Vạn vật không lên tiên - Chương 177: Tiếng Gầm Từ Lòng Đất: Ý Chí Của Nguyên Thạch Tinh
Ánh tà dương cuối ngày rọi nghiêng qua cửa sổ, chiếu lên gương mặt nghiêm nghị của vị trưởng lão và vẻ mặt đầy băn khoăn của Tô Lam. Nàng đã thay lại bộ y phục tu sĩ tinh xảo, mái tóc được buộc cao gọn gàng, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự trăn trở. Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ như sương tuyết, dáng vẻ uy nghi, khoác trên mình đạo bào lụa đen tuyền, khoanh tay sau lưng. Ánh mắt ông sắc sảo, đầy quyền lực, như có thể nhìn thấu mọi tâm tư. Ông lắng nghe Tô Lam trình bày về những lời đồn nàng đã nghe được ở Quán Trọ Lạc Dương, về "kẻ quái dị" khiến vạn vật từ chối thăng tiên, về Hoàng Lang và Hắc Phong Sơn Quân.
"Kính bạch Trưởng Lão," Tô Lam lên tiếng, giọng nàng thanh thoát nhưng vẫn ẩn chứa sự lo lắng, "con đã nghe được những lời đồn về một kẻ... một kẻ có thể khiến linh vật từ chối thăng tiên, thậm chí cả binh khí cũng không muốn hóa thần. Con đường thăng tiên bị đảo lộn. Liệu đây có phải là tà đạo hay một mối đe dọa mới đối với Huyền Vực không ạ?"
Trần Trưởng Lão im lặng một lúc, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Tô Lam, như đang cân nhắc từng lời nàng nói. Rồi ông khẽ hừ lạnh một tiếng, tiếng hừ mang theo sự khinh thường sâu sắc.
"Hừ! Đó chẳng qua là những lời đồn nhảm của phàm nhân, hoặc là tà thuật của kẻ ngoại đạo. Con đừng để những lời vô căn cứ ấy làm vẩn đục đạo tâm." Giọng ông trầm và đầy uy quyền, vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch, tựa như phán quyết cuối cùng. "Con đường thăng tiên là Thiên Đạo đã định, là chân lý duy nhất! Vạn vật truy cầu thăng hóa, đó là bản năng, là quy luật của trời đất. Kẻ nào đi ngược lại, chính là nghịch thiên, sớm muộn cũng sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt. Chúng ta không cần phải bận tâm đến những kẻ điên rồ như vậy."
Trần Trưởng Lão quay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù đang cuồn cuộn bao phủ. Bóng lưng ông cao lớn, uy nghiêm, toát lên vẻ kiêu ngạo và tự mãn về sự đúng đắn của tông môn, của con đường "thăng tiên" mà ông và bao thế hệ đã theo đuổi. "Kẻ yếu không có quyền tồn tại, và những kẻ không biết nắm bắt cơ duyên thăng hóa cũng vậy. Chuyện chúng bị biến dị, hay mất đi bản tính, chỉ là do căn cơ kém cỏi, không thể chịu đựng được Thiên Đạo mà thôi. Đó không phải là lỗi của việc 'khai linh', mà là bản thân chúng không xứng đáng."
Tô Lam cúi đầu lắng nghe, nhưng trong lòng nàng, những làn sóng nghi ngờ không những không tan biến mà còn cuộn trào mạnh mẽ hơn. "Nhưng những gì con chứng kiến từ Tần Mặc... và những lời hắn nói... không giống như tà đạo chút nào." Nàng thầm nhủ trong tâm trí, không dám thốt ra thành lời. "Hắn nói về sự lựa chọn, về việc giữ gìn bản nguyên. Liệu tông môn có thực sự hiểu được mọi chân lý?"
Nàng ngước mắt nhìn bóng lưng vững chãi của Trần Trưởng Lão, rồi khẽ liếc xuống thanh kiếm cổ bên hông mình. Cái lạnh của chuôi kiếm chạm vào ngón tay, như một lời nhắc nhở về sự hiện hữu của nó, về "ý chí tồn tại" tiềm ẩn mà có lẽ ngay cả bản thân nó cũng chưa từng được hỏi. Trần Trưởng Lão với sự cứng nhắc của mình, đã bỏ qua tất cả những gì không phù hợp với giáo điều. Ông không tin vào một sự lựa chọn khác, một con đường khác ngoài "thăng tiên".
Sự kiên định của ông, sự khinh thường của ông đối với những lời đồn, chỉ càng làm Tô Lam thêm phần bối rối. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc khó tả, một khao khát muốn tự mình tìm hiểu, tự mình xác minh. Lời phán quyết của Trần Trưởng Lão, dù đầy quyền uy, lại không thể xoa dịu được những băn khoăn trong tâm khảm nàng. Trái lại, nó như một lời thách thức, đẩy nàng xa hơn khỏi con đường đã định sẵn của tông môn, và gần hơn với một chân lý đang bị lãng quên.
Tô Lam đứng đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của trưởng lão, rồi khẽ liếc xuống thanh kiếm cổ bên hông, cảm thấy một sự thôi thúc khó tả. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không còn rõ ràng như trước nữa. Những gì nàng đã nghe, đã thấy, và những gì nàng đang cảm nhận, đã khiến nàng không thể tiếp tục tin tưởng một cách mù quáng. Một cuộc hành trình mới, không phải để tìm kiếm sự thăng tiên cho bản thân, mà là để tìm kiếm chân lý cho vạn vật, đang chờ đợi nàng ở phía trước.
***
Tần Mặc, trong bộ y phục vải thô đơn giản, vững bước trên con đường gập ghềnh dẫn vào Lò Rèn Cự Lực. Ánh mắt hắn trầm tư, sâu thẳm như hồ thu, quét nhìn những ngọn núi đá trơ trọi xung quanh, nơi ẩn chứa vô vàn khoáng vật quý hiếm. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền như màn đêm, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, sải bước uy dũng bên cạnh, mỗi bước chân đều mang theo sự thận trọng và cảnh giác. Không khí nơi đây mang một vẻ thô ráp, nguyên sơ, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một nguồn năng lượng hỗn loạn, giằng xé mà chỉ Tần Mặc mới có thể cảm nhận rõ ràng.
Từ khi rời khỏi Linh Thú Sơn Mạch, nỗi ám ảnh về Hoàng Lang và Hắc Phong Sơn Quân vẫn day dứt trong tâm trí hắn. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của sự cưỡng ép "khai linh", quá nhiều "vật tính" bị bóp méo, tàn phá. Quyết tâm tìm kiếm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, một con đường mà "thăng tiên" không phải là mục đích duy nhất, càng trở nên sắt đá hơn trong lòng hắn.
Tiếng động càng gần, càng trở nên đinh tai nhức óc. Lò Rèn Cự Lực hiện ra trước mắt hắn, một công trình kiến trúc đồ sộ, được xây dựng từ những khối đá tảng khổng lồ, sừng sững như một pháo đài thép. Mái nhà cao vút, với hàng chục ống khói đen sì vươn lên trời, không ngừng nhả ra những cột khói dày đặc, nhuộm đen cả một vùng trời xanh ngắt. Từ bên trong, những tiếng búa đập thép vang vọng không ngừng, hòa lẫn với tiếng lửa cháy bùng bùng như mãnh thú gầm gừ, tiếng than nổ lép bép bắn ra những đốm lửa nhỏ. Mùi sắt nung đặc trưng, mùi than cháy khét lẹt, và cả mùi mồ hôi mặn chát của những người thợ rèn, quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí nóng bức, ngột ngạt nhưng cũng đầy sức sống và sự cuồng nhiệt.
Tần Mặc không khỏi rùng mình. Không phải vì nhiệt độ hay tiếng ồn, mà vì "ý chí tồn tại" đang gào thét bên trong. Đó là một ý chí mạnh mẽ, cổ xưa, nhưng đang bị dày vò, bóp nghẹt. Hắc Phong cũng cảm nhận được điều đó. Con sói khổng lồ hạ thấp thân mình, gầm gừ khe khẽ trong cổ họng, đôi tai vểnh lên cảnh giác, đôi mắt đỏ rực quét nhìn xung quanh, như thể đang tìm kiếm nguồn gốc của sự đau khổ ấy.
Bước vào bên trong, cảnh tượng càng trở nên choáng ngợp. Hàng chục lò nung đỏ rực xếp thành hàng dài, nhả ra những luồng khí nóng bỏng, khiến không khí trong xưởng rèn như muốn bốc cháy. Những người thợ rèn mình trần, mồ hôi nhễ nhại, cơ bắp cuồn cuộn, đang dùng những cây búa tạ khổng lồ đập vào những khối kim loại đang đỏ rực trên bệ rèn. Mỗi nhát búa giáng xuống đều tạo ra những tia lửa tóe ra, rực sáng cả một góc xưởng.
Nhưng tâm điểm của sự chú ý lại là một khối quặng khổng lồ nằm ở trung tâm xưởng. Đó là một Nguyên Thạch Tinh, lấp lánh những sắc màu kỳ ảo như chứa đựng tinh hoa của đất trời, nhưng đang rung chuyển dữ dội, không ngừng phát ra những tiếng "gầm gừ" trầm đục, như một sinh vật sống đang đau đớn tột cùng. Những luồng năng lượng hỗn loạn, khi lạnh lẽo như băng giá, khi nóng bỏng như dung nham, không ngừng tuôn trào ra từ khối quặng, khiến không khí xung quanh nó trở nên vô cùng bất ổn.
Một nhóm thợ rèn, có vẻ là những người có địa vị cao hơn, đang vây quanh Nguyên Thạch Tinh, cố gắng dùng đủ mọi biện pháp để chế ngự nó. Họ liên tục đổ những loại linh dịch đặc biệt lên bề mặt quặng, dùng những sợi xích linh lực lớn để cố định nó, và thậm chí có người còn đang dùng búa tạ lớn đập thẳng vào nó, hy vọng có thể khuất phục "vật tính" của nó.
"Mau giữ chặt nó! Đừng để Nguyên Thạch Tinh phản phệ! Thần binh sắp thành hình rồi!" Một giọng nói gắt gỏng vang lên, đầy vẻ sốt ruột và tham lam. Đó là Thợ Rèn Lão Đại, một lão già với bộ râu tóc cháy xém, khuôn mặt lem luốc tro bụi nhưng đôi mắt lại sáng rực lên vẻ tham vọng. Y vung vẩy cây búa sắt lớn trong tay, liên tục chỉ đạo các thợ rèn khác. "Lực lượng khai linh phải tăng cường! Ta cảm nhận được nó sắp khuất phục rồi! Một khối thần binh tuyệt thế sắp ra đời dưới tay chúng ta!"
Tần Mặc đứng lặng, quan sát. Hắn có thể nghe thấy rõ ràng "ý chí tồn tại" của Nguyên Thạch Tinh đang gào thét trong tâm trí mình. Nó không muốn thăng hoa, không muốn biến thành thần binh. Nó chỉ muốn được yên bình, muốn giữ lại bản chất nguyên thủy của một khối quặng, được nằm im lìm trong lòng đất, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt một cách tự nhiên. Sự cưỡng ép này, đối với nó, là một sự tra tấn tàn bạo, một sự xúc phạm đến tận cùng bản nguyên.
"Ý chí này... không phải là muốn thăng hoa, mà là muốn được yên bình. Sự cưỡng ép này quá tàn bạo," Tần Mặc khẽ lẩm bẩm, giọng nói chìm nghỉm trong tiếng ồn ào của lò rèn, nhưng lại rõ ràng như sấm sét trong tâm trí hắn. Hắc Phong nghe thấy chủ nhân, liền cọ đầu vào chân hắn, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự phẫn nộ. "Gừ..." Một tiếng gầm gừ nặng nề thoát ra từ cổ họng con sói, thể hiện sự đồng cảm với nỗi đau của Nguyên Thạch Tinh.
Tần Mặc siết chặt nắm tay. Hắn không thể đứng nhìn. Hắn đã thề sẽ không để bi kịch của Hoàng Lang lặp lại. Hắn sẽ không để một "ý chí tồn tại" nào khác bị bóp méo đến mức không thể cứu vãn. Những người thợ rèn này, họ mù quáng vì tham vọng, vì khát vọng tạo ra "thần binh", mà quên mất rằng ngay cả một khối quặng vô tri cũng có quyền được là chính nó.
Hắn nhìn khối Nguyên Thạch Tinh đang run rẩy, những tia năng lượng hỗn loạn bắn ra càng lúc càng mạnh, như những lời than khóc cuối cùng trước khi bị khuất phục. Một quyết định nhanh chóng được đưa ra trong tâm trí Tần Mặc. Hắn phải can thiệp.
***
Sự phản kháng của Nguyên Thạch Tinh càng lúc càng dữ dội. Khối quặng khổng lồ rung chuyển không ngừng, không còn là những tiếng gầm gừ trầm đục mà đã biến thành những tiếng rít lên chói tai, xuyên thấu không khí nóng bức của lò rèn. Những luồng năng lượng hỗn loạn tuôn trào ra từ nó đã không còn là những tia sáng lung linh vô hại, mà biến thành những dòng khí mạnh mẽ, khi thì lạnh lẽo buốt xương, khi thì nóng bỏng như dung nham, cuộn trào và va đập vào các vách tường đá, tạo ra những vết nứt rạn.
"Aaaarrrggghhh!"
Một tiếng kêu đau đớn vang lên. Một thợ rèn đang cố gắng dùng xích linh lực để cố định khối quặng đã bị một luồng khí lạnh lẽo đột ngột bắn trúng, khiến y ngã vật xuống đất, toàn thân co quắp vì lạnh, lớp da nhanh chóng đóng băng. Tiếp theo, một thợ rèn khác bị luồng khí nóng bỏng thổi qua, y phục cháy xém, da thịt bỏng rát. Khối Nguyên Thạch Tinh dường như đang dốc toàn bộ sức lực cuối cùng để phản kháng, không muốn bị khuất phục. Năng lượng quá mạnh, quá hỗn loạn, nó đe dọa phá hủy cả khu vực lò rèn, biến nơi đây thành một đống đổ nát.
Thợ Rèn Lão Đại, ban đầu còn hăm hở chỉ đạo, giờ đây cũng tái mặt. Y lùi lại vài bước, cây búa trong tay run rẩy. "Mau... mau củng cố kết giới! Đừng để nó thoát ra!" Y hét lên, giọng nói xen lẫn sự hoảng sợ. "Cái thứ chết tiệt này... sao lại mạnh đến vậy!"
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tần Mặc không chút do dự. Hắn biết nếu cứ để tình trạng này tiếp diễn, Nguyên Thạch Tinh sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, và có thể kéo theo cả sinh mạng của những người thợ rèn xung quanh. Hắn sải bước về phía khối quặng đang nổi giận, thân hình không quá cao lớn nhưng lại toát lên một vẻ kiên định đến lạ thường. Hắc Phong gầm gừ theo sau, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân.
"Dừng lại! Các ngươi đang làm nó đau đớn!" Tần Mặc lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ, xuyên qua tiếng gầm rít của Nguyên Thạch Tinh và tiếng la hét của các thợ rèn. Y không dùng linh lực, không dùng thần thông, chỉ đơn thuần là một lời nói, nhưng lại khiến Thợ Rèn Lão Đại và những người khác ngỡ ngàng quay lại nhìn.
Thợ Rèn Lão Đại định thần, nhìn Tần Mặc với vẻ mặt khó chịu. "Kẻ nào! Dám phá rối việc khai linh của Lò Rèn Cự Lực ta!" Nhưng y chưa kịp nói hết câu, Tần Mặc đã tiến đến gần Nguyên Thạch Tinh.
Hắn nhẹ nhàng đưa bàn tay phải ra, chạm nhẹ vào bề mặt khối quặng đang rung chuyển dữ dội. Ngay lập tức, một luồng năng lượng kỳ lạ tỏa ra từ Tần Mặc. Đó không phải là linh lực hùng hậu, cũng không phải là thần thông bá đạo, mà là một thứ sức mạnh tinh tế, ấm áp, mang theo sự thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc. Năng lực dị thường của hắn – khả năng nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật – giờ đây không chỉ là sự lắng nghe, mà còn là sự giao tiếp, là sự trấn an.
Khi bàn tay Tần Mặc chạm vào Nguyên Thạch Tinh, một dòng "ý chí" mạnh mẽ, đau đớn và phẫn nộ ập thẳng vào tâm trí hắn. "Buông... tha... cho ta... Ta chỉ muốn... là ta!" Tiếng gào thét của Nguyên Thạch Tinh vang vọng trong đầu Tần Mặc, không phải bằng ngôn ngữ mà bằng cảm xúc, bằng khao khát cháy bỏng. Nó muốn thoát khỏi sự cưỡng ép này, muốn trở về với bản nguyên của chính mình, không bị biến đổi, không bị gò ép thành một thứ mà nó không mong muốn.
Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn tâm toàn ý lắng nghe. Hắn không cố gắng áp đặt ý chí của mình lên Nguyên Thạch Tinh, mà chỉ đơn thuần là thấu hiểu, và sau đó, khuếch đại "ý chí bản nguyên" của nó. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng sâu sắc của khối quặng khi phải chống lại một lực lượng quá lớn. Hắn truyền vào đó một luồng ý niệm về sự tự do, về quyền được tồn tại nguyên vẹn, về sự bình yên.
Dưới sự tác động của Tần Mặc, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Khối Nguyên Thạch Tinh, đang điên cuồng phản kháng, dần dần dịu lại. Những tiếng rít chói tai nhỏ dần, rồi biến mất. Những luồng năng lượng hỗn loạn cuộn trào cũng dần được thu lại, không còn bắn ra một cách mất kiểm soát. Các vết nứt trên tường đá ngừng lan rộng. Thân hình khổng lồ của nó ngừng rung chuyển dữ dội, chỉ còn lại một sự rung động rất khẽ, như hơi thở của một sinh linh vừa thoát khỏi cơn ác mộng.
Cả lò rèn chìm vào một sự im lặng chết chóc. Tiếng búa đập, tiếng lửa cháy, tiếng than nổ... tất cả đều dường như ngừng lại. Các thợ rèn đứng chết trân, há hốc mồm kinh ngạc nhìn cảnh tượng phi thường trước mắt. Khối Nguyên Thạch Tinh, thứ mà họ vừa phải vất vả lắm mới có thể kiểm soát, giờ đây lại bình yên đến lạ lùng dưới bàn tay của một thiếu niên xa lạ.
Thợ Rèn Lão Đại, đôi mắt vốn đầy tham vọng giờ đây lại lộ rõ sự hoảng sợ và tức giận. Y không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng y biết chắc chắn rằng, có điều gì đó đã thay đổi, và sự thay đổi đó không nằm trong kế hoạch của y. Một khối thần binh tuyệt thế, một kho báu vô giá, dường như đang vuột khỏi tầm tay y.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Hắn khẽ thở dài, rút tay khỏi Nguyên Thạch Tinh. Khối quặng khổng lồ giờ đây nằm đó, lấp lánh và trầm tĩnh, nhưng vẫn còn một sự rung động rất nhỏ, như một lời nhắc nhở về nỗi đau vừa qua và về "ý chí" vẫn còn chưa hoàn toàn được giải thoát.
***
Sự im lặng bao trùm Lò Rèn Cự Lực không kéo dài được bao lâu. Ngay khi Tần Mặc rút tay khỏi Nguyên Thạch Tinh, Thợ Rèn Lão Đại, với vẻ mặt vặn vẹo vì tức giận và hoảng sợ, đã xông lên.
"Ngươi là ai mà dám phá hoại công trình của Lò Rèn Cự Lực?!" Y hét lên, giọng khàn đặc vì giận dữ, cây búa sắt lớn trong tay chĩa thẳng vào Tần Mặc, tựa như một thanh kiếm sắc bén. "Ngươi có biết ngươi vừa phá nát một khối thần binh tiềm năng không?! Bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu linh tài của chúng ta đã đổ vào đó!"
Các thợ rèn khác cũng lấy lại tinh thần, bao vây Tần Mặc và Hắc Phong. Họ nhìn hắn với ánh mắt căm phẫn, căm ghét. Đối với họ, Tần Mặc không chỉ là kẻ phá hoại, mà còn là kẻ đã cướp đi công sức, cướp đi giấc mơ về một thần binh vô địch. Tiếng ồn ào trở lại, nhưng không còn là tiếng búa đập hay lửa cháy, mà là tiếng gầm gừ đe dọa, tiếng chửi rủa vang vọng khắp xưởng rèn. Mùi sắt nung và than cháy vẫn còn đó, nhưng không khí giờ đây đặc quánh sự thù địch và căng thẳng.
Hắc Phong lập tức nhe răng, gầm gừ dữ tợn, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những người thợ rèn đang xông tới. Con sói khổng lồ sẵn sàng bảo vệ chủ nhân của mình đến cùng.
Tần Mặc vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đối mặt với sự phẫn nộ của đám đông. Ánh mắt hắn quét qua từng khuôn mặt lem luốc, từng đôi mắt đầy tham vọng và giận dữ. Hắn biết mình đang đứng trước một bức tường thành của niềm tin và lợi ích, nhưng hắn không hề nao núng.
"Nó không muốn trở thành thần binh," Tần Mặc đáp, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng của một chân lý. "Nó chỉ muốn là chính nó." Hắn khẽ chỉ vào khối Nguyên Thạch Tinh đang nằm yên vị, lấp lánh trong ánh lửa lò rèn. "Các ngươi đã cưỡng ép nó, đã bóp méo bản chất của nó. Một thần binh được tạo ra từ sự đau đớn và phẫn nộ, liệu có thể thực sự trở thành một vũ khí vĩ đại, hay chỉ là một công cụ chứa đầy oán khí?"
Lời nói của Tần Mặc như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Thợ Rèn Lão Đại. Y trừng mắt nhìn Tần Mặc, dường như không thể tin vào tai mình. "Ngươi nói gì vậy?! Vạn vật sinh ra là để được khai thác, để được thăng hoa! Một khối quặng vô tri thì biết cái gì là muốn hay không muốn?! Ngươi đang nói những lời điên rồ gì thế hả?!"
"Vô tri ư?" Tần Mặc khẽ nhếch môi, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào lão thợ rèn. "Nếu nó vô tri, vì sao nó lại phản kháng dữ dội đến vậy? Vì sao nó lại gào thét trong đau đớn khi các ngươi cố gắng thay đổi bản chất của nó? Mỗi vật đều có 'ý chí tồn tại' riêng, dù là cỏ cây, chim muông, hay một khối đá. Các ngươi có quyền khai thác, nhưng không có quyền cưỡng ép."
Lời đối thoại của Tần Mặc vang vọng trong không gian nóng bức, khiến một vài thợ rèn trẻ tuổi không khỏi suy ngẫm. Nhưng Thợ Rèn Lão Đại thì không. Y đã bị lòng tham và niềm tin cố hữu che mờ lý trí. "Hừ! Đó chẳng qua là tà thuật của ngươi, là yêu ngôn hoặc mê hoặc. Ngươi đã dùng tà pháp để khiến nó yếu đi, để phá hỏng quá trình khai linh của chúng ta! Mau! Bắt lấy hắn! Đừng để hắn chạy thoát!"
Các thợ rèn, dưới lệnh của lão đại, bắt đầu tiến lại gần Tần Mặc hơn, vũ khí trong tay họ lăm lăm. Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ tợn, sẵn sàng lao vào chiến đấu. Tần Mặc vẫn đứng đó, bình tĩnh, ánh mắt kiên định. Hắn đã chuẩn bị cho cuộc đối đầu này.
Trong khi đó, trên một mái nhà đối diện Lò Rèn Cự Lực, nơi những làn khói đen dày đặc cuồn cuộn bay lên, một bóng người ẩn mình trong màn đêm sắp buông xuống. Đó chính là Tô Lam. Nàng đã cải trang, khoác trên mình bộ y phục màu xám tro đơn giản của một du khách bình thường, mái tóc đen dài được búi gọn gàng dưới một chiếc khăn trùm đầu. Nàng đã bí mật đi theo những lời đồn thổi về "kẻ quái dị" và những dấu hiệu của việc "vật tính" bị bóp méo, cuối cùng đã dẫn nàng đến khu vực khai thác quặng này.
Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình: từ lúc khối Nguyên Thạch Tinh vật lộn trong đau đớn, đến khi Tần Mặc xuất hiện và nhẹ nhàng trấn an nó bằng một cách thức khó hiểu. Những gì nàng thấy, nàng nghe được từ lời nói của Tần Mặc, đã khiến nàng bàng hoàng, kinh ngạc đến tột độ. Đôi mắt phượng của nàng mở to, chăm chú nhìn vào Tần Mặc, người đang đối mặt với sự tức giận của cả một nhóm thợ rèn hung hãn.
"Lại là hắn..." Tô Lam thầm nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm nàng run rẩy vì bối rối. "Hắn thực sự có thể 'nói chuyện' với vạn vật sao? Những gì sư phụ dạy... liệu có phải là tất cả?"
Nàng nhớ lại lời phán quyết cứng nhắc của Trần Trưởng Lão, về việc "thăng tiên là Thiên Đạo đã định", về việc "kẻ yếu không có quyền tồn tại". Nhưng những gì nàng vừa chứng kiến thì hoàn toàn trái ngược. Tần Mặc không dùng sức mạnh để chế ngự, mà dùng sự thấu hiểu và đồng cảm. Hắn không ép buộc Nguyên Thạch Tinh thăng hoa, mà cho phép nó được là chính nó.
Sự mâu thuẫn trong lòng Tô Lam cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Giáo điều của tông môn mà nàng đã tin tưởng tuyệt đối suốt bao năm qua, những lời giảng dạy về con đường tu luyện duy nhất, giờ đây đang sụp đổ từng mảng trước mắt nàng. Nàng cảm thấy một sự hoài nghi sâu sắc, một khao khát cháy bỏng muốn tìm hiểu sâu hơn về con đường mà Tần Mặc đang đi, về "chân lý thất lạc" mà hắn dường như đang nắm giữ.
Nàng khẽ liếc xuống thanh kiếm cổ bên hông mình, cảm nhận cái lạnh của chuôi kiếm. Nàng đã từng nghĩ rằng thanh kiếm này cũng chỉ là một vật vô tri, chờ đợi được "khai linh", được "thăng hóa" thành thần binh. Nhưng giờ đây, nàng tự hỏi, liệu thanh kiếm này có thực sự muốn trở thành thần binh không? Hay nó cũng có "ý chí tồn tại" riêng của nó, một khao khát được là chính nó, được giữ nguyên bản chất của một thanh kiếm cổ xưa, không cần phải "thăng tiên" theo ý muốn của con người?
Tô Lam hít một hơi thật sâu, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kiên định mới. Nàng biết mình không thể tiếp tục đứng ngoài cuộc. Nàng cần phải hành động, cần phải tự mình tìm kiếm câu trả lời. Cuộc điều tra về "kẻ quái dị" này, đã không còn là một nhiệm vụ đơn thuần, mà đã biến thành một hành trình tìm kiếm chân lý cho chính bản thân nàng, và có lẽ, cho cả Huyền Vực này. Nàng lùi lại, ẩn mình sâu hơn vào bóng đêm, ánh mắt không rời khỏi Tần Mặc, người đang đứng vững chãi giữa vòng vây thù địch, như một ngọn hải đăng cô độc trong biển cả hỗn loạn.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.