Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 214: Chân Lý Vô Ngôn: Lời Đáp Từ Đá Cổ

Linh lực cuồng bạo từ Trưởng Lão Minh Không bùng lên dữ dội, không còn là những gợn sóng mà là một cơn thủy triều hủy diệt. Không khí như bị xé toạc, cuốn theo vô vàn cát bụi và lá khô, xoáy vặn thành một cơn lốc đen kịt trước khi hội tụ vào những bảo vật đang phát sáng chói lòa trên thân y. Không chỉ là chiếc đĩa vàng kim, mà còn là một thanh ngọc trượng tỏa ra ánh sáng xanh lam u ám, một chuỗi hạt châu đỏ thẫm như máu, và một chiếc đỉnh đồng cổ xưa, tất cả cùng được Minh Không kích hoạt. Chúng không còn là những pháp khí riêng lẻ, mà đã hòa quyện thành một pháp trận khổng lồ, một khối năng lượng nguyên chất mang theo ý chí nghiền nát mọi thứ.

“Kẻ dị đoan! Ngươi sẽ phải trả giá vì dám thách thức Thiên Đạo!” Giọng gầm của Minh Không vang vọng khắp Linh Thú Sơn Mạch, át đi cả tiếng gió rít gào và tiếng cây cối đổ rạp. Mỗi từ thốt ra đều mang theo sự căm hận tột cùng, một lời tuyên án không thể chối cãi. Luồng năng lượng hủy diệt ấy từ từ ngưng tụ, tạo thành một cột sáng chói lòa, cao vút lên bầu trời đang dần chuyển màu chạng vạng, như một lưỡi kiếm khổng lồ định chém đôi cả không gian. Nó mang theo sự thịnh nộ của Thiên Diệu Tông, sự kiêu hãnh bị tổn thương của một cường giả, và trên hết, là sự mù quáng của một tín ngưỡng đã ăn sâu vào cốt tủy.

Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc, kiếm quang trên tay nàng vẫn rực rỡ, nhưng lòng nàng lại trào dâng một cảm giác lo lắng chưa từng có. Nàng chưa bao giờ chứng kiến Trưởng Lão Minh Không thi triển một đòn tấn công nào quy mô và cuồng bạo đến vậy. Cả vùng không gian xung quanh Linh Thạch như đang bị bóp méo, từng luồng linh khí dày đặc ép xuống khiến hô hấp trở nên khó khăn. Mặt đất dưới chân nàng rung chuyển dữ dội, những khe nứt lớn như mạng nhện lan rộng ra tứ phía, nuốt chửng những tảng đá và cây cổ thụ. Từng cơn gió mang theo mùi đất tươi, mùi cây cỏ dại, nay bị thay thế bởi mùi ozone nồng nặc và mùi khét lẹt của linh lực đang va chạm. Mây đen từ đâu kéo đến, che kín cả vầng trăng non vừa ló dạng, khiến khung cảnh càng thêm u ám và bi tráng.

“Tần Mặc! Cẩn thận! Đòn này... rất mạnh!” Tô Lam thốt lên, giọng nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì lo lắng cho thiếu niên trước mặt. Nàng biết, Tần Mặc không có linh lực, hắn không thể chống đỡ một đòn tấn công như thế này. Nàng đã sẵn sàng lao lên, dùng thân mình chắn trước hắn, dù biết rằng điều đó có thể là vô ích.

Trong khi đó, Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đã gầm lên một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực lộ rõ sự cảnh giác. Nó dùng thân mình che chắn cho Tô Lam, nhe răng nanh sắc bén về phía cột sáng đang lao xuống, sẵn sàng đối mặt với tử thần. Dù không thể hiểu được ngôn ngữ của Tần Mặc, nhưng nó cảm nhận được ý chí kiên định từ thiếu niên, và nó sẽ bảo vệ chủ nhân bằng mọi giá. Tiếng gầm của nó hòa lẫn vào tiếng gầm rít của pháp trận, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống và cái chết.

Tần Mặc đứng đó, giữa tâm bão của linh lực cuồng nộ, nhưng thân hình hắn vẫn bất động như một tảng đá cổ xưa. Khuôn mặt thanh tú của hắn không một chút biến sắc, đôi mắt đen láy nhắm nghiền, như thể hắn đang chìm vào một thế giới riêng, tách biệt hoàn toàn khỏi sự hủy diệt đang ập đến. Hai tay hắn vẫn đặt trên bề mặt thô ráp của Linh Thạch, những ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ. Hắn không nhìn, không nghe những gì đang diễn ra bên ngoài, hắn đang hoàn toàn kết nối với viên đá dưới tay mình, với bản nguyên của vạn vật xung quanh. Hắn không định dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng sự thấu hiểu để hóa giải.

Trong tâm trí Tần Mặc, thế giới bên ngoài biến mất. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn luồng linh lực đang hội tụ, mỗi luồng mang theo một ý chí riêng. Hắn nghe thấy tiếng kêu gào của kim loại bị nung chảy và uốn nắn thành pháp khí, tiếng rên rỉ của linh mộc bị tước đoạt sự sống để tạo thành ngọc trượng, tiếng than khóc của linh hồn bị phong ấn trong chuỗi hạt châu. Hắn cảm nhận được sự cưỡng ép, sự ép buộc phải phục tùng ý chí của con người, phải thăng cấp, phải hủy diệt. Chúng không muốn thế, chúng không hề muốn trở thành công cụ của sự tàn phá, nhưng chúng không có lựa chọn. Ý chí tồn tại của chúng bị bóp méo, bị biến thành một thứ sức mạnh hung bạo, mất đi sự cân bằng bản nguyên. Linh Thạch dưới tay hắn, vốn dĩ là một vật thể tĩnh lặng, giờ đây như một trái tim đang đập, truyền cho hắn một nguồn năng lượng thuần khiết, một dòng chảy của sự cân bằng và bản nguyên từ Kỷ Nguyên Khai Sáng. Đó là ý chí của "chỉ là", của "được là chính mình", một sự kháng cự thầm lặng nhưng kiên định chống lại mọi sự cưỡng ép.

Cột sáng linh lực khổng lồ từ pháp trận của Minh Không đã lao xuống, chỉ còn cách Tần Mặc và Linh Thạch vài trượng. Áp lực khủng khiếp khiến tóc Tần Mặc bay phần phật, quần áo hắn bị xé rách thành từng mảnh nhỏ. Tô Lam đã nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cú va chạm không thể tránh khỏi. Hắc Phong gầm lên một tiếng tuyệt vọng, thân mình run rẩy nhưng vẫn kiên cường đứng vững.

Nhưng Tần Mặc không nhúc nhích. Hắn không dùng linh lực để dựng lên một lá chắn, không tung ra một chiêu thức nào. Hắn chỉ đơn thuần 'lắng nghe'. Hắn thấu hiểu nỗi sợ hãi và sự khao khát được trở về bản nguyên của từng hạt linh lực đang lao tới. Và rồi, hắn truyền đi một "ý chí" khác, một "ý chí tồn tại" thuần khiết, không đối kháng, không hủy diệt, mà là "thanh tẩy", là "dẫn dắt". Hắn không bắt chúng phải dừng lại, mà hắn chỉ đơn giản là "nhắc nhở" chúng về bản chất nguyên thủy của chúng. Giống như một dòng suối bị ép chảy xiết, khi được dẫn dắt đến một con đường mới, nó sẽ tự nhiên tìm về sự êm đềm của chính nó.

Một hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Cột sáng linh lực khổng lồ, vốn đang lao xuống với tốc độ xé gió, bỗng nhiên chậm lại, rồi bắt đầu rung chuyển một cách khó hiểu. Nó không còn là một khối năng lượng đồng nhất, mà như một con rắn mất đầu, đang vặn vẹo trong đau đớn và bối rối. Từ trong sâu thẳm của cột sáng, những tia sáng chói lòa bắt đầu nhấp nháy, mờ đi, như những vì sao đang tắt dần trên bầu trời. Tiếng gầm rít kinh hoàng của pháp trận cũng dần yếu ớt, thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt của năng lượng đang bị bẻ gãy, bị phân rã.

Tô Lam, đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất, bỗng cảm thấy áp lực linh lực giảm đi đáng kể. Nàng khẽ mở mắt, cảnh tượng trước mắt khiến nàng kinh ngạc đến tột độ. Cột sáng đang từ từ tan rã, không phải là một vụ nổ dữ dội, mà là một sự biến mất nhẹ nhàng, như sương tan trong nắng sớm. Từng tia linh lực, từng hạt năng lượng, không còn mang theo ý chí hủy diệt nữa, mà trở nên thuần khiết, trở về với bản nguyên của chúng, tan biến vào không khí, để lại một vệt sáng yếu ớt mờ dần trong bóng tối chạng vạng.

“Đây... đây là gì? Hắn không chống đỡ... mà là... hóa giải?” Tô Lam thì thầm, giọng nàng lạc đi trong sự bàng hoàng. Kiếm trên tay nàng vẫn nắm chặt, nhưng tâm trí nàng đã hoàn toàn bị thu hút bởi cảnh tượng siêu phàm này. Nàng đã từng chứng kiến vô số cường giả đối kháng pháp thuật, dùng linh lực để chống trả linh lực, dùng sức mạnh để triệt tiêu sức mạnh. Nhưng Tần Mặc không làm vậy. Hắn không hề có một chút linh lực nào, vậy mà hắn lại khiến đòn tấn công hủy diệt nhất của Trưởng Lão Minh Không tan biến vào hư không, như thể nó chưa từng tồn tại.

Một phần nhỏ linh lực, bị bẻ cong và phân tán, vẫn kịp lướt qua phía Tần Mặc, nhưng đã bị Hắc Phong chặn lại. Con sói khổng lồ gầm gừ, dùng bộ lông đen tuyền và cơ thể cường tráng của mình để bảo vệ Tô Lam khỏi những tia linh lực yếu ớt còn sót lại. Dù những tia đó không còn sức mạnh hủy diệt, chúng vẫn mang theo một chút dư chấn, đủ để gây thương tích cho những người bình thường. Hắc Phong vẫn trung thành, vẫn cảnh giác, dù nó cũng có vẻ bối rối trước sự biến mất khó hiểu của đòn tấn công.

Tần Mặc khẽ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một vẻ tĩnh lặng sâu thẳm, không chút mệt mỏi, không chút kiêu ngạo. Hắn nhìn cột sáng đang dần tan biến, nhìn những hạt linh lực trở về với bản nguyên, không còn bị ép buộc phải mang theo ý chí hủy diệt. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm của chúng, sự trở về với chính mình. Linh Thạch dưới tay hắn, vốn dĩ chỉ phát sáng yếu ớt, giờ đây lại càng tỏa ra một vầng hào quang dịu nhẹ, như một lời cảm ơn thầm lặng, một sự cộng hưởng sâu sắc giữa bản nguyên và bản nguyên. Mùi ozone nồng nặc trong không khí cũng đã dần tan đi, nhường chỗ cho mùi đất tươi sau cơn chấn động và mùi cây cỏ dại quen thuộc của Linh Thú Sơn Mạch. Tiếng gió mạnh ban nãy cũng đã dịu lại, thay vào đó là tiếng lá cây xào xạc nhẹ nhàng, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, như đang xoa dịu những vết thương của mặt đất.

Trưởng Lão Minh Không và hai cường giả Thiên Diệu Tông khác đứng sững sờ tại chỗ, ánh mắt họ đầy vẻ không tin nổi, pha lẫn sự bàng hoàng tột độ. Pháp trận "Thiên Hủy" lừng danh của Thiên Diệu Tông, một trong những đòn tấn công mạnh mẽ nhất, đã tan rã ngay trước mắt họ. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có linh lực bùng phát dữ dội, chỉ có một sự biến mất nhẹ nhàng, gần như là im lặng. Dấu vết tàn phá trên mặt đất vẫn còn đó, những khe nứt sâu hoắm, những cây cổ thụ đổ rạp, minh chứng cho sức mạnh khủng khiếp của đòn tấn công ban đầu. Nhưng bản thân đòn tấn công, thứ đáng lẽ phải nghiền nát Tần Mặc và Linh Thạch thành tro bụi, đã biến mất như chưa từng tồn tại.

“Không thể nào... Pháp trận 'Thiên Hủy' của ta... làm sao có thể...” Trưởng Lão Minh Không lắp bắp, giọng y không còn sự kiêu ngạo và hống hách ban đầu, mà thay vào đó là sự hoang mang tột độ. Đôi mắt y trợn trừng, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, rồi lại nhìn xuống Linh Thạch đang phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Y không thể hiểu, không thể chấp nhận được điều vừa xảy ra. Y đã dốc toàn bộ linh lực, kích hoạt tất cả bảo vật, nhưng mọi thứ lại kết thúc theo cách không thể ngờ tới. Nó giống như một cú đấm toàn lực vào không khí, không trúng đích, không gây ra bất kỳ tác động nào, chỉ để lại sự trống rỗng và bẽ bàng.

Hai cường giả Thiên Diệu Tông kia cũng không khá hơn. Vẻ mặt hung hãn của họ giờ đây biến thành sự đờ đẫn, bối rối. Họ đã chứng kiến Trưởng Lão Minh Không thi triển Thiên Hủy Pháp Trận không dưới mười lần, mỗi lần đều gây ra sự hủy diệt kinh hoàng, san bằng cả một ngọn núi nhỏ. Vậy mà hôm nay, nó lại bị một thiếu niên không linh lực hóa giải một cách nhẹ nhàng như vậy.

Tần Mặc vẫn đứng đó, bình thản. Hắn khẽ rút tay khỏi Linh Thạch. Ngay lập tức, Linh Thạch phát ra một rung động yếu ớt, nhưng đầy ý nghĩa, như một lời thì thầm chỉ hắn mới có thể nghe thấy. Đó không phải là lời nói, mà là một dòng chảy ký ức, một sự cộng hưởng của "ý chí tồn tại" từ thuở sơ khai của Kỷ Nguyên Khai Sáng. Hắn cảm nhận được sự thuần khiết nguyên thủy, sự bình yên của vạn vật khi chúng được là chính mình, không bị ép buộc, không bị bóp méo. Nó là một lời nhắc nhở về "chân lý thất lạc", về một thế giới nơi vạn vật hòa hợp, nơi sự thăng tiên không phải là con đường duy nhất, cũng không phải là mục đích tối thượng, mà chỉ là một lựa chọn, một phần của sự cân bằng vĩ đại. Gánh nặng của sự thật này đè lên vai Tần Mặc, hắn cảm thấy cô đơn khi phải đối mặt với sự mù quáng của thế giới, nhưng đồng thời niềm tin vào con đường "cân bằng bản chất" của hắn càng được củng cố. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, hắn dùng sự thật để đánh thức, để kháng cự. Và sự thật ấy, đôi khi, còn đáng sợ hơn bất kỳ linh lực nào.

Tô Lam nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, rồi nhìn sang Minh Không. Sự hoài nghi trong tâm trí cô lớn đến tột độ, như một cơn bão đang càn quét những giáo điều mà cô đã tin tưởng cả đời. Nàng đã được dạy rằng Linh Thạch là vật vô tri, không có giá trị tu luyện, chỉ là một loại khoáng vật cổ xưa. Nàng đã được dạy rằng con đường duy nhất để đạt đến sức mạnh và sự vĩnh hằng là thông qua linh lực, thông qua sự thăng cấp không ngừng nghỉ, thông qua việc khai linh và khuất phục vạn vật. Nhưng Tần Mặc, một thiếu niên không có linh căn, không thiên phú tu luyện, lại vừa hóa giải một đòn tấn công mà cả tông môn nàng cũng phải dè chừng, chỉ bằng cách "thấu hiểu" và "dẫn dắt" ý chí của vạn vật.

“Vô tri? Không có giá trị? Hay chính ta mới là kẻ vô tri?” Những câu hỏi ấy xoáy sâu trong tâm trí Tô Lam, khiến nàng cảm thấy choáng váng. Niềm tin của nàng lung lay dữ dội. Con đường tu luyện mà nàng đã theo đuổi, những giá trị mà nàng từng coi là chân lý, giờ đây như những mảnh vỡ vụn vỡ. Nàng đã tự hỏi mình, liệu có phải Thiên Diệu Tông, và cả thế giới tu luyện, đã đi sai đường? Liệu có phải sự truy cầu vô độ vào "thăng tiên" đã khiến họ quên đi bản chất thực sự của vạn vật, khiến họ mù quáng trước một chân lý đơn giản hơn, sâu sắc hơn?

Trưởng Lão Minh Không, sau giây phút bàng hoàng, nhìn Tô Lam với ánh mắt lạnh lẽo, đầy căm hận. Sự bẽ bàng và tức giận đã lấn át sự hoang mang. Y không thể chấp nhận thất bại này, và y cần một mục tiêu để trút giận. Tô Lam, kẻ phản bội tông môn, kẻ dám đứng về phía một "kẻ dị đoan" và "vật vô tri", chính là mục tiêu hoàn hảo.

“Tô Lam! Ngươi đã phản bội tông môn! Ngươi sẽ phải trả giá!” Giọng Minh Không vang lên, lạnh lẽo như băng giá, mang theo một lời đe dọa không thể nghi ngờ. Y không còn muốn bắt sống Tần Mặc hay Linh Thạch nữa, y chỉ muốn hủy diệt tất cả những gì đã khiến y bẽ mặt. Y biết, Thiên Diệu Tông sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai dám thách thức uy quyền của họ, và y sẽ không ngại sử dụng những thủ đoạn tàn nhẫn nhất để đạt được mục đích. Cuộc chiến này, đối với Minh Không, không chỉ là việc bắt giữ Linh Thạch, mà đã trở thành một cuộc chiến của danh dự và sự sống còn của giáo điều. Và Tô Lam, với sự dao động trong niềm tin của mình, đã tự đặt mình vào một vị trí cực kỳ nguy hiểm, giữa hai ngọn lửa của một cuộc chiến không khoan nhượng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free