Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 227: Di Họa Từ Khởi Nguyên: Tiếng Vọng Của Linh Thạch

Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, nơi thời gian dường như ngưng đọng, nơi những bí mật của thuở hồng hoang vẫn còn vọng lại trong từng làn gió, từng phiến đá. Sau cuộc tháo chạy đầy căng thẳng khỏi sự truy đuổi của Trần Trưởng Lão và Thanh Vân Tông, nhóm Tần Mặc cuối cùng cũng tìm được một nơi trú chân tạm thời. Đó là một hang động cổ kính, ẩn mình sâu trong lòng một khối núi đá khổng lồ, cửa hang bị dây leo cổ thụ chằng chịt che khuất, tựa như một vết rạn của thời gian bị lãng quên.

Bên trong hang động, không khí ẩm lạnh phảng phất mùi đất và rêu phong ngàn năm. Những tinh thạch phát quang mờ ảo bám trên vách đá, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, đủ để xua đi bóng tối nhưng lại càng tô đậm thêm vẻ huyền bí, tĩnh mịch của nơi này. Thỉnh thoảng, một giọt nước tinh khiết từ trên trần hang nhỏ xuống, vỡ tan trên mặt đất ẩm ướt, tạo nên âm thanh lách tách đều đặn, như nhịp đập chậm rãi của chính không gian. Hắc Phong nằm cuộn tròn một góc, đôi mắt đỏ rực vẫn ánh lên vẻ cảnh giác, thỉnh thoảng lại khẽ gầm gừ, như thể đang lắng nghe những âm thanh vô hình từ bên ngoài. Thiết Mộc ngồi tựa lưng vào vách đá, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt trầm tư dõi về phía trước, không một lời, nhưng sự hiện diện vững chãi của y mang lại một cảm giác an ổn đến lạ.

Tô Lam, nàng vẫn còn bàng hoàng sau những lời Tần Mặc vừa nói, và cả những gì nàng vừa cảm nhận được từ Không Gian Khởi Nguyên này. Nàng siết chặt viên Linh Thạch trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ nó xuyên qua lớp da thịt, thấm vào tận xương tủy. Viên đá ấy, giờ đây không chỉ là một vật phẩm bị săn đuổi, mà còn là một gánh nặng, một biểu tượng của những chân lý bị chôn vùi. Ánh mắt nàng thất thần nhìn vào khoảng không trước mặt, những lời của Tần Mặc về “ý chí tồn tại” và “cân bằng bản chất” vẫn còn vang vọng trong tâm trí, tựa như một tiếng chuông cảnh tỉnh dội vào thâm tâm nàng.

“Chúng ta thực sự đã thoát khỏi họ sao?” Tô Lam khẽ thốt lên, giọng nàng thều thào, mỏng manh như sương khói. Nàng quay đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự bối rối và một nỗi sợ hãi vô hình. “Và viên đá này… nó có gì đặc biệt? Nó… nó khiến ta cảm thấy một nỗi buồn rất sâu xa, một sự mệt mỏi đã kéo dài qua bao kỷ nguyên.”

Tần Mặc ngồi đối diện nàng, khuôn mặt thanh tú giờ đây càng thêm phần trầm tư. Đôi mắt đen láy của hắn chăm chú nhìn viên Linh Thạch, như thể đang cố gắng đọc vị những bí mật mà nó đang che giấu. Hắn không vội trả lời, chỉ nhẹ nhàng hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận làn không khí cổ xưa, thuần khiết của Không Gian Khởi Nguyên tràn ngập lồng ngực. Linh cảm của hắn mách bảo, viên đá này không hề đơn giản, nó mang trong mình một trọng trách lịch sử, một câu chuyện mà cả Huyền Vực đã lãng quên.

“Nó… là một phần của khởi nguyên,” Tần Mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, như một dòng suối mát chảy qua những ghềnh đá. “Nó mang theo câu chuyện. Một câu chuyện mà chúng ta cần phải nghe, Tô Lam. Một câu chuyện về sự thật bị che giấu, về cái giá của sự truy cầu vô độ.”

Nói đoạn, Tần Mặc đưa bàn tay ấm áp của mình, khẽ đặt lên viên Linh Thạch mà Tô Lam đang nắm giữ. Đầu ngón tay hắn chạm nhẹ vào mu bàn tay nàng, một luồng cảm giác lạ lẫm chạy dọc cánh tay Tô Lam, không phải là lạnh giá, mà là một sự kết nối, một dòng chảy năng lượng cổ xưa, mệt mỏi, đang tìm đường truyền tải. Năng lực "ý chí tồn tại" của Tần Mặc bắt đầu hoạt động, không phải để cưỡng ép, mà là để đồng cảm, để lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ viên đá, như thể nó đang do dự, đang sợ hãi, nhưng cũng đang khao khát được giải tỏa gánh nặng đã đè nén nó qua hàng ngàn vạn năm.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, đôi mắt vẫn còn ngập tràn sự hoang mang. Nàng chưa bao giờ thấy một ai có thể tương tác với vạn vật theo cách này, không phải là dùng linh lực mạnh mẽ để áp chế, mà là dùng một sự thấu cảm sâu sắc đến khó tin. Nàng cảm thấy một dòng năng lượng mỏng manh, nhưng vô cùng cổ xưa, đang từ viên đá chảy qua tay nàng, rồi từ tay Tần Mặc chảy ngược lại, tạo thành một vòng tuần hoàn kỳ lạ. Viên Linh Thạch trong tay nàng bắt đầu phát ra một ánh sáng mờ ảo hơn một chút, không phải là ánh sáng rực rỡ của pháp bảo, mà là một ánh sáng yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một sinh linh đang cố gắng nói ra lời trăng trối. Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn tập trung vào sự kết nối này, lắng nghe tiếng vọng của thời gian.

Một làn gió lạnh lẽo bất chợt thổi qua hang động, mang theo mùi hương của những loài hoa dại cổ xưa không còn tồn tại trên Huyền Vực hiện tại. Hắc Phong khẽ rên rỉ, dịch chuyển gần hơn về phía Tần Mặc, như thể nó cũng cảm nhận được sự bất thường, sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại. Thiết Mộc vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, nhưng đôi mắt hắn đã mở to hơn một chút, dõi theo Tần Mặc và Tô Lam, như một người gác đền kiên nhẫn chứng kiến một nghi lễ cổ xưa. Trong không gian tĩnh mịch của hang động, chỉ còn tiếng giọt nước lách tách và hơi thở nhẹ nhàng của những người đang chờ đợi một sự thật bị lãng quên được hé lộ.

***

Tần Mặc chìm sâu vào một dòng thị kiến mạnh mẽ, sống động, đến nỗi hắn không còn phân biệt được đâu là thực tại, đâu là ảo ảnh nữa. Tâm trí hắn như một con thuyền nhỏ, bị cuốn vào dòng chảy xiết của ký ức cổ xưa. Hắn thấy Huyền Vực vào thuở sơ khai, một Kỷ Nguyên Khai Sáng rực rỡ, nơi vạn vật sống hòa hợp, mỗi thực thể đều giữ vững bản chất của mình.

Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, những ngọn núi hùng vĩ sừng sững vươn cao, không bị đẽo gọt bởi bàn tay con người. Dòng suối trong vắt uốn lượn qua những thung lũng xanh tươi, mang theo tiếng reo vui của sự sống. Những khu rừng nguyên sinh trải dài bất tận, nơi cây cối vươn mình mạnh mẽ, tán lá xum xuê đón lấy ánh dương, không bị chặt phá để lấy gỗ hay khai thác linh khí. Hắn thấy những linh thú, chúng tự do chạy nhảy trên thảo nguyên bao la, đôi mắt chúng ánh lên sự hoang dã thuần khiết, tiếng gầm của chúng là bản giao hưởng của thiên nhiên, không phải là tiếng gào thét của sự bị kìm hãm. Một thanh kiếm nằm yên trong vỏ bọc, cảm nhận được ý chí của nó là "bảo vệ", là "chờ đợi", không phải là "chém giết" hay "thống trị". Một tảng đá chỉ là một tảng đá, kiên cố, bền bỉ, là chứng nhân cho dòng chảy thời gian, không hề khao khát bay lượn trên trời cao hay hóa thành linh thạch để người tu hành hấp thụ. Tất cả đều là chính nó, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, một thế giới cân bằng tuyệt diệu.

Thế rồi, thị kiến chuyển cảnh, một sự thay đổi chậm rãi nhưng đầy ám ảnh bắt đầu hiện hữu. Những tu sĩ cổ đại xuất hiện, với ánh mắt lấp lánh tham vọng, lòng tham vô đáy và khát vọng thăng tiên mù quáng. Họ tin rằng vạn vật sinh ra là để phục vụ con đường tối thượng của họ, con đường dẫn đến sự trường sinh bất lão, đến đỉnh cao của quyền năng.

Tần Mặc chứng kiến những linh thú bị săn bắt, bị xiềng xích, bị ép buộc "khai linh". Chúng bị cưỡng ép hóa hình thành người, bị nhốt trong những lồng pháp thuật, bị ép phải tu luyện những công pháp trái ngược với bản tính hoang dã của mình. Tiếng gào thét của chúng không còn là bản giao hưởng tự do, mà là những âm thanh xé lòng của sự tuyệt vọng. Đôi mắt chúng, từng ánh lên vẻ tinh anh, giờ đây đong đầy nỗi kinh hoàng và sự căm hờn, dần dần trở nên trống rỗng, vô hồn. Chúng mất đi sự hoang dã, mất đi bản năng sinh tồn, mất đi chính "ý chí tồn tại" của mình, chỉ còn là những cái xác không hồn bị điều khiển.

Những thanh kiếm, từng mang trong mình ý chí "bảo vệ", giờ đây bị những tu sĩ mạnh mẽ ép buộc rèn luyện, tẩm máu tươi, khắc vẽ những phù văn tà ác. Chúng bị biến thành những hung khí khát máu, chỉ còn lại khát khao "chém giết" vô tri, không còn phân biệt được thiện ác, không còn nhớ đến sứ mệnh ban đầu. Trong thị kiến, Tần Mặc cảm nhận được ý chí của một thanh kiếm cổ xưa, nó gào thét trong câm lặng: "Ta muốn bảo vệ, muốn được nằm yên trong vỏ bọc... không phải chỉ biết chém giết mù quáng, lưỡi dao này không còn là ta!" Tiếng kim loại va đập thô bạo, những tia lửa bắn tung tóe trong lò rèn, như những giọt nước mắt của sự đau khổ.

Những ngọn núi, từng sừng sững giữa trời đất, giờ đây bị đục khoét tan hoang. Linh mạch bị cưỡng ép dẫn dụ, biến thành những "linh tuyền" nhân tạo để tu sĩ hấp thụ. Thân núi bị bẻ cong hình hài, biến thành những "pháp bảo" khổng lồ, những "linh thuyền" bay trên trời. Tần Mặc cảm nhận được sự rên siết của những ngọn núi, chúng gào thét trong câm lặng, từng tảng đá, từng dòng mạch đất đều run rẩy trong sự đau đớn tột cùng khi "vật tính" của chúng bị bóp méo, bị lợi dụng. Mùi đất đá bị xới tung, mùi linh khí bị vặn vẹo tràn ngập không gian.

Sự mất cân bằng lan rộng, từ những vật phẩm nhỏ nhất đến những thực thể khổng lồ nhất. Huyền Vực, từ một nơi tràn đầy sức sống, nơi vạn vật cộng hưởng trong sự hài hòa, giờ đây dần trở nên mục ruỗng từ bên trong. Bầu trời trở nên u ám, linh khí trở nên hỗn loạn, thiên tai xảy ra ngày càng nhiều. Những sinh linh không còn là chính nó, chúng bị biến thành công cụ, thành nô lệ của dục vọng thăng thiên.

"Đây... đây là cái giá của sự truy cầu vô độ sao?" Tần Mặc thốt lên trong tâm trí, giọng hắn ám ảnh, run rẩy. "Bi kịch này... đã từng xảy ra! Cái chân lý 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' không phải là một lời cảnh báo hão huyền, mà là một sự thật đã khắc sâu vào lịch sử!"

Bên ngoài thị kiến, Tô Lam cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, những hình ảnh chớp nhoáng và cảm xúc đau đớn tràn ngập tâm trí nàng. Nàng buông viên đá xuống, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt mở to kinh hoàng. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng, một cảm giác tội lỗi nặng nề đè nén lồng ngực. Tiếng gào thét của linh thú, tiếng rên siết của núi rừng, tiếng khóc than của thanh kiếm, tất cả như hòa vào làm một, tạo thành một bản bi ca vĩ đại, dội thẳng vào linh hồn nàng.

"Mặc... Tần Mặc..." Giọng Tô Lam run rẩy, nàng cố gắng gọi tên hắn, nhưng chỉ có thể thốt ra những âm thanh đứt quãng. "Ta cảm thấy... rất nhiều đau khổ... một sự hủy diệt từ bên trong... Thật đáng sợ!" Nàng ôm lấy đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng đang giày vò tâm trí. Viên Linh Thạch, sau khi trút bỏ gánh nặng của ký ức, phát sáng mạnh mẽ lần cuối, rồi dần mờ đi, trở lại vẻ xám xịt, vô tri, như một nhân chứng đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Nhưng ý chí và ký ức của nó đã được truyền tải, khắc sâu vào tâm trí Tần Mặc và lay động linh hồn Tô Lam.

***

Tần Mặc bật ra khỏi thị kiến, toàn thân run rẩy, thở dốc. Hắn đưa tay lên trán, cảm nhận mồ hôi lạnh chảy dài trên khuôn mặt. Đôi mắt hắn mở to, ánh lên sự ám ảnh, nhưng cũng đầy sự kiên định. Viên Linh Thạch nằm yên trong tay Tô Lam, giờ đây nó trông như một viên đá bình thường, không còn phát ra ánh sáng nào nữa, nhưng ý chí của nó đã được truyền tải, câu chuyện của nó đã được kể.

Tô Lam nhìn Tần Mặc với ánh mắt kinh hoàng và bàng hoàng. Khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Nàng đã cảm nhận được một phần của bi kịch, những hình ảnh và cảm xúc hỗn loạn còn đọng lại trong tâm trí, như một cơn ác mộng chân thật đến rợn người. Nàng không thể tin được những gì mình vừa cảm nhận, những gì đã xảy ra vào Kỷ Nguyên Khai Sáng, những bi kịch mà tông môn nàng, và cả giới tu sĩ hiện tại, đang cố gắng lặp lại.

Tần Mặc quay sang Tô Lam, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết, không còn vẻ mệt mỏi sau thị kiến, mà là một ngọn lửa của quyết tâm. Hắn đưa tay trấn an đặt lên vai nàng, cảm nhận được sự run rẩy không ngừng.

"Họ đã bẻ cong ý chí của vạn vật, ép chúng trở thành thứ chúng không muốn," Tần Mặc trầm giọng, từng lời nói của hắn vang vọng trong hang động tĩnh mịch, như một lời phán xét của lịch sử. "Họ đã tước đi quyền được là chính nó của mỗi sinh linh, mỗi vật thể... để rồi thế giới này phải gánh chịu hậu quả. Đây chính là khởi nguồn của sự mất cân bằng mà chúng ta đang thấy ở Huyền Vực hiện tại."

Tô Lam khó khăn thốt ra từng lời, giọng nàng run rẩy, đầy sự tuyệt vọng. "Vậy ra... con đường mà tông môn chúng ta đã theo đuổi bao đời... nó đã từng dẫn đến những bi kịch như vậy sao? Ta... ta không thể tin được... Tất cả những gì chúng ta tin tưởng, những lời dạy của tổ sư, những truyền thuyết về thăng tiên... tất cả đều là... dối trá sao?"

Nàng cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa sụp đổ trong tâm hồn mình. Toàn bộ nền tảng niềm tin, giáo điều mà nàng đã xây dựng suốt bao năm qua, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn. Nỗi đau khổ từ Kỷ Nguyên Khai Sáng mà nàng vừa cảm nhận được là quá sức chịu đựng, nó tàn phá mọi lý lẽ, mọi sự kiên định mà nàng từng có.

"Bản chất là nền tảng, Tô Lam," Tần Mặc tiếp lời, ánh mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang bối rối của nàng. "Mất đi bản chất, vạn vật sẽ không còn là chính nó, và thế giới sẽ không còn là thế giới. Chân lý không phải là thăng cấp, mà là tồn tại đúng với mình. Con đường thăng tiên mù quáng, ép buộc vạn vật phải 'thoát ly bản chất' để đạt được sức mạnh tối thượng, chính là con đường dẫn đến sự hủy diệt."

Tần Mặc đưa tay chỉ vào viên Linh Thạch trong tay Tô Lam, mà giờ đây đã trở lại thành một khối đá xám xịt, vô tri. "Viên Linh Thạch này, nó không muốn trở thành pháp bảo tối thượng, cũng không muốn hóa thành linh khí để người tu hành hấp thụ. Nó muốn là một viên linh thạch, mang trong mình năng lượng nguyên thủy của Kỷ Nguyên Khai Sáng, là một nhân chứng của lịch sử, và nó đã làm được điều đó. Nó đã giữ gìn ký ức này, chờ đợi một ngày được kể lại. Đó chính là 'ý chí tồn tại' của nó."

Tô Lam nhìn viên đá, ánh mắt đầy sự day dứt, trong lòng nàng ngổn ngang bao nhiêu suy nghĩ. "Vậy tất cả những gì chúng ta đã tin... đều là sai lầm sao?" Nàng hỏi lại, không phải để tìm kiếm một câu trả lời mới, mà là để tự mình xác nhận một sự thật nghiệt ngã.

Tần Mặc không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp lên vai Tô Lam, một cái chạm trấn an nhưng cũng đầy quyết tâm. "Chân lý không bao giờ là sai lầm, Tô Lam. Sai lầm là cách chúng ta lý giải và thực hành nó. Chân lý 'vạn vật đều có thể thăng tiên' không phải là sai, nhưng việc 'ép buộc' chúng thăng tiên, bỏ qua 'ý chí tồn tại' và 'bản chất vật tính' của chúng, đó mới là điều sai lầm dẫn đến tai họa khôn lường."

Trong lòng Tô Lam, những bức tường giáo điều đã sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác trống rỗng ban đầu đã được lấp đầy bằng một sự thật tàn khốc, nhưng cũng mở ra một con đường mới, một con đường mà nàng chưa từng dám nghĩ tới. Con đường của Tần Mặc, con đường của sự lắng nghe, của sự thấu hiểu và của sự cân bằng bản chất. Nàng siết chặt viên Linh Thạch trong tay, như thể đang nắm giữ một phần của lịch sử, một lời cảnh báo từ quá khứ, và một tia hy vọng cho tương lai. Những gì nàng vừa chứng kiến và cảm nhận đã định hình lại toàn bộ thế giới quan của nàng. Huyền Vực đang đứng trên bờ vực của một bi kịch lặp lại, và nàng, Tô Lam, không thể đứng yên nhìn. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng nàng biết, nàng đã lựa chọn con đường của mình, con đường không còn cô độc, mà sẽ cùng Tần Mặc đi tìm lại sự cân bằng đã mất.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free