Vạn vật không lên tiên - Chương 200: Lời Khẩn Cầu Của Dòng Chảy: Gặp Gỡ Tiên Tử Bạch Lộc
Bóng lưng Tô Lam cùng nhóm tu sĩ dần khuất dạng sau những tán cây, mang theo cả sự giằng xé nội tâm và lời cảnh cáo nghiệt ngã. Tần Mặc vẫn đứng đó, bên cạnh Mộc Tinh đang an nhiên tỏa ra sinh khí thuần khiết, chẳng màng đến những lời lẽ đe dọa hay ánh mắt căm ghét vừa rồi. Hắn biết, con đường mình chọn không dễ đi, bởi nó thách thức tận gốc rễ một tín ngưỡng đã ăn sâu vào Huyền Vực suốt vạn năm.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn theo hướng nhóm tu sĩ biến mất, tựa như một lời bất mãn âm thầm. Nó dụi đầu vào tay Tần Mặc, bộ lông đen tuyền mềm mại cọ xát, truyền đi sự an ủi và tin cậy. Xích Viêm lượn một vòng nhẹ nhàng quanh vai Tần Mặc, ngọn lửa nhỏ ấm áp khẽ rung động, xua đi cái lạnh lẽo vô hình của những lời đe dọa. Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên thân Mộc Tinh, cảm nhận sự sống động đang tuôn chảy bên trong, một sự sống không bị cưỡng ép, không bị bóp méo, mà thuần túy là chính nó.
“Huyền Vực này… tựa như một cơ thể đang bị bệnh.” Tần Mặc khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho mình hắn và hai người bạn đồng hành nghe thấy. “Mọi linh vật, mọi thực thể đều bị ép buộc phải vươn lên, phải ‘thăng tiên’ theo một cách định sẵn. Họ không hiểu, rằng mỗi vật đều có một ‘vật tính’ riêng, một ‘ý chí tồn tại’ độc đáo. Việc cưỡng ép chúng, không khác gì rút cạn sinh lực, bóp méo bản chất, để rồi cuối cùng, cả thế giới này sẽ cạn kiệt, sẽ khô héo.”
Hắn nhớ lại ánh mắt giằng xé của Tô Lam. Nàng không phải là kẻ ác, chỉ là một người bị nhốt trong lồng giáo điều quá lâu, đến mức không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Sự hoài nghi nàng vừa trải qua, tựa như một tia sáng yếu ớt le lói trong bóng tối của định kiến. Tần Mặc không hy vọng nàng sẽ thay đổi ngay lập tức, nhưng hắn biết, hạt giống đã được gieo. Rồi sẽ có ngày, nó nảy mầm, đâm chồi, và có thể sẽ làm rung chuyển cả Thanh Vân Tông, thậm chí cả Huyền Vực.
“Con đường của ta… không phải ‘tà đạo’, mà là ‘bản đạo’,” hắn lặp lại câu nói của mình, như một lời nhắc nhở cho chính mình và cho những người bạn đồng hành. “Mỗi vật đều có quyền được là chính nó, được sống đúng với ‘ý chí tồn tại’ nguyên thủy. Ta không thể thay đổi cả một thế giới, nhưng ta có thể giúp từng cá thể tìm lại bản chất của mình, không bị ép buộc phải ‘thăng tiên’ nếu đó không phải là nguyện vọng sâu thẳm nhất của chúng.”
Hắn nhìn lên bầu trời, những vệt nắng ban mai xuyên qua tán lá xanh mướt, tạo nên những đốm sáng lung linh trên nền đất rừng ẩm ướt. Không khí sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn hơi sương, mát lành và trong trẻo. Đây là một thế giới tươi đẹp, nhưng cũng đầy rẫy những bi kịch ẩn giấu sau vẻ ngoài phồn thịnh của giới tu luyện. Họ khai thác, họ vơ vét, họ ép buộc, nhân danh cái gọi là ‘thiên đạo’, mà không hề nhận ra rằng chính họ đang đẩy ‘thiên đạo’ vào bờ vực sụp đổ.
Tần Mặc không vội vã. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi lớn lao không thể đến trong một sớm một chiều. Hắn sẽ tiếp tục hành trình của mình, lắng nghe tiếng nói của vạn vật, giúp đỡ những linh hồn đang bị bóp méo, và gieo thêm những hạt giống hoài nghi vào tâm trí những kẻ vẫn còn mù quáng. Hắn không cần sức mạnh tu vi để đối đầu, hắn chỉ cần sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó.
Hắn khẽ vỗ vào cổ Hắc Phong, rồi quay sang Xích Viêm. “Đi thôi, hành trình còn dài.”
Hắc Phong gầm gừ đáp lại, bước chân vững chãi. Xích Viêm bay lên cao, như một đốm lửa nhỏ dẫn đường. Tần Mặc quay lưng rời khỏi Mộc Tinh, để nó lại trong sự an nhiên tự tại của chính mình, một minh chứng sống cho "bản đạo" mà hắn đang theo đuổi. Hắn bước đi, dáng vẻ không cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh của hắn khẽ bay trong làn gió sớm, hòa vào màu xanh thăm thẳm của rừng sâu. Trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào, càng làm nổi bật sự khác biệt của hắn giữa thế giới tu luyện đầy hào nhoáng.
Họ tiếp tục tiến sâu vào khu rừng nguyên sinh, bỏ lại phía sau những ồn ào và định kiến của thế giới tu luyện. Con đường phía trước còn dài, và Tần Mặc biết rằng, mỗi bước đi của hắn đều là một sự khẳng định cho con đường mà hắn tin tưởng, con đường của sự cân bằng và tôn trọng "ý chí tồn tại" của vạn vật.
***
Tần Mặc cùng Hắc Phong và Xích Viêm rời khỏi Thị Trấn Biên Thùy vào lúc bình minh vừa hé rạng. Thị trấn nhỏ này nằm nép mình dưới chân dãy núi hùng vĩ, là nơi giao thoa của những kẻ săn bắt, thương nhân và đôi khi là cả những tu sĩ vãng lai. Kiến trúc nơi đây thô sơ nhưng kiên cố, những ngôi nhà gỗ, tường đá san sát nhau, được bao bọc bởi một bức tường rào bảo vệ thô sơ chống lại thú dữ và đôi khi là cả đạo tặc từ rừng sâu.
Không khí sáng sớm mát mẻ, trong lành sau cơn mưa đêm qua. Mùi gỗ mục, da thú thuộc, khói bếp và mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống nơi biên thùy. Tiếng chó sủa vọng lại từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào từ những quán ăn sáng đã mở cửa, tiếng rao hàng của một vài thương nhân vội vã. Đâu đó, còn văng vẳng tiếng súng săn của những thợ săn vừa trở về từ rừng sâu. Bầu không khí bán hoang dã, mộc mạc, nhưng cũng tiềm ẩn sự nguy hiểm và căng thẳng, đặc biệt là đối với những người không có tu vi như Tần Mặc.
Hắn không dừng lại lâu ở thị trấn. Sau khi bổ sung một ít lương thực khô và nước uống, Tần Mặc dẫn Hắc Phong và Xích Viêm đi thẳng vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi những cây cổ thụ khổng lồ vươn mình sừng sững, che phủ cả bầu trời. Ánh sáng mặt trời chỉ còn là những tia yếu ớt, le lói xuyên qua tán lá dày đặc, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt.
Tần Mặc di chuyển nhẹ nhàng, bước chân không gây ra tiếng động đáng kể. Đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quan sát xung quanh, không phải để đề phòng nguy hiểm, mà để lắng nghe. Lắng nghe "ý chí tồn tại" của từng ngọn cỏ, từng viên đá, từng sinh vật nhỏ bé trong khu rừng. Hắn cảm nhận được sự sống mãnh liệt đang tuôn trào, nhưng cũng xen lẫn những nỗi lo âu, sợ hãi vô hình.
Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng không lời của rừng sâu. Đôi khi, tiếng chim kêu lạ lùng vang vọng từ những cành cây cao vút, rồi lại chìm vào im lặng. Tiếng lá cây xào xạc trong gió, tựa như những lời thì thầm bí ẩn. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục, hoa dại và lá cây tươi xộc vào khứu giác, một sự pha trộn của các mùi hương tự nhiên, đặc trưng của một khu rừng nguyên sinh.
Hắc Phong đi trước, cái mũi thính nhạy của nó không ngừng đánh hơi, đôi tai vểnh lên cảnh giác. Nó là một con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực. Thân hình mạnh mẽ, uy dũng của nó dễ dàng xuyên qua những bụi cây rậm rạp. Xích Viêm đậu trên vai Tần Mặc, ngọn lửa nhỏ của nó lúc ẩn lúc hiện, như một đốm sao di động giữa bóng tối của rừng.
"Ngươi cảm thấy gì, Xích Viêm?" Tần Mặc khẽ hỏi, giọng nói trầm lắng hòa vào tiếng rì rào của rừng.
Xích Viêm khẽ rung động, ngọn lửa nhỏ nhảy nhót. "Ta cảm thấy... rất nhiều sự sống! Nhưng cũng có... sự mệt mỏi, Tần Mặc. Như thể chúng đang cố gắng... chống lại một thứ gì đó." Giọng nói của Xích Viêm, dù nồng nhiệt và vui vẻ, nhưng giờ đây lại mang một chút suy tư hiếm thấy.
Tần Mặc gật đầu. Hắn cũng cảm nhận được điều đó. Sự mệt mỏi, sự kiệt quệ, tựa như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy những linh hồn vô tội của rừng sâu. Đây là dấu hiệu rõ ràng của sự mất cân bằng đang ngày càng lan rộng khắp Huyền Vực. Các tu sĩ, với khát vọng "thăng tiên" mãnh liệt, không ngừng khai thác tài nguyên thiên nhiên, hút cạn linh khí của vạn vật, biến chúng thành linh dược, linh tài, hoặc thậm chí là vật phẩm tu luyện. Họ không hề nghĩ đến hậu quả, không hề lắng nghe tiếng kêu than của chính thế giới mà họ đang sống.
Hắn nhớ lại lời của Bạch Lộc Tiên Tử trong ký ức của "Kỷ Nguyên Khai Sáng": *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”* Lời cảnh báo ấy giờ đây càng trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Mỗi một linh vật bị cưỡng ép "thăng cấp" là một vết rách trên tấm áo của Huyền Vực. Mỗi một nguồn linh khí bị vắt kiệt là một nhát dao đâm vào trái tim của thế giới.
Tần Mặc tiếp tục bước đi, tâm trí chìm đắm trong những suy nghĩ sâu sắc. Hắn không có tu vi, không có sức mạnh để chống lại hàng ngàn, hàng vạn tu sĩ trong Huyền Vực. Nhưng hắn có một thứ mà họ không có: khả năng lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật, và một trái tim đầy thấu cảm. Hắn tin rằng, sự thật và lòng đồng cảm sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất của mình. Con đường của hắn, dù cô độc, dù gian nan, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn phải tìm ra một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi "thăng tiên" vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là sự cưỡng ép tàn bạo.
***
Khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng yếu ớt, Tần Mặc bỗng cảm thấy một luồng ý chí yếu ớt đến cực điểm, tựa như một tiếng nức nở không thành lời, vang vọng từ sâu thẳm khu rừng. Nỗi đau ấy quá rõ ràng, quá chân thực, khiến hắn không khỏi dừng bước.
"Tần Mặc, có chuyện gì vậy?" Xích Viêm khẽ hỏi, ngọn lửa trên vai hắn rung động mạnh hơn, cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng chủ nhân.
Hắc Phong cũng dừng lại, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía trước, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như thể nó cũng cảm nhận được điều bất thường.
Tần Mặc không đáp lời, hắn nhắm mắt lại, tập trung lắng nghe. Tiếng khóc ấy không đến từ một sinh vật sống rõ ràng, mà đến từ một thực thể mang theo sự sống, nhưng đang dần cạn kiệt. Đó là một "ý chí tồn tại" đang bị bóp nghẹt, bị rút cạn, khao khát được yên bình, được trở về với bản chất nguyên thủy của mình.
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén nhìn về phía một khe núi nhỏ, nơi có tiếng nước chảy thoi thóp. "Có gì đó không ổn ở đó," hắn khẽ nói, rồi cẩn trọng bước đi, Hắc Phong và Xích Viêm theo sát.
Càng đến gần, tiếng nước chảy càng yếu ớt. Khi họ đến được khe núi, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt Tần Mặc. Đó là một con suối nhỏ, lẽ ra phải trong vắt và róc rách, nhưng giờ đây dòng nước đục ngầu, chảy lờ lững, và cạn kiệt đến mức chỉ còn là một vũng nước lớn. Hai bên bờ suối, những thảm rêu xanh tốt đã úa vàng, những bụi cây linh thảo quý hiếm cũng héo tàn, khô quắt.
Xung quanh con suối, có khoảng năm sáu tu sĩ đang bận rộn với các trận pháp. Họ không phải là những kẻ mạnh mẽ, nhưng cũng đủ sức để thao túng linh khí. Những trận pháp được bố trí tinh vi, hình thành một mạng lưới vô hình, không ngừng hút cạn linh khí từ con suối và những linh thảo còn sót lại. Mùi thảo dược bị vắt kiệt, mùi đất khô héo, mùi rêu úa tàn, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí nặng nề, u uất, đầy sự tuyệt vọng của tự nhiên.
Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắn "nghe" thấy rất rõ tiếng khóc thầm của con suối. Đó không phải là tiếng khóc của đau đớn thể xác, mà là tiếng khẩn cầu được yên bình, được trở về với bản chất của mình. Nó không muốn bị ép buộc "thăng cấp" thành dược liệu, không muốn bị biến thành một thứ gì đó khác với chính nó. Nó chỉ muốn chảy, muốn tưới mát cho đất đai, muốn nuôi dưỡng sự sống xung quanh, theo cách mà nó vốn dĩ phải làm.
"Mấy tên tu sĩ này... thật đáng ghét!" Xích Viêm phẫn nộ, ngọn lửa nhỏ trên vai Tần Mặc bùng lên cao hơn một chút, biểu lộ sự tức giận. "Chúng đang hút cạn sự sống của dòng suối!"
Hắc Phong cũng gầm gừ khe khẽ, sẵn sàng lao lên nếu Tần Mặc ra lệnh.
Tần Mặc đưa tay ra hiệu cho hai người bạn đồng hành giữ bình tĩnh. Hắn không muốn gây ra một cuộc xung đột không cần thiết. Mục tiêu của hắn là giúp đỡ con suối, không phải là chiến đấu với những tu sĩ mù quáng này.
Hắn lắng nghe những lời nói của nhóm tu sĩ.
"Nhanh lên! Khô Mộc Tuyền này linh khí tuy không dồi dào, nhưng lại cực kỳ tinh khiết, rất thích hợp để luyện chế Thanh Linh Đan!" một tu sĩ với bộ râu dài màu tro bụi nói, khuôn mặt đầy vẻ tham lam và phấn khích.
"Phải đó, chúng ta đã tìm kiếm nửa ngày mới thấy được một mạch suối còn sót lại. Nếu không nhanh tay, sợ rằng sẽ bị kẻ khác cướp mất!" một tu sĩ khác phụ họa, tay không ngừng truyền linh lực vào trận pháp.
"Vùng này linh khí ngày càng cạn kiệt. Chẳng bù cho mấy trăm năm trước, linh khí dồi dào, linh thảo mọc khắp nơi. Giờ thì... haizzz." Tu sĩ thứ ba thở dài, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ vơ vét, không chút hối tiếc hay suy ngẫm về nguyên nhân.
Tần Mặc khẽ lắc đầu. Họ không hề nhận ra rằng chính hành động của họ, và của vô số tu sĩ khác trên khắp Huyền Vực, đã dẫn đến sự cạn kiệt này. Họ chỉ thấy lợi ích trước mắt, mà không nhìn thấy bức tranh toàn cảnh của một thế giới đang dần bị hủy hoại.
"Ý chí tồn tại của con suối này... quá yếu ớt," Tần Mặc thầm nghĩ. "Nó không có khả năng chống cự, chỉ có thể cam chịu."
Nội tâm Tần Mặc giằng xé. Hắn có thể ra mặt, đối đầu với nhóm tu sĩ này, nhưng điều đó có thể dẫn đến một cuộc chiến không cần thiết. Hắn không có tu vi, và Hắc Phong, Xích Viêm dù mạnh mẽ, nhưng cũng không thể chống lại cả một tông môn lớn nếu Tần Mặc liên tục gây sự. Hơn nữa, Tần Mặc không muốn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Con đường của hắn là sự cảm hóa, là sự lựa chọn, là việc cho vạn vật quyền được là chính nó.
Hắn quyết định hành động một cách tinh tế hơn.
***
Ánh nắng chiều tà bắt đầu len lỏi qua tán cây, nhuộm vàng một góc rừng. Con suối cạn kiệt vẫn tiếp tục rên rỉ dưới những trận pháp hút cạn linh khí của nhóm tu sĩ. Mùi đất khô, rêu úa tàn và thảo dược bị vắt kiệt vẫn lảng vảng trong không khí, tạo nên một cảm giác nặng nề, u uất.
Tần Mặc nhẹ nhàng tiến đến bờ suối, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Nhóm tu sĩ vẫn đang mải mê với công việc của mình, không hề hay biết sự xuất hiện của hắn. Hắc Phong nằm xuống cách đó không xa, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quan sát. Xích Viêm thu mình lại thành một đốm lửa nhỏ trên vai Tần Mặc, im lặng quan sát.
Hắn quỳ xuống, đưa tay chạm vào dòng nước đục ngầu, thoi thóp. Sự mát lạnh của nước không làm dịu đi cảm giác đau đớn mà hắn "nghe" được từ con suối. Tiếng khẩn cầu được yên bình, được giải thoát, được trở về với bản chất nguyên thủy của nó, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại. Hắn không có linh lực, không thể trực tiếp phá hủy trận pháp. Nhưng hắn có thể làm một điều khác. Hắn truyền vào dòng nước một ý niệm an ủi, một sự thấu cảm sâu sắc. Hắn "nói" với con suối, bằng ngôn ngữ của "ý chí tồn tại", rằng nó không cô đơn, rằng nó có quyền được là chính nó, không cần phải trở thành bất cứ thứ gì mà kẻ khác mong muốn. Hắn gợi mở cho nó nhớ về bản chất của một dòng chảy, về sự tự do khi tuôn trào, về niềm vui khi tưới mát cho vạn vật.
Cùng lúc đó, Tần Mặc bắt đầu hóa giải các trận pháp của tu sĩ một cách tinh tế. Hắn không phá hủy chúng bằng sức mạnh, mà bằng cách "cảm hóa" chúng. Hắn lắng nghe "ý chí tồn tại" của từng phù văn, từng đường nét trận pháp. Những trận pháp này vốn được tạo ra để phục vụ một mục đích, nhưng khi mục đích đó đi ngược lại "ý chí tồn tại" của vạn vật, chúng cũng trở nên mất cân bằng. Tần Mặc truyền vào chúng ý niệm về sự cân bằng, về sự tự do. Hắn không phá hủy, mà là "tháo gỡ" từng nút thắt, từng liên kết năng lượng một cách nhẹ nhàng, khiến chúng dần dần mất đi tác dụng.
Những tu sĩ đang mải mê với trận pháp không hề hay biết. Họ vẫn tiếp tục truyền linh lực vào, nhưng lượng linh khí mà trận pháp hút được từ con suối ngày càng ít đi.
"Kỳ lạ, sao tự nhiên lại yếu đi thế này?" một tu sĩ càu nhàu, kiểm tra trận pháp.
"Chắc là do linh khí của Khô Mộc Tuyền này gần cạn rồi. Chúng ta phải nhanh lên!" một tu sĩ khác thúc giục.
Họ vẫn nghĩ là do suối cạn kiệt, chứ không hề ngờ rằng trận pháp của họ đang dần bị vô hiệu hóa từ bên trong, bởi một "phàm nhân" không có tu vi.
Dần dần, "ý chí tồn tại" của con suối bắt đầu hồi phục. Tiếng khóc thầm của nó dần biến mất, thay vào đó là một cảm giác bình yên, một sự nhẹ nhõm vô bờ. Dòng nước đục ngầu bắt đầu lắng xuống, dần dần trở nên trong hơn. Mùi đất khô héo bắt đầu nhường chỗ cho mùi trong lành của nước suối hồi sinh. Không khí nặng nề, u uất cũng dần tan biến, thay bằng sự tươi mát, trong trẻo.
Ngay lúc đó, một bóng dáng thanh thoát xuất hiện từ phía sâu trong rừng. Nàng bước đi nhẹ nhàng, tựa như một làn gió, không gây ra một tiếng động nào. Tần Mặc ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn bắt gặp một vẻ đẹp tinh khiết đến nao lòng.
Đó là một cô gái trẻ với dáng vẻ thanh thoát, có hai chiếc sừng hươu nhỏ màu trắng trên đầu, ẩn hiện trong mái tóc dài trắng như tuyết. Đôi mắt nàng trong veo, hiền từ, tựa như chứa đựng cả sự bao dung của núi rừng. Nàng mặc y phục màu trắng tinh khôi, hòa mình hoàn hảo vào khung cảnh rừng chiều. Đây chính là Bạch Lộc Tiên Tử, một linh vật cổ xưa, người đã ẩn cư hàng ngàn năm trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận.
Nàng đứng cách Tần Mặc một khoảng, đôi mắt hiền từ quan sát hắn. Không có vẻ bất ngờ hay đề phòng, chỉ có sự tò mò và một chút thấu hiểu. Nàng đã cảm nhận được sự thay đổi của dòng suối, và nàng cũng cảm nhận được "ý chí tồn tại" đặc biệt từ Tần Mặc.
Nhóm tu sĩ cuối cùng cũng nhận ra sự có mặt của Bạch Lộc Tiên Tử. Họ giật mình, vội vàng thu hồi trận pháp. Khuôn mặt của họ lộ rõ vẻ sợ hãi và kinh ngạc.
"Bạch Lộc Tiên Tử!" một tu sĩ lắp bắp. "Chúng ta... chúng ta không có ý mạo phạm..."
Bạch Lộc Tiên Tử không đáp lời họ. Nàng chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng qua một tia buồn bã. Rồi nàng quay sang Tần Mặc, bước đến gần hơn. Mỗi bước chân của nàng đều nhẹ nhàng, thanh thoát, tựa như không hề chạm đất.
"Vạn vật đều có khả năng tự chữa lành, nếu ta cho chúng sự yên bình," Bạch Lộc Tiên Tử cất tiếng, giọng nói của nàng dịu dàng như tiếng suối reo, nhưng lại mang một sức nặng của sự cổ kính và trí tuệ. Nàng nhìn Tần Mặc bằng đôi mắt trong veo, hiền từ. "Ngươi... đã làm điều đó."
Tần Mặc đứng dậy, đối mặt với nàng. Hắn không hề tỏ ra bất ngờ hay sợ hãi trước sự xuất hiện của một linh vật mạnh mẽ như vậy. Hắn chỉ gật đầu một cách bình thản.
"Chúng ta không có quyền ép buộc bất cứ thứ gì phải thay đổi bản chất của nó," Tần Mặc đáp lời, giọng hắn trầm ấm và kiên định. "Con suối này chỉ khao khát được chảy, được là chính nó. Việc ép buộc nó 'thăng cấp' thành dược liệu chỉ là hành động rút cạn sinh lực và bóp méo ý chí tồn tại của nó."
Bạch Lộc Tiên Tử lắng nghe, nụ cười nhẹ nở trên môi. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. "Ngươi không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự thấu cảm để chữa lành. Đây là một con đường... rất khác biệt." Nàng nhìn xuống dòng suối, giờ đây đã trong hơn rất nhiều, tiếng nước chảy cũng bắt đầu róc rách trở lại, yếu ớt nhưng đầy sinh lực. "Ta đã ẩn cư hàng ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu linh vật bị khai thác, bị bóp méo. Nhưng ta chưa từng thấy ai... có thể làm được như ngươi."
Nhóm tu sĩ kia, sau khi thu hồi trận pháp, vội vàng cúi mình chào Bạch Lộc Tiên Tử rồi lẳng lặng rút lui, không dám nán lại thêm một giây phút nào. Ánh mắt họ nhìn Tần Mặc đầy vẻ khó hiểu và sợ hãi. Họ không thể hiểu được "phàm nhân" này đã làm gì mà khiến trận pháp của họ mất tác dụng, và tại sao Bạch Lộc Tiên Tử lại nói chuyện với hắn một cách thân thiết đến vậy.
Bạch Lộc Tiên Tử quay lại nhìn Tần Mặc, đôi mắt trong veo ẩn chứa một vẻ suy tư. "Ngươi... từ đâu đến? Và vì sao ngươi lại đi trên con đường này?" Nàng hỏi, giọng nói đầy sự chân thành và tò mò.
Tần Mặc nhìn vào đôi mắt hiền từ của nàng, cảm nhận được sự tin cậy. Hắn biết, đây là một linh hồn thuần khiết, một người hiểu được giá trị của "ý chí tồn tại" và sự cân bằng của vạn vật.
"Ta đến từ Vô Tính Thành," Tần Mặc đáp, "nơi vạn vật không bị ép buộc phải 'thăng tiên'. Ta đi trên con đường này, vì ta nghe được tiếng khóc của vạn vật, tiếng kêu than của một thế giới đang mất cân bằng. Ta chỉ muốn giúp chúng tìm lại bản chất của mình, không bị ép buộc phải trở thành một thứ gì đó không phải là chúng."
Bạch Lộc Tiên Tử khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm tư. "Vô Tính Thành... ta đã nghe nói về nơi đó. Một nơi mà vạn vật được sống đúng với bản chất của mình. Có lẽ... đó mới là con đường đúng đắn cho Huyền Vực này." Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một nhánh cây khô héo bên bờ suối, và một luồng sinh khí nhẹ nhàng truyền qua, khiến nó xanh tươi trở lại trong chớp mắt. "Ngươi đã làm một việc ý nghĩa, Tần Mặc. Sự mất cân bằng của Huyền Vực ngày càng trở nên nghiêm trọng. Những dòng suối cạn kiệt, những cánh rừng khô héo, những linh vật bị bóp méo... tất cả đều là dấu hiệu."
Nàng nhìn thẳng vào Tần Mặc, đôi mắt ánh lên vẻ hy vọng. "Có lẽ, sự xuất hiện của ngươi không phải là ngẫu nhiên. Có lẽ, ngươi chính là người có thể tìm ra con đường để cứu lấy Huyền Vực này khỏi sự cạn kiệt, khỏi số phận của một thế giới mà 'vạn vật đều muốn thành tiên' theo một cách mù quáng."
Tần Mặc không đáp lời ngay. Hắn cảm nhận được sự chân thành và niềm tin của Bạch Lộc Tiên Tử. Hắn biết, mình đã tìm được một đồng minh tiềm năng, một người hiểu được triết lý của hắn. Con đường phía trước vẫn còn gian nan, nhưng hắn không còn đơn độc. Sự xuất hiện của Bạch Lộc Tiên Tử báo hiệu một sự thay đổi, một tia hy vọng mới cho Huyền Vực đang đứng trên bờ vực. Mối quan hệ giữa hắn và Bạch Lộc Tiên Tử có thể mở ra con đường cho Tần Mặc tiếp cận những bí mật cổ truyền về sự cân bằng của thế giới, những bí mật mà giới tu luyện đã lãng quên từ lâu.
Dưới ánh nắng chiều tà, dòng suối nhỏ giờ đây đã chảy róc rách trong trẻo hơn, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước mát lành, như một lời cảm ơn thầm lặng gửi đến Tần Mặc. Cuộc hành trình của hắn, một lần nữa, đã mang lại sự sống và sự yên bình cho một linh hồn đang quằn quại. Và cũng từ đó, một sợi dây liên kết mới đã được dệt nên, giữa một phàm nhân lắng nghe "ý chí tồn tại" và một tiên tử nhân ái bảo vệ sự cân bằng của vạn vật.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.