Vạn vật không lên tiên - Chương 191: Hồi Húc Thanh Vân: Nghi Ngờ Sâu Thẳm
Cơn gió sớm mai lướt qua những tán lá xanh um, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi hương của đất ẩm sau đêm dài. Tần Mặc khẽ vuốt ve Xích Viêm đang bập bùng yếu ớt trên tay, cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng kiên cường từ ý chí của nó. Thanh lửa nhỏ bé ấy, với lời thề "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!", đã trở thành một biểu tượng sống động cho con đường mà hắn đang theo đuổi. Hắn nhìn về phía đông, nơi Điểu Nhân đã chỉ dẫn, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong màn sương, hứa hẹn một khởi đầu mới, một sự thật mới đang chờ đợi được khám phá. Bên cạnh hắn, Tô Lam đứng đó, ánh mắt kiên định không chút dao động. Nàng đã chọn, và con đường phía trước, dù hiểm nguy đến mấy, cũng không còn khiến nàng chùn bước. Họ đã rời đi, để lại sau lưng Cổ Thành Linh Khê, một thực thể giờ đây đã "thức tỉnh", và những hệ lụy không thể tránh khỏi từ cuộc đối đầu với Thanh Vân Tông.
***
Cùng lúc ấy, tại Thanh Vân Tông, mây mù vẫn bao phủ triền núi, ôm lấy những điện thờ cổ kính. Từng tòa kiến trúc bằng đá cẩm thạch trắng sáng, mái ngói lưu ly xanh biếc, chạm khắc tinh xảo hình mây và rồng, vẫn sừng sững uy nghiêm như bao năm qua. Tiếng chuông từ Đại Điện Thanh Vân ngân nga trầm bổng, vọng khắp các khe núi, hòa cùng tiếng kiếm khí vút qua trong các bãi tập, nơi các đệ tử miệt mài luyện công. Tiếng kinh văn tụng niệm đều đều từ các tháp tu luyện, cùng tiếng gió rít qua khe núi mang hơi lạnh từ đỉnh cao, tạo nên một bản hòa tấu vừa trang nghiêm vừa thanh tịnh, hùng vĩ và tràn ngập linh khí. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thuốc thảo mộc từ Luyện Đan Phong, mùi ozone từ mây và đá, cùng hương hoa cỏ núi thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian tựa cõi tiên.
Tô Lam sải bước qua cánh cổng tông môn, thân ảnh mảnh mai nhưng ẩn chứa một sự kiên cường bất khuất. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời, nhưng giờ đây lại ẩn chứa một nỗi băn khoăn sâu thẳm. Bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, vẫn quen thuộc như ngày nào, nhưng cảm giác nó mang lại cho nàng đã hoàn toàn đổi khác. Nơi đây, nơi nàng từng coi là nhà, là niềm tự hào, giờ đây lại mang một vẻ xa lạ, lạnh lẽo đến khó tả. Mỗi tiếng chuông chùa, mỗi tiếng kiếm khí, mỗi lời kinh văn nàng nghe được, không còn là âm thanh của sự thanh tịnh hay sức mạnh, mà như những lời nhắc nhở về những giáo điều, những tín niệm mà giờ đây nàng thấy thật phiến diện, thậm chí là tàn nhẫn.
"Tô Lam sư tỷ đã về!" Một vài đệ tử cùng môn phái chào hỏi khi thấy nàng xuất hiện, ánh mắt lộ vẻ tò mò xen lẫn kính trọng. Tô Lam chỉ khẽ gật đầu đáp lại, giọng nàng vẫn thanh thoát nhưng mang một chút mệt mỏi khó che giấu. Nàng không dừng lại trò chuyện, bởi tâm trí nàng đang nặng trĩu. Hình ảnh Tần Mặc đứng giữa Cổ Thành Linh Khê, bảo vệ ý chí của nó, cùng nỗi đau của Xích Viêm khi bị ép buộc, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng. Thanh Vân Tông đã dạy nàng rằng tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ, là mục tiêu tối thượng của vạn vật. Nhưng Tần Mặc lại cho nàng thấy một con đường khác, một sự lựa chọn khác, nơi bản chất của mỗi thực thể được tôn trọng, được phép tồn tại theo cách riêng của nó, không cần phải "thăng cấp" hay "lên tiên" nếu đó không phải là ý chí tự nguyện của chúng.
Nàng đi qua những cây cầu đá uốn lượn, men theo những con đường mòn quanh co trên vách núi hiểm trở. Sương mù vẫn giăng mắc, che khuất tầm nhìn xa, nhưng không thể che khuất những suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng nàng. Nàng nhớ lại lời nói dối của mình, nhớ lại khoảnh khắc nàng đã gián tiếp giúp Tần Mặc thoát hiểm. Hành động đó, đối với một đệ tử Thanh Vân Tông, là sự phản bội. Nhưng đối với lương tâm nàng, đó lại là một sự giải thoát, một sự khẳng định cho con đường mới mà nàng vô thức đã bắt đầu bước đi. Nàng không hối hận. Điều nàng cảm thấy, là một sự phân ly rõ rệt với con đường tu luyện cũ, với những giáo điều đã ăn sâu vào nàng từ thuở ấu thơ. Nàng biết, những gì nàng đã làm sẽ không thể giấu diếm mãi. Một cuộc đối chất, một sự phán xét, đang chờ đợi nàng. Nhưng kỳ lạ thay, trong sự mệt mỏi và nặng trĩu ấy, nàng lại cảm thấy một sự thanh thản đến lạ. Có lẽ, việc lựa chọn đứng về phía bản chất, thay vì giáo điều, đã giải thoát nàng khỏi một gánh nặng vô hình.
Nàng trở về khu vực đệ tử của mình, nơi những tòa nhà nhỏ hơn, thanh đạm hơn nhưng vẫn mang nét kiến trúc đặc trưng của Thanh Vân Tông. Bước vào căn phòng quen thuộc, nàng buông thanh Vô Danh Kiếm khỏi hông, đặt nó nhẹ nhàng lên giá. Chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ. Nó là một phần của nàng, là biểu tượng của con đường kiếm đạo nàng đã theo đuổi. Nhưng liệu, kiếm đạo của nàng, có còn giống với kiếm đạo của tông môn? Hay nó cũng đã bắt đầu thay đổi, tìm kiếm một bản chất riêng, một ý nghĩa sâu xa hơn ngoài việc chỉ đơn thuần chém giết hay thăng tiên?
Nàng ngồi xuống, nhắm mắt lại, hít thở sâu. Không khí trong phòng vẫn mang mùi hương quen thuộc của gỗ đàn hương và linh khí, nhưng tâm trí nàng lại tràn ngập hình ảnh về Cổ Thành Linh Khê, về những bức tường đá sần sùi đang rung động, về những linh hồn cây cỏ đang gào thét. "Đây là nơi ta gọi là nhà, nhưng sao giờ đây ta lại cảm thấy xa lạ đến vậy?" Nàng tự hỏi, lời nói như một tiếng thở dài thoát ra từ đáy lòng. Sự thanh tịnh, hùng vĩ của tông môn giờ đây đối với nàng chỉ còn là một lớp vỏ bọc cho một sự cứng nhắc, một sự mù quáng mà nàng mới nhận ra. Nàng biết, mình không thể quay lại con đường cũ. Nàng đã nhìn thấy một chân lý khác, một sự thật khác. Và cái giá phải trả cho sự thật đó, nàng đã sẵn sàng đối mặt.
***
Chiều tối cùng ngày, không khí tại Tháp Mật Đàm càng trở nên lạnh lẽo và đặc quánh bởi sương mù dày đặc bao phủ. Tháp Mật Đàm là một tòa tháp đá đen sừng sững, không có cửa sổ, chỉ có những khe hẹp trên cao để ánh sáng yếu ớt lọt vào. Bên trong, không gian u ám, chỉ được thắp sáng bằng vài ngọn nến lập lòe, khiến bóng đổ dài, vặn vẹo trên tường đá. Mùi hương trầm lạnh lẽo hòa quyện với mùi đá cũ, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm đến ngột ngạt. Đây là nơi các trưởng lão tông môn thường tiến hành các cuộc họp kín, các buổi thẩm vấn quan trọng, hay những nghi thức linh thiêng.
Tô Lam đứng giữa căn phòng, đối diện với ba vị trưởng lão, ánh mắt nàng vẫn kiên định, không hề né tránh. Đứng đầu là Trần Trưởng Lão, một ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa màu xám tro. Ánh mắt ông ta sắc như dao, đầy quyền lực và sự nghi ngờ, như muốn xuyên thủng mọi lớp vỏ bọc. Hai vị trưởng lão còn lại, một người với gương mặt nghiêm nghị, một người mang vẻ mặt lạnh lùng, đều toát ra khí thế áp bức nặng nề. Xung quanh, vài đệ tử cốt cán cũng có mặt, trong đó có Lâm Phong, gương mặt hắn vừa lo lắng, vừa khó hiểu, thỉnh thoảng liếc nhìn Tô Lam.
Trần Trưởng Lão cất giọng trầm đục, vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sự uy hiếp vô hình. "Tô Lam, ngươi giải thích thế nào về việc để Tà Vật kia thoát khỏi tay? Nhiệm vụ truy bắt linh vật biến dị tại Cổ Thành Linh Khê đã thất bại thảm hại. Ngươi, với tư cách là người dẫn đầu, đã không tuân thủ quy tắc săn bắt của tông môn. Hơn nữa, theo lời Lâm Phong, ngươi đã có những hành động khó hiểu, thậm chí là bao che cho kẻ dị giáo đó."
Lâm Phong lập tức lên tiếng, giọng hắn có chút hoang mang nhưng đầy kiên quyết. Hắn là một thanh niên tuấn tú, khí chất hăng hái, mặc đồng phục tông môn, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm. "Sư tỷ... người đó thật sự rất nguy hiểm, hắn đã... đã khiến Cổ Thành Linh Khê nổi loạn! Hắn không những không có linh lực mà còn có thể khiến ý chí của một tòa thành cổ trở nên cuồng bạo, kháng cự lại chúng ta! Nếu không phải do hắn, chúng ta đã có thể thu phục được Cổ Thành Linh Khê, biến nó thành một linh vật hùng mạnh cho tông môn ta!" Lời nói của Lâm Phong như đổ thêm dầu vào lửa, sự trung thành mù quáng của hắn với tông môn khiến hắn không nhận ra được bản chất của vấn đề.
Tô Lam hít sâu một hơi, nàng cảm nhận được sự bất công và mù quáng trong lời lẽ của các trưởng lão và Lâm Phong. Trong thâm tâm, nàng muốn hét lên rằng "Hắn không phải tà vật... hắn chỉ đang bảo vệ bản chất của vạn vật!". Nàng muốn nói rằng Tần Mặc không hề khiến Cổ Thành nổi loạn, mà hắn chỉ "nghe" được tiếng nói của nó, tiếng nói đã bị kìm nén quá lâu, tiếng nói của sự kháng cự khi bị ép buộc phải "thăng tiên" theo ý muốn của kẻ khác. Nhưng nàng biết, những lời đó sẽ không được chấp nhận. Sẽ chỉ làm nàng rơi vào tình thế hiểm nghèo hơn.
Nàng ngẩng đầu, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão, giữ vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ. Giọng nàng thanh thoát nhưng kiên định. "Thưa Trưởng Lão, đệ tử xin nhận lỗi về sự thất bại của nhiệm vụ. Tuy nhiên, về việc 'Tà Vật' kia thoát hiểm, đệ tử đã cố gắng hết sức nhưng không thể ngăn cản. Hắn không phải là một phàm nhân đơn thuần. Hắn có một khả năng kỳ dị, có thể giao cảm với ý chí của vạn vật. Chính hắn đã kích hoạt một trận pháp cổ của Cổ Thành Linh Khê, trận pháp ấy đã bị chôn vùi hàng ngàn năm, tạo ra sự hỗn loạn lớn, khiến chúng ta không thể truy đuổi kịp thời. Trận pháp đó mạnh mẽ đến mức làm lu mờ cả linh khí của các sư huynh đệ, gây nhiễu loạn mọi phương vị, khiến chúng ta lạc hướng." Nàng khéo léo dùng từ "kích hoạt" thay vì "thức tỉnh", và "trận pháp cổ" để giải thích cho sự kháng cự của Cổ Thành, một lý do mà các trưởng lão có thể chấp nhận hơn là việc một phàm nhân lại có thể "thuyết phục" một tòa thành.
Trần Trưởng Lão chau mày, ánh mắt nghi ngờ quét qua Tô Lam. "Trận pháp cổ? Một phàm nhân lại có thể kích hoạt trận pháp cổ? Ngươi cho rằng ta sẽ tin lời ngươi?" Ông ta đặt tay lên bàn đá lạnh lẽo, tiếng gõ nhịp đều đều của ngón tay vọng lại như tiếng đập của thời gian. "Lâm Phong đã tường thuật rằng ngươi đã có những cử chỉ lạ lùng, thậm chí là cố ý dẫn đường sai lệch khi chúng ta truy đuổi. Ngươi còn nhớ lời thề gia nhập tông môn không, Tô Lam? Ngươi còn nhớ mục tiêu tối thượng của mỗi đệ tử Thanh Vân Tông là gì không? Là thăng tiên, là nâng tầm mọi vật lên cảnh giới cao nhất. Kẻ nào cản trở con đường đó, kẻ nào khuyến khích sự yếu đuối và trì trệ, kẻ đó chính là nghịch tặc!"
Lời của Trần Trưởng Lão như những mũi kiếm sắc lạnh đâm thẳng vào tâm can Tô Lam. Nàng cảm thấy sự cay đắng dâng lên. Cái gọi là "mục tiêu tối thượng", cái gọi là "nâng tầm vạn vật", giờ đây đối với nàng lại giống như sự cưỡng ép, sự tước đoạt bản chất. "Thưa Trưởng Lão," Nàng nói, giọng hơi run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Đệ tử tuyệt đối không phản bội tông môn. Đệ tử chỉ... hành động theo phán đoán tốt nhất của mình trong tình thế hỗn loạn. Về trận pháp, ta chỉ có thể suy đoán, nhưng sức mạnh của nó là có thật. Ngay cả Thiên Diệu Tôn Giả cũng đã phải rút lui, đó không phải là điều một phàm nhân bình thường có thể làm được." Nàng dùng tên Thiên Diệu Tôn Giả, vị lãnh đạo tối cao của tông môn, như một lời biện hộ cuối cùng, hy vọng sự vĩ đại của Tôn Giả sẽ làm lu mờ đi sự ngờ vực về Tần Mặc.
Trần Trưởng Lão im lặng một lát, ánh mắt vẫn không rời Tô Lam. Ông ta biết nàng là một đệ tử xuất sắc, có thiên phú cao. Nhưng sự kiện này đã gieo một hạt giống nghi ngờ trong lòng ông. "Tô Lam," cuối cùng ông ta nói, giọng bớt gay gắt nhưng vẫn đầy uy quyền. "Ngươi cần phải suy ngẫm lại về hành động của mình. Sự nghi ngờ này, nếu không được làm rõ, sẽ ảnh hưởng đến con đường tu luyện của ngươi. Ngươi hãy tạm thời đình chỉ mọi nhiệm vụ, ở lại tông môn tĩnh tu. Chúng ta sẽ điều tra thêm về 'Tà Vật' kia và cái gọi là 'trận pháp cổ' mà ngươi nhắc đến. Lâm Phong, ngươi hãy tiếp tục theo dõi sát sao mọi động tĩnh của hắn. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào của sự phản bội, đừng ngần ngại báo cáo."
Lâm Phong cúi đầu vâng lệnh, nhưng ánh mắt hắn vẫn liếc về phía Tô Lam, như muốn tìm kiếm một lời giải thích, một sự khẳng định rằng sư tỷ của hắn vẫn là Tô Lam mà hắn hằng ngưỡng mộ. Tô Lam không nói gì thêm, chỉ khẽ cúi đầu hành lễ rồi quay người rời đi. Bước chân nàng vẫn vững vàng, nhưng trong lòng nàng, một cơn bão đang gào thét. Lời chất vấn của Trần Trưởng Lão, ánh mắt nghi ngờ của Lâm Phong, không làm nàng lung lay niềm tin vào Tần Mặc, mà chỉ càng củng cố thêm sự rạn nứt trong niềm tin của nàng đối với con đường tu tiên cực đoan của Thanh Vân Tông. Nàng bước ra khỏi Tháp Mật Đàm, không khí lạnh lẽo bên ngoài như xoa dịu đi phần nào sự phẫn uất trong lòng. Sương mù vẫn giăng mắc, che khuất những vì sao, giống như chân lý đang bị che lấp bởi những giáo điều cổ hủ.
***
Đêm khuya, Thanh Vân Tông chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít qua khe núi và tiếng côn trùng rỉ rả trong vườn cây. Tô Lam không thể chợp mắt. Cuộc thẩm vấn căng thẳng đã để lại trong lòng nàng một sự trống rỗng và một nỗi băn khoăn không nguôi. Nàng tìm đến Tàng Kinh Các, một tòa tháp đá cao, nhiều tầng, sừng sững giữa không gian bao la. Bên trong, những giá sách gỗ lim đen cao vút, được bảo vệ bằng trận pháp cổ xưa, chứa đựng vô số điển tịch, bí kíp, và những ghi chép lịch sử của tông môn. Mùi giấy cũ, mực, gỗ, hòa cùng hương trầm nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, trang nghiêm, đầy tri thức và linh khí dồi dào.
Nàng bước đi nhẹ nhàng trên sàn gỗ, tiếng bước chân khẽ khàng vang vọng trong không gian yên ắng. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu cổ kính chỉ đủ soi rọi một phần nhỏ của các giá sách, để lại phần lớn không gian chìm trong bóng tối huyền hoặc. Nàng tìm đến một góc quen thuộc, nơi chứa những điển tịch cổ xưa nhất, những ghi chép về nguồn gốc của Huyền Vực, về các đạo lý tu hành và những lời tiên tri bị lãng quên. Nàng lật từng trang sách cũ kỹ, cảm nhận sự thô ráp của giấy, sự lạnh lẽo của thời gian đã in hằn trên từng con chữ.
Nàng đọc lại những lời dạy về con đường thăng tiên, về việc "khai linh" và "thuần hóa" vạn vật. Những câu từ ấy, từng là kim chỉ nam cho cuộc đời nàng, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng như một lời dối trá, một sự cưỡng ép. "Vạn vật đều có linh hồn và ý chí, từ con người, thần thú cho đến binh khí, thành trì, thậm chí là ký ức và cảm xúc. Nơi đây, tu hành không chỉ dừng lại ở linh lực mà còn đi sâu vào việc tu luyện 'vật tính' – bản chất tồn tại cốt lõi của mỗi thực thể." Những lời này, nàng đã thuộc lòng từ thuở nhỏ. Nhưng liệu, việc ép buộc vạn vật "tu luyện đến cực hạn" để "thăng tiên", có phải là đang tôn trọng "vật tính" của chúng, hay đang chà đạp lên nó?
Nàng nhớ lại hình ảnh Tần Mặc đứng giữa Cổ Thành Linh Khê, không dùng sức mạnh, mà dùng sự thấu hiểu để "nghe" được ý chí của thành. Hắn không "khai linh" hay "thuần hóa", mà hắn "đánh thức" bản chất vốn có của nó, cho phép nó tự do kháng cự. Nàng nhớ lại ánh mắt đau đớn của Xích Viêm khi bị ép buộc, và lời nói của nó "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!". Những hình ảnh ấy, những cảm xúc ấy, đã trở thành một vết khắc sâu trong tâm hồn nàng, đối lập hoàn toàn với những gì nàng đã được dạy.
"Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo thất lạc từ xa xưa, mà nàng chỉ coi là một câu nói mang tính răn đe, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng như một chân lý nghiệt ngã. "Lời cảnh báo đó... có lẽ nào là thật?" Nàng tự hỏi, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan sự tĩnh mịch của Tàng Kinh Các. "Tất cả những gì ta được dạy, liệu có phải là sai lầm?"
Tô Lam lật đến một trang sách cổ, nơi có ghi chép về các linh vật bị biến dị, về những ý chí hùng mạnh đã từng tồn tại nhưng rồi biến mất. Nàng đọc về những nỗ lực "khai hóa" chúng, biến chúng thành những công cụ phục vụ cho con đường thăng tiên của nhân loại. Nhưng kết cục của những nỗ lực ấy, lại thường là sự hủy diệt, sự biến mất hoàn toàn của những ý chí đó. "Nếu mọi vật đều phải 'thăng cấp' theo ý muốn của chúng ta, vậy bản chất của chúng còn lại là gì? Liệu con đường này có thực sự dẫn đến 'tiên giới' hay chỉ là sự hủy diệt?"
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù bao phủ, che lấp vầng trăng. Ánh sáng của trăng chỉ lờ mờ xuyên qua lớp sương, không đủ sức xua tan bóng tối. Nàng nắm chặt thanh Vô Danh Kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo từ kim loại, cũng như sự lạnh lẽo trong lòng. Thanh kiếm này, được rèn từ một loại quặng quý hiếm, mang trong mình ý chí sắc bén của sự phá vỡ, của sự xuyên thủng. Liệu ý chí của nó có phải là để "chém" theo một mục đích cao cả, hay chỉ đơn thuần là để "chém" theo bản năng của một vũ khí? Nàng tự hỏi, liệu nàng có đang ép buộc chính thanh kiếm của mình đi theo một con đường mà nó không mong muốn?
Sự hoài nghi của Tô Lam đã được gieo mầm sâu sắc. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không còn là con đường bằng phẳng của một đệ tử Thanh Vân Tông nữa. Sẽ có những lựa chọn khó khăn, những hy sinh lớn lao. Nhưng khi nàng nghĩ đến Tần Mặc, đến sự bình yên trong ánh mắt hắn khi hắn lắng nghe vạn vật, đến sự kiên định của hắn khi đối mặt với cả thiên hạ tu sĩ, nàng lại cảm thấy một tia hy vọng le lói. Có lẽ, có một con đường thứ ba, một con đường không cần phải lên tiên, mà vẫn giữ được sự cân bằng và bản chất của vạn vật. Nàng sẽ tìm kiếm con đường đó, dù phải đánh đổi mọi thứ.
***
Trong khi Tô Lam đang vật lộn với những nghi ngờ và sự thức tỉnh đau đớn trong tâm hồn, Tần Mặc và Xích Viêm đã ở rất xa Thanh Vân Tông. Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ đã bắt đầu xua tan màn sương đêm, trải vàng trên con đường cổ đạo thương gia. Đường đất hoặc đá dăm, hằn lên dấu vết của những chuyến xe ngựa và những bước chân lữ hành. Dọc hai bên đường, những cây cổ thụ vươn mình sừng sững, tán lá xanh um như che chở cho con đường dài. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim hót líu lo, và đôi khi là tiếng bánh xe lạch cạch từ xa vọng lại, tạo nên một bức tranh yên bình, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng và áp bức tại Thanh Vân Tông.
Tần Mặc bước đi trầm ổn, mỗi bước chân đều vững vàng, không vội vã. Hắn khoác trên mình bộ trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, gọn gàng nhưng không gò bó. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi bụi đất và cây cỏ dại trên đường, mùi của sự sống thuần túy, không vướng bận.
Xích Viêm bập bùng trên vai hắn, đôi khi nhảy nhót như một tinh linh lửa nhỏ bé, đôi khi lại tĩnh lặng, cuộn mình như một ngọn đèn lồng ấm áp. Tần Mặc khẽ vuốt ve nó, cảm nhận được ý chí của Xích Viêm – một ý chí tuy còn yếu ớt sau những gì đã trải qua, nhưng lại tràn đầy sức sống, không hề muốn bị gò bó hay định hình bởi bất kỳ quy tắc nào. "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!" Lời nói ấy, dù chỉ là một ý niệm truyền qua tâm trí hắn, lại khắc sâu vào lòng hắn. Đó là lời khẳng định cho quyền được là chính mình, là tiếng nói của một "vật tính" không cam chịu khuất phục.
"Vạn vật đều có ý chí của riêng mình..." Tần Mặc thầm nhủ trong lòng, ánh mắt hắn dõi về phía những ngọn núi xa xăm ẩn hiện trong sương sớm, nơi Điểu Nhân đã chỉ đường. "...Sự 'thăng cấp' mà các tu sĩ theo đuổi, liệu có phải là cưỡng ép bản chất của chúng?" Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn, nhưng hắn không tìm kiếm câu trả lời ngay lập tức. Hắn biết, con đường phía trước sẽ hé lộ nhiều điều.
Hắn nhớ lại lời Điểu Nhân, về "bầu trời đang khóc, đất đang than thở", về "những tảng đá cổ đang cựa mình" và "những linh hồn lang thang đang tìm lối về". Những lời đó không phải là lời tiên tri mơ hồ, mà là những tín hiệu từ chính ý chí của Huyền Vực, về sự mất cân bằng đang ngày càng trầm trọng. Thanh Vân Tông, và có lẽ là cả các tông môn khác, sẽ không dễ dàng bỏ qua sự kiện Cổ Thành Linh Khê. Họ sẽ có những hành động mạnh mẽ hơn để truy lùng hắn, đồng thời tìm cách "thanh tẩy" những "tà vật" đã bị hắn "kích hoạt". Nhưng Tần Mặc không sợ hãi. Hắn không chiến đấu bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm.
Hắn quay sang Xích Viêm, ngón tay khẽ chạm vào ngọn lửa nhỏ. "Chúng ta sẽ tìm ra con đường đúng đắn, Xích Viêm. Một con đường không phải ép buộc, mà là tôn trọng." Ngọn lửa trên vai hắn khẽ bập bùng rực rỡ hơn một chút, như một lời đáp lại. Nó không nói thành lời, nhưng ý chí của nó truyền đến Tần Mặc một cảm giác ấm áp, một sự tin tưởng tuyệt đối.
Tần Mặc ngẩng đầu nhìn về phía chân trời. Nắng đã lên cao hơn, xua tan gần hết sương mù, lộ ra những dãy núi hùng vĩ với màu xanh thẫm của cây cối. Hắn biết, hành trình này sẽ dẫn hắn đến những ý chí cổ xưa, những bí ẩn sâu thẳm của Huyền Vực, và có thể là cả những thế lực mạnh mẽ đằng sau sự mất cân bằng này. Hắn sẽ phải đối mặt với những Thạch Trụ im lìm hàng ngàn năm, hay những Lục Vô Trần lang thang không mục đích. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Xích Viêm, có Tô Lam, và quan trọng hơn cả, hắn có ý chí của vạn vật đang dần thức tỉnh, đang tìm kiếm tiếng nói của chính mình. Con đường phía trước là một lời hứa hẹn về sự thật, về sự cân bằng, và về một thế giới nơi vạn vật được quyền là chính nó, không cần phải "lên tiên" nếu đó không phải là nguyện vọng sâu thẳm nhất của chúng.
Tần Mặc tiếp tục bước đi, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi những ngọn núi xa xăm đang chờ đợi, nơi những ý chí cổ xưa đang cựa mình, chuẩn bị thức tỉnh hoàn toàn. Chuyến hành trình của hắn, để tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực, chỉ mới bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.