Vạn vật không lên tiên - Chương 17: Hạt Giống Lo Lắng: Tiếng Xì Xào Từ Thế Giới Bên Ngoài
Tần Mặc cùng Hắc Phong không dừng bước, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của Vực Ngoại, tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những hình ảnh ghê rợn trong Huyết Ma Giáo và sự lạnh lẽo của luồng ý chí thăm dò từ vật phẩm kia. Bóng người lạ đã khuất xa, nhưng cảm giác bị rình rập vẫn hằn sâu trong tâm khảm hắn. Hắn lao đi như một cơn gió, Hắc Phong trung thành theo sát gót, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, mang theo một nỗi lo lắng vô hình đang dần hiện hữu.
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những mái nhà đơn sơ của Vô Tính Thành, Tần Mặc cùng Hắc Phong đã trở về đến cổng thành. Không một chút chần chừ, hắn hướng thẳng đến Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi Lão Khang thường ngồi tĩnh tâm, suy ngẫm về lẽ đời. Từ xa, hắn đã có thể nhận ra bóng dáng quen thuộc của vị trưởng lão tóc bạc, râu dài, đang ngồi bên chiếc bàn gỗ lim đã sờn cũ, tay nâng chén trà nghi ngút khói. Quán trà được dựng bằng những phiến gỗ đơn giản, mộc mạc nhưng kiên cố, có một sân nhỏ lát đá cuội, nơi một ao cá nhỏ với vài chú cá vàng đang lững lờ bơi lội. Tiếng nước chảy róc rách từ một dòng suối nhân tạo đổ vào ao, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, tạo nên một bản hòa ca bình yên đến lạ. Hương trà thơm nồng nàn, quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ tự nhiên, len lỏi vào từng hơi thở, mang đến một cảm giác thư thái, tĩnh lặng, dường như mọi lo toan, phiền muộn đều tan biến theo làn khói trắng.
Nhưng trong tâm Tần Mặc, sự tĩnh lặng đó lại càng khiến nỗi bất an trở nên rõ ràng hơn. Hắn bước vào, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền gỗ, Hắc Phong đi theo sau, thu mình lại dưới gầm bàn như một cái bóng. Lão Khang, như đã cảm nhận được sự xuất hiện của hắn, chậm rãi mở mắt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu thẳm ánh lên một sự thấu hiểu vô biên.
"Lão Khang," Tần Mặc trầm giọng, giọng nói còn vương chút mệt mỏi và nặng trĩu. "Con đã thấy... những điều kinh hoàng. Và Vô Tính Thành... họ đang nhắm vào chúng ta."
Hắn ngồi xuống đối diện Lão Khang, hơi thở vẫn còn chút gấp gáp. Hắn không thể giữ nổi sự bình tĩnh thường ngày, bởi những gì đã chứng kiến và cảm nhận đã vượt quá sức tưởng tượng của một thiếu niên lớn lên trong sự yên bình. Hắn bắt đầu kể, lời lẽ không hoa mỹ, chỉ là những sự thật trần trụi. Hắn kể về Hang Huyết Thạch, về luồng tà khí u ám đã bóp méo "ý chí tồn tại" của mọi sinh linh, biến chúng thành những quái vật ghê tởm chỉ biết thèm khát linh lực. Hắn kể về Huyết Ma Giáo, về những hầm ngục tăm tối nơi sinh linh bị tra tấn, hiến tế, "ý chí" bị cưỡng ép biến dạng để phục vụ cho dục vọng thăng tiên vô độ của kẻ khác. Những hình ảnh về máu tanh, về tiếng kêu gào thảm thiết, về những linh hồn méo mó vẫn còn ám ảnh trong tâm trí hắn.
"Con cảm nhận được," Tần Mặc tiếp lời, giọng càng lúc càng khẽ, như sợ làm vỡ tan không khí bình yên của quán trà. "Họ không chỉ muốn sức mạnh, họ muốn kiểm soát. Họ muốn biến vạn vật thành công cụ, thành cầu thang để họ bước lên đỉnh cao, mặc kệ sự hủy hoại bản chất."
Rồi hắn chuyển sang câu chuyện về "bóng người lạ" và vật phẩm thăm dò. Hắn mô tả lại cảm giác khi "ý chí" của vật phẩm đó lướt qua, lạnh lẽo, tính toán, mang theo sự tò mò nguy hiểm và khao khát khám phá. Hắn kể về "ý chí" của sự kiêu hãnh và khao khát sắc bén của người thợ rèn, về mùi than củi cháy, mùi dầu tôi luyện, về hình dung về một "Lò Rèn Cự Lực" khổng lồ, nơi kim loại được tôi luyện đến cực hạn. "Đó không phải là sự sáng tạo, Lão Khang," Tần Mặc nhấn mạnh, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lão Khang, ánh lên sự phẫn nộ hiếm hoi. "Đó là sự chiếm đoạt, sự ép buộc. Vật phẩm ấy không chỉ là công cụ dò xét, nó còn mang theo một ý chí muốn khuất phục." Hắn cảm nhận được sự chênh lệch quá lớn về tri thức, về kỹ thuật, về sức mạnh giữa Vô Tính Thành và thế giới bên ngoài. Một sự chênh lệch có thể đè bẹp sự bình yên mong manh nơi đây bất cứ lúc nào.
Lão Khang lắng nghe một cách trầm tư, đôi mắt khép hờ, bàn tay xương xẩu khẽ vuốt chòm râu bạc. Ông không hề tỏ ra kinh ngạc hay hoảng sợ, chỉ có một tiếng thở dài khe khẽ thoát ra từ lồng ngực. Tiếng thở dài ấy không phải của sự bất lực, mà là của sự thấu hiểu, của một người đã nhìn thấy quá nhiều biến thiên của cuộc đời.
"Ta đã linh cảm được điều này, Tần Mặc," Lão Khang chậm rãi nói, giọng ông bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc. "Sự bình yên của chúng ta không thể kéo dài mãi nếu thế giới bên ngoài đã mất đi sự cân bằng đến nhường ấy. Khi vạn vật đều muốn thăng tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới nữa. Chân lý thất lạc ấy không phải chỉ là lời cảnh báo, mà là một lời tiên tri."
Ông đặt chén trà xuống, một làn khói mỏng manh vẫn lượn lờ trên miệng chén. "Con đã làm rất tốt, Tần Mặc. Con đã mang về những điều mà ta và những người khác ở đây không thể thấy, không thể nghe. Con đã nhìn thấy vết rách trong tấm màn bình yên của chúng ta." Lão Khang đưa ánh mắt nhìn ra sân nhỏ, nơi những chú cá vẫn bơi lội an nhiên trong ao, không hề hay biết đến những hiểm họa đang rình rập. "Sự bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy, giữ vững bản chất của mình. Nhưng khi sóng gió đến quá lớn, nó có thể cuốn trôi tất cả."
Tần Mặc cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình. Hắn không chỉ là người mang tin tức, hắn còn là người duy nhất có thể thực sự hiểu được bản chất của mối đe dọa này, bởi khả năng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn biết rằng cuộc đối đầu sắp tới không phải là cuộc chiến về sức mạnh đơn thuần, mà là cuộc chiến về triết lý, về bản chất tồn tại. Hắc Phong, nằm cuộn tròn dưới chân hắn, khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực mở to nhìn chủ nhân, như thể cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Tiếng thở của con sói nhẹ nhàng, nhưng sự cảnh giác trong ánh mắt nó thì rõ ràng không hề vơi bớt. Tần Mặc biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, và hắn sẽ không đơn độc.
***
Cùng lúc đó, tại Vạn Kiếm Thành xa xôi, một không khí hoàn toàn khác đang bao trùm Quán Rượu Kiếm Khách. Chiều tối, quán rượu trở nên sầm uất hơn bao giờ hết, tiếng cụng chén, tiếng cười nói ồn ào, tiếng nhạc dập dìu từ một nhạc công đường phố, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động của đời sống tu hành. Kiến trúc của quán rượu mạnh mẽ, được xây dựng bằng những khối đá lớn và gỗ lim chắc chắn, tạo cảm giác kiên cố như chính Vạn Kiếm Thành. Mùi rượu nồng nàn quyện với mùi thịt nướng thơm lừng, mùi mồ hôi của những kiếm khách phong trần và mùi da thuộc của những bộ giáp, vỏ kiếm. Ánh đèn lồng treo cao tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, khiến không gian thêm phần ấm cúng nhưng cũng không kém phần náo nhiệt.
Trong một góc khuất của quán, Vân Du Khách đang kể chuyện. Hắn là một người phong trần, dáng người cao gầy, mặc một bộ áo vải thô đã sờn cũ, trên lưng là một gánh hàng hóa trông có vẻ nặng nề. Khuôn mặt hắn nhanh nhẹn, đôi mắt tinh ranh luôn đảo qua lại, như thể đang quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn không uống rượu, chỉ nhấp từng ngụm trà thảo mộc, nhưng giọng nói của hắn thì lại vang vọng, thu hút sự chú ý của những kiếm khách quanh đó.
"Chư vị có biết không," Vân Du Khách hạ giọng bí ẩn, đôi mắt liếc nhanh một lượt quanh bàn, "Trên đời này, vẫn còn tồn tại những nơi kỳ lạ mà chúng ta chưa từng đặt chân đến. Những nơi mà ngay cả các đại tông môn cũng phải tốn công sức dò xét."
Một kiếm khách trẻ tuổi, bộ giáp còn mới nguyên, thanh kiếm sáng loáng đeo bên hông, tò mò hỏi: "Ngươi lại nghe được chuyện gì giật gân nữa hả, Vân lão đệ? Lần trước ngươi kể về con quỷ hồ ly chín đuôi trộm linh đan của Thiên Cơ Các, ta nghe xong còn không tin nổi."
Vân Du Khách cười tủm tỉm, vuốt chòm râu lưa thưa. "Chuyện đó có thật chứ sao không! Lần này, chuyện ta kể còn kỳ lạ hơn gấp bội. Nghe nói, có một vùng đất tên là Vô Tính Thành, nơi vạn vật không thăng tiên, không tu luyện, nhưng lại nắm giữ một bí mật có thể cứu vãn sự mất cân bằng của Huyền Vực."
Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào không khí ồn ào của quán rượu, khiến vài kiếm khách đang cụng chén cũng phải dừng lại, tai vểnh lên lắng nghe. "Vô Tính Thành?" Một kiếm khách trung niên, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, tay đặt hờ trên chuôi kiếm, cau mày. "Ta chưa từng nghe đến. Bí mật gì mà lại khiến các đại tông môn quan tâm đến vậy? Huyền Vực này, ai mà chẳng muốn thăng tiên, ai mà chẳng tu luyện đến cực hạn? Vạn vật không thăng tiên thì có gì đặc biệt?"
Vân Du Khách nhấp một ngụm trà, ra vẻ thần bí. "Đó chính là điều kỳ lạ! Nghe đồn, nơi đó có một loại năng lực đặc biệt, có thể giao tiếp với 'ý chí tồn tại' của vạn vật, khiến chúng từ chối con đường thăng tiên. Mà chư vị cũng biết đấy, gần đây linh khí trong Huyền Vực có phần hỗn loạn, thiên tai dị biến xảy ra thường xuyên. Các trưởng lão của những đại tông môn đều đang tìm kiếm nguyên nhân, và xem ra, Vô Tính Thành chính là chìa khóa."
Một kiếm khách khác, vẻ mặt xảo quyệt hơn, lên tiếng: "Nếu đúng như vậy, chẳng lẽ nơi đó lại là nguồn gốc của 'chân lý thất lạc' mà Trần Trưởng Lão của Bách Linh Tông từng nhắc đến? Rằng 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới?'"
Vân Du Khách gật gù, ánh mắt tinh ranh quét qua từng gương mặt đầy tò mò. "Chính xác! Ta nghe được từ một vị đạo nhân ẩn tu ở Vô Cực Sơn, ông ấy nói rằng các đại tông môn đã cử người đi thăm dò, thậm chí còn có cả những 'công cụ' đặc biệt từ Lò Rèn Cự Lực của Vạn Kiếm Thành chúng ta để dò xét. Họ nghi ngờ Vô Tính Thành không phải là 'phế địa' như người ta vẫn tưởng, mà là một nơi chứa đựng 'bí mật' có thể giúp Huyền Vực khôi phục cân bằng, hoặc... nắm giữ một loại sức mạnh khác mà họ chưa từng biết đến."
Hắn dừng lại, chờ đợi phản ứng. Quả nhiên, những kiếm khách bắt đầu xì xào bàn tán, tiếng nói chuyện râm ran hơn lúc trước. Có người tỏ vẻ hoài nghi, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại là sự tò mò không thể giấu diếm. Có người lại hứng thú ra mặt, nghĩ đến những cơ hội mới mẻ, những bảo vật tiềm ẩn. Vạn Kiếm Thành là nơi của những kẻ khao khát sức mạnh, khao khát danh vọng, và bất kỳ tin tức nào liên quan đến "bí mật" hay "sức mạnh" đều có thể thổi bùng lên ngọn lửa tham vọng trong họ.
"Vậy ra, Vô Tính Thành không chỉ là một phế địa vô danh," kiếm khách kiêu ngạo nói, tay siết chặt chuôi kiếm. "Mà lại là một miếng mồi béo bở đến vậy sao? Ngươi có biết chính xác vị trí của nó không, Vân lão đệ? Có lẽ ta nên tự mình đi một chuyến xem sao."
Vân Du Khách cười hì hì, xua tay. "Ôi chao, chuyện đó thì ta không dám nói. Nhưng mà, nghe nói các đại tông môn đã phái những người giỏi nhất của họ đi rồi đó. Và không chỉ là thăm dò đâu, mà còn là... chuẩn bị cho một cuộc khai thác lớn. Ai mà biết được, có khi chẳng mấy chốc nữa, cái tên Vô Tính Thành sẽ vang khắp Huyền Vực này, không phải vì sự yên bình, mà là vì sự hỗn loạn."
Những lời của Vân Du Khách như những hạt giống được gieo vào mảnh đất màu mỡ của lòng tham và sự hiếu kỳ, bắt đầu nảy mầm và lan tỏa. Hắn biết rõ giá trị của những tin tức mình mang theo. Thông tin chính là tiền bạc, và trong một thế giới đang mất cân bằng, thông tin lại càng trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Hắn nhìn những ánh mắt tham lam, những khuôn mặt đầy suy tính của các kiếm khách, và trong lòng thầm nhủ: "Có tiền là có tất cả! Và những tin tức này, sẽ mang lại cho ta rất nhiều tiền."
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời Vạn Kiếm Thành. Trên đỉnh Tháp Quan Sát cao vút, một lính canh đứng nghiêm trang, thân hình vững chãi như pho tượng đá, đối chọi với cơn gió mạnh đang rít qua. Tháp được xây bằng những khối đá lớn, kiên cố, với những cửa sổ quan sát được bố trí khéo léo và các vị trí đặt cung nỏ hướng ra mọi phía, thể hiện sự cảnh giác tối đa của Vạn Kiếm Thành đối với thế giới bên ngoài.
Người lính canh, với bộ giáp nhẹ màu xám bạc, đôi mắt sắc lạnh quét một vòng rộng lớn. Hắn không nói một lời, chỉ có tiếng gió thổi mạnh làm vạt áo hắn bay phần phật, và tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng của chiếc giáp sắt khi hắn xoay mình. Hắn giơ một pháp khí dò xét lên cao, một tinh thạch nhỏ phát ra ánh sáng mờ ảo, từ từ quét qua không gian. Pháp khí này, hẳn là một sản phẩm tinh xảo khác từ Lò Rèn Cự Lực, được thiết kế để phát hiện những luồng linh khí bất thường hay những dao động dù là nhỏ nhất trong không gian.
Trong tâm trí người lính canh, không có chỗ cho những suy nghĩ cá nhân hay cảm xúc riêng tư. Chỉ có nhiệm vụ, chỉ có sự cảnh giác, và sự phục tùng tuyệt đối. Hắn là một phần của hệ thống phòng thủ kiên cố của Vạn Kiếm Thành, một mắt xích không thể thiếu trong chuỗi quan sát không ngừng nghỉ. Gió lạnh buốt tạt vào mặt, nhưng hắn không hề nao núng. Mùi đá lạnh, mùi không khí trong lành của độ cao, hòa quyện với mùi sắt của vũ khí, tạo nên một bản giao hưởng của sự kiên cường và kỷ luật.
Ánh mắt hắn dừng lại ở một điểm phía chân trời, nơi những dãy núi mờ ảo ẩn hiện. Không có gì bất thường, chỉ là những đường nét quen thuộc của cảnh quan. Nhưng hắn vẫn tỉ mỉ ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ được bọc da, cây bút lông nhẹ nhàng lướt trên giấy. "Hoàng hôn, gió cấp năm, không có dấu hiệu dị động. Linh khí khu vực phía Đông Nam ổn định." Từng nét chữ ngay ngắn, rõ ràng, phản ánh sự cẩn trọng và tỉ mỉ trong công việc của hắn.
Hắn lại tiếp tục quét pháp khí. Lần này, nó phát ra một tiếng "tít" rất khẽ, và một chấm sáng nhỏ nhấp nháy trên mặt tinh thạch. Hắn dừng lại, tập trung. "Phát hiện dao động linh khí yếu, không xác định được nguồn gốc. Khu vực ngoại vi hướng Tây Bắc. Có thể là... một linh thú nhỏ đang di chuyển." Hắn ghi lại điều đó, không chút lơ là. Trong một thế giới đang ngày càng trở nên mất cân bằng, dù là một dao động linh khí yếu ớt cũng có thể là dấu hiệu của một điều gì đó lớn hơn đang đến.
Người lính canh này đã trải qua hàng trăm, hàng ngàn ca trực như vậy. Hắn đã chứng kiến bình minh và hoàng hôn vô số lần, đã cảm nhận hàng vạn luồng gió và sự thay đổi của không khí. Hắn biết rằng, thế giới bên ngoài kia không bao giờ yên bình hoàn toàn. Luôn có những thế lực ngầm, những âm mưu ẩn khuất, những khát vọng thăng tiên vô độ đang âm thầm hoạt động. Và nhiệm vụ của hắn, dù chỉ là một lính canh nhỏ bé, chính là bảo vệ Vạn Kiếm Thành khỏi những hiểm họa ấy. Hắn không hề biết về Vô Tính Thành, về những tin đồn đang lan truyền trong quán rượu phía dưới, nhưng những ghi chép tỉ mỉ của hắn, những dấu hiệu nhỏ bé hắn thu thập được, sẽ góp phần vào bức tranh lớn hơn, giúp các đại tông môn nắm bắt tình hình và đưa ra quyết sách. Sự nghiêm nghị, cảnh giác của hắn không phải là sự sợ hãi, mà là sự nhận thức về một thế giới đầy biến động, nơi mà ngay cả một dao động linh khí yếu ớt cũng có thể là khởi đầu của một cơn bão lớn. Và bản thân hắn, cũng như Tháp Quan Sát này, là một minh chứng cho sự kiên cố, sự chuẩn bị của Vạn Kiếm Thành trước mọi biến cố.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng trải vàng trên Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành. Tiếng gà gáy vang vọng từ những căn nhà xa xa, tiếng rao hàng của những người bán rau, bán thịt tươi, tiếng cười nói rộn ràng của những người dân đang tấp nập mua sắm. Mùi thức ăn ấm nóng, mùi hoa quả tươi rói, mùi đất ẩm và thảo mộc quen thuộc lan tỏa trong không khí, tạo nên một bầu không khí sôi động, dân dã, ấm áp và thân thiện đặc trưng của Vô Tính Thành. Những gian hàng gỗ đơn giản được dựng san sát, đường phố lát đá cuội sạch sẽ, và những mái che bằng vải đủ màu sắc tung bay trong gió nhẹ, che mát cho người qua lại.
Tần Mặc và Lão Khang cùng nhau đi dạo trên con phố ấy. Lão Khang vẫn với vẻ mặt trầm tư thường thấy, nhưng Tần Mặc lại cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong không khí. Năng lực đặc biệt của hắn cho phép hắn nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật. Từ những chiếc giỏ mây đang đựng rau củ, "ý chí" của chúng không còn chỉ là sự mãn nguyện khi được chứa đựng những thứ tươi ngon, mà đã có thêm một chút bồn chồn, một chút thắc mắc. Từ những tảng đá lát đường, "ý chí" của chúng không còn chỉ là sự vững chãi, mà đã có một sự rung động nhẹ, như thể cảm nhận được một luồng thông tin lạ đang len lỏi. Ngay cả "ý chí" của những mái nhà gỗ, những tán cây xanh, cũng không còn hoàn toàn an nhiên như trước, mà đã có một sợi chỉ căng thẳng vô hình.
Người dân Vô Tính Thành vẫn giữ vẻ bề ngoài bình thản, nhưng Tần Mặc có thể nghe thấy những tiếng xì xào lo lắng, những câu chuyện phiếm không còn đơn thuần là chuyện gia đình, mùa màng. Hắn thấy Lý Đại Ca, một người đàn ông chất phác, da ngăm đen vì nắng gió, đang đứng bên quầy hàng thịt, nói chuyện với Bà Lý, một người phụ nữ vui vẻ, thích buôn chuyện, tốt bụng.
Lý Đại Ca khẽ nhíu mày, hạ giọng nói: "Nghe nói, có khách lạ đến hỏi về Vô Tính Thành ta đó. Họ nói chúng ta có cái gì đó... đặc biệt."
Bà Lý, tay cầm một bó rau tươi, đôi mắt ánh lên vẻ hoài nghi và một chút sợ hãi. "Đặc biệt cái gì chứ? Chúng ta chỉ là những người dân bình thường, sống cuộc đời an yên. Ta chỉ muốn sống yên ổn thôi, Lý Đại Ca. Hy vọng những kẻ bên ngoài không làm xáo trộn cuộc sống của chúng ta." Nàng vội vàng nhìn quanh, như thể sợ có ai đó nghe thấy.
Tần Mặc bước chậm lại, lắng nghe từng lời, từng câu, và cảm nhận rõ ràng "ý chí" của sự lo lắng đang lan tỏa trong lòng người dân. Nó không phải là một nỗi sợ hãi tột độ, mà chỉ là một hạt giống bất an nhỏ bé, vừa mới được gieo xuống, nhưng đã bắt đầu nảy mầm trong lòng mảnh đất bình yên. Hắn quay sang nhìn Lão Khang, ánh mắt chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc và một gánh nặng không lời.
Lão Khang khẽ lắc đầu, đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi quen thuộc vẫn sừng sững đứng đó. Ông không nói gì, nhưng Tần Mặc biết, Lão Khang cũng đã cảm nhận được sự thay đổi này, dù không trực tiếp "nghe" được "ý chí" của vạn vật như hắn. Cái linh cảm, cái sự thấu hiểu về lẽ đời của một người từng trải đã giúp ông nhận ra.
Tần Mặc thầm nhủ trong lòng, một giọng nói trầm lắng vang vọng trong tâm khảm hắn: "Hạt giống đã gieo..." Hạt giống của sự lo lắng, của sự tò mò, của những ham muốn từ thế giới bên ngoài. Chúng đã vượt qua những rào cản vô hình, len lỏi vào Vô Tính Thành, gieo rắc sự bất an vào những tâm hồn thuần phác. Sự bình yên của Vô Tính Thành, thứ mà hắn luôn trân trọng và khao khát bảo vệ, giờ đây đang đứng trước một thử thách lớn lao. Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Những tin đồn mơ hồ này sẽ sớm trở thành những hành động cụ thể, và khi đó, Vô Tính Thành sẽ không thể lẩn tránh được nữa. Trách nhiệm của hắn, là phải tìm cách bảo vệ bản chất của vạn vật, bảo vệ sự lựa chọn được là chính nó, không bị ép buộc phải "lên tiên", không bị biến thành những công cụ cho những khát vọng vô độ. Con đường phía trước, dù gian nan đến mấy, hắn cũng sẽ bước đi, bởi vì Vô Tính Thành, là nhà của hắn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.