Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 155: Hạt Giống Nghi Vấn và Mở Ra Cánh Cửa Tri Thức

Màn đêm buông xuống Đường Cổ Đạo Thương Gia, mang theo một làn sương mỏng lạnh lẽo thấm vào từng thớ đất, từng phiến lá. Tiếng gió rít thê lương luồn qua những tán cây cổ thụ ven đường, vọng lại như tiếng thở dài của thời gian. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn, quyện cùng hương cây dại nồng nàn, tạo nên một không khí tĩnh mịch, u hoài. Ánh trăng mờ nhạt, như một vành bạc cũ kỹ, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc, hắt bóng những hình thù mờ ảo trên con đường vắng.

Tô Lam vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng, thanh kiếm cổ bên hông như thể đã ăn sâu vào thân thể nàng. Đôi mắt phượng tuyệt mỹ của nàng dõi theo phương xa, nơi bóng dáng Tần Mặc vừa khuất dạng, nhưng trong đáy mắt ấy không còn là sự kiên định thường thấy, mà là một sự hỗn loạn chưa từng có. Những lời Tần Mặc đã nói, cảnh tượng Gấu Sơn Trúc bùng phát ý chí phản kháng, tất cả cứ như những mũi kim sắc nhọn, đâm sâu vào niềm tin bấy lâu nay của nàng.

"Sư tỷ, chúng ta có nên tiếp tục truy đuổi không? Con gấu đó..." Lâm Phong khẽ hỏi, giọng nói đầy vẻ lo lắng và nghi hoặc. Y và các đệ tử khác đang thu xếp hành trang, gương mặt ai nấy đều mang vẻ hoang mang tột độ. Sự việc vừa xảy ra đã phá vỡ mọi nhận thức của họ về con đường tu tiên, về vạn vật, và về cả chính bản thân họ.

Tô Lam không quay đầu lại. Giọng nàng lạnh nhạt, như thể đang nói với chính mình hơn là trả lời Lâm Phong. "Không cần. Để hắn đi." Nàng biết, dù có đuổi theo, nàng cũng không thể ép buộc Tần Mặc thay đổi. Và quan trọng hơn, nàng cũng không còn chắc chắn liệu mình có nên làm vậy hay không.

Nàng siết chặt chuôi kiếm, cảm giác lạnh lẽo của kim loại thấm vào lòng bàn tay. Niềm tin của Thanh Vân Tông, giáo điều về việc khai linh, thăng tiên, tất cả đều đã được khắc sâu vào tâm trí nàng từ thuở ấu thơ. Nàng tin rằng đó là con đường duy nhất để vạn vật đạt đến sự hoàn mỹ, để thoát khỏi vòng luân hồi phàm tục. Nhưng Tần Mặc lại nói rằng, đó là sự "thoát ly bản chất", là tước đoạt "quyền được là chính nó" của vạn vật.

*Liệu có phải, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới?* Câu hỏi ám ảnh đó lại vang vọng, giờ đây không chỉ là một tiếng vọng mơ hồ, mà là một lời cảnh tỉnh sắc lạnh. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Tần Mặc, xua đi đôi mắt quật cường của Gấu Sơn Trúc, nhưng tất cả đều vô vọng. Chúng cứ luẩn quẩn trong tâm trí nàng, như những linh hồn không siêu thoát, không ngừng chất vấn, không ngừng soi rọi.

Cái cách Tần Mặc chỉ dùng vài lời nói, vài cái chạm tay mà có thể lay động ý chí của một linh thú đang bị trấn áp hoàn toàn, đó không phải là tà thuật, cũng không phải là linh lực nàng từng biết. Đó là một thứ năng lực kỳ lạ, một sự thấu hiểu sâu sắc đến mức khiến nàng rợn người. Nàng, một tu sĩ Thanh Vân Tông cao quý, một kiếm khách kiêu hãnh, vậy mà lại cảm thấy bất lực trước một phàm nhân không có linh căn. Sự bất lực đó không chỉ đến từ việc nàng không thể khống chế Gấu Sơn Trúc, mà còn từ việc nàng không thể khống chế chính tâm trí mình.

Tô Lam mở mắt. Ánh trăng hắt lên gương mặt nàng, làm nổi bật vẻ u hoài và bối rối. Nàng tự hỏi, phải chăng những gì nàng đã theo đuổi bấy lâu nay, những gì Thanh Vân Tông đã truyền dạy, có một phần nào đó không đúng đắn? Nàng nhớ về những linh thú khác mà tông môn đã "khai linh", đã "huấn phục", chúng có thực sự đạt được sự thăng hoa hay chỉ là những công cụ bị tước đoạt đi bản chất?

Một hạt giống hoài nghi, nhỏ bé nhưng sắc bén, đã nảy mầm trong lòng nàng. Nó không phải là sự phản bội tông môn, mà là một sự tò mò, một khao khát muốn tìm hiểu sâu hơn. Nàng vẫn tin vào con đường tu tiên, nhưng nàng bắt đầu tự hỏi, liệu có phải còn một con đường khác, một cách khác để vạn vật tồn tại mà không cần phải đánh đổi bản chất của mình?

Nàng quay người, đối mặt với Lâm Phong và các đệ tử. "Chúng ta trở về tông môn." Giọng nàng vẫn lạnh nhạt, nhưng có một sự thay đổi tinh tế trong ánh mắt, một tia suy tư sâu thẳm mà không ai có thể nhận ra. Các đệ tử vội vàng tuân lệnh, không dám hỏi thêm bất cứ điều gì. Họ cảm nhận được sự khác lạ từ sư tỷ của mình, một sự tĩnh lặng đầy ẩn ý, như một cơn bão đang nhen nhóm trong lòng nàng. Tô Lam bước đi, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, nhưng tâm trí nàng lại đang lùi về phía sau, về những lời nói của Tần Mặc, về ý chí quật cường của Gấu Sơn Trúc, và về câu hỏi ám ảnh: *Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới?* Con đường của nàng, có lẽ, sẽ không còn đơn giản như nàng vẫn nghĩ.

***

Khi rạng sáng hé mở, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua tầng sương mù, nhuộm vàng con Đường Cổ Đạo Thương Gia. Không khí trở nên mát mẻ và trong lành hơn, mang theo mùi của cỏ cây đọng sương đêm. Tiếng côn trùng rỉ rả đêm qua đã nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió sớm, và xa xa là tiếng bánh xe kẽo kẹt của những chuyến hàng đầu tiên.

Tần Mặc bước đi một cách chậm rãi và vững vàng trên con đường đất, không nhanh không chậm, như thể mỗi bước chân đều đang lắng nghe nhịp đập của vạn vật dưới đế giày. Hắc Phong sải bước uy dũng bên cạnh hắn, bộ lông đen tuyền lấp lánh dưới ánh bình minh, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua mọi ngóc ngách. Ngọc Hồ Điệp đậu trên vai Tần Mặc, đôi cánh ngọc bích của nó phản chiếu ánh sáng, thỉnh thoảng khẽ rung lên, phát ra tiếng kêu trong trẻo như chuông gió, như muốn chia sẻ cảm nhận về sự thay đổi của không khí xung quanh.

Tần Mặc không nói lời nào, nhưng tâm trí hắn không ngừng hoạt động. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của con đường này, một sự mệt mỏi cổ xưa, một khát khao được nghỉ ngơi sau hàng ngàn năm gánh chịu bước chân của bao thế hệ người lữ hành. Những viên đá lát đường, những vết hằn của bánh xe, tất cả đều kể một câu chuyện thầm lặng. Hắn lắng nghe tiếng thì thầm của gió, của cây cối, của những tảng đá rêu phong ven đường. Chúng không có linh lực, không có ý thức rõ ràng như con người hay linh thú, nhưng chúng có một "ý chí" nguyên thủy, một bản chất tồn tại đã được định hình qua hàng thiên niên kỷ.

*Tiếng thì thầm này... không phải của một sinh linh, mà là của chính con đường. Nó muốn kể gì đây?* Tần Mặc thầm nghĩ. Một luồng "ý chí tồn tại" mờ nhạt, khác biệt hẳn với những gì hắn từng cảm nhận, đang dẫn lối hắn. Nó không phải là một tiếng gọi rõ ràng, mà là một sự thôi thúc mơ hồ, như tiếng gọi của quá khứ, vẫy gọi hắn đi sâu hơn vào một lối rẽ ít ai biết đến.

Hắc Phong đột nhiên khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực khẽ nheo lại, hướng về phía một con đường mòn nhỏ bị cây cối che khuất. "Chủ nhân, phía trước có thứ gì đó... rất cũ kỹ." Giọng Hắc Phong truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, mang theo sự cảnh giác thường lệ.

Tần Mặc khẽ gật đầu, "Ta cảm nhận được." Hắn đã cảm nhận được luồng "ý chí" đó từ lâu, nhưng giờ đây nó đã trở nên rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn. Nó không phải là sự đe dọa, mà là một sự mời gọi, một khát khao được thấu hiểu.

Hắn rẽ khỏi con Đường Cổ Đạo Thương Gia nhộn nhịp, bước vào lối mòn nhỏ, nơi cây cối mọc um tùm, che khuất ánh sáng ban mai. Con đường mòn dẫn hắn đến một khu rừng rậm rạp, ẩm ướt, nơi những thân cây cổ thụ cao vút vươn mình lên trời xanh. Rễ cây chằng chịt bám vào đất, đá, tạo nên những hình thù kỳ dị. Mùi đất mục, rêu phong, và hương của những loài hoa dại thoang thoảng trong không khí.

Tần Mặc dừng lại trước một phiến đá cổ thụ, phủ đầy rêu phong và địa y, dường như là một phần của một kiến trúc đã sụp đổ từ lâu. Phiến đá này lớn hơn nhiều so với những tảng đá xung quanh, bề mặt nó nhẵn nhụi một cách lạ thường, dù đã trải qua phong sương hàng ngàn năm. Một luồng "ý chí tồn tại" mạnh mẽ, nhưng lại rất trầm mặc, thoát ra từ nó.

Hắn đưa tay khẽ đặt lên mặt đá lạnh lẽo. Ngay lập tức, một dòng chảy của thời gian, của những ký ức vô tri vô giác ùa vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự im lặng của phiến đá, sự kiên nhẫn của nó khi chứng kiến bao thăng trầm của thế giới. Hắn cảm nhận được một khao khát được thấu hiểu, một "ý chí" muốn được ghi nhớ, được kể lại câu chuyện của mình, dù nó chỉ là một vật vô tri vô giác. Phiến đá này, đã từng là một phần của cái gì đó vĩ đại hơn, của một kiến trúc, một nền văn minh đã chìm vào quên lãng. Và nó đang cố gắng chỉ lối cho hắn.

Ngọc Hồ Điệp khẽ vỗ cánh, bay lượn quanh đầu Tần Mặc, rồi đậu lại trên vai hắn, im lặng quan sát. Hắc Phong cũng nằm xuống dưới chân hắn, đôi mắt vẫn quét quanh, nhưng ánh nhìn đã dịu đi phần nào, như thể nó cũng cảm nhận được sự bình yên từ phiến đá cổ.

Tần Mặc nhắm mắt lại, "lắng nghe" sâu hơn. Phiến đá cổ không nói thành lời, nhưng "ý chí" của nó vẽ ra một con đường, một hướng đi. Đó là một sự dẫn dắt tinh tế, không phải là mệnh lệnh, mà là một sự gợi mở, một lời mời gọi khám phá. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa mới, một cánh cửa dẫn đến những bí mật cổ xưa của Huyền Vực, những bí mật mà có lẽ, chỉ những người có thể "lắng nghe" vạn vật mới có thể chạm tới.

***

Theo dấu vết của "ý chí" từ phiến đá cổ, Tần Mặc cùng Hắc Phong và Ngọc Hồ Điệp tiếp tục đi sâu vào rừng rậm. Con đường mòn dần trở nên rõ ràng hơn, dẫn họ đến một thung lũng nhỏ, nơi ánh sáng ban mai khó khăn lắm mới có thể chạm tới. Không khí ở đây tĩnh mịch và trang nghiêm đến lạ thường, như thể thời gian đã ngừng trôi.

Ẩn mình giữa những bụi cây rậm rạp và những cây cổ thụ cao vút, Tần Mặc phát hiện một kiến trúc cổ kính. Đó là một Thư Các Cổ Điển, gần như bị lãng quên hoàn toàn. Bức tường đá phủ đầy rêu phong, những mái ngói xanh đã ngả màu đen sẫm, và cánh cửa gỗ mục nát, hé mở một khe hở nhỏ. Một luồng linh khí cổ xưa, thanh khiết, thoát ra từ bên trong, không phải là linh lực hùng hồn, mà là một sự tĩnh lặng, thâm trầm, mang theo hơi thở của tri thức.

Tần Mặc bước chân nhẹ nhàng, không gây ra bất cứ tiếng động nào. Hắc Phong theo sau hắn, bước đi chậm rãi, không còn gầm gừ mà chỉ khẽ hít hà mùi hương lạ lẫm. Ngọc Hồ Điệp bay lượn quanh Tần Mặc, đôi cánh lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rồi đậu trên vai hắn, im lặng quan sát mọi thứ.

Hắn đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát, tiếng kẽo kẹt vang lên phá vỡ sự im lặng ngàn năm. Bên trong thư các, không khí đặc quánh mùi giấy cũ đã ngả màu úa vàng, mùi mực đã khô cạn, và mùi gỗ mục nhè nhẹ. Tất cả quyện với một hương trầm thanh khiết thoang thoảng, tạo nên một mùi hương đặc trưng, không thể nhầm lẫn của tri thức cổ xưa. Ánh sáng yếu ớt từ một vài khe hở trên mái nhà chiếu xuống, làm lộ rõ những cột bụi đang nhảy múa trong không khí, như những linh hồn của tri thức đang bay lượn.

Hàng ngàn cuốn sách cổ, từ những điển tịch dày cộm đến những bản ghi chép cá nhân đã mục nát, chất cao ngất ngưởng, tạo thành những lối đi hẹp, quanh co. Tiếng gió bên ngoài dường như bị nuốt chửng hoàn toàn, chỉ còn lại sự tĩnh mịch tuyệt đối, như thể thư các này là một thế giới riêng, tách biệt hoàn toàn với bên ngoài.

Trong một góc phòng, nơi ánh sáng yếu ớt nhất, Tần Mặc nhìn thấy một bóng người. Đó là một ông lão gầy gò, lưng còng, tóc bạc trắng như sương, ngồi bên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Ông đeo một cặp kính đã ố vàng, gần như trong suốt, và đang say sưa lật giở một cuốn điển tịch dày cộm, bìa da đã bong tróc. Không ai khác, chính là Thiên Sách Lão Nhân.

Ông lão không ngẩng đầu lên, như thể đã biết có người đến. Giọng ông trầm ấm, nhưng lại mang một sự vang vọng kỳ lạ trong không gian tĩnh mịch của thư các. "Ngươi đến rồi sao? Ta đã đợi ngươi khá lâu."

Tần Mặc hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Tiền bối biết ta sẽ đến?" Hắn bước lại gần hơn, ánh mắt quét qua hàng ngàn cuốn sách cũ kỹ, cảm nhận được "ý chí tồn tại" mạnh mẽ từ chúng, một khao khát được đọc, được thấu hiểu, được chia sẻ những tri thức đã bị lãng quên.

Thiên Sách Lão Nhân cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt tinh anh của ông, ẩn sau cặp kính ố vàng, nhìn thẳng vào Tần Mặc. Đó là một cái nhìn thấu suốt, như thể ông đã nhìn thấu mọi bí mật, mọi trăn trở trong tâm hồn Tần Mặc. Một nụ cười hiền hậu, nhưng cũng đầy ẩn ý, khẽ nở trên khuôn mặt nhăn nheo của ông. Ông khẽ chỉ vào cuốn sách đang mở trên bàn. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe."

Tần Mặc im lặng, suy ngẫm về câu nói đó. Lắng nghe lịch sử, lắng nghe quá khứ, cũng giống như lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật. Chúng đều là những tiếng nói thầm lặng, nhưng lại chứa đựng những chân lý sâu sắc nhất.

"Ta muốn tìm hiểu về..." Tần Mặc bắt đầu, nhưng Thiên Sách Lão Nhân đã cắt ngang, như thể ông đã biết trước câu hỏi của hắn.

"Về ý chí của vạn vật? Về cái giá của sự thăng tiên?" Ông lão khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn không rời Tần Mặc. "Và về 'chân lý thất lạc' mà thế gian đã lãng quên, phải không?"

Tần Mặc gật đầu, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Ông lão này không chỉ uyên bác, mà còn có khả năng thấu hiểu đến kinh ngạc. Hắc Phong nằm xuống cạnh chân Tần Mặc, còn Ngọc Hồ Điệp vẫn đậu trên vai hắn, im lặng quan sát. Thiên Sách Lão Nhân khẽ nâng tay, mời Tần Mặc ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ kỹ đối diện bàn. Đó là một cử chỉ đơn giản, nhưng lại mang đầy vẻ uyên bác và sự kiên nhẫn.

Tần Mặc ngồi xuống, tâm trí hắn tràn ngập những câu hỏi. Hắn đã tìm thấy một nguồn tri thức cổ xưa, một người có thể giúp hắn hiểu rõ hơn về Huyền Vực, về "chân lý thất lạc", và về con đường mà hắn đang theo đuổi. Sự hoài nghi của Tô Lam, sự giằng xé của một tu sĩ mạnh mẽ, đã chứng minh rằng con đường "thăng tiên" cực đoan đang đẩy vạn vật đến bờ vực của sự "thoát ly bản chất". Và giờ đây, hắn, Tần Mặc, đã tìm thấy một cánh cửa dẫn đến những kiến thức có thể thay đổi tất cả. Thiên Sách Lão Nhân, với kho tàng tri thức cổ xưa của mình, chính là mảnh ghép quan trọng mà Tần Mặc cần để thấu hiểu hơn về Huyền Vực, về những gì đã xảy ra trong quá khứ, và về cách để tìm lại sự cân bằng cho thế giới. Con đường phía trước của hắn, sẽ không chỉ là lắng nghe, mà còn là học hỏi, là khai phá những bí mật đã bị chôn vùi hàng ngàn năm.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free