Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 209: Hồi Ức Thức Tỉnh: Tiếng Gọi Của Linh Thạch Cổ Xưa

Màn mưa phùn cuối hạ đã tan từ bao giờ, chỉ để lại những vũng nước đọng lấp lánh trên nền đá ẩm ướt của Thị Trấn Biên Thùy, phản chiếu ánh sao đêm xa xăm. Nhưng trong lòng Tô Lam, cơn mưa ấy vẫn chưa ngớt. Những lời Tần Mặc nói, những hình ảnh về linh thú bị lột bỏ bản chất, về binh khí mất đi cái hồn tự nhiên, cứ xoáy sâu vào tâm khảm nàng, gặm nhấm niềm tin đã từng sắt đá. Nàng đã đứng đó, dưới màn đêm lạnh lẽo, cảm nhận sự rạn nứt của một thế giới quan, của một chân lý mà nàng đã dành cả đời để phụng sự. Cái nặng trịch của Vô Danh Kiếm bên hông không còn là sự kiêu hãnh, mà là gánh nặng của những hoài nghi. Tần Mặc không ép buộc, hắn chỉ nói về quyền được là chính mình, về sự cân bằng của vạn vật. Và chính sự chấp nhận, sự thấu hiểu vô biên ấy đã mở ra trước mắt nàng một con đường khác, một con đường mà nàng biết sẽ đầy chông gai, nhưng lại chân thật hơn bao giờ hết. Hạt mầm hoài nghi đã nảy mầm, và Tô Lam biết, từ giờ trở đi, nàng không thể quay đầu lại.

Bình minh hé rạng, xua đi những bóng đêm cuối cùng của Thị Trấn Biên Thùy. Tần Mặc, với Hắc Phong trung thành bên cạnh, đã rời khỏi thị trấn từ lúc gà vừa gáy. Hắn không vội vã, bước chân đều đặn trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, nơi những vết bánh xe và dấu chân của bao lữ khách đã in hằn qua bao năm tháng. Mặt trời bắt đầu vươn cao, phả hơi nóng hầm hập xuống con đường đất đá, tạo nên một màn sương bụi mờ ảo. Gió thổi qua, cuốn theo mùi bụi bặm đặc trưng, đôi khi xen lẫn mùi mồ hôi của những người phu khuân vác, mùi da thuộc từ những gánh hàng nặng trĩu. Tiếng bánh xe kẽo kẹt, tiếng ngựa hí vang vọng từ xa, cùng với những tiếng nói chuyện ồn ào của đoàn người thương nhân, tạo nên một bản hòa tấu hỗn tạp của cuộc sống.

Hắn trầm tư. Cuộc gặp gỡ với Tô Lam, những giằng xé trong nội tâm nàng, đều không thoát khỏi ánh mắt và cảm nhận của Tần Mặc. Hắn không muốn nàng phải chịu đựng, nhưng hắn biết, đó là con đường duy nhất để nàng nhìn thấy chân lý. Sự giác ngộ thường đến từ đau đớn, và sự thay đổi, dù lớn hay nhỏ, đều cần một cái giá. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền óng ả dưới nắng, đi sát bên Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực liên tục quét nhìn xung quanh, cảnh giác với mọi biến động. Con sói khổng lồ thỉnh thoảng khịt mũi, đánh hơi những mùi lạ trong không khí.

Đột nhiên, Tần Mặc dừng bước. Khuôn mặt thanh tú của hắn khẽ nhíu lại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tập trung cao độ. Một luồng ý chí yếu ớt, cổ xưa, nhưng lại ẩn chứa sự hoảng loạn tột cùng, xuyên qua mọi tạp âm của con đường, vọng thẳng vào tâm trí hắn. Nó không phải là ý chí của một linh thú, cũng chẳng phải của một binh khí thông thường. Nó mang theo một sự trầm tích của thời gian, một cảm giác nặng nề của ký ức đã ngủ vùi qua hàng thiên niên kỷ.

"Ý chí này... không phải của linh thú, cũng không phải binh khí. Cổ xưa... và đầy sợ hãi," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng, chỉ đủ cho Hắc Phong nghe thấy. Con sói lập tức hiểu ý. Tai nó dựng đứng, chiếc mũi đen hít lấy hít để. Một tiếng gầm gừ nhẹ, trầm đục thoát ra từ cổ họng nó, cảnh báo về một hiểm nguy sắp tới. Đôi mắt đỏ rực của Hắc Phong nhìn về phía trước, nơi con đường cổ đạo uốn lượn qua một khúc cua khuất tầm nhìn.

Tần Mặc không nói thêm lời nào, nhưng tốc độ bước chân của hắn đã nhanh hơn đôi chút. Hắc Phong cũng vậy, nó di chuyển một cách nhẹ nhàng và vô thanh, thân hình đồ sộ của nó lướt đi như một bóng ma giữa những bụi cây khô hai bên đường. Càng đến gần, luồng ý chí hoảng loạn kia càng trở nên rõ ràng hơn, xen lẫn với nó là những tiếng la hét, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, và những tiếng nổ của linh lực. Một cuộc ẩu đả đang diễn ra.

Họ nhanh chóng ẩn mình sau một khối đá lớn bên rìa con đường. Từ vị trí này, Tần Mặc có thể quan sát rõ ràng cảnh tượng phía trước. Một đoàn xe buôn, với những xe hàng chất cao ngất, đang bị một nhóm tu sĩ hung hãn chặn lại. Những người phu xe, thương nhân, đều đã bị đánh ngã hoặc trói chặt. Tiếng roi quất vun vút, tiếng rên rỉ đau đớn của con người hòa lẫn với tiếng kêu bị thương của những con vật kéo xe. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, nhuốm mùi máu tanh và khét lẹt của pháp thuật còn sót lại. Bụi đất bị hất tung lên, bao phủ cả một vùng, khiến khung cảnh càng thêm hỗn loạn và mờ mịt.

Ánh nắng chói chang của buổi trưa không thể xua đi cái bóng tối của lòng tham đang bao trùm. Tần Mặc nhìn thấy rõ nhóm tu sĩ kia. Chúng mặc đạo bào của một tông môn nào đó, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự tham lam và tàn nhẫn. Một lão già râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi nhưng ánh mắt sắc như dao găm, đang đứng chỉ huy. Bên cạnh lão là một thanh niên tuấn tú, khí chất hăng hái, tay cầm kiếm, nét mặt kiêu ngạo.

"Trần Trưởng Lão," hắn thầm nhận ra, "và Lâm Phong."

Chúng không nhắm vào tài vật thông thường. Trung tâm của sự hỗn loạn là một vật thể đang phát sáng mờ ảo, bị vây quanh bởi những tu sĩ khác. Đó là một viên đá, không quá lớn, nhưng từ nó phát ra luồng ý chí cổ xưa mà Tần Mặc đã cảm nhận được. Viên đá run rẩy, ánh sáng chập chờn như một ngọn nến trước gió, tựa hồ đang chịu đựng một sự tra tấn khủng khiếp.

"Linh Thạch Ký Ức này là vật phẩm hiếm, có thể khai thác để truy tìm bí mật cổ xưa! Cưỡng ép nó khai linh!" Trần Trưởng Lão cất giọng ra lệnh, âm thanh đanh thép và đầy uy quyền, nhưng lại chứa đựng một sự tàn nhẫn đến ghê rợn. "Ta không tin nó không chịu khuất phục! Phá vỡ ý chí tồn tại của nó, ép nó hé lộ ký ức! Chẳng lẽ một vật vô tri còn cứng đầu hơn cả con người?"

Lâm Phong, với vẻ mặt hăm hở, vung kiếm lên. Kiếm khí sắc bén như thủy ngân đổ xuống, không phải để tấn công, mà là để tạo áp lực, ép buộc viên Linh Thạch phải phản ứng. Những tu sĩ khác cũng liên tục tung ra các loại pháp thuật, linh lực cuộn trào, bao vây lấy viên đá, cố gắng bóc tách từng lớp "vật tính" của nó, ép buộc nó phải bộc lộ "linh hồn" theo cách chúng muốn.

Trong tâm trí Tần Mặc, tiếng kêu rên của Linh Thạch trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó không phải là một âm thanh, mà là một cảm giác đau đớn tột cùng, một sự chống cự yếu ớt trước bạo lực cưỡng bức. Hắn "nhìn thấy" những mảnh ký ức rời rạc, chớp nhoáng như những tia sét trong đêm. Hình ảnh những khu rừng cổ thụ vươn mình đến tận trời xanh, những dòng sông uốn lượn hiền hòa, những ngọn núi hùng vĩ sừng sững không chút vết tích của sự khai phá. Vạn vật sống trong một sự hài hòa tuyệt đối, một "Kỷ Nguyên Khai Sáng" mà không hề có sự tranh giành, không có sự cưỡng ép, không có khát vọng "thăng tiên" điên cuồng. Mọi thực thể đều tồn tại một cách tự nhiên, với bản chất vốn có của mình, không bị gò ép vào bất kỳ khuôn khổ nào. Đó là một thế giới cân bằng, nơi "ý chí tồn tại" của mỗi vật được tôn trọng, nơi không có ai cố gắng "khai linh" hay "thăng cấp" một cách ép buộc.

Những hình ảnh đó lướt qua tâm trí Tần Mặc nhanh như gió, nhưng lại để lại một ấn tượng sâu sắc, một sự xác nhận cho những gì hắn đã luôn tin tưởng. Đây mới chính là bản chất, chân lý thất lạc mà Huyền Vực đã quên lãng. Và giờ đây, những kẻ tham lam kia lại đang cố gắng hủy hoại một mảnh ghép cuối cùng của sự thật.

"Kẻ yếu không có quyền tồn tại," Trần Trưởng Lão lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt, nhìn viên Linh Thạch đang run rẩy. "Nếu nó không chịu thức tỉnh, ta sẽ phá hủy nó, rồi tìm kiếm một viên khác."

Lời nói đó như một ngọn lửa châm vào sự kiên nhẫn của Tần Mặc. Hắn không thể đứng nhìn. Dù hắn không mang trong mình linh lực hùng hậu như những tu sĩ kia, nhưng hắn có khả năng của riêng mình. Hắn có thể nghe thấy vạn vật, và quan trọng hơn, hắn có thể xoa dịu chúng, trấn định ý chí của chúng.

"Dừng tay!" Tần Mặc bất ngờ lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sức nặng không thể xem thường, vang vọng giữa tiếng ồn ào của trận chiến. Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, thân hình khổng lồ của nó lao vút tới, như một mũi tên đen tuyền, nhắm thẳng vào nhóm tu sĩ đang vây quanh Linh Thạch.

Sự xuất hiện đột ngột của Tần Mặc và Hắc Phong khiến nhóm tu sĩ giật mình. Trần Trưởng Lão và Lâm Phong quay phắt lại, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên và khó chịu.

"Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Thanh Vân Tông?" Lâm Phong quát lớn, kiếm trong tay chĩa thẳng vào Tần Mặc, nét mặt đầy vẻ khinh thường. Hắn không thể tin có kẻ dám ngang nhiên cản trở việc săn bắt Linh Thạch của tông môn.

Tần Mặc không đáp lại lời Lâm Phong. Hắn tập trung toàn bộ tâm trí vào Linh Thạch đang đau đớn. Một luồng ý niệm vô hình, trấn định và bao dung, từ Tần Mặc lan tỏa ra, nhẹ nhàng bao bọc lấy viên đá. Ngay lập tức, sự run rẩy của Linh Thạch giảm đi đáng kể, ánh sáng chập chờn của nó trở nên ổn định hơn, như một đứa trẻ đang khóc được vỗ về.

Trong khi Tần Mặc trấn an Linh Thạch, Hắc Phong đã lao vào giữa đám tu sĩ. Với sức mạnh kinh hoàng và tốc độ chớp nhoáng, nó cắn xé, gầm gừ, hất tung những kẻ dám đến gần. Những tiếng kêu la hoảng sợ vang lên. Nhiều tu sĩ bị Hắc Phong đánh bật ra xa, vũ khí rơi loảng xoảng. Sự xuất hiện của con linh thú khổng lồ đã tạo nên một sự hỗn loạn mới, làm phân tán sự chú ý và sức mạnh của nhóm tu sĩ.

"Cút ngay, yêu nghiệt!" Trần Trưởng Lão gầm lên, vung tay áo. Một luồng linh lực hùng hậu bộc phát, biến thành một bàn tay khổng lồ, vỗ thẳng vào Hắc Phong. Con sói né tránh linh hoạt, nhưng cũng bị sức mạnh của trưởng lão đánh bật ra xa một chút.

Lâm Phong thấy vậy, không chút do dự, vung kiếm lao tới Tần Mặc. "Ngươi là kẻ nào mà dám phá hỏng đại sự của Thanh Vân Tông? Chết đi!" Hắn tin rằng Tần Mặc chỉ là một tên tu sĩ lẻ tẻ, không đáng để Trần Trưởng Lão phải ra tay. Mục tiêu của hắn là nhanh chóng giải quyết Tần Mặc, rồi tiếp tục cưỡng ép Linh Thạch.

Tần Mặc vẫn đứng vững, không hề nao núng trước đòn tấn công của Lâm Phong. Hắn không hề né tránh, mà chỉ khẽ nghiêng người. Thanh kiếm sắc lẹm của Lâm Phong lướt qua sát bên vai Tần Mặc, tạo ra một làn gió lạnh buốt. Ngay khi Lâm Phong định rút kiếm để tung đòn thứ hai, Tần Mặc đã giơ tay, ngón tay hắn khẽ chạm vào chuôi kiếm của Lâm Phong.

"Ý chí của ngươi, là muốn chém giết. Ý chí của thanh kiếm này, lại chỉ muốn được sắc bén tự nhiên, không muốn bị vấy bẩn bởi sự tham lam," Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản, như đang nói chuyện với một người bạn.

Lời nói của Tần Mặc, cùng với cái chạm tay nhẹ nhàng, đã tạo ra một hiệu ứng kỳ lạ. Lâm Phong cảm th��y một luồng năng lượng vô hình, nhưng mạnh mẽ, xuyên qua chuôi kiếm, truyền thẳng vào cánh tay hắn. Thanh kiếm trong tay hắn bỗng trở nên nặng trịch, không còn nghe theo sự điều khiển của hắn nữa. Một cảm giác khó chịu, như thể có một luồng ý chí khác đang chống lại ý chí của hắn, xâm chiếm lấy tâm trí. Hắn hoảng sợ, vội vàng rút tay lại, thanh kiếm rơi xuống đất, cắm phập vào nền đá.

"Cái gì?" Lâm Phong lùi lại vài bước, kinh ngạc nhìn Tần Mặc, rồi nhìn xuống thanh kiếm đang nằm im lìm dưới đất. Hắn chưa từng gặp phải chuyện kỳ lạ như vậy. Thanh kiếm của hắn, một linh khí trung cấp, bỗng dưng không còn tuân lệnh chủ nhân.

Trần Trưởng Lão thấy vậy, ánh mắt sắc bén chợt hiện lên vẻ kinh ngạc. Lão nhận ra Tần Mặc không phải là một tu sĩ bình thường. Hắn không dùng linh lực để chiến đấu, mà lại sử dụng một phương thức kỳ lạ, ảnh hưởng đến "ý chí" của vạn vật. "Ngươi là dị đoan phương nào? Dám thi triển tà thuật?" lão gầm lên, linh lực toàn thân bùng nổ, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ, cuốn theo bụi đất và lá khô.

Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn lùi lại một chút, che chắn cho Linh Thạch đang dần ổn định. Hắc Phong cũng lùi về phía hắn, gầm gừ uy hiếp. Cả hai đối mặt với Trần Trưởng Lão và những tu sĩ còn lại. Cuộc chiến bỗng chốc rơi vào thế giằng co.

Mặt trời dần nghiêng về phía tây, những tia nắng gay gắt ban trưa đã dịu đi đôi chút, nhưng không khí trên Đường Cổ Đạo Thương Gia vẫn nồng nặc mùi thuốc súng và linh lực. Trên một gò đất cao, khuất sau những tảng đá và bụi cây rậm rạp, Tô Lam đứng đó, đôi mắt phượng sáng ngời chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Nàng đã đi theo dấu vết của những suy tư hỗn loạn trong lòng, tìm kiếm một câu trả lời, và giờ đây, nàng đã tìm thấy nó.

Tóc nàng vẫn còn vương những hạt sương đêm chưa kịp khô, bộ trang phục màu xanh lam nhạt đã lấm lem bụi đất của hành trình. Vô Danh Kiếm bên hông vẫn trầm mặc, nhưng trong lòng nàng, nó đang lay động dữ dội. Những lời Tần Mặc nói, những hình ảnh nàng đã thấy về sự đau khổ của vạn vật khi bị "khai linh" cưỡng ép, giờ đây hiện rõ mồn một trước mắt. Nàng nhìn thấy viên Linh Thạch run rẩy, ánh sáng mờ ảo của nó như tiếng kêu cứu vô vọng. Nàng nhìn thấy sự tàn bạo trong ánh mắt của Trần Trưởng Lão, sự kiêu ngạo vô tri của Lâm Phong. Và nàng nhìn thấy Tần Mặc, không dùng sức mạnh hủy diệt, mà dùng sự đồng cảm, dùng "ý chí tồn tại" của chính mình để bảo vệ một vật yếu ớt.

"Đây... không phải là cách Thiên Đạo muốn vạn vật tiến hóa. Đây là sự bóp méo!" Tô Lam thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chính nàng cũng khó nghe thấy, nhưng lại vang vọng như sấm sét trong tâm khảm. Cái gọi là "thiên đạo" mà Thanh Vân Tông và các thế lực tu sĩ hằng tôn thờ, cái con đường "thăng tiên" mà họ ra sức truy cầu, giờ đây hiện nguyên hình là một sự cưỡng bức, một sự hủy hoại bản chất. Nàng nhớ lại những lời dạy của sư phụ, của trưởng lão về việc "khai linh" để tăng cường sức mạnh cho binh khí, cho linh thú, để đẩy chúng đến cực hạn của sự tồn tại. Nhưng cực hạn ấy, có phải là sự giải thoát, hay chỉ là một nhà tù khác?

Tâm trí nàng quay cuồng. Những giáo điều đã ăn sâu vào nàng từ thuở ấu thơ, những niềm tin đã định hình cuộc đời nàng, giờ đây đang sụp đổ từng mảnh. Nàng đã luôn tin rằng mình đang đi trên con đường đúng đắn, con đường của người bảo vệ Huyền Vực, con đường của một kiếm khách kiêu hãnh. Nhưng nếu con đường đó lại dẫn đến việc hủy hoại chính cái bản chất của Huyền Vực, thì nàng là gì? Một kẻ mù quáng? Một công cụ của sự tàn phá?

Đôi tay Tô Lam siết chặt lấy chuôi Vô Danh Kiếm. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại không thể xua đi ngọn lửa giằng xé trong lòng nàng. Nàng do dự. Giữa việc đứng ngoài quan sát, để mặc cho Tần Mặc một mình đối mặt với những tu sĩ của tông môn nàng (dù là một nhánh nhỏ, nhưng vẫn là tông môn), hay can thiệp, đồng nghĩa với việc hoàn toàn quay lưng lại với những gì nàng đã từng tin tưởng.

Trần Trưởng Lão đang dồn ép Tần Mặc. Linh lực cuộn trào, những đòn đánh mạnh mẽ liên tục được tung ra. Dù Tần Mặc có thể trấn định ý chí, nhưng hắn không có linh lực để chống lại những đòn tấn công vật chất. Hắc Phong tuy dũng mãnh, nhưng cũng không thể địch lại một cường giả như Trần Trưởng Lão lâu dài. Tần Mặc đang lâm vào thế yếu. Viên Linh Thạch dưới sự bảo vệ của hắn, dù đã ổn định hơn, nhưng vẫn yếu ớt, dễ vỡ.

Ánh mắt Tô Lam quét qua gương mặt kiên định của Tần Mặc, qua sự đau đớn không lời của Linh Thạch, và cuối cùng dừng lại ở Vô Danh Kiếm trong tay nàng. Thanh kiếm này, nó đã đồng hành cùng nàng qua bao trận chiến, nó đã chứng kiến sự trưởng thành của nàng. Nhưng liệu nó có muốn trở thành một thần binh vô tri, hay chỉ muốn được là một thanh kiếm sắc bén, trung thành với bản chất của nó?

Một quyết định được đưa ra. Không phải vì Tần Mặc, mà là vì chính nàng, vì chân lý mà nàng vừa nhận ra. Nàng sẽ không còn là một kẻ mù quáng nữa. Nàng sẽ không còn là một kẻ tòng phạm nữa.

Tô Lam hít một hơi thật sâu. Nàng không lao ra đối đầu trực tiếp, điều đó sẽ quá lộ liễu và có thể đẩy nàng vào tình thế khó xử không cần thiết. Hơn nữa, nàng muốn hành động của mình phải có ý nghĩa, phải đủ để tạo ra một sự thay đổi.

Đôi mắt phượng của nàng ánh lên một tia sáng sắc bén. Nàng rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, một âm thanh "keng" nhẹ nhàng vang lên, nhưng lại như tiếng sấm trong không gian tĩnh lặng của khu rừng. Nàng không nhắm vào Trần Trưởng Lão hay Lâm Phong. Nàng nhắm vào một điểm yếu trong đội hình của các tu sĩ đang bao vây Hắc Phong.

Kiếm khí màu xanh lam nhạt, thuần khiết và sắc bén, không mang theo sát ý, mà chỉ mang theo sự cảnh cáo, sự phân tán. Một luồng kiếm quang nhỏ, nhưng tinh túy, lướt qua như một làn gió, cắt đứt sợi dây trói đang giữ một thương nhân ngã gục bên cạnh một xe hàng. Sợi dây đứt, khiến xe hàng mất thăng bằng, đổ ập xuống với tiếng va chạm lớn, kéo theo một loạt thùng hàng khác.

"Cái gì?!" Trần Trưởng Lão giật mình, phải phân tán một phần linh lực để ổn định đội hình, tránh bị những thùng hàng đổ sập trúng. Lâm Phong và các tu sĩ khác cũng bị bất ngờ, sự tập trung của họ bị phá vỡ. Một khoảnh khắc hỗn loạn nhỏ đã xuất hiện.

Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó đủ để Tần Mặc và Hắc Phong nắm bắt cơ hội. Hắc Phong gầm lên, tung một đòn phản công dữ dội, đẩy lùi thêm vài tu sĩ. Tần Mặc nhân cơ hội đó, ôm lấy Linh Thạch, lùi sâu hơn vào rìa con đường, nơi có những bụi cây rậm rạp che chắn.

Trần Trưởng Lão nhìn về phía thùng hàng đổ, rồi quay lại nhìn về phía gò đất nơi kiếm khí phát ra. Ánh mắt lão sắc lạnh, đầy nghi ngờ. Nhưng lão không thể thấy ai. "Ai đó! Kẻ nào dám ẩn nấp quấy phá?" lão quát lớn. Tuy nhiên, Tô Lam đã nhanh chóng thu kiếm khí, ẩn mình sâu hơn vào bóng tối của những tán cây.

Mục tiêu của nàng đã đạt được. Một sự phân tán nhỏ, nhưng đủ để Tần Mặc có thời gian và không gian.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời trên Đường Cổ Đạo Thương Gia. Ánh nắng vàng cam dịu dàng trải dài trên mặt đất, xua đi vẻ tàn khốc của trận chiến vừa qua. Nhóm tu sĩ của Trần Trưởng Lão, sau khi bị Tần Mặc và Hắc Phong kiên cường chống trả, cùng với sự can thiệp bất ngờ của một kẻ giấu mặt, đành phải rút lui trong tức tối. Lão Trần Trưởng Lão liếc nhìn về phía Tần Mặc với ánh mắt đầy thù hận và nghi hoặc, rồi dẫn đám đệ tử của mình biến mất vào màn chiều.

Tần Mặc thở phào nhẹ nhõm. Hắn không bị thương tích gì nặng, nhưng cuộc chiến đã tiêu hao của hắn không ít tâm lực. Hắc Phong cũng chỉ bị vài vết xước nhẹ, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó vẫn đầy vẻ cảnh giác, quét nhìn xung quanh, đảm bảo không còn mối nguy nào.

Hắn nhẹ nhàng đặt viên Linh Thạch xuống một bụi cỏ mềm. Viên đá vẫn phát sáng mờ ảo, nhưng giờ đây, ánh sáng của nó đã trở nên ổn định và bình yên hơn nhiều. Sự hoảng loạn đã tan biến, thay vào đó là một cảm giác tĩnh lặng và biết ơn. Tần Mặc khẽ chạm tay vào bề mặt mát lạnh của Linh Thạch. Ngay lập tức, một dòng "ký ức" mạnh mẽ hơn bao giờ hết tràn ngập tâm trí hắn, không còn rời rạc hay chớp nhoáng, mà là một dòng chảy liên tục, rõ ràng.

Hắn thấy lại những hình ảnh về "Kỷ Nguyên Khai Sáng" một cách sống động như thể hắn đang sống trong thời đại đó. Những ngọn núi không bị khai thác linh mạch, những dòng sông không bị chặn dòng để xây đập, những khu rừng không bị chặt phá. Vạn vật, từ những hạt bụi nhỏ nhất đến những ngọn núi cao ngất, đều có "ý chí tồn tại" riêng của mình, đều được tôn trọng và chung sống hòa thuận. Không có khái niệm "thăng tiên", không có sự phân cấp, không có sự cưỡng ép. Một cành cây tự nó muốn vươn lên đón nắng, một con suối tự nó muốn chảy về biển cả, một tảng đá tự nó muốn nằm yên lặng hàng thiên niên kỷ. Tất cả đều là chính nó, không cần phải "cao hơn", không cần phải "mạnh hơn", mà chỉ cần "là".

"Đây mới là bản chất... sự hài hòa của vạn vật khi chưa bị ép buộc," Tần Mặc thì thầm, ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian, về một quá khứ đã bị lãng quên. Hắn hiểu rằng, sự truy cầu "thăng tiên" điên cuồng của Huyền Vực hiện tại đã làm biến chất mọi thứ, đã phá vỡ sự cân bằng vốn có của vũ trụ. Linh Thạch này, nó không muốn "khai linh" để trở thành một "vật phẩm thần kỳ" phục vụ con người. Nó chỉ muốn được là một viên đá, ghi nhớ ký ức của thời gian, yên bình nằm trong lòng đất mẹ.

Từ xa, trên gò đất cao, Tô Lam vẫn đứng đó. Nàng đã nhìn thấy hành động của Tần Mặc, cách hắn xoa dịu Linh Thạch, cách hắn tôn trọng "ý chí tồn tại" của nó. Nàng cũng nhìn thấy sự bình yên dần lan tỏa trên viên đá, như một đứa trẻ vừa trải qua cơn bão. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự giằng xé hay hoài nghi. Thay vào đó là một sự kiên định, một quyết tâm mới đã hình thành.

Thanh Vân Tông. Thiên Đạo. Thăng Tiên. Tất cả những điều đó giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ trong tâm trí nàng. Nàng đã từng nghĩ mình đang bảo vệ Huyền Vực, nhưng có lẽ, nàng chỉ là một phần của sự phá hoại. Con đường của Tần Mặc, dù bị gọi là "dị giáo", dù bị cả thiên hạ tu sĩ căm ghét, lại mới chính là con đường dẫn đến sự cứu rỗi, đến sự cân bằng cho vạn vật.

Tô Lam không nói một lời. Nàng không cần phải đối thoại với Tần Mặc nữa. Hành động của hắn, sự đau khổ của Linh Thạch, và những mảnh ký ức về "Kỷ Nguyên Khai Sáng" mà nàng mường tượng được qua sự cộng hưởng cảm xúc, đã là câu trả lời cho mọi thắc mắc trong lòng nàng. Nàng khẽ xoay người, bóng dáng thanh tú của nàng in lên nền trời hoàng hôn rực rỡ. Vô Danh Kiếm bên hông nàng giờ đây không còn nặng trĩu nữa, mà lại trở nên nhẹ bẫng, như vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình.

Nàng bước đi, không quay đầu lại. Hướng nàng đi không phải là về Thanh Vân Tông, cũng không phải là để ẩn mình. Đó là một hướng đi mới, một con đường mà nàng sẽ tự mình khám phá, tự mình định nghĩa. Một con đường để tìm kiếm chân lý, để bảo vệ bản chất, và để làm lại những gì đã bị bóp méo. Tần Mặc, với sự kiên định và triết lý sâu sắc của mình, đã không chỉ gieo hạt mầm hoài nghi vào mảnh đất tâm hồn Tô Lam, mà còn tưới tắm cho nó bằng chính hành động của mình. Và hạt mầm ấy, dưới ánh hoàng hôn của chiều nay, đã đâm chồi nảy lộc, hứa hẹn một sự thay đổi sâu sắc và rộng lớn hơn cả những gì nàng từng có thể tưởng tượng. Một kỷ nguyên mới của sự thấu hiểu, có lẽ, đang dần hé mở.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free