Vạn vật không lên tiên - Chương 237: Sự Tỉnh Thức Nguyên Bản: Thần Thức Của Tô Lam
Ánh lửa trại bập bùng, hắt lên khuôn mặt Tần Mặc và Tô Lam những vệt sáng nhảy múa, như một lời kết cho một ngày đầy biến động và những chân lý đã được khai mở. Niềm tin cũ đã sụp đổ, nhưng một con đường mới, một chân lý mới đã được khai mở. Con đường này gập ghềnh và đầy chông gai, đối đầu với toàn bộ giáo điều của Huyền Vực, nhưng nó lại tràn đầy hy vọng và sự thật. Tô Lam biết rằng, việc nàng chấp nhận chân lý này sẽ khiến nàng trở thành kẻ thù của Thanh Vân Tông, của gia tộc mình, và của toàn bộ thế giới tu sĩ. Nhưng nàng không hối hận. Những gì nàng đã thấy, đã cảm nhận, không thể nào phủ nhận. Nàng đã tìm thấy con đường của mình, và con đường đó, từ nay về sau, sẽ gắn liền với Tần Mặc. Nàng sẽ không còn là một tu sĩ Thanh Vân Tông truy cầu sức mạnh mù quáng, mà sẽ là một người đồng hành, một người tiên phong trong việc lắng nghe 'khúc ca' của vạn vật, dẫn dắt chúng trở về với bản chất.
"Con đường này... sẽ rất dài." Tô Lam khẽ nói, nhưng giọng nàng đã tràn đầy quyết tâm. "Nhưng tôi tin, chúng ta có thể làm được."
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành. "Đúng vậy. Chúng ta có thể làm được."
Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt của họ, chiếu sáng vẻ kiên định và hy vọng. Bên ngoài hang động, màn đêm bao trùm Linh Thú Sơn Mạch, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, một ngọn lửa của sự thấu hiểu, của sự cân bằng bản chất, và của một tương lai nơi vạn vật không cần phải "lên tiên" để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại. Cuộc đối đầu với Thiết Kỵ chỉ là khởi đầu, báo hiệu Tần Mặc và Tô Lam sẽ phải đối mặt với nhiều thế lực tu luyện cực đoan hơn khi họ bắt đầu hành trình 'chữa lành' thế giới, nhưng giờ đây, họ đã có một con đường rõ ràng và một niềm tin vững chắc.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, xuyên qua cửa hang đá tự nhiên mà Tần Mặc đã chọn làm nơi ẩn cư tạm thời. Trong sự tĩnh mịch của buổi sáng sớm, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ vách đá ẩm ướt và tiếng gió nhẹ lướt qua khe cửa đá, tạo nên một bản hòa âm thanh tịnh đến lạ lùng. Hương đất, rêu phong và một chút hương trầm nhẹ nhàng từ một nén hương Tần Mặc thắp đêm qua, hòa quyện vào nhau, phủ lên không gian một sự thanh u, cô độc nhưng dồi dào linh khí.
Tô Lam khẽ cựa mình, đôi mắt phượng từ từ mở ra. Nàng không cảm thấy sự mệt mỏi thường thấy sau một đêm dài suy tư, mà thay vào đó là một sự thanh thản lạ lùng, một cảm giác nhẹ nhõm như thể gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ. Tuy nhiên, cùng với sự thanh thản ấy, là một sự bối rối tinh tế trước những giác quan mới mẻ đang trỗi dậy trong nàng. Mọi thứ xung quanh dường như trở nên sống động hơn, chân thực hơn. Nàng có thể "nghe" thấy tiếng nhịp đập chậm rãi của thạch nhũ đang nhỏ nước, "cảm" nhận được sự cô độc của từng sợi rêu bám trên vách đá.
Tần Mặc đã thức dậy tự bao giờ. Hắn ngồi bên bàn đá, một cuốn sách cổ dày cộp mở ra trước mặt, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía Tô Lam, trầm ngâm quan sát. Khuôn mặt thanh tú của hắn bình thản, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu và một chút tò mò về sự chuyển biến trong nàng. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân hắn, đôi mắt đỏ rực nhắm nghiền, nhưng thỉnh thoảng tai nó lại khẽ giật, như đang lắng nghe từng hơi thở, từng dao động nhỏ nhất trong hang.
Tô Lam khẽ ngồi dậy, hơi thở nàng nhẹ nhàng và đều đặn. "Ta... ta cảm thấy rất khác." Nàng cất lời, giọng nói mang theo một sự ngỡ ngàng rõ rệt. "Linh lực trong cơ thể ta không hề tăng lên, không có dấu hiệu nào của việc đột phá cảnh giới. Nhưng mọi thứ xung quanh lại... rõ ràng đến lạ. Như thể một tấm màn vô hình đã được kéo xuống, và ta có thể nhìn thấy, cảm nhận được mọi thứ ở một cấp độ sâu sắc hơn."
Tần Mặc khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống. "Đó là điều ta đã mong đợi. Ngươi đã nhìn thấy 'vết nứt đầu tiên', đã trải nghiệm chân lý của Kỷ Nguyên Khai Sáng. Có lẽ, ngươi đã mở ra một con đường khác, con đường của 'nguyên bản'."
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào những cảm giác mới lạ đang cuộn trào trong tâm hồn. Nàng cảm thấy như mình đang đứng giữa một dòng chảy vô hình, nơi mọi ý niệm, mọi khát khao của vạn vật đều lướt qua. Đó không phải là âm thanh bằng lời, mà là những rung động, những hình ảnh, những cảm xúc thuần túy. Một làn gió nhẹ lướt qua cửa hang, nàng không chỉ cảm nhận được sự mát lạnh của nó, mà còn "hiểu" được sự tự do, vô định của gió, khát khao được luân chuyển, được ôm ấp vạn vật.
Tô Lam đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào vách đá gồ ghề của hang động. Lòng bàn tay nàng cảm nhận được sự thô ráp, lạnh lẽo của đá. Nhưng không chỉ vậy. Nàng còn cảm nhận được một "nhịp đập" chậm rãi, vững chãi, một sự kiên định đã trải qua hàng ngàn năm phong sương, một ý chí tồn tại lặng lẽ nhưng vô cùng mạnh mẽ. Nó không muốn "thăng tiên", không muốn biến thành một viên linh thạch quý giá hay một tòa bảo điện lộng lẫy. Nó chỉ muốn là đá, là vách hang, là nơi trú ngụ cho những sinh linh nhỏ bé, là nhân chứng cho dòng chảy thời gian.
"Nó... nó không muốn thay đổi." Tô Lam khẽ thì thầm, đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền, nhưng trên khuôn mặt thanh tú đã hiện lên một sự ngạc nhiên sâu sắc. "Nó hài lòng với sự tồn tại của mình. Nó chỉ muốn vững chãi, che chở, và lắng nghe. Đây chính là 'vật tính' nguyên bản của nó."
Tần Mặc nhìn nàng, trong đôi mắt hắn không còn vẻ tò mò thuần túy mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc. "Đúng vậy. Đó là 'ý chí tồn tại' của vạn vật khi chưa bị sự truy cầu thăng tiên làm vẩn đục. Đó là bản chất thuần túy nhất."
Tô Lam mở mắt. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi nhìn ra ngoài cửa hang, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ hơn. Nàng nhận ra, sự thay đổi trong nàng không phải là một sự gia tăng sức mạnh bùng nổ, mà là một sự "tái kết nối". Nàng đã từng là một kiếm tu kiêu hãnh, truy cầu sức mạnh đỉnh cao để thăng tiên. Giờ đây, nàng cảm thấy mình như một mảnh ghép đã tách rời khỏi bức tranh lớn, nay lại được gắn kết trở lại, và bức tranh ấy, thế giới ấy, trở nên sống động và có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Sự thanh thản ngập tràn trong nàng, như một lời khẳng định rằng con đường này, tuy lạ lẫm, nhưng lại chính là con đường mà tâm hồn nàng đã khao khát bấy lâu. Nàng đã tìm thấy bình yên trong sự thấu hiểu, không phải trong sự chinh phục.
***
Khi mặt trời lên cao, ánh nắng đã xua đi những làn sương mỏng còn vương vấn trong Rừng Linh Chi, Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong bắt đầu hành trình. Rừng Linh Chi không chỉ là một nơi ẩn cư, mà còn là một kho tàng của sự sống nguyên bản. Cây cối nơi đây rậm rạp, thân cây cổ thụ cao vút chạm trời, tán lá xanh um che kín cả bầu trời, chỉ để lại những khe sáng nhỏ hắt xuống thảm thực vật phong phú bên dưới. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng suối chảy róc rách nhẹ nhàng qua những ghềnh đá phủ đầy rêu xanh, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi đất ẩm, nấm mục và hương thảo dược thơm ngát, nồng nàn lan tỏa trong không khí, hít thở vào khiến tâm hồn trở nên thư thái lạ thường.
Tô Lam bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều mang theo một sự thận trọng và lắng nghe. Nàng không còn là Tô Lam của ngày xưa, người vội vã tìm kiếm linh dược hay linh thú để tăng cường tu vi. Giờ đây, nàng chủ động khám phá, sử dụng 'thần thức' mới của mình để tương tác với vạn vật xung quanh. Đôi mắt nàng không còn chỉ nhìn thấy màu sắc, hình dáng, mà còn "thấy" được những tầng năng lượng vi tế, những rung động của ý chí tồn tại.
Một khóm Linh Thảo Tiên đang héo úa, lá vàng úa và thân cây khẳng khiu, thu hút sự chú ý của nàng. Nó nằm nép mình dưới bóng một cây cổ thụ, dường như bị bỏ quên bởi dòng chảy khắc nghiệt của tự nhiên. Tô Lam nhẹ nhàng quỳ xuống, đôi mắt phượng nàng chăm chú nhìn vào khóm thảo dược bé nhỏ. Với 'thần thức' của mình, nàng không chỉ nhìn thấy sự suy tàn vật lý, mà còn "nghe" thấy một tiếng rên rỉ yếu ớt, một khát khao được sống, được hồi sinh.
"Nó... nó đang khát." Tô Lam khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, như thể sợ làm kinh động đến sự mong manh của khóm cây. "Không chỉ là nước, mà là một sự lắng nghe, một sự thấu hiểu. Nó cảm thấy bị lãng quên, bị bỏ rơi."
Tần Mặc đứng phía sau nàng, ánh mắt hắn dịu dàng. "Đó là 'ý chí tồn tại' của nó, Tô Lam. Ngươi đã nghe được rồi. Vạn vật đều có tiếng lòng, nhưng không phải ai cũng có thể lắng nghe."
Tô Lam nhẹ nhàng đưa tay ra, không dùng linh lực để "cứu chữa" một cách thô bạo như các tu sĩ khác thường làm. Nàng chỉ chạm nhẹ vào một chiếc lá vàng úa, truyền đi một luồng ý niệm an ủi, một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng không cố gắng thay đổi bản chất của nó, không ép buộc nó phải hồi sinh mạnh mẽ để trở thành linh dược cao cấp. Nàng chỉ đơn giản là lắng nghe, là thấu hiểu, là chia sẻ sự tồn tại của nó.
Dưới sự chạm nhẹ của nàng, khóm Linh Thảo Tiên khẽ rung rinh. Một ánh sáng xanh nhạt, yếu ớt nhưng tinh khiết, lóe lên từ những chiếc lá, như một phản ứng nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Nó không lập tức tươi tốt trở lại, nhưng nàng có thể cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang khẽ lưu chuyển trong thân cây, một sự an ủi đã được tiếp nhận. Nó không còn rên rỉ trong sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự bình yên, một sự chấp nhận.
Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh, đôi mắt vàng khẽ chớp. Nó không nói được tiếng người, nhưng Tần Mặc và Tô Lam đều cảm nhận được sự đồng điệu của nó. Hắc Phong khẽ cụp tai, như thể nó cũng đang lắng nghe tiếng lòng của khóm thảo dược, và của cả Tô Lam. Nó là một con thú, một sinh linh nguyên bản, và nó hiểu được ý nghĩa của sự cân bằng bản chất.
Tô Lam ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng ánh lên một tia sáng mới. "Trước đây, ta chỉ biết dùng linh lực để ép buộc, để bồi bổ, để cải tạo. Ta chưa từng nghĩ rằng, sự 'đồng cảm' lại có thể mạnh mẽ đến vậy. Nó không phải là sức mạnh của sự chinh phục, mà là sức mạnh của sự hòa nhập."
Tần Mặc khẽ mỉm cười. "Đó chính là con đường của 'nguyên bản', Tô Lam. Con đường mà vạn vật đã từng đi trong Kỷ Nguyên Khai Sáng. Khi không còn bị ép buộc phải 'thăng tiên', chúng sẽ tìm thấy ý nghĩa trong chính sự tồn tại của mình, và sự tồn tại ấy, tự nó đã là một điều kỳ diệu."
Nàng đứng dậy, nhìn lại khóm Linh Thảo Tiên. Nó vẫn héo úa, nhưng đã có một sự thay đổi tinh tế trong nó, một sự chấp nhận và bình yên. Tô Lam cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, không phải vì nàng đã "cứu" được nó, mà vì nàng đã "lắng nghe" và "thấu hiểu" được nó. Đó là một cảm giác khác biệt hoàn toàn so với niềm vui khi đột phá cảnh giới hay thu thập được bảo vật. Cảm giác này, nó sâu sắc hơn, chân thật hơn, và khiến tâm hồn nàng trở nên phong phú hơn. Nàng nhận ra, đây mới là con đường tu hành đích thực mà nàng muốn theo đuổi. Con đường của sự thấu hiểu, của sự kết nối, chứ không phải của sự tranh đoạt hay cưỡng ép.
***
Khi ánh chiều tà buông xuống, phủ một màu vàng cam lên đỉnh núi, Tần Mặc và Tô Lam trở về hang ẩn cư. Ngọn lửa trại đã được thắp lên, ánh sáng ấm áp nhảy múa trong không gian tĩnh mịch. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ vách đá vẫn vang lên, cùng với tiếng gió nhẹ lướt qua cửa hang, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm. Mùi đất, rêu và hương trầm nhẹ nhàng vẫn quẩn quanh, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.
Tô Lam ngồi đối diện Tần Mặc bên ngọn lửa, khuôn mặt nàng đã bình tâm hơn rất nhiều so với buổi sáng, nhưng sự ngạc nhiên và hứng thú vẫn hiện rõ trong đôi mắt phượng sáng ngời. Nàng đã trải qua một ngày đầy những khám phá mới mẻ, những 'tiếng nói' mà trước đây nàng chưa từng biết đến, những cảm nhận về thế giới mà nàng chưa từng nghĩ là có thể.
"Thần thức này..." Tô Lam khẽ cất lời, giọng nàng trầm thấp nhưng đầy suy tư. "Nó không phải để chiến đấu hay thăng cấp, không phải để gia tăng linh lực hay cường hóa thân thể. Nó là để thấu hiểu, để kết nối. Giống như cách vạn vật đã từng tồn tại trong Kỷ Nguyên Khai Sáng, khi chúng chưa bị thúc ép bởi khát vọng 'thăng tiên' mù quáng." Nàng nhìn vào ngọn lửa, ánh mắt xa xăm. "Ta đã từng nghĩ, tu luyện là phải vượt lên trên vạn vật, phải trở thành kẻ mạnh nhất. Nhưng giờ đây, ta nhận ra, tu luyện chân chính là hòa mình vào vạn vật, là lắng nghe, là đồng cảm, là trở thành một phần của dòng chảy nguyên bản ấy."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn dịu dàng và đầy thấu hiểu. "Mỗi bước chân của ngươi, mỗi lần ngươi lắng nghe tiếng lòng của một linh mộc, một dòng suối, một khóm thảo dược, là một lần ngươi 'chữa lành' vết nứt ấy, Tô Lam. Vết nứt giữa bản chất và sự truy cầu mù quáng, vết nứt đã khiến Huyền Vực mất đi sự cân bằng. Đó là con đường của chúng ta."
Tô Lam nhìn thẳng vào Tần Mặc, trong đôi mắt nàng không còn sự bối rối hay ngần ngại, mà thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá. Nàng đã chấp nhận con đường này, con đường mà nàng biết sẽ đối đầu với toàn bộ thế giới tu sĩ, với giáo điều đã ăn sâu vào xương tủy của Huyền Vực. Nhưng nàng không hối hận. Những gì nàng đã cảm nhận, đã thấu hiểu, đã quá rõ ràng để có thể quay lưng lại.
"Ta hiểu rồi." Nàng khẽ nói, rồi gật đầu mạnh mẽ. "Con đường này, ta sẽ đi cùng ngươi."
Ngay lúc đó, một làn sương mờ ảo, lung linh sắc màu, thoáng hiện lên giữa hai người, lượn lờ trong chốc lát rồi tan biến vào không khí. Đó là U Linh Mộng Cảnh, thực thể bí ẩn đã dẫn dắt họ đến những ký ức cổ xưa, đã chứng kiến sự chuyển biến trong tâm hồn Tô Lam. Sự xuất hiện và tan biến của nó như một lời chúc phúc thầm lặng, một sự hài lòng đối với chân lý đang dần được khai mở. U Linh Mộng Cảnh, một tàn dư ký ức của Kỷ Nguyên Khai Sáng, dường như cũng đang hoan hỉ trước sự "thức tỉnh nguyên bản" của Tô Lam.
Tần Mặc nhìn theo làn sương tan biến, rồi lại nhìn Tô Lam. Trong ánh mắt hắn, có một sự nhẹ nhõm sâu sắc. Hắn không còn đơn độc trên con đường chông gai này. Tô Lam, từ một kiếm tu kiêu ngạo của Thanh Vân Tông, đã trở thành một đồng minh đích thực, không chỉ về thể chất mà còn về tâm hồn, về niềm tin. Sự hình thành 'thần thức nguyên bản' của Tô Lam báo hiệu một khả năng độc đáo, có thể bổ trợ cho Tần Mặc trong việc 'chữa lành' Huyền Vực và đối phó với những 'vết nứt' khác trong tương lai. Nàng sẽ trở thành một hình mẫu cho con đường tu luyện 'cân bằng bản chất', chứng minh rằng sức mạnh không chỉ đến từ linh lực mà còn từ sự thấu hiểu và hòa nhập. Vai trò của U Linh Mộng Cảnh như một 'người dẫn đường' đến những ký ức cổ xưa và chân lý bị lãng quên sẽ tiếp tục được khẳng định. Sự chấp nhận và thấu hiểu của Tô Lam mở ra một giai đoạn mới trong hành trình của Tần Mặc, nơi hắn sẽ có một đồng minh thực sự hiểu và chia sẻ lý tưởng.
Bên ngoài hang động, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Bầu trời đêm trong vắt, hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý. Nhưng trong lòng hang, dưới ánh lửa trại ấm áp, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp sáng, rực rỡ hơn bất kỳ vì sao nào. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng giờ đây, Tần Mặc đã có Tô Lam, một người đồng hành đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường của sự thấu hiểu và cân bằng bản chất. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với thế giới, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự lắng nghe, sự đồng cảm, và một niềm tin không gì lay chuyển vào sự thật.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.