Vạn vật không lên tiên - Chương 159: Bóng Hình Trên Ngọn Đồi và Tiếng Vọng Của Bản Chất
Gió vẫn lồng lộng thổi, nhưng không còn mang theo sự lạnh lẽo như khi Tô Lam quay lưng rời đi. Thay vào đó, nó là một làn hơi mỏng manh, tựa như một tiếng thở dài của đất trời, vương vấn trong không gian tịch mịch. Nàng không trở về với tông môn, cũng chẳng tìm đến những nơi ồn ào. Tâm trí nàng cần một khoảng lặng, một nơi chốn để những mảnh vỡ của niềm tin có thể lắng đọng, để những câu hỏi đang gào thét trong lòng nàng tìm thấy một lời đáp.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp chiếu rọi qua rặng núi phía Đông, Tô Lam đã lại hiện diện trên ngọn đồi nhỏ, nơi nàng đã từng ẩn mình quan sát Tần Mặc. Nơi đây, không khí trong lành hơn, tĩnh mịch hơn, và quan trọng hơn cả, nàng có thể nhìn rõ Thị Trấn Thạch Mộc bên dưới mà không bị ai phát hiện. Đôi mắt phượng của nàng, đêm qua đã mệt mỏi vì trằn trọc, giờ đây lại ánh lên sự sắc bén và tập trung lạ thường. Nàng đã thề phải tìm ra sự thật, và sự thật ấy, có vẻ như đang ẩn chứa trong từng hành động, từng lời nói của thiếu niên Tần Mặc.
Dưới chân đồi, Thị Trấn Thạch Mộc bắt đầu thức giấc. Khói bếp vấn vít bay lên từ những mái nhà gỗ, tiếng gà gáy xa xa, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh biếc. Tô Lam nín thở, đôi mắt không rời khỏi Tần Mặc. Hắn không xuất hiện ở xưởng của Nhan Sơ như nàng dự đoán, mà lại đang ở bên một người phụ nữ lớn tuổi, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian. Bà đang ngồi trước một khung dệt vải cũ kỹ, những thanh gỗ đã sờn màu, sợi chỉ bông trắng muốt vắt vẻo trên con thoi.
Khung dệt ấy, vốn dĩ kẽo kẹt, thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh khó chịu, như thể nó đang oằn mình chống lại ý chí của người thợ. Tô Lam đã nghe thấy tiếng động đó từ xa. Bà lão đang cố gắng dệt, nhưng những sợi chỉ cứ liên tục đứt, khiến bà thở dài thườn thượt, đôi mắt mờ đục ánh lên sự bất lực. Tần Mặc tiến lại gần, bước chân nhẹ như gió thoảng. Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống, ánh mắt đen láy thăm thẳm nhìn vào khung dệt như thể nó là một sinh linh sống động. Hắn khẽ chạm nhẹ vào từng thanh gỗ, từng sợi chỉ, đôi tay thanh tú nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu vô biên.
Ngọc Hồ Điệp, như một bóng hình xanh ngọc, bay lượn xung quanh Tần Mặc, đôi cánh mỏng manh vỗ nhẹ, tạo nên những âm thanh tinh tế đến mức gần như vô hình. Sự hiện diện của nó không chỉ tô điểm thêm vẻ đẹp cho khung cảnh, mà còn như một sự xác nhận không lời, rằng nơi nào có Tần Mặc, nơi đó có sự hài hòa.
Tô Lam, từ trên cao, quan sát tỉ mỉ. Nàng không thấy Tần Mặc truyền bất kỳ chút linh lực nào, không có dấu hiệu của pháp thuật, cũng chẳng có những ấn quyết phức tạp. Hắn chỉ đơn thuần là... chạm và lắng nghe. Đúng vậy, lắng nghe. Nàng có thể cảm nhận được, qua khoảng cách, một luồng ý chí vô hình đang tỏa ra từ Tần Mặc, không phải là sự áp đặt, mà là sự đồng điệu.
Rồi, Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói của hắn nhẹ bẫng như một làn gió, chỉ đủ để người phụ nữ lớn tuổi và bản thân khung dệt nghe thấy: "Hãy để sợi chỉ dẫn lối. Đừng ép buộc. Hãy là chính mình."
Ngay lập tức, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Khung dệt cũ kỹ, vừa nãy còn kẽo kẹt và phản kháng, giờ đây dường như "thở phào" một tiếng. Những thanh gỗ dừng rung lắc. Bà lão, theo bản năng, lại đưa con thoi qua. Lần này, sợi chỉ không đứt. Từng sợi vải được dệt ra đều đặn, trơn tru, nhẹ nhàng, như thể khung dệt đã tìm thấy nhịp điệu riêng của nó, một nhịp điệu hài hòa với bàn tay của người thợ. Bà lão ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục ánh lên sự kinh ngạc, rồi từ từ chuyển thành niềm vui sướng không thể tả. Một nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà.
"Đây không phải là khai linh," Tô Lam độc thoại nội tâm, giọng thì thầm nhưng lại đầy sức nặng của sự nghi vấn. "Hắn không hề truyền linh lực. Hắn chỉ... lắng nghe. Nhưng kết quả lại... không thể tin được." Nàng siết chặt chuôi kiếm Cổ Kiếm Hồn bên hông một cách vô thức. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại xuyên qua lớp vải, nhưng không làm dịu đi ngọn lửa đang bùng cháy trong tâm trí nàng. Trong thế giới tu luyện của nàng, mọi sự "sống động" đều cần đến linh lực, đến bí pháp, đến sự áp đặt của kẻ mạnh. Nhưng Tần Mặc lại chứng minh một con đường hoàn toàn khác biệt, một con đường không cần đến bạo lực hay ép buộc, mà chỉ cần sự thấu hiểu và tôn trọng. Những giáo điều về "khai linh cưỡng bức" của Thanh Vân Tông, về việc ép vạn vật phải "thăng tiên" để đạt được sức mạnh tối thượng, giờ đây lại hiện lên trong tâm trí nàng như những lời nói dối hoa mỹ, che đậy một sự thật đau lòng: chúng chỉ khiến vạn vật kiệt quệ và mất đi bản chất của mình.
Tô Lam ghi nhớ từng chi tiết, từ cách Tần Mặc khẽ chạm, ánh mắt hắn nhìn vào khung dệt, cho đến phản ứng tinh tế của vật phẩm và niềm vui sướng của người phụ nữ. Mỗi chi tiết đều là một đòn giáng mạnh vào thế giới quan của nàng. Nàng thở hắt ra một hơi, không khí buổi sớm mai mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và cả mùi khói bếp vương vấn. Tất cả những mùi hương quen thuộc của một thị trấn phàm nhân, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn mới mẻ dưới lăng kính của Tần Mặc.
***
Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng ấm áp khắp Thị Trấn Thạch Mộc, Tần Mặc cùng Nhan Sơ xuất hiện giữa sân làng. Không khí nơi đây đã trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa, và cả tiếng leng keng của những công cụ lao động đã trở nên quen thuộc. Nhưng hôm nay, có một âm thanh đặc biệt thu hút sự chú ý của Tô Lam từ trên ngọn đồi: tiếng cối đá xay ngũ cốc.
Một bà lão khác, dáng người gầy gò, đang chật vật đẩy một chiếc cối đá xay ngũ cốc cổ xưa. Chiếc cối đá này đã trải qua hàng trăm năm, đá đã mòn, trục quay kẽo kẹt, và mỗi vòng quay đều đòi hỏi một sức lực đáng kể. Bà lão thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, nhưng những hạt ngũ cốc vẫn chỉ được xay ra một cách chậm chạp và không đều. Tô Lam nhìn thấy sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt bà, và sự kiệt quệ của chiếc cối đá cũng không kém.
Dân làng bắt đầu tụ tập xung quanh, ánh mắt vừa tò mò, vừa mong chờ, vừa có chút hoài nghi. Họ đã nghe những câu chuyện về Tần Mặc, về những chiếc búa, chiếc rìu bỗng trở nên sắc bén và dễ dùng hơn. Nhưng liệu một chiếc cối đá nặng nề như thế này có thể thay đổi được không?
Tần Mặc tiến đến, vẫn với vẻ bình thản thường thấy. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, trung thành nằm cuộn tròn dưới chân hắn, đôi mắt đỏ rực lim dim, như một tượng đài uy dũng mà tĩnh lặng. Ngọc Hồ Điệp đậu trên vai Tần Mặc, đôi cánh ngọc bích lấp lánh dưới ánh nắng, thỉnh thoảng lại khẽ vỗ nhẹ.
Tần Mặc nhẹ nhàng chạm tay vào mặt đá lạnh lẽo của chiếc cối. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Không phải lắng nghe tiếng kẽo kẹt, mà là lắng nghe "ý chí tồn tại" của nó. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, sự nặng nề, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cũng cảm nhận được khát khao được hoàn thành nhiệm vụ của nó, được xay những hạt ngũ cốc thành bột mịn màng, nuôi sống con người. Đó là bản chất của chiếc cối đá, là lý do nó được tạo ra.
"Nó không cần sức mạnh lớn, chỉ cần sự đồng điệu," Tần Mặc mở mắt, nhìn bà lão, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng lại mang một sự thấu hiểu sâu sắc. "Hãy để nó là chính nó, và nó sẽ giúp bà."
Hắn khẽ đặt tay bà lão lên tay mình, hướng dẫn bà cách đặt lực, cách cảm nhận nhịp điệu của chiếc cối. Không phải là dùng sức mạnh để ép buộc nó quay, mà là nương theo, đồng điệu với ý chí của nó. Ban đầu, bà lão vẫn còn ngập ngừng, nhưng khi Tần Mặc khẽ gật đầu, bà thử đẩy.
Một luồng rung động nhẹ chạy qua chiếc cối đá. Tiếng kẽo kẹt biến mất, thay vào đó là một âm thanh "ro ro" đều đặn, êm tai. Chiếc cối đá, dường như đã được "giải thoát" khỏi gánh nặng, quay nhẹ nhàng hơn hẳn, nhanh hơn, và những hạt ngũ cốc được xay ra mịn màng, đều tăm tắp. Bà lão kinh ngạc nhìn những dòng bột trắng tuôn ra, không thể tin vào mắt mình. Nụ cười rạng rỡ, đầy sự biết ơn, nở trên khuôn mặt bà.
Dân làng xì xào bàn tán, rồi những tiếng kinh ngạc, tiếng reo hò bắt đầu vang lên khắp sân làng. Họ không hiểu Tần Mặc đã làm gì, nhưng kết quả thì rõ ràng như ban ngày. Những vật vô tri, dưới bàn tay của hắn, bỗng trở nên sống động và hữu ích hơn bao giờ hết. Nhan Sơ, đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kính phục và niềm tin sắt đá. Hắn bắt đầu giải thích cho những người xung quanh, giọng nói đầy nhiệt huyết: "Đây chính là 'cân bằng bản chất'! Không ép buộc, không khai linh, chỉ là tôn trọng và thấu hiểu. Khi vạn vật là chính nó, nó sẽ phát huy được tiềm năng thực sự!"
Tô Lam, từ trên ngọn đồi, quan sát tất cả. Ánh nắng giữa trưa chói chang, nhưng nàng không hề cảm thấy nóng. Trong lòng nàng là một cơn bão tố. "Ý chí tồn tại... cân bằng bản chất..." Những cụm từ này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng. Nàng đã thấy tận mắt hai lần. Một khung dệt kiệt quệ và một chiếc cối đá mệt mỏi, đều được Tần Mặc "hồi sinh" chỉ bằng sự lắng nghe và tôn trọng. Không hề có linh lực, không có dấu hiệu của sự tu luyện theo cách mà nàng được biết.
Sự kiện này, đối với nàng, còn kinh ngạc hơn cả việc chứng kiến một tu sĩ Luyện Hư cảnh thi triển thần thông. Bởi vì nó không chỉ đơn thuần là sức mạnh, mà là một triết lý, một con đường đi hoàn toàn khác, thách thức tận gốc rễ những gì Thanh Vân Tông đã dạy nàng. Nếu con đường này là đúng, vậy thì hàng ngàn năm tu luyện của tông môn nàng, tất cả những nỗ lực "khai linh" và "thăng tiên" cho vạn vật, liệu có phải đều là sai lầm? Liệu chúng có đang đi ngược lại "ý chí tồn tại" của chính vạn vật, và vô tình đẩy Huyền Vực vào bờ vực của sự hủy diệt như lời cảnh báo cổ xưa?
***
Chiều tối buông xuống, mang theo làn gió se lạnh luồn qua những rặng cây. Ánh chiều tà hắt lên những đỉnh núi đá, nhuộm vàng cả một khoảng trời, rồi dần chuyển sang màu tím than u buồn. Tô Lam rời Thị Trấn Thạch Mộc, không một lời từ biệt, không một dấu vết. Nàng tìm đến một vách đá cheo leo, ẩn mình giữa những bụi cây rậm rạp, nơi không gian tĩnh lặng đến mức nàng có thể nghe rõ tiếng gió rít qua kẽ đá, và cả tiếng lòng mình đang gào thét.
Nàng rút Cổ Kiếm Hồn ra khỏi vỏ. Tiếng "keng" thanh thoát vang vọng trong không gian tịch mịch. Lưỡi kiếm sáng loáng, phản chiếu ánh chiều tà đỏ rực, tựa như một dải lụa đỏ của hoàng hôn. Trong tông môn, Cổ Kiếm Hồn là biểu tượng của sức mạnh, của sự sắc bén, của ý chí kiên cường không gì có thể lay chuyển. Nàng đã dành cả cuộc đời để luyện kiếm, để hòa mình vào kiếm khí, để biến thanh kiếm này thành một phần của bản thân, một phần của con đường "thăng tiên" mà nàng hằng theo đuổi.
Tô Lam nhìn chằm chằm vào lưỡi kiếm, đôi mắt phượng ánh lên vẻ phức tạp. Sức mạnh, linh lực, thăng cấp, khai linh... Đó là những từ ngữ nàng đã thuộc nằm lòng. Nàng được dạy rằng, một thanh kiếm chỉ thực sự mạnh mẽ khi nó hấp thụ đủ linh khí, khi nó được tu sĩ "khai linh" và ban cho một linh hồn nhân tạo, một ý chí vươn lên tầm cao mới. Nhưng những gì Tần Mặc làm không phải là "tiến hóa" theo cách đó. Hắn chỉ giúp vạn vật trở lại "bản chất" của nó, nhưng lại mang lại hiệu quả vượt trội, một sự sống động mà nàng chưa từng thấy ở những vật phẩm đã được "khai linh" cưỡng bức.
Nàng vuốt nhẹ lưỡi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo và sắc bén quen thuộc. Nhưng hôm nay, cảm giác ấy lại khác. Một luồng rung động rất tinh tế chạy qua thanh kiếm, một cảm giác mà nàng chưa từng để ý đến trước đây. Nó không phải là linh lực nàng truyền vào, cũng không phải là kiếm khí nàng rèn luyện. Nó giống như một tiếng thở dài, một sự thì thầm vô hình từ chính bản thể của thanh kiếm.
Tô Lam chợt nhận ra rằng, thanh kiếm của mình, dù sắc bén đến đâu, dù đã cùng nàng trải qua bao trận chiến sinh tử, cũng đang mang một "ý chí" riêng. Một "vật tính" vốn có, không cần đến sự áp đặt của con người. Và có lẽ, nàng chưa bao giờ thực sự "lắng nghe" nó. Nàng chỉ đơn thuần sử dụng nó, ép buộc nó phải trở thành công cụ cho ý chí của mình, cho khát vọng "thăng tiên" của mình.
"Bản chất... Cân bằng..." Tô Lam độc thoại nội tâm, giọng thì thầm khẽ đến mức chỉ có tiếng gió mới có thể nghe thấy. "Liệu có phải, chúng ta đã đi sai đường? Liệu Thanh Vân Tông, liệu Thiên Diệu Tôn Giả... có thật sự hiểu được vạn vật?" Nỗi đau nhói lên trong tim nàng. Sự hoài nghi không còn là một hạt mầm nhỏ, mà đã trở thành một cây đại thụ, rễ của nó đang cắm sâu vào nền tảng niềm tin của nàng.
Nàng nhớ lại lời cảnh báo cổ xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời nói ấy, trước đây nàng chỉ coi là một truyền thuyết xa xôi, một lời răn dạy mơ hồ. Nhưng giờ đây, nó lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí nàng, kết nối với những gì Tần Mặc đang làm, với những bi kịch "thoát ly bản chất" mà nàng từng chứng kiến trong thế giới tu luyện.
"Ngươi... cũng có ý chí của riêng mình sao?" Nàng khẽ thì thầm, không phải với Cổ Kiếm Hồn, mà là với chính bản thân mình, với câu hỏi đang day dứt trong lòng. Nàng vuốt nhẹ lưỡi kiếm lần cuối, đôi mắt phượng ánh lên vẻ quyết tâm pha lẫn nỗi hoài nghi khôn nguôi.
Trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc lạnh lẽo. Tô Lam cất Cổ Kiếm Hồn vào vỏ, tiếng kim loại va chạm khẽ khàng như một lời hứa hẹn. Nàng đứng dậy, bóng hình mảnh mai in đậm trên nền trời đêm. Thị Trấn Thạch Mộc đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn những đốm lửa nhỏ le lói. Nàng nhìn về hướng đó, nơi Tần Mặc đã rời đi, nơi những bí ẩn về "ý chí tồn tại" và "cân bằng bản chất" đang chờ được hé mở.
Nàng không còn muốn trốn tránh, cũng không còn muốn chỉ quan sát từ xa. Một ý định mới, rõ ràng và mạnh mẽ, đã hình thành trong tâm trí nàng. Nàng cần đối diện với Tần Mặc. Nàng cần tìm hiểu sâu hơn về hắn, về con đường mà hắn đang đi, về triết lý mà hắn đang gieo rắc. Cuộc chạm trán này không chỉ là để thỏa mãn sự tò mò, mà là để tìm kiếm một con đường chân chính, một con đường có thể cứu rỗi không chỉ cho nàng, mà có lẽ, cho cả Huyền Vực đang đứng trước bờ vực mất cân bằng. Bóng đêm bao trùm lấy vách đá, nhưng trong lòng Tô Lam, một ngọn lửa mới đã bùng lên, soi sáng con đường nàng sẽ bước tiếp.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.