sứ mệnh đang đè lên vai. Con đường phía trước, hắn biết, không chỉ là con đường của kim loại và đá, mà còn là con đường của những ý chí bị bẻ cong, những linh hồn bị tha hóa.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình trong bóng đêm, khẽ rúc đầu vào tay Tần Mặc, một tiếng gầm gừ nhẹ như lời trấn an. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những tàn tích xung quanh, rồi lại hướng về phía trước, nơi Vạn Kiếm Thành ẩn hiện mờ ảo trong sương đêm. Linh tính của thần thú cho Hắc Phong biết rằng, sự hỗn loạn của "vật tính" ở đây còn sâu sắc hơn nhiều so với những gì họ đã chứng kiến.
Tiểu Cửu, tựa vào một phiến đá lớn, bộ lông trắng muốt như tuyết phản chiếu ánh trăng lờ mờ. Nàng khẽ thở dài, giọng nói mang theo một chút trầm buồn xen lẫn sự châm biếm thường thấy. "Mỗi bước chân đi vào thành trì này, ta lại cảm thấy một sự nặng nề hơn, Tần Mặc. Nơi đây không chỉ là nơi luyện kim, mà còn là lò nung của những ước mơ vỡ vụn, của những bản chất bị bóp méo." Nàng dừng lại, ánh mắt tinh quái lướt qua vẻ mặt ưu tư của Tần Mặc. "Con người các ngươi luôn muốn vượt lên chính mình, nhưng lại quên mất giá trị của việc là chính mình. Và khi sự khao khát ấy lan truyền sang vạn vật, thì tai họa đã định trước."
Tần Mặc không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, những gì Tiểu Cửu nói đều là sự thật trần trụi. Từ Vô Tứ Thành yên bình đến Vạn Kiếm Thành đầy biến động này, hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của sự "thoát ly bản chất". Hắn cần phải tìm ra một con đường, không phải để chống lại sự "thăng cấp" hoàn toàn, mà là để dẫn dắt vạn vật đến một sự "thăng hoa" chân chính, nơi chúng có thể phát triển mà vẫn giữ được cốt lõi, không bị biến thành những thứ vô tri, vô hồn. Với quyết tâm đó, hắn quay sang Hắc Phong và Tiểu Cửu, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không thể dừng lại ở đây. Càng tiến sâu, chúng ta càng có thể hiểu rõ hơn... và có lẽ, tìm ra cách để thay đổi."
Hắc Phong khẽ cọ đầu vào tay hắn, như một lời khẳng định. Tiểu Cửu thở dài lần nữa, rồi đứng dậy, bộ lông trắng muốt khẽ lay động trong gió đêm. "Vậy thì, hãy tiếp tục vậy. Ta chỉ mong, những gì chúng ta sắp chứng kiến sẽ không quá... khủng khiếp."
***
Ánh hoàng hôn đỏ quạch bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu máu lên những thân cây trụi lá và những công trình đá đổ nát rải rác hai bên con Cổ Đạo U Minh. Đây là con đường ít người qua lại, dẫn sâu vào khu vực gần Vạn Kiếm Thành, một con đường bị lãng quên, chỉ còn lại dấu vết của những phiến đá lởm chởm và rêu phong. Tần Mặc, Hắc Phong, và Tiểu Cửu bước đi trong bầu không khí hoang vắng, âm u đến rợn người. Tiếng gió rít thê lương xuyên qua những khe đá nứt nẻ, mang theo tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, tạo nên một khúc nhạc bi ai cho vùng đất này. Mùi đất ẩm, mục nát xen lẫn một chút mùi lưu huỳnh khó tả phảng phất trong không khí, càng khiến cho khung cảnh thêm phần u ám.
Hắc Phong đi trước, bước chân chậm rãi và thận trọng hơn hẳn thường ngày. Bộ lông đen tuyền của nó như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ rực lấp lánh cảnh giác, liên tục quét ngang dọc. Đầu nó hơi cúi xuống, những chiếc tai nhọn vểnh cao, thu nhận từng âm thanh nhỏ nhất trong đêm. Tần Mặc bước theo sau, ánh mắt hắn cũng không ngừng quan sát, nhưng tai hắn lại tập trung vào những "ý chí tồn tại" đang xao động trong không khí. Nơi đây không có sự ồn ào của lò rèn, không có tiếng than vãn của kim loại bị nung chảy, nhưng một cảm giác nặng nề, khó chịu lại bao trùm lấy hắn. Đó là sự im lặng của những bản chất bị bẻ cong đến mức không còn có thể cất tiếng.
Tiểu Cửu khẽ rùng mình, bộ lông nàng khẽ dựng lên. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt tinh quái thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ bất an hiếm thấy. "Nơi này còn đáng sợ hơn cả những lò rèn kia, Tần Mặc. Có gì đó... không đúng." Giọng nàng thì thầm, như không muốn phá vỡ sự tĩnh mịch chết chóc của con đường. "Ta cảm thấy một luồng khí tức nặng nề, như thể có điều gì đó đã bị giam cầm ở đây, bị ép buộc đến tận cùng giới hạn của nó."
Tần Mặc gật đầu, hắn cũng cảm nhận được. Một loại khí tức hỗn tạp, vừa mang theo sự mạnh mẽ của ý chí, lại vừa chứa đựng sự trống rỗng, vô hồn. Nó giống như một lời nguyền, hay một vết sẹo sâu hoắm trên linh hồn của vùng đất. Hắn định nói gì đó, nhưng đột nhiên, Hắc Phong dừng lại đột ngột. Cơ thể nó căng cứng, bốn chân trụ vững trên mặt đất, đôi tai vểnh cao hết cỡ. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào một hướng, sâu trong màn sương đang dày đặc dần, nơi những bóng cây cổ thụ vặn vẹo như những ngón tay gầy guộc của tử thần.
Tần Mặc đặt tay lên cổ Hắc Phong, cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng của nó, những cơ bắp dưới lớp lông đen tuyền đang siết chặt. Hắn lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng "ý chí tồn tại" của chính mình. Một âm thanh, hay đúng hơn là một sự rung động, rất nhẹ, nhưng đầy nặng nề, đang vọng lại từ phía trước. Đó không phải là tiếng gió, không phải tiếng lá, mà là một sự va chạm khẽ khàng, như kim loại chạm vào đá, lặp đi lặp lại một cách vô thức.
"Nó là gì vậy?" Tiểu Cửu thì thầm, thu mình lại gần Tần Mặc hơn một chút, đôi mắt nàng cũng nhìn về phía Hắc Phong đang tập trung.
Tần Mặc khẽ nhíu mày, cố gắng phân tích. "Không phải là một sinh linh bình thường... cũng không phải là một vật vô tri. Nó là sự kết hợp của cả hai, nhưng lại không phải là chính nó." Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, nhưng lại hỗn loạn và méo mó đến khó tin. Một khao khát được bảo vệ, nhưng lại không biết bảo vệ điều gì. Một sự tức giận, nhưng lại không có đối tượng cụ thể.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, một tiếng gầm nhỏ nhưng đầy cảnh báo, tựa như đang giao tiếp với Tần Mặc. Nó lùi lại một bước, rồi quay đầu, đôi mắt đỏ rực ánh lên một sự khó chịu sâu sắc, như thể nó đang chứng kiến một điều gì đó ghê tởm, một sự báng bổ đối với bản chất tự nhiên của loài linh thú. Nó không muốn tiến lên, nhưng ánh mắt nó lại đầy quyết tâm, như muốn bảo vệ Tần Mặc khỏi thứ đang ẩn mình trong sương.
"Hắc Phong... ngươi cảm nhận được gì?" Tần Mặc hỏi khẽ, giọng hắn trầm lắng, ánh mắt không rời khỏi hướng Hắc Phong đang chỉ.
Con sói khổng lồ rúc đầu vào tay hắn lần nữa, rồi khẽ đẩy hắn về phía trước, nhưng với một sự dè dặt lạ thường. Nó gầm gừ một cách khó hiểu, như muốn nói rằng "ngươi cần phải thấy, nhưng hãy cẩn thận". Tần Mặc hiểu ý. Hắn biết Hắc Phong đang cảnh báo về một mối nguy hiểm, nhưng cũng muốn hắn chứng kiến một bi kịch của sự "thoát ly bản chất" khác, có lẽ còn khủng khiếp hơn cả những gì họ đã thấy ở lò rèn. Với một cái gật đầu kiên định, Tần Mặc cùng Hắc Phong và Tiểu Cửu tiếp tục bước đi, tiến sâu vào màn sương mù dày đặc đang nuốt chửng con Cổ Đạo U Minh. Mỗi bước chân là một sự dấn thân vào một bí ẩn u tối, một sự thật đau lòng đang chờ đợi được phơi bày.
***
Theo tín hiệu đầy cảnh giác của Hắc Phong, Tần Mặc và Tiểu Cửu bước qua một vòm đá đổ nát, từng là cổng thành của một pháo đài cổ bị lãng quên. Những bức tường đá cao ngất giờ đây chỉ còn là tàn tích hoang tàn, những phiến đá khổng lồ đổ sập, bị rêu phong và dây leo cổ thụ bao phủ. Bên trong Tàn Tích Pháo Đài Cổ, bầu không khí càng trở nên u ám, căng thẳng, tràn ngập một sự hung tợn và tuyệt vọng đến ghê người. Sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực, chỉ có ánh hoàng hôn đỏ quạch cố gắng xuyên qua, nhuộm một màu cam máu lên những phiến đá đổ nát và bóng dáng kỳ dị đang loạng choạng di chuyển.
Âm thanh kim loại va chạm khô khốc, tiếng gầm gừ khàn đặc, thỉnh thoảng lại vang lên một tiếng rít ghê rợn, xé toang sự tĩnh mịch. Mùi sắt gỉ, mùi đất chết, và một chút mùi tanh hôi nồng nặc xộc vào mũi, khiến Tần Mặc cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Hắc Phong khẽ gầm gừ, bộ lông trên lưng dựng đứng, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa bốc cháy trong màn sương. Nó đứng chắn trước Tần Mặc, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối nguy hiểm nào.
Và rồi, xuyên qua màn sương mờ ảo, họ nhìn thấy. Một khối hình thù kỳ dị, méo mó, đang loạng choạng di chuyển giữa những tảng đá đổ nát. Nó cao lớn hơn một con sói bình thường, nhưng thân hình lại hoàn toàn dị dạng. Từng là một linh thú, giờ đây cơ thể nó bị bao phủ bởi những mảnh giáp kim loại mọc lởm chởm, như thể bị cưỡng ép hợp nhất với những vũ khí thô kệch. Những mảnh kim loại gỉ sét, sắc nhọn, không theo một trật tự nào, đâm xuyên qua da thịt, biến bộ lông vốn có của nó thành một lớp vỏ bọc ghê rợn. Có những đoạn, xương cốt của nó dường như bị thay thế bởi thép, tạo thành những khớp nối cứng nhắc, phát ra tiếng kêu ken két mỗi khi nó di chuyển.
Đôi mắt nó, hẳn đã từng là đôi mắt của một sinh linh đầy sức sống, giờ đây chỉ còn là hai hốc sâu hoắm với ánh đỏ ngầu, hoàn toàn vô hồn. Không có ánh sáng của trí tuệ, không có sự ấm áp của bản năng, chỉ còn là một ý chí chiến đấu thuần túy, tàn bạo, không có mục đích rõ ràng. Nó không hề có ý thức về môi trường xung quanh, chỉ liên tục va đập vào những phiến đá, cào xé những thân cây khô héo, như một cỗ máy chiến tranh bị hỏng hóc, không ngừng tìm kiếm kẻ thù mà không biết kẻ thù đó là ai.
Tần Mặc nhìn cảnh tượng đó, nỗi đau đớn và đồng cảm dâng trào trong lòng hắn. Hắn đã thấy những vật vô tri bị biến dạng, nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một sinh linh, một linh thú, bị tha hóa đến mức này. "Đây là... một linh thú đã bị 'thoát ly bản chất' đến mức này sao?" Hắn thì thầm, giọng nói run rẩy, gần như không thể nghe rõ. Hắn cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc đối với những kẻ đã gây ra điều này, những kẻ đã dám bẻ cong ý chí tồn tại của một sinh linh đến mức tàn bạo như vậy.
Hắc Phong, không kiềm chế được nữa, đột ngột gầm gừ một tiếng, tiếng gầm uy dũng nhưng lại mang theo một sự đau đớn và giận dữ sâu sắc. Tiếng gầm của nó không hướng về Tần Mặc hay Tiểu Cửu, mà hướng thẳng vào con thú biến dạng. Đó là tiếng gầm của một linh thú nhìn thấy đồng loại của mình bị biến thành một thứ quái dị, một sự xúc phạm đến bản chất của loài. Đôi mắt đỏ rực của Hắc Phong ánh lên sự thương xót và căm phẫn, như thể nó đang tự hỏi, tại sao một sinh linh lại phải chịu đựng số phận bi thảm đến vậy.
Tiểu Cửu đứng nép sau Tần Mặc, bộ lông trắng muốt của nàng không còn giữ được vẻ thanh thoát thường ngày mà khẽ rung lên. Nàng nhìn con thú biến dạng, đôi mắt nàng cũng ánh lên vẻ buồn bã. "Nó... nó không còn là nó nữa rồi," nàng thì thầm. "Nó là một sự pha trộn khủng khiếp của kim loại và thịt, của khát vọng và sự hủy diệt. Nó là một con rối, bị điều khiển bởi một ý chí không phải của chính nó."
Con thú biến dạng, dường như bị thu hút bởi tiếng gầm của Hắc Phong, đột nhiên dừng lại chuyển động vô nghĩa của nó. Cái đầu méo mó, phủ đầy giáp kim loại, chậm rãi quay về phía họ. Đôi mắt đỏ ngầu không hề có tiêu cự, nhưng dường như nó đã nhận ra sự hiện diện của những kẻ xâm nhập. Một luồng khí tức hung bạo đột nhiên bùng lên từ cơ thể nó, những mảnh giáp trên người nó khẽ kêu ken két, như một cỗ máy chiến tranh đang khởi động.
Tần Mặc, mặc dù cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề, vẫn cố gắng tiến lên một bước. Hắn vươn tay ra, không phải để tấn công, mà để "lắng nghe", để chạm vào ý chí tồn tại đau khổ của nó. Hắn muốn hiểu, hiểu tại sao một sinh linh lại bị biến thành thứ này. Nhưng khi bàn tay hắn vừa nhấc lên, con thú biến dạng đã phát hiện ra hành động đó. Nó không còn bất kỳ suy nghĩ hay cảm xúc nào ngoài bản năng chiến đấu. Một tiếng gầm khàn đặc, xé rách màn sương, vang lên. Ngay lập tức, nó lao tới với tốc độ kinh hoàng, thân hình méo mó nhưng lại nhanh nhẹn đến bất ngờ, những móng vuốt kim loại sắc bén vung lên, hướng thẳng vào Tần Mặc. Đó không phải là một đòn tấn công có chủ đích, mà là một sự bùng nổ của ý chí chiến đấu thuần túy, một khối cuồng nộ không điểm dừng. Tần Mặc biết, một cuộc chiến đã không thể tránh khỏi.
***
Tiếng gầm gừ khàn đặc của Thần Thú Hộ Vệ Biến Dạng vang vọng khắp tàn tích pháo đài, xé toang màn đêm lạnh giá. Những mảnh giáp kim loại trên cơ thể nó kêu lách cách khô khốc khi nó lao về phía Tần Mặc, nhanh đến mức khó tin với vẻ ngoài cồng kềnh, dị dạng đó. Hắc Phong, phản ứng nhanh như chớp, đã kịp thời phóng mình ra chắn trước Tần Mặc. Một tiếng gầm uy dũng, mạnh mẽ, tràn đầy giận dữ và đau đớn bùng nổ từ lồng ngực của nó, như một lời thách thức, một sự bảo vệ bản năng đối với chủ nhân và một lời than trách đối với số phận của đồng loại đang bị tha hóa.
Trong khi Hắc Phong đối đầu với con thú biến dạng, giữ khoảng cách an toàn cho Tần Mặc, Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không thể để một cuộc chiến vô nghĩa diễn ra. Hắn tập trung toàn bộ năng lực "lắng nghe" của mình, không còn chỉ là cảm nhận những rung động bên ngoài, mà là đào sâu vào tận cùng ý chí tồn tại đã bị bẻ cong của con thú. Mùi máu tanh và kim loại nồng nặc hơn bao giờ hết, hòa quyện với không khí lạnh giá của đêm, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, nguy hiểm, nhưng cũng tràn ngập sự bi thương.
Tần Mặc thấy, không phải bằng mắt, mà bằng tâm hồn. Hắn thấy một quá khứ bi thương, một câu chuyện đau đớn. Con thú này, hẳn đã từng là một linh thú hộ vệ uy dũng, trung thành, với bộ lông mượt mà và đôi mắt tinh anh. Nó khao khát bảo vệ chủ nhân của mình, bảo vệ pháo đài này, bảo vệ vùng đất mà nó coi là nhà. Ý chí hộ vệ của nó là thuần khiết, mạnh mẽ. Nhưng rồi, tư tưởng "thăng cấp" độc hại đã len lỏi vào tâm trí nó, hay đúng hơn, đã bị những kẻ khác gieo rắc vào nó.
Hắn cảm nhận được sự thúc giục mãnh liệt từ những tu sĩ, những "hiền giả" của thời đại, những kẻ đã hứa hẹn cho nó sức mạnh vô biên, khả năng bất khả xâm phạm để trở thành một "thần thú hộ vệ" vĩ đại hơn. Dưới áp lực của "thăng cấp" và khát vọng bảo vệ đến cực đoan, nó đã bị ép buộc hấp thụ kim loại, luyện hóa ý chí thành sức mạnh chiến đấu thuần túy. Tần Mặc thấy rõ quá trình đau đớn đó: từng mảnh giáp kim loại được cấy ghép vào cơ thể nó, từng mạch máu, từng thớ thịt bị thay đổi, bị biến dạng để chứa đựng sức mạnh mới. Nó đã tin rằng, đó là con đường duy nhất để trở nên mạnh mẽ hơn, để hoàn thành sứ mệnh hộ vệ của mình.
Nhưng quá trình đó, thay vì "thăng cấp", lại là sự hủy diệt. Nó đã nuốt chửng bản năng tự nhiên của linh thú, xóa nhòa những ký ức về chủ nhân, về vùng đất. Và cuối cùng, nó nuốt chửng cả linh hồn của nó. Giờ đây, nó chỉ còn là một "vũ khí sống", một khối ý chí chiến đấu không ngừng nghỉ, một cỗ máy được lập trình để tấn công mọi thứ nó nhận diện là mối đe dọa. Nó không còn nhận ra đâu là bạn, đâu là thù. Nó không còn biết mục đích thực sự của mình là gì, ngoại trừ việc lao vào chiến đấu, cho đến khi không còn gì để chiến đấu nữa. "Nó... nó muốn bảo vệ... nhưng lại không biết bảo vệ cái gì nữa rồi," Tần Mặc lẩm bẩm, âm thanh như phát ra từ sâu thẳm linh hồn. Nỗi đau đớn trong giọng nói của hắn khiến Tiểu Cửu khẽ giật mình.
Hắc Phong né tránh một đòn tấn công của con thú biến dạng, tiếng kim loại va vào đá vang lên chói tai. Nó không muốn làm hại đồng loại, chỉ muốn chế ngự, nhưng con thú kia lại hung tợn như một con quỷ đói khát.
Tiểu Cửu, với ánh mắt phức tạp, nhìn Tần Mặc. "Đây là cái giá của việc 'thoát ly bản chất' ở một sinh linh, Tần Mặc. Mù quáng hơn cả những vật vô tri. Vật vô tri chỉ mất đi chức năng, còn sinh linh thì mất đi cả linh hồn, cả sự tồn tại có ý nghĩa." Lời của nàng như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Tần Mặc. Hắn hiểu, đây không còn là vấn đề của kim loại hay đá, mà là vấn đề của sự sống, của bản chất sinh linh. Sự biến dạng của Thần Thú Hộ Vệ này là một lời cảnh báo rùng rợn, một điềm báo cho những gì có thể xảy ra với Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành nếu nó không được cảm hóa. Khát vọng "thần binh" có thể biến một linh hồn kiếm thành một công cụ chiến đấu vô tri, cũng giống như cách nó đã biến linh thú này thành một khối cuồng nộ vô nghĩa.
Tần Mặc không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn không thể để cuộc chiến này tiếp diễn. Hắn biết, nếu Hắc Phong ra tay thật sự, con thú biến dạng này sẽ không còn. Nhưng đó không phải là điều hắn muốn. Hắn muốn sự cân bằng, không phải sự hủy diệt.
Trong một khoảnh khắc, khi con thú biến dạng lao qua Hắc Phong và hướng về phía hắn, Tần Mặc hành động. Hắn không dùng linh lực, không dùng sức mạnh. Hắn vươn tay ra, không phải để chạm, mà là để tạo ra một luồng khí tức cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng cảm vô tận. Luồng khí tức đó bao bọc lấy con thú biến dạng, như một cái ôm nhẹ nhàng mà nó đã đánh mất từ lâu. Ngay lập tức, con thú khựng lại. Ý chí chiến đấu của nó vẫn còn đó, nhưng trong một khoảnh khắc cực ngắn, Tần Mặc cảm nhận được một sự bối rối, một chút hoang mang trong đôi mắt đỏ ngầu vô hồn đó.
Tần Mặc khẽ lướt qua bên cạnh nó, dùng một chiêu thức nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, không phải tấn công, mà là một kỹ thuật cổ xưa để phá vỡ sự mất cân bằng trong ý chí tồn tại. Thân hình to lớn của con thú biến dạng mất thăng bằng, loạng choạng, rồi đổ sụp xuống một cách nặng nề, những mảnh giáp kim loại va vào nhau tạo ra âm thanh chói tai. Nó không bị thương, nhưng ý chí chiến đấu cuồng loạn của nó đã bị gián đoạn, bị phân tán trong chốc lát. Nó nằm đó, thở hổn hển, đôi mắt đỏ ngầu vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không, nhưng không còn sự hung tợn điên cuồng như trước.
Hắc Phong đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt đầy thương xót. Nó nhẹ nhàng rúc đầu vào con thú biến dạng, một tiếng gầm gừ nhẹ nhàng, như một lời an ủi, một sự chấp nhận dành cho đồng loại đã lạc lối. Phản ứng mạnh mẽ của Hắc Phong với sự tha hóa của đồng loại cho thấy tầm quan trọng của việc giữ gìn bản chất của linh thú, và Tần Mặc hiểu rằng, trong tương lai, Hắc Phong sẽ đóng một vai trò quan trọng hơn trong việc cảm hóa các linh thú khác đang bị tha hóa.
Tần Mặc quỳ xuống bên cạnh con thú, ánh mắt hắn đầy vẻ trầm tư. Hắn biết, việc chữa lành cho nó là một hành trình dài và khó khăn, có lẽ không thể phục hồi hoàn toàn. Nhưng ít nhất, hắn đã có thể tạm thời xoa dịu nó, mang lại cho nó một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Việc "Thần Thú Hộ Vệ Biến Dạng" từng là một hộ vệ gợi ý rằng những vật thể hay sinh linh có ý chí bảo vệ mạnh mẽ cũng dễ bị tha hóa bởi khát vọng sức mạnh cực đoan, bởi lời hứa hẹn về một khả năng bảo vệ tuyệt đối.
Tần Mặc ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của thế giới. Con đường phía trước vẫn còn dài, và những bi kịch của sự "thoát ly bản chất" vẫn còn ẩn chứa khắp nơi. Nhưng với mỗi sinh linh, mỗi vật phẩm được hắn "lắng nghe", được hắn thấu hiểu, hắn lại càng kiên định hơn với con đường của mình. Hắn sẽ tìm cách cân bằng bản chất, không phải để ngăn cản sự phát triển, mà để hướng dẫn vạn vật đến một sự "thăng hoa" chân chính, nơi chúng có thể là chính mình, mạnh mẽ theo cách của chính mình, không cần phải "lên tiên" bằng cái giá của linh hồn. Đêm nay, tại Tàn Tích Pháo Đài Cổ, Tần Mặc đã thấy một khía cạnh đau đớn khác của sự tha hóa, và nó càng củng cố quyết tâm của hắn để mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.