Vạn vật không lên tiên - Chương 149: Cái Nhìn Khác Biệt: Dưới Bóng Thanh Vân
Ánh tà dương cuối cùng đã khuất, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhuộm Hoàng Thành Thiên Long trong một sắc thái khác biệt. Đoàn người Thanh Vân Tông, với Tô Lam dẫn đầu, đã rời đi như một cơn gió lốc, mang theo sự kiêu ngạo cố hữu và một luồng khí thế bức người. Tuy nhiên, dù họ đã khuất bóng, dư âm của cuộc đối đầu vừa rồi vẫn còn vương vấn, tựa như một tấm lưới vô hình bao phủ lấy quảng trường rộng lớn. Những ánh mắt hiếu kỳ, xen lẫn sợ hãi và cả một chút bàng hoàng, vẫn dõi theo bóng lưng Tần Mặc.
Tần Mặc không mảy may quan tâm đến những ánh nhìn ấy. Hắn khẽ cúi người, bàn tay nhẹ nhàng nâng niu Ngọc Hồ Điệp đang rúc mình trong vạt áo. Con bướm nhỏ vẫn còn run rẩy, đôi cánh ngọc bích khẽ rung lên như lá mùa thu trước gió, biểu thị sự sợ hãi sâu sắc đã in hằn trong ý chí tồn tại mong manh của nó. Hắc Phong, sau tiếng gầm gừ cảnh cáo, đã hạ thấp thân hình cường tráng, bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong ánh sáng nhập nhoạng cuối ngày, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quét nhìn xung quanh, như một bức tường thành vững chãi bảo vệ chủ nhân.
Tần Mặc tìm một góc khuất dưới tán cây bồ đề cổ thụ, thân cây to lớn đến mức ba người ôm không xuể, cành lá sum suê tựa như một chiếc ô xanh biếc che chắn khỏi những ánh mắt soi mói. Nơi đây, tiếng ồn ào của Hoàng Thành giảm bớt phần nào, nhường chỗ cho tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, mang theo hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa dạ lý hương mới nở. Hắn nhẹ nhàng đặt Ngọc Hồ Điệp lên lòng bàn tay mình, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của sinh linh nhỏ bé. Một dòng linh khí ấm áp, thuần khiết từ lòng bàn tay hắn chậm rãi thấm vào cơ thể Ngọc Hồ Điệp, như một lời an ủi không lời. Hắn lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng sâu thẳm tâm hồn, cảm nhận được ý chí tồn tại của nó đang dần dịu lại, sự sợ hãi tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác an toàn và bình yên.
Tiếng xì xào bàn tán của đám đông vẫn không ngừng vọng tới, dù đã bị tán cây cổ thụ che khuất phần nào. "Kẻ đó là ai mà dám chống đối Thanh Vân Tông?" Một giọng nữ run rẩy cất lên, mang theo sự kinh ngạc không thể che giấu. "Hắn nói cũng có lý... Một dòng sông đâu cần thành biển cả? Cứ phải thăng tiên, cứ phải vươn cao, liệu có phải là tốt?" Lần này là một giọng nam trầm ấm, có vẻ đã từng suy tư về điều tương tự. "Thật là ngông cuồng, không sợ tông môn trừng phạt sao? Hắn ta sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!" Một tiếng thở dài đầy vẻ lo lắng vang lên.
Tần Mặc khẽ liếc nhìn những gương mặt đang xì xào kia. Hắn thấy trong đôi mắt họ không chỉ có sự sợ hãi quyền uy của Thanh Vân Tông, mà còn có một tia tò mò, một chút suy ngẫm len lỏi. Những hạt giống hoài nghi mà hắn đã gieo, dù nhỏ bé, yếu ớt, nhưng đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí họ. Một Vân Du Khách, với vẻ ngoài phong trần và đôi mắt tinh ranh, đang đứng dựa vào một góc tường, lẩm bẩm một mình: "Thế giới này sắp loạn rồi, nhưng cũng là cơ hội kiếm chác. Tin tức này... đáng giá không ít." Hắn không quan tâm đến chân lý, chỉ quan tâm đến lợi ích. Đó là bản chất của một phần nhân loại, Tần Mặc hiểu rõ.
Hắn lại quay về với Ngọc Hồ Điệp, nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh lấp lánh của nó. "Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi," hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy. Đó không chỉ là lời an ủi cho Ngọc Hồ Điệp, mà còn là lời tự nhủ với chính hắn. Hắn biết con đường mình đã chọn là đơn độc, là đối nghịch với cả một thế giới đã ăn sâu vào tín ngưỡng thăng tiên. Nhưng nỗi đau của Ngọc Hồ Điệp, và vô vàn những sinh linh khác mà hắn đã từng "nghe" thấy, là minh chứng rõ ràng nhất cho cái giá của sự truy cầu vô độ ấy. Hắn không muốn vạn vật phải trả giá bằng bản chất của mình chỉ vì một khát vọng được định nghĩa bởi kẻ khác.
Hoàng Thành Thiên Long về đêm lại càng phồn hoa. Hàng vạn chiếc đèn lồng đủ màu sắc được thắp sáng, biến thành phố thành một biển lửa lung linh, huyền ảo. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng nhạc từ các kỹ viện, tiếng chén đũa va chạm trong các tửu lầu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng lớn, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi rượu nồng nàn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một sự hỗn tạp nhưng cũng đầy sức sống. Thế nhưng, trong cái vẻ phồn hoa ấy, Tần Mặc vẫn cảm nhận được những vết nứt, những nỗi đau tiềm ẩn mà chỉ có hắn mới có thể nghe thấy. Sự sống động bề ngoài che giấu đi những sự thật tàn khốc của một thế giới đang dần mất đi sự cân bằng bản chất. Hắn ngồi đó, dưới tán bồ đề cổ thụ, như một lữ khách lạc lõng giữa dòng chảy cuồn cuộn của số phận, một người gánh vác ý chí của vạn vật nhỏ bé, yếu ớt. Hắn biết, cuộc đối đầu với Tô Lam chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan, khi hắn phải đối mặt với không chỉ một tu sĩ kiêu ngạo, mà là cả một hệ thống niềm tin đã ăn sâu vào thế giới này, một hệ thống đã khiến vạn vật phải quên đi bản chất của chính mình để chạy theo một mục tiêu duy nhất: thăng tiên.
***
Trong khi Tần Mặc trầm tư dưới tán bồ đề, cách đó không xa, tại Quán Trọ Lạc Dương, không khí lại mang một vẻ căng thẳng khác. Quán trọ, với kiến trúc nhà gạch mái ngói đỏ quen thuộc, sân rộng chứa đầy ngựa xe và nội thất gỗ đơn giản nhưng tiện nghi, về đêm càng trở nên náo nhiệt. Tiếng nói chuyện, tiếng chén đũa va chạm, tiếng nhạc từ các nghệ nhân hát xẩm, và tiếng ngựa hí vọng lên từ sân trọ, tất cả tạo nên một bầu không khí ồn ào, dễ chịu, đầy sức sống. Tuy nhiên, trong căn phòng dành cho khách quý nhất, Tô Lam lại đang cố gắng trấn áp một luồng cảm xúc hỗn loạn.
Nàng ngồi bên bàn trà, chén ngọc vẫn còn nghi ngút khói hương lài, nhưng nàng không hề động đến. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng khép hờ, cố gắng tĩnh tâm, xua đi những lời lẽ "ngông cuồng" của Tần Mặc. Nàng là Tô Lam, đệ tử hạch tâm của Thanh Vân Tông, con cưng của gia tộc Tô thị lừng lẫy, người từ nhỏ đã được giáo dưỡng để trở thành một tiên tử vươn tới đại đạo thăng tiên. Niềm tin vào "vạn vật đều khao khát thăng tiên" đã ăn sâu vào cốt tủy nàng, trở thành chân lý không thể lay chuyển. Thế nhưng, những lời của Tần Mặc, rằng "cái giá của sự thăng tiên có phải là đánh đổi bằng bản chất và sự đau khổ?", lại như một gai nhọn đâm vào tâm trí nàng, không sao rút ra được.
"Sư tỷ."
Tiếng gọi của Lâm Phong vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Hắn bước vào, dáng vẻ vẫn hăng hái, tuấn tú trong bộ đồng phục tông môn màu xanh lam. Tay hắn đặt nhẹ trên chuôi kiếm, ánh mắt vẫn còn hằn lên vẻ bực bội khi nhớ đến kẻ dám cãi lời Tô Lam.
"Có chuyện gì?" Tô Lam mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như kiếm quang, nhanh chóng che giấu đi tia ưu tư thoáng qua.
Lâm Phong tiến lại gần, cung kính thi lễ. "Sư tỷ, tên Tần Mặc đó thật to gan, dám cãi lại người trước bao nhiêu người như vậy. Hắn đã xúc phạm đến Thanh Vân Tông, xúc phạm đến đại đạo thăng tiên. Chúng ta có cần... dạy dỗ hắn một chút không? Để hắn hiểu rõ thế nào là tôn ti trật tự, thế nào là uy nghiêm của tông môn." Giọng hắn chứa đầy sự phẫn nộ và khao khát thể hiện lòng trung thành.
Tô Lam nhìn Lâm Phong, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, không mang chút vui vẻ. "Không cần." Nàng đáp, giọng điệu vẫn lạnh lùng, nhưng lại chứa đựng một chút phân vân mà ngay cả bản thân nàng cũng không ý thức được. "Hắn chỉ là một kẻ cố chấp, một kẻ điên rồ dám đi ngược lại chân lý của thiên địa. Hắn không đáng để chúng ta hao tâm tổn sức." Nàng đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy một chút nhức nhối. "Nhưng... những lời hắn nói..."
Nàng ngừng lại, đôi mắt phượng nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vàng vọt bắt đầu rọi xuống những mái nhà ngói đỏ. Ánh sáng bạc ấy phản chiếu trên gương mặt thanh tú của nàng, làm nổi bật nét ưu tư hiếm hoi. "Liệu có chút nào đáng suy ngẫm không?" Nàng gần như tự hỏi chính mình, giọng nói nhỏ đến mức Lâm Phong phải ghé tai mới nghe rõ.
Lâm Phong ngỡ ngàng. Hắn chưa bao giờ thấy sư tỷ mình lại có vẻ yếu lòng hay phân vân như vậy. Trong mắt hắn, Tô Lam là biểu tượng của sự kiên định, của chân lý không thể lay chuyển. Hắn vội vàng trấn an: "Sư tỷ, người đừng bận tâm những lời lẽ hoang đường đó. Đó chỉ là sự ngụy biện của kẻ yếu đuối, không thể vươn tới đại đạo. Con đường thăng tiên là chân lý mà hàng vạn tu sĩ đã chứng minh qua hàng ngàn năm. Hắn chỉ đang mê hoặc lòng người, gieo rắc tà niệm!"
Nghe những lời của Lâm Phong, Tô Lam như bừng tỉnh. Tia phân vân trong mắt nàng lập tức biến mất, thay vào đó là sự kiên định thường thấy, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Nàng gật đầu, như để tự khẳng định với chính mình. "Ngươi nói phải. Hắn chỉ đang mê hoặc lòng người." Nàng lại tự nhủ, cố gắng dập tắt ngọn lửa nghi ngờ vừa nhen nhóm. "Con đường thăng tiên là chân lý. Vạn vật đều khao khát vươn lên, đó là quy luật tự nhiên của Huyền Vực. Hắn chỉ là một kẻ không hiểu rõ đại đạo, một kẻ không muốn tiến hóa."
Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao trùm Hoàng Thành Thiên Long. Ánh trăng chiếu rọi làm khuôn mặt nàng thoáng nét ưu tư, nhưng chỉ trong chốc lát, nó đã bị thay thế bằng sự kiên định đến sắt đá. Nàng sẽ không để bất cứ ai, bất cứ lời nói nào, làm lung lay niềm tin đã được hun đúc từ ngàn đời. Hạt giống hoài nghi có thể đã được gieo, nhưng nó vẫn còn quá nhỏ bé, yếu ớt, không đủ sức để phá vỡ bức tường thành vững chắc của niềm tin trong nàng. Tô Lam hít một hơi thật sâu, dường như để hít vào khí tức của sự quyết tâm. Dù Tần Mặc không đáng để nàng hao tâm tổn sức, nhưng hắn đã trở thành một cái gai trong mắt nàng, một kẻ dám thách thức những gì nàng tin tưởng. Và nàng, sẽ không để cái gai đó tồn tại lâu.
"Sư tỷ nói phải. Người phàm làm sao hiểu được đại đạo." Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, vui mừng khi thấy sư tỷ đã lấy lại được vẻ kiên định. Hắn tin chắc rằng, Tần Mặc sẽ không bao giờ có thể lung lay được niềm tin của Thanh Vân Tông, hay của Tô Lam. Hắn không biết rằng, ngay cả những bức tường thành vững chắc nhất, đôi khi cũng bắt đầu rạn nứt từ những vết nứt nhỏ nhất, và những hạt giống bé li ti, một ngày nào đó, có thể mọc thành cây đại thụ phá tan mọi xiềng xích.
***
Đêm đã về khuya, vầng trăng treo lơ lửng giữa trời, tỏa ánh bạc xuống Đường Cổ Đạo Thương Gia. Con đường này, vốn là huyết mạch giao thương quan trọng, ban ngày tấp nập ngựa xe, kẻ qua người lại, thì giờ đây lại chìm trong sự tĩnh lặng của màn đêm, chỉ còn tiếng gió lướt qua những hàng cây cổ thụ già nua, cùng tiếng côn trùng rả rích. Những viên đá lát đường đã sờn cũ, in hằn dấu vết của thời gian và vô số bước chân lữ khách. Mùi bụi đường và hơi ẩm của đêm hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí thanh vắng, mang chút u hoài.
Tần Mặc, ôm Ngọc Hồ Điệp đang say ngủ trong lòng, lặng lẽ rời khỏi Hoàng Thành Thiên Long. Hắc Phong, với bước chân nhẹ nhàng như một bóng ma, theo sát phía sau. Đôi mắt đỏ rực của nó vẫn cảnh giác quét nhìn xung quanh, nhưng không hề phát ra tiếng động. Hắn không muốn bị ràng buộc bởi sự chú ý của Thanh Vân Tông, không muốn trở thành mục tiêu của những kẻ chỉ biết đến quyền uy và sự cưỡng ép. Con đường của hắn là đi khắp Huyền Vực, lắng nghe ý chí của vạn vật, và cho chúng quyền được là chính mình.
Hắn đi dọc theo Đường Cổ Đạo Thương Gia, tránh những nơi có ánh đèn leo lét hay tiếng người. Đôi mắt hắn vẫn tinh tường quan sát, lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả linh hồn, cảm nhận từng ý chí tồn tại nhỏ bé xung quanh. Dù đã rời xa Hoàng Thành phồn hoa, những bi kịch của việc "thoát ly bản chất" vẫn hiện hữu, như những vết sẹo không thể xóa nhòa trên thân thể Huyền Vực.
Chợt, từ một đoạn đường vắng vẻ hơn, hắn nghe thấy tiếng kêu yếu ớt, thảm thiết. Đó không phải là tiếng người, mà là ý chí đau đớn đến tận cùng của một sinh linh. Hắn khẽ dừng bước, Hắc Phong cũng lập tức đứng yên, toàn thân căng ra. Trong ánh trăng mờ ảo, Tần Mặc nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc nhưng vẫn khiến lòng hắn thắt lại. Một nhóm thương nhân, vẻ mặt tham lam và hằn học, đang tranh giành một vật thể kỳ lạ, tỏa ra ánh sáng xanh lục yếu ớt. Đó là một Linh Thảo đã được "khai linh" một cách cưỡng ép, nhưng ý chí của nó lại tràn ngập sự sợ hãi và đau đớn. Các thương nhân không quan tâm đến điều đó, họ chỉ muốn chiếm đoạt nó để bán lấy lợi nhuận cao hơn. "Ngươi xem, ánh sáng yếu dần rồi! Linh khí sắp tan hết, mau giao cho ta!" Một kẻ gào lên, tay vươn ra muốn giật lấy Linh Thảo. "Ngươi mơ đi! Ta đã mua nó với giá cao hơn!" Kẻ khác đáp trả, dùng sức giằng co. Trong cuộc tranh giành hỗn loạn đó, Linh Thảo tội nghiệp bị giằng xé, ý chí của nó như bị xé toạc, tiếng kêu gào trong tâm trí Tần Mặc càng trở nên thảm thiết.
Hắn chỉ âm thầm quan sát, không can thiệp. Hắn biết, trong thế giới này, những cảnh tượng như vậy không phải là hiếm. Con người, vì lợi ích, vì sức mạnh, sẵn sàng cưỡng ép, tước đoạt bản chất của vạn vật. Cái gọi là "khai linh" đối với những Linh Thảo này, thực chất chỉ là một hình thức tra tấn, ép buộc chúng phải bộc lộ hết linh khí để phục vụ con người, đến khi kiệt quệ rồi tan biến.
Đi thêm một đoạn nữa, Tần Mặc lại chứng kiến một cảnh tượng khác. Một tu sĩ trẻ tuổi, với vẻ mặt kiêu ngạo và sốt ruột, đang dùng roi da quất mạnh vào một con thú cưỡi to lớn. Con thú vốn là một Thổ Hùng Mã, thân hình cường tráng, chân dài khỏe khoắn, nhưng giờ đây lại thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, cố gắng lê bước trên con đường dốc. "Nhanh lên! Ngươi mà không kịp đến Bích Thủy Thành trước bình minh, ta sẽ lột da ngươi!" Tu sĩ trẻ gầm lên, roi da lại quất mạnh, tạo ra một tiếng nổ chát chúa trong không khí đêm. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại của Thổ Hùng Mã. Nó không muốn chạy trốn, nó chỉ muốn được nghỉ ngơi, được sống đúng với bản năng của một con thú. Nhưng khát vọng được "vươn cao", được "tăng tốc" của tu sĩ kia đã ép buộc nó phải vượt quá giới hạn của mình.
Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Ngươi thấy không? Cái giá của sự 'tiến hóa' này... quá đắt." Hắn thì thầm với Hắc Phong, giọng nói trầm lắng, đầy vẻ suy tư. Hắc Phong khẽ "Gừ... gừ..." một tiếng, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Mặc, như để biểu lộ sự đồng tình và thấu hiểu. Nó là một linh thú, một Hắc Phong Lang, bản thân nó cũng từng suýt bị ép buộc "khai linh" theo cách cực đoan. Nó hiểu rõ nỗi đau ấy.
Ánh trăng vẫn đổ dài trên con đường cổ đạo, như một dải lụa bạc dẫn lối. Tần Mặc tiếp tục bước đi, Ngọc Hồ Điệp trong lòng hắn đã ngủ say, như một sinh linh nhỏ bé tìm được bến đỗ bình yên. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một quyết tâm vững vàng hơn. Những gì hắn đã chứng kiến trong Hoàng Thành, và ngay cả trên con đường cổ đạo vắng vẻ này, càng củng cố niềm tin của hắn vào con đường mình đã chọn. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", không bị cưỡng đoạt bản chất chỉ vì khát vọng mù quáng của nhân loại.
Hắn không biết con đường phía trước sẽ dẫn hắn đến đâu, nhưng hắn biết mình phải đi. Đi để lắng nghe, đi để bảo vệ, đi để tìm kiếm một sự cân bằng bản chất cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, và cũng không còn là cái giá phải đánh đổi bằng sự đau khổ của vạn vật. Bóng lưng Tần Mặc và Hắc Phong dần khuất vào màn đêm, bỏ lại phía sau ánh đèn rực rỡ của Hoàng Thành Thiên Long, tiến về phía xa xăm, nơi những vùng đất mới và những thử thách mới đang chờ đợi.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.