Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 166: Binh Khí Phản Phệ: Thức Tỉnh Trong Nguy Hiểm

Cơn thịnh nộ của nhóm tu sĩ Thiên Diệu Tông bùng nổ như một ngọn núi lửa đã ngủ yên hàng ngàn năm, nay bị một sợi tơ mỏng manh chạm đến mà thức giấc. Tiếng gầm gừ giận dữ của tu sĩ lãnh đạo vẫn còn vang vọng giữa không trung khô khốc của Di Tích Cổ Tiên, mang theo sự sỉ nhục và khát máu. Những tu sĩ còn lại, ánh mắt đỏ ngầu vì cuồng tín, lao về phía Tần Mặc như những con thú bị thương. Tiếng kim loại va chạm leng keng vang lên khi binh khí của họ được rút ra khỏi vỏ, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc trong không gian tĩnh mịch.

Di Tích Cổ Tiên, dưới ánh nắng gay gắt chói chang của buổi trưa sa mạc, phơi bày những khối kiến trúc bằng đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp đã bị phong hóa nặng nề bởi thời gian và những cơn bão cát dữ dội. Nhiều phần của di tích đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ với hình thù kỳ dị, những cổng vòm đổ nát cao vút vươn mình giữa trời, và những bức tường thành sụp đổ như những bộ xương của một loài sinh vật khổng lồ đã tuyệt chủng. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, dường như được tạo tác bởi bàn tay của những vị thần đã quên lãng. Giờ đây, vẻ đẹp u tịch ấy bị phá vỡ bởi sự hỗn loạn của trận chiến.

Gió sa mạc rít qua các khe đá và những công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, ai oán, như tiếng than khóc của quá khứ. Tiếng cát lạo xạo di chuyển dưới chân, đôi khi có tiếng động lạ từ bên trong di tích, như tiếng vọng của một thời đại đã mất, hoặc tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc bao trùm lấy mọi giác quan. Bầu không khí vốn bí ẩn, tĩnh mịch và cô độc, nay bị xé toạc bởi linh lực cuồng bạo và sát khí ngút trời.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, vẫn đứng đó, bình tĩnh đến lạ thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không hề nao núng trước những ánh mắt đầy thù hận đang chĩa về phía mình. Hắn biết, khoảnh khắc này không thể tránh khỏi. Hắn đã lựa chọn can thiệp, và hắn sẵn sàng chấp nhận hậu quả. Hắn không có ý định dùng sức mạnh để đối đầu trực diện với những kẻ này, mục tiêu của hắn là thanh binh khí cổ xưa đang nằm trên bệ đá, nơi mà ý chí của nó vẫn còn giằng xé, dù đã tạm thời được xoa dịu. Hắn cần tạo ra một khoảng trống, một cơ hội để thực sự giúp nó thoát khỏi xiềng xích của "khai linh" cưỡng ép.

Hắc Phong không cần Tần Mặc ra hiệu. Con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền như màn đêm, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa địa ngục, đã lập tức lao lên phía trước. Thân hình mạnh mẽ, uy dũng của nó chắn ngang giữa Tần Mặc và nhóm tu sĩ đang xông tới. Nó nhe nanh trắng hếu, bộ lông đen tuyền dựng đứng như những mũi kim sắc bén, phát ra một tiếng gầm gừ dữ tợn, mang theo sự uy hiếp của một hung thú thượng cổ. Tiếng gầm của nó không chỉ là một âm thanh, mà còn là một luồng sóng xung kích vô hình, khiến không khí xung quanh rung chuyển, cát bụi bay mù mịt. Hắc Phong không chỉ là một con vật trung thành, nó là một người bạn, một đồng đội, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Tần Mặc, người duy nhất nó tin tưởng và đi theo.

"Kẻ ngoại đạo, dám cản trở Tiên lộ của chúng ta! Chết đi!" Tu sĩ lãnh đạo gầm lên, pháp khí trong tay y phát ra ánh sáng chói lòa. Đó là một chiếc ấn ngọc cổ xưa, khắc hình rồng mây, giờ đây tỏa ra linh lực hùng hậu, biến thành một ngọn núi nhỏ bằng linh khí, nhằm thẳng vào Tần Mặc và Hắc Phong mà trấn áp.

"Tiên lộ của các ngươi là con đường của sự tàn bạo!" Tô Lam đáp lại bằng một giọng nói thanh thoát nhưng đầy kiên định. Nàng không chút do dự, siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, một luồng linh lực tinh thuần của Thanh Vân Tông bắt đầu tuôn chảy trong kinh mạch, bao bọc lấy thanh kiếm của nàng. Kiếm quang màu xanh lam nhạt lóe lên, sắc bén như một tia chớp xé toạc bầu trời. Nàng không còn là một tu sĩ Thanh Vân Tông thuần túy, nàng đã là một đồng minh, một người bảo vệ. Chiếc trâm ngọc cài trên mái tóc đen dài của nàng lấp lánh dưới nắng, đôi mắt phượng sáng ngời, không còn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường thấy, mà thay vào đó là sự quyết đoán đến tận cùng.

Cuộc giao tranh bùng nổ. Tiếng pháp khí va chạm, tiếng kiếm khí chói tai, tiếng gầm gừ của Hắc Phong, tiếng la hét của tu sĩ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và bi tráng. Các tu sĩ Thiên Diệu Tông, dù bị bất ngờ bởi sự xuất hiện của Tô Lam, vẫn duy trì được đội hình và tấn công một cách điên cuồng. Họ không thể chấp nhận việc "đại sự" của mình bị phá hoại bởi một kẻ lạ mặt và một nữ tu sĩ từ tông môn khác. Đối với họ, con đường thăng tiên là tối thượng, và bất cứ ai cản trở đều là kẻ thù không đội trời chung.

Tô Lam, dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách đỉnh cao, di chuyển như một làn gió, kiếm pháp linh hoạt và tinh xảo. Thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên, những đường kiếm như vẽ rồng lượn phượng bay, chặn đứng từng đòn tấn công của tu sĩ Thiên Diệu Tông. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sự phẫn nộ và căm ghét sâu sắc đối với sự tàn bạo mà nàng vừa chứng kiến. Nàng không còn chiến đấu theo giáo điều, mà chiến đấu bằng chính lương tâm và niềm tin mới được thức tỉnh. Kiếm quang của nàng không chỉ là linh lực, mà còn là biểu tượng của sự phản kháng, của một ý chí kiên cường không chịu khuất phục.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền dựng đứng, lao vào giữa vòng vây, thân hình khổng lồ của nó như một bức tường thành vững chắc. Nó dùng móng vuốt sắc bén xé toạc không khí, dùng hàm răng trắng hếu cắn xé những pháp khí đang lao tới. Tiếng gầm của nó vang dội khắp di tích, khiến cát bụi bay mù mịt, che khuất tầm nhìn của kẻ thù. Mỗi cú vồ, mỗi cú táp của nó đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, đánh bật các tu sĩ ra xa. Nó chiến đấu bằng bản năng của một hung thú, nhưng cũng bằng sự trung thành tuyệt đối của một người bạn.

Tần Mặc không trực tiếp tham gia vào cuộc đối đầu vũ lực. Hắn chủ yếu né tránh, di chuyển một cách khéo léo giữa vòng vây của kẻ thù. Đôi mắt hắn không rời thanh binh khí cổ xưa đang nằm trên bệ đá. Hắn cảm nhận được sự biến động trong "ý chí" của nó, một sự giằng xé dữ dội đang dần trở lại. Dù đã được hắn trấn an tạm thời, nhưng linh lực cuồng bạo của các tu sĩ xung quanh, sự hỗn loạn của trận chiến, đang một lần nữa kích thích nỗi đau và sự phẫn nộ ẩn sâu trong bản chất của nó. Hắn cần phải tiếp cận, cần phải hành động trước khi "ý chí tồn tại" của nó hoàn toàn vỡ vụn.

Một tu sĩ Thiên Diệu Tông, nhân lúc Hắc Phong và Tô Lam đang bị vây hãm, đột ngột tung ra một pháp quyết cường đại, nhằm thẳng vào Tần Mặc. Đó là một chùm sáng màu đỏ như máu, mang theo sát khí nồng nặc. Tần Mặc không hề nao núng, hắn nhẹ nhàng lách mình sang một bên, tránh thoát khỏi đòn tấn công. Hắn không muốn phí hoài linh lực vào những cuộc đối đầu vô nghĩa, mục tiêu của hắn là cao cả hơn, là bảo vệ sự cân bằng, bảo vệ "vật tính" của vạn vật.

Cát bụi tung bay, tiếng va chạm không ngừng nghỉ, linh lực chấn động khắp không gian. Tần Mặc di chuyển như một bóng ma, đôi khi hắn chạm nhẹ vào những bức tường đổ nát, những phiến đá phong hóa. Mỗi lần chạm, hắn lại cảm nhận được những "ý chí tồn tại" yếu ớt của những vật vô tri ấy, chúng khao khát sự bình yên, khao khát được là chính mình, không bị phá hủy, không bị biến đổi. Điều đó càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng Tần Mặc biết, thời gian không còn nhiều. Nỗi đau của binh khí cổ xưa đang dần trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Hắn phải hành động ngay lập tức.

***

Trong khi cuộc giao chiến vẫn đang diễn ra ác liệt, binh khí cổ xưa, thứ đang nằm yên trên bệ đá, đột nhiên bắt đầu rung chuyển dữ dội. Tiếng rên rỉ từ trong sâu thẳm bản chất của nó càng lúc càng lớn, méo mó và đau đớn, không còn là âm thanh của một "vật" mà giống như tiếng thét của một sinh linh đang bị tra tấn tột cùng. Mùi linh khí hỗn loạn, mang theo sự phẫn nộ và oán hận, bắt đầu lan tỏa khắp không gian, trộn lẫn với mùi cát bụi khô khốc và mùi máu tanh thoang thoảng từ những vết thương của các tu sĩ. Ánh sáng từ binh khí lúc sáng chói đến nhức mắt, lúc lại u tối, méo mó, không ổn định, như thể nó đang giằng xé giữa sự sống và cái chết, giữa bản chất nguyên thủy và sự biến đổi cưỡng ép.

Nhóm tu sĩ Thiên Diệu Tông, những kẻ đang điên cuồng tấn công Tần Mặc và Tô Lam, đột nhiên cảm thấy một luồng năng lượng cực kỳ hỗn loạn bùng phát từ thanh binh khí. Luồng năng lượng này không phải là linh khí tinh thuần, mà là một sự kết hợp giữa nỗi đau, sự phẫn nộ và ý chí phản kháng mãnh liệt của một "vật" bị ép buộc đến cực hạn. Nó bùng nổ một cách không kiểm soát được, tạo ra một "phản phệ" dữ dội, không phân biệt địch ta, quét thẳng vào những tu sĩ đang cố gắng "khai linh" nó.

"A...!" Tiếng la hét, rên rỉ của các tu sĩ vang lên thảm thiết khi họ bị luồng năng lượng hỗn loạn ấy hất văng. Những người đứng gần nhất bị đánh bật xa hàng trượng, thân thể đập mạnh vào những phiến đá cổ kính, máu tươi phun ra từ miệng. Linh lực hộ thể của họ bị xé toạc như tờ giấy mỏng, kinh mạch bị chấn động dữ dội. Nhiều người ngã xuống, co quắp trên nền cát bụi, ánh mắt tràn đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Họ không thể ngờ rằng binh khí mà họ cố gắng "khai linh" lại có thể phản phệ một cách tàn khốc đến vậy.

Tần Mặc, mặc dù không phải là mục tiêu chính của luồng năng lượng phản phệ, vẫn cảm nhận được sự rung động dữ dội trong không khí. Hắn "nghe" thấy một tiếng thét câm lặng, một nỗi đau đớn tột cùng, một sự phẫn nộ mãnh liệt từ binh khí. "Đau đớn... buông tha ta... yên nghỉ..." Tiếng kêu rên ấy vang vọng trong tâm trí hắn, không phải bằng âm thanh mà bằng "ý chí", bằng những cảm xúc thuần túy nhất của một "vật" đang bị bóp méo bản chất. Đó là một sự kháng cự tuyệt vọng, một lời cầu xin được trở về với sự bình yên của hư vô.

Tô Lam, đang vung kiếm chặn đứng một đòn tấn công của tu sĩ lãnh đạo, bỗng chốc đứng sững lại. Nàng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng đó, từ sự bùng nổ của binh khí đến sự ngã gục thảm hại của các tu sĩ Thiên Diệu Tông. Đôi mắt phượng của nàng mở to, tràn ngập sự kinh hãi và hoài nghi. Nàng đã từng chứng kiến cảnh khai linh linh thú, nhưng chưa bao giờ thấy một "vật" vô tri lại c�� thể phản phệ mãnh liệt đến vậy.

"Không thể nào... nó đang... chống lại họ! Đây không phải là linh khí... đây là nỗi oán hận!" Tô Lam thì thầm, giọng nói run rẩy. Nàng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tất cả những giáo điều mà nàng đã được dạy dỗ từ khi còn nhỏ, về sự vĩ đại của việc "khai linh", về con đường thăng thiên cao cả, giờ đây sụp đổ như một tòa thành cát trước cơn sóng dữ. Nàng nhận ra, cái mà các tu sĩ gọi là "linh khí" từ binh khí, thực chất lại là nỗi đau đớn, sự giằng xé và oán hận của chính nó khi bị cưỡng ép làm những điều trái với bản chất.

Nàng nhớ lại lời nói của Tần Mặc, nhớ lại cảnh linh thú trẻ run rẩy sợ hãi khi bị "khai linh". Sự tàn bạo, cưỡng ép, bóp méo bản chất để phục vụ cho mục đích thăng tiên ích kỷ, giờ đây hiện rõ mồn một trước mắt nàng. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo ấy không còn là một câu nói trừu tượng, mà đã trở thành một hiện thực tàn khốc, được minh chứng bằng nỗi đau của binh khí cổ xưa và sự thảm hại của những kẻ cuồng tín. Niềm tin của Tô Lam lung lay dữ dội, như một tòa tháp đã bị ăn mòn từ bên trong, chỉ chờ một cơn gió nhẹ là sụp đổ hoàn toàn.

Những tu sĩ còn lại, dù bị thương nhẹ hơn, cũng không dám tiến lên. Họ co cụm lại, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và hoang mang. Sức mạnh phản phệ của binh khí cổ xưa đã vượt quá sự tưởng tượng của họ. Nó không phải là một "vật" vô tri dễ dàng bị thuần hóa, mà là một thực thể với "ý chí tồn tại" kiên cường, thà hủy diệt còn hơn bị biến chất.

Tần Mặc nhìn Tô Lam, đôi mắt hắn ánh lên một tia đồng cảm sâu sắc. Hắn biết nàng đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm khủng khiếp. Nhưng giờ đây không phải là lúc để suy nghĩ. Hắn phải hành động. Luồng năng lượng hỗn loạn từ binh khí vẫn còn dao động, đe dọa phá hủy hoàn toàn "ý chí" của nó.

Hắc Phong, cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí, cũng dừng lại, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào thanh binh khí, rồi quay sang nhìn Tần Mặc, như thể đang chờ đợi mệnh lệnh. Con sói khổng lồ cũng cảm nhận được nỗi đau từ "vật" ấy, một nỗi đau mà nó đã từng chứng kiến ở những linh thú bị cưỡng ép.

Thanh binh khí cổ xưa vẫn tiếp tục rung chuyển, nhưng cường độ đã giảm bớt sau cú phản phệ kinh hoàng. Tuy nhiên, nó vẫn là một quả bom hẹn giờ, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, hoặc tự hủy diệt hoàn toàn. Tần Mặc tiến lên, ánh mắt kiên định, không một chút sợ hãi hay do dự. Đây là khoảnh khắc quyết định, không chỉ cho binh khí, mà còn cho cả niềm tin của Tô Lam, và có thể là cho cả tương lai của Huyền Vực này.

***

Không khí chiến trường dần dịu lại, nhưng vẫn còn vương vấn dư âm của sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi. Mùi linh khí hỗn tạp lắng xuống, nhường chỗ cho mùi cát bụi và mùi máu tanh thoang thoảng. Ánh sáng từ binh khí cổ xưa yếu dần, không còn chói lóa hay méo mó, mà trở nên ổn định hơn, nhưng vẫn mang vẻ mong manh, như một ngọn nến lay lắt trước gió. Xung quanh là tàn tích của trận chiến, những tu sĩ bị thương nằm rải rác trên nền cát, co quắp trong đau đớn, ánh mắt thất thần nhìn về phía Tần Mặc. Nắng đã dịu bớt, gió nhẹ thổi qua, mang theo một cảm giác se lạnh bất thường giữa sa mạc khô cằn.

Tần Mặc bước đến gần binh khí cổ xưa, từng bước chân chậm rãi nhưng kiên định. Hắn không hề e ngại luồng năng lượng hỗn loạn còn sót lại, cũng không quan tâm đến những ánh mắt căm hờn, hoảng sợ từ phía các tu sĩ Thiên Diệu Tông. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn chỉ tập trung vào thanh binh khí, như thể hắn đang nhìn thấu vào tận sâu thẳm "ý chí tồn tại" của nó.

Khi Tần Mặc đưa tay ra, một luồng năng lượng nhẹ nhàng, thuần khiết, không phải linh lực mà là một loại "ý chí" đặc biệt, lan tỏa từ cơ thể hắn. Nó không hùng vĩ, không chói lóa, nhưng lại mang theo một sự ấm áp và bình yên khó tả. Luồng năng lượng ấy bao bọc lấy thanh binh khí, như một vòng tay an ủi, xoa dịu nỗi đau và sự giằng xé bên trong nó. Hắn không cố gắng "khai linh" nó theo cách của tu sĩ, cũng không ép buộc nó phải thay đổi. Hắn chỉ đơn giản là "lắng nghe", "thấu hiểu" và "trấn an" nó.

"Yên nghỉ đi... Ta sẽ bảo vệ ngươi, không ai có thể ép buộc ngươi làm điều ngươi không muốn," Tần Mặc thì thầm, giọng nói bình thản nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an phi thường. Những lời nói ấy không phải là âm thanh vật lý, mà là một làn sóng "ý chí" trực tiếp truyền vào tâm trí của binh khí. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ trong nó dần tan biến, thay vào đó là một sự mệt mỏi cùng cực, và cuối cùng là một sự yên bình mong manh.

Dưới sự trấn an của Tần Mặc, thanh binh khí cổ xưa dần ngừng rung chuyển. Ánh sáng của nó hoàn toàn ổn định trở lại, dù yếu ớt, nhưng không còn vẻ điên loạn hay méo mó. Một vùng bảo vệ vô hình, được tạo thành từ "ý chí" của Tần Mặc, bao bọc lấy nó, giúp nó tạm thời thoát khỏi sự cưỡng ép của "khai linh". Nó không còn bị giằng xé bởi nỗi đau, không còn bị thúc ép phải trở thành một "thần binh vô tri" theo ý muốn của người khác. Nó được phép là chính nó, được phép yên nghỉ.

Nhóm tu sĩ Thiên Diệu Tông, những kẻ còn lại, nhìn thấy cảnh tượng này với ánh mắt hoảng sợ và căm hờn. Họ không thể hiểu được Tần Mặc đã làm gì. Hắn không dùng pháp thuật hùng mạnh, không dùng binh khí sắc bén, chỉ bằng một cử chỉ nhẹ nhàng và những lời thì thầm vô hình, lại có thể làm dịu đi một "vật" mà họ đã dùng hết sức lực và linh dược để cưỡng ép. Điều đó vượt quá mọi lý giải của họ, đánh đổ mọi niềm tin mà họ đã xây dựng bấy lâu.

Tu sĩ lãnh đạo, dù bị thương nặng, vẫn cố gắng đứng dậy, ánh mắt tràn ngập sự căm thù. Y biết rằng, trong tình trạng này, họ không thể tiếp tục. Sức mạnh phản phệ của binh khí đã khiến họ tổn thất quá lớn, và sự xuất hiện của Tần Mặc cùng Tô Lam đã phá hỏng hoàn toàn kế hoạch của họ.

"Ngươi được lắm! Thiên Diệu Tông sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu! Chúng ta sẽ quay lại!" Y gằn giọng, tiếng nói yếu ớt nhưng vẫn đầy đe dọa. "Đừng tưởng rằng ngươi có thể cản trở Tiên lộ của chúng ta mãi mãi! Kẻ nghịch thiên như ngươi, sớm muộn gì cũng phải chịu quả báo!"

Nói rồi, y ra hiệu cho những tu sĩ còn lại, tập tễnh rút lui. Họ dìu dắt những kẻ bị thương, lê bước nặng nề giữa sa mạc mênh mông, để lại phía sau những lời nguyền rủa và mối thù hận sâu sắc. Tiếng bước chân tháo chạy của họ dần xa, hòa vào tiếng gió sa mạc rít, mang theo sự thất bại và nỗi nhục nhã.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng phức tạp, xen lẫn sự kinh ngạc, kính phục và một nỗi buồn sâu sắc. Nàng chậm rãi thu kiếm về, tiếng kim loại lách cách khẽ khàng trong không gian tĩnh lặng. Toàn bộ cảnh tượng vừa rồi đã đập nát hoàn toàn bức tường thành giáo điều trong tâm trí nàng. Nàng đã từng tin rằng "khai linh" là con đường duy nhất để vạn vật đạt đến sự hoàn mỹ, để thăng tiên. Nhưng giờ đây, nàng đã thấy sự tàn bạo ẩn giấu đằng sau khái niệm đó, thấy nỗi đau khổ của những "vật" bị cưỡng ép, và sự vô nhân đạo của những kẻ tự xưng là "người dẫn đường".

Nàng nhìn Tần Mặc, thân hình gầy gò của hắn đứng đó, vững chãi như một ngọn núi giữa sa mạc hoang vu. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện theo cách thông thường, nhưng hắn lại sở hữu một năng lực mà không một tu sĩ nào có được: năng lực "thấu hiểu" và "đồng cảm" với vạn vật. Hắn không dùng sức mạnh để chế ngự, mà dùng "ý chí" để trấn an, dùng lòng trắc ẩn để bảo vệ.

"Đây... đây mới là con đường..." Tô Lam thì thầm, giọng nói khẽ khàng như tiếng gió thoảng qua. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự thừa nhận từ sâu thẳm trái tim nàng. Nàng đã hoàn toàn hiểu ra lời của Tần Mặc, hiểu ra ý nghĩa của "cân bằng bản chất", của "quyền được là chính nó" của vạn vật. Con đường mà Tần Mặc đang đi, dù cô độc và đầy chông gai, lại là con đường duy nhất để cứu vãn thế giới Huyền Vực này khỏi sự sụp đổ.

Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam, đôi mắt hắn không nói nên lời, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn biết, nàng đã đưa ra lựa chọn, một lựa chọn không hề dễ dàng, một lựa chọn sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời nàng.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, rồi dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một lời khẳng định sự trung thành.

Thanh binh khí cổ xưa nằm yên trên bệ đá, không còn ánh sáng rực rỡ, không còn tiếng kêu thét đau đớn. Nó đã trở về với sự tĩnh lặng của một "vật" đã hoàn thành sứ mệnh, một "vật" được lựa chọn được an nghỉ, ít nhất là tạm thời. Nhưng sự yên bình mong manh của nó lại là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình không chỉ vì mạng sống, mà còn vì "vật tính", vì quyền được là chính mình của vạn vật trong thế giới Huyền Vực này. Tần Mặc, Hắc Phong và Tô Lam, ba bóng hình đơn độc giữa sa mạc hoang vu, đã sẵn sàng đối mặt với cơn thịnh nộ của những kẻ cuồng tín, và cả những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước. Niềm tin của Tô Lam đã hoàn toàn thay đổi, và nàng sẽ không còn quay lại con đường cũ nữa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free