Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 145: Tiếng Thét Của Cánh Ngọc: Khai Linh Tàn Bạo Giữa Phồn Hoa

Sáng sớm, khi ánh dương đầu tiên vừa chớm phủ lên những mái ngói cong vút của Hoàng Thành Thiên Long, Tần Mặc đã rời khỏi quán trọ. Hắn mang theo Hắc Phong uy dũng bước bên cạnh và Ngân Loan đậu trên vai, bóng hình ba sinh linh tựa như một nét chấm phá lạ lẫm giữa dòng người tấp nập. Chiếc lược gỗ vẫn nằm im trong túi áo, như một lời nhắc nhở không ngừng về con đường hắn đã chọn, con đường đi ngược lại với tất thảy những gì hắn sắp chứng kiến.

Hoàng Thành Thiên Long quả nhiên là một đại đô hội phồn hoa. Dòng người như mắc cửi, ngựa xe như nước chảy, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng chuông đồng vọng từ những miếu thờ cổ kính hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và sống động. Khắp các con phố, những cửa hàng san sát, trưng bày vô vàn vật phẩm kỳ lạ và tuyệt mỹ: những món pháp khí sáng lấp lánh, những bức tượng linh thú điêu khắc tinh xảo, những chậu linh thảo tỏa hương thơm ngát. Vẻ ngoài của thành phố này toát lên sự thịnh vượng, một minh chứng hùng hồn cho sự phát triển của Huyền Vực dưới triết lý "khai linh" và "thăng tiên".

Tuy nhiên, trong đôi mắt sâu thẳm của Tần Mặc, vẻ phồn hoa ấy lại mang một sắc thái khác. Hắn bước chậm rãi qua phố chợ, đôi mắt tinh tế không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Hắn chạm khẽ vào một bức tượng đá hình rồng được điêu khắc công phu, cảm nhận ý niệm kiêu hãnh của nó đã bị bóp méo, hóa thành một sự phục tùng vô hồn. Hắn lắng nghe tiếng kêu lảnh lót của một con linh điểu bị nhốt trong lồng vàng, tiếng kêu ấy không phải là niềm hân hoan mà là sự than vãn của một linh hồn đã mất đi khát vọng vươn mình giữa trời xanh. Những chậu linh thảo được uốn nắn thành hình dáng kỳ dị, ý chí của chúng gào thét về sự cưỡng ép, về việc bị tước đoạt quyền được sinh trưởng tự nhiên.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình giữa đám đông, thỉnh thoảng lại khẽ gầm gừ. Đôi mắt đỏ rực của nó dáo dác nhìn quanh, biểu lộ sự cảnh giác và khó chịu trước bầu không khí linh lực hỗn loạn và những ý chí bị kìm kẹp. Ngân Loan trên vai Tần Mặc cũng không ngừng xù lông, đôi lúc lại rít lên một tiếng nhỏ đầy lo lắng, như muốn cảnh báo chủ nhân về sự bất an mà nó cảm nhận được. Sự nhạy cảm của nó với linh khí và những đau khổ thầm kín của vạn vật dường như đã tăng lên gấp bội từ khi chúng đặt chân vào Hoàng Thành này.

Tần Mặc khẽ vuốt ve lông Ngân Loan, lòng hắn nặng trĩu. Hắn nhớ về Vô Tính Thành, nơi những vật phẩm chỉ là chính chúng, những cây cỏ tự do vươn mình theo ý trời, những con thú hoang dã chạy nhảy theo bản năng. Nơi đó không có linh lực cường thịnh, không có phồn hoa rực rỡ, nhưng vạn vật lại mang một vẻ bình yên và chân thật đến nao lòng. Ở đây, dưới vẻ lộng lẫy của linh thạch và pháp khí, dưới sự tráng lệ của kiến trúc, hắn cảm nhận được một sự "khô héo" sâu thẳm trong ý chí của vạn vật.

"Sự phồn thịnh này... là một cái giá quá đắt," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng hòa lẫn vào tiếng ồn ào của phố chợ. "Họ gọi đó là tiến bộ, là 'thăng hoa', nhưng nó chỉ là sự bóp méo, là tước đoạt."

Hắn dừng lại trước một quầy hàng bán các loại bùa chú và linh phù. Một đạo sĩ trẻ tuổi, với vẻ mặt tự mãn, đang rao bán một tấm bùa hộ mệnh được "khai linh" từ một mảnh ngọc thô. Tần Mặc chạm tay vào tấm bùa, cảm nhận ý chí của mảnh ngọc vẫn còn đó, nhưng nó đã bị cưỡng ép vào một khuôn khổ, một mục đích không thuộc về nó. Ý niệm về sự giam cầm, về một khao khát được trở về với hình dạng tự nhiên của mình, vọng lên trong tâm trí Tần Mặc, khiến hắn khẽ cau mày.

"Kẻ phàm tục như ngươi chạm vào linh vật của ta làm gì?" Đạo sĩ trẻ tuổi nhíu mày, nhìn Tần Mặc với vẻ khinh thường. "Đây là linh phù cao cấp, không phải thứ ngươi có thể tùy tiện đụng vào."

Tần Mặc không đáp lời, chỉ khẽ lắc đầu. Hắn biết rằng không thể giải thích cho những kẻ đã chìm đắm trong triết lý này. Với họ, vạn vật chỉ là công cụ, là bậc thang để đạt được cái gọi là "thăng tiên". Ý niệm về "bản chất" hay "ý chí tồn tại" của vạn vật là điều xa xỉ, thậm chí là vô nghĩa. Hắn quay đi, tiếp tục bước sâu hơn vào lòng thành phố, tìm kiếm một nơi chốn mà hắn có thể tạm thời thoát khỏi sự bức bối của những ý chí bị kìm kẹp này. Hắc Phong và Ngân Loan vẫn im lặng theo sát, sự hiện diện của chúng là nguồn an ủi duy nhất trong thế giới đầy rẫy sự cưỡng ép này. Những cảm giác nhạy bén của chúng đã trở thành la bàn dẫn dắt Tần Mặc, bởi chúng cũng là những sinh linh có ý chí mạnh mẽ, và chúng phản ứng một cách bản năng với sự mất cân bằng. Tần Mặc hiểu rằng, những gì hắn đã thấy ở Thị Trấn Biên Thùy chỉ là một hạt cát nhỏ so với sa mạc mênh mông của sự áp đặt tại Hoàng Thành Thiên Long, nơi mà triết lý "khai linh" đã trở thành một hệ thống, một luật lệ bất di bất dịch, được bảo trợ bởi những tông môn hùng mạnh nhất Huyền Vực. Hắn siết nhẹ chiếc lược gỗ trong túi, tự nhủ rằng con đường của hắn còn rất dài, và những thử thách phía trước sẽ không hề dễ dàng.

***

Tần Mặc dẫn Hắc Phong và Ngân Loan rời khỏi phố chợ sầm uất, tìm đến một nơi yên tĩnh hơn. Ánh nắng giữa trưa đã dịu đi phần nào, trải một lớp vàng nhạt lên những tán cây cổ thụ trong Công Viên Phượng Hoàng. Nơi đây, không khí trong lành hơn, mùi hương hoa cỏ tự nhiên lan tỏa, tạm thời xua đi cái cảm giác ngột ngạt từ những ý chí bị bóp méo ngoài kia. Tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, tiếng chim hót líu lo, tạo nên một khung cảnh bình yên hiếm hoi.

Tần Mặc tìm một băng ghế đá khuất sau lùm cây xanh tốt, ngồi xuống. Hắc Phong nằm dài dưới chân hắn, đôi mắt nhắm hờ nhưng vẫn đầy cảnh giác. Ngân Loan bay lượn một vòng trên không trung rồi đậu xuống cành cây gần đó, đôi mắt tinh anh của nó quét qua từng ngóc ngách của công viên.

Giữa những luống hoa khoe sắc, một sinh linh nhỏ bé thu hút sự chú ý của Tần Mặc. Đó là một con Ngọc Hồ Điệp, với đôi cánh màu ngọc bích lấp lánh, tựa như được khảm từ những mảnh đá quý. Nó đang cố gắng bay giữa những đóa hoa, nhưng động tác của nó có vẻ yếu ớt, những đường bay chao đảo, không vững vàng. Một ý niệm sợ hãi và bối rối mãnh liệt, xen lẫn sự bất lực, không ngừng vọng đến tâm trí Tần Mặc. Con bướm này dường như đang chịu đựng một nỗi đau thầm kín.

Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắn cố gắng lắng nghe rõ hơn "ý chí tồn tại" của Ngọc Hồ Điệp. Hắn cảm nhận được một sự giằng xé bên trong nó, như thể nó đang cố gắng chống lại một thứ gì đó vô hình, đang dần dần ăn mòn bản chất thuần khiết của nó. Cứ mỗi lần nó vỗ cánh, một vài hạt vảy ngọc li ti lại rơi rụng, lấp lánh rồi tan biến trong không khí.

Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện. Hắn là một thanh niên tuấn tú, mặc đồng phục của Thanh Vân Tông, tay cầm một thanh kiếm sáng loáng. Đó chính là Lâm Phong, kẻ đã từng báo cáo về Tần Mặc ở Thị Trấn Biên Thùy. Khuôn mặt hắn tràn đầy vẻ tự mãn và kiêu ngạo, ánh mắt lướt qua Ngọc Hồ Điệp như thể nó là một món đồ chơi tầm thường.

"Ha! Một con bướm ngọc yếu ớt như vậy mà cũng dám lang thang ở đây sao?" Lâm Phong cười khẩy, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng của công viên. Hắn tiến lại gần Ngọc Hồ Điệp, không chút kiêng dè. "Tiềm năng thì có, nhưng lại quá yếu ớt, không biết cách tự khai phá. Cũng may, gặp được ta, ngươi coi như có phúc phận!"

Tần Mặc lập tức cảm nhận được một luồng linh lực cường đại bắt đầu hội tụ quanh Lâm Phong. Hắc Phong dưới chân hắn khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực mở to, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong với vẻ cảnh giác cao độ. Ngân Loan trên cành cây cũng rít lên một tiếng sắc nhọn, bay vút lên không trung rồi lại sà xuống cạnh Tần Mặc, vẻ mặt đầy lo lắng.

Lâm Phong không thèm để ý đến sự hiện diện của Tần Mặc và đồng bạn. Hắn giơ tay lên, kết một thủ ấn phức tạp. Một luồng linh lực màu xanh lam tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, xoáy mạnh thành một cơn lốc nhỏ, trực tiếp bao trùm lấy Ngọc Hồ Điệp. Cơn lốc linh lực đó không phải là một sự dẫn dắt nhẹ nhàng, mà là một sự cưỡng ép thô bạo, một thủ đoạn "khai linh" hung hãn.

Ngọc Hồ Điệp lập tức giãy giụa kịch liệt trong cơn lốc. Đôi cánh ngọc bích của nó rung lên từng đợt, những vảy ngọc rơi lả tả như mưa bụi, mỗi hạt vảy rơi xuống đều mang theo một tiếng kêu than thầm lặng mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy. Đó là một tiếng thét câm lặng, một ý niệm đau đớn tột cùng, sợ hãi, tuyệt vọng, và sự chống cự vô vọng trước một sức mạnh mà nó không thể nào kháng cự. Nó giống như một linh hồn đang bị xé toạc, bị kéo căng ra khỏi hình hài quen thuộc của chính mình.

"Không thể nào... Nó đang đau đớn đến mức nào đây?" Tần Mặc nghiến răng, đôi mắt hắn ánh lên một ngọn lửa phẫn nộ thầm lặng. Hắn cảm nhận được từng chút một "vật tính" của Ngọc Hồ Điệp đang bị bóp méo, bị cưỡng ép phải "thăng cấp" theo ý muốn của Lâm Phong. Cái gọi là "khai linh" này, dưới góc nhìn của Tần Mặc, chẳng khác nào một sự tra tấn man rợ. Những ý niệm thuần khiết của Ngọc Hồ Điệp, khao khát được bay lượn tự do, được thụ phấn cho hoa, đang dần bị thay thế bởi một sự "thăng hoa" nhân tạo, một bản chất mới bị áp đặt. Hắn thấy rõ sự trống rỗng sẽ đến sau khi quá trình này hoàn tất, một linh hồn bị mất đi chính mình, chỉ còn lại một cái vỏ phục tùng. Mùi linh lực nồng nặc, gai góc lan tỏa trong không khí, càng khiến Hắc Phong và Ngân Loan thêm bồn chồn.

Lâm Phong vẫn giữ vẻ mặt tự mãn. Hắn nhìn Ngọc Hồ Điệp đang giãy giụa như một nghệ nhân đang tạo tác một kiệt tác, không hề có chút thương cảm hay thấu hiểu. "Ngoan ngoãn đi, linh vật nhỏ bé. Ngươi sẽ sớm trở thành một linh thú trợ giúp đắc lực cho ta, và ta sẽ ban cho ngươi cơ hội được cùng ta bước trên con đường thăng tiên vĩ đại!" Hắn ta nói, giọng điệu đầy vẻ hùng hồn và tự tin, như thể mình đang ban phát một ân huệ to lớn. Tiếng linh lực xoáy mạnh trong không khí, càng lúc càng dồn dập, ép Ngọc Hồ Điệp vào một trạng thái cực đoan, vượt quá giới hạn chịu đựng của nó.

Tần Mặc không thể ngồi yên nhìn cảnh tượng này thêm nữa. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của việc "thoát ly bản chất" tại thành phố này, nhưng chứng kiến một sự kiện tàn bạo như vậy ngay trước mắt, sự phẫn nộ trong hắn không thể kìm nén. Hắn không thể để cho sinh linh yếu ớt này phải chịu đựng thêm dù chỉ một khắc.

***

Một tiếng rít giận dữ khẽ thoát ra từ Ngân Loan, hòa cùng tiếng gầm gừ trầm đục của Hắc Phong, như một lời cổ vũ cho quyết định của Tần Mặc. Tần Mặc bật dậy khỏi băng ghế đá, bước ra khỏi lùm cây, tiến thẳng về phía Lâm Phong. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, không mang theo chút linh lực nào, nhưng lại toát ra một khí thế kiên định đến lạ lùng. Khuôn mặt hắn vẫn bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia chất vấn không thể chối cãi.

"Ngươi đang làm gì với nó?" Tần Mặc cất lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng âm vang rõ ràng trong không gian, cắt ngang tiếng xoáy của linh lực. "Ngươi có nghe thấy nó đang kêu gào không?"

Lâm Phong đang tập trung "khai linh", bị tiếng nói của Tần Mặc làm giật mình. Hắn quay phắt lại, vẻ mặt khó chịu xen lẫn ngạc nhiên khi thấy một kẻ phàm tục dám xen vào việc tu luyện của mình. Khi nhận ra Tần Mặc chính là thiếu niên mà hắn từng gặp ở Thị Trấn Biên Thùy, vẻ ngạc nhiên nhanh chóng biến thành sự tức giận và khinh miệt.

"Ngươi là cái thá gì mà dám xen vào chuyện của ta?" Lâm Phong gắt gỏng, thu hồi một phần linh lực, khiến Ngọc Hồ Điệp đang giãy giụa có một khoảnh khắc được thở dốc. "Kẻ phàm tục như ngươi làm sao hiểu được con đường thăng tiên? Ta đang giúp nó tiến hóa, ban cho nó một cơ hội mà ngàn vạn linh vật khác mơ ước!"

Tần Mặc tiến gần hơn, ánh mắt không hề nao núng trước sự hống hách của Lâm Phong. "Tiến hóa bằng cách bóp méo bản chất của nó sao? Ngươi có thấy những vảy ngọc đang rơi rụng kia không? Ngươi có cảm nhận được nỗi đau đớn mà nó đang phải chịu đựng không? Đó không phải là tiến hóa, đó là hủy hoại."

"Hủy hoại?" Lâm Phong cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai. "Ngươi dám nói Thanh Vân Tông ta đang hủy hoại? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là đệ tử Thanh Vân Tông, Lâm Phong! Ngươi, một kẻ phàm tục không linh căn, không tu vi, lại dám chất vấn triết lý tu luyện của đại tông môn? Ta đang ban cho con Hồ Điệp này một tương lai rực rỡ, một con đường để bước vào cảnh giới cao hơn, để có thể cùng ta chinh phục đại đạo!" Hắn ta nói, đôi mắt đầy vẻ cuồng tín. "Ta sẽ thành tiên! Và những linh vật được ta 'khai linh' sẽ là những bước đệm vững chắc trên con đường đó!"

"Ngươi chỉ đang ép buộc nó," Tần Mặc bình thản đáp, "Ngươi đang tước đoạt quyền được là chính nó của nó, chỉ để phục vụ cho tham vọng của mình."

Lời nói của Tần Mặc như một gáo nước lạnh tạt vào sự tự mãn của Lâm Phong. Hắn ta giận dữ đỏ mặt, linh lực trong người bùng lên. "Nói xằng bậy! Ngươi là một kẻ điên rồ, một kẻ tà đạo! Dám cản trở ta tu luyện, dám phỉ báng Thanh Vân Tông! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu xuẩn của mình!"

Nói đoạn, Lâm Phong không nói nhiều lời, vung tay lên, một đạo linh lực sắc bén như lưỡi đao, mang theo mùi hương linh khí nồng nặc, lao thẳng về phía Tần Mặc. Hắn không muốn giết người, chỉ muốn cho Tần Mặc một bài học nhớ đời, để hắn biết thân phận của mình.

Tần Mặc không hề né tránh hay sử dụng bất kỳ linh lực nào. Hắn chỉ khẽ nghiêng người, đồng thời bàn tay khẽ đặt lên chuôi Vô Danh Kiếm vẫn còn nằm trong vỏ. Một ánh sáng lờ mờ như có như không lóe lên từ vỏ kiếm, đủ để làm chệch hướng đạo linh lực của Lâm Phong, khiến nó lướt sượt qua vai Tần Mặc mà không gây ra bất kỳ thương tổn nào. Tần Mặc vẫn đứng vững, dáng vẻ thanh thoát, không chút hoảng loạn.

Sự phản đòn thầm lặng này khiến Lâm Phong càng thêm kinh hãi và tức giận. Hắn ta không ngờ một kẻ phàm tục lại có thể dễ dàng hóa giải đòn tấn công của mình. Quan trọng hơn, sự gián đoạn này đã khiến luồng linh lực cưỡng ép lên Ngọc Hồ Điệp hoàn toàn bị phá vỡ.

Ngọc Hồ Điệp, sau khi thoát khỏi sự kìm kẹp, yếu ớt rơi xuống thảm cỏ. Đôi cánh ngọc bích của nó đã xơ xác, nhiều vảy ngọc đã rụng đi, để lộ những đường gân mỏng manh. Nó run rẩy, nhưng ý niệm sợ hãi và đau đớn đã dịu đi, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh. Ngay lập tức, nó khẽ vỗ cánh, dùng chút sức lực còn lại bay về phía Tần Mặc, đậu nhẹ nhàng lên mu bàn tay hắn. Ý niệm biết ơn, sâu sắc và chân thành, truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Nó khẽ cọ đầu vào ngón tay hắn, như một lời cảm tạ cho sự giải thoát.

Tần Mặc khẽ vuốt ve đôi cánh tổn thương của Ngọc Hồ Điệp, đôi mắt hắn ngập tràn sự xót xa. Hắn cảm nhận được sự mong manh của nó, nhưng cũng nhận ra sự kiên cường trong ý chí tồn tại, khao khát được là chính mình.

Lâm Phong chứng kiến cảnh tượng đó, vẻ mặt hắn ta từ giận dữ chuyển sang bàng hoàng, rồi lại trở về sự phẫn nộ tột cùng. Hắn không thể tin rằng một linh vật đã được hắn "khai linh" lại có thể quay lưng lại với hắn, và lại còn thể hiện sự thân thiết với một kẻ phàm tục.

"Tên tà đạo nhà ngươi! Dám cướp đoạt linh vật của ta, dám phá hoại công trình tu luyện của ta!" Lâm Phong gầm lên, chỉ thẳng tay vào Tần Mặc. "Ta sẽ báo cáo chuyện này lên tông môn! Ngươi sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt của Thanh Vân Tông, và khi đó, đừng hòng sống sót trở về cái thành phố tồi tàn Vô Tính Thành của ngươi!" Hắn ta nghiến răng, quay người bỏ đi, bước chân đầy vẻ tức tối và thề thốt. Hắn ta biết mình không thể đánh bại Tần Mặc ngay lúc này, nhưng Thanh Vân Tông sẽ không bỏ qua chuyện này.

Tần Mặc không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn theo bóng Lâm Phong khuất dần sau những hàng cây. Hắn biết lời đe dọa của Lâm Phong không phải là lời nói suông. Sự can thiệp của hắn vào việc của đệ tử Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ được báo cáo lên tông môn, và điều đó sẽ trực tiếp dẫn đến một cuộc đối đầu lớn hơn. Hắn biết rằng, với sự cuồng tín và áp đặt của Thanh Vân Tông, họ sẽ không ngần ngại cử người đến để "chấn chỉnh" hắn, hoặc thậm chí là tiêu diệt hắn. Cuộc chạm trán với Tô Lam, tu sĩ kiêu ngạo của Thanh Vân Tông, sẽ là không thể tránh khỏi.

Hắn nhìn xuống Ngọc Hồ Điệp trong tay, rồi lại ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Sự việc hôm nay chỉ càng củng cố thêm niềm tin của hắn. Dù phải đối mặt với cả một đại tông môn hùng mạnh, dù con đường phía trước đầy chông gai và cô độc, hắn cũng không thể lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục bảo vệ "ý chí tồn tại" của vạn vật, để chúng được là chính mình, không bị ép buộc phải "cao hơn" bằng cách đánh đổi bản chất. Ngọc Hồ Điệp, tuy nhỏ bé và bị tổn thương, giờ đây lại trở thành một biểu tượng cho sự mong manh của bản chất vạn vật, và là minh chứng sống cho hậu quả của "khai linh" cưỡng ép.

Hắc Phong khẽ rên rỉ một tiếng, dụi đầu vào chân Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng. Ngân Loan khẽ đậu lên vai hắn, tiếng kêu trong trẻo của nó xoa dịu phần nào nỗi lòng. Tần Mặc siết nhẹ chiếc lược gỗ trong túi, cảm nhận sự thô ráp nhưng chân thật của nó. Chiếc lược này, cùng với Ngọc Hồ Điệp đang đậu trên tay hắn, là những minh chứng sống động nhất cho con đường mà hắn đang theo đuổi – con đường của sự cân bằng bản chất. Đó là con đường mà cả Huyền Vực dường như đã lãng quên, hoặc cố tình chối bỏ.

Tần Mặc khẽ thở dài, trong lòng tràn ngập một cảm giác vừa bi tráng, vừa kiên định. Hắn biết rằng, cuộc chiến này, không chỉ là của riêng hắn, mà là của vạn vật đang khao khát được là chính mình, khao khát được bảo vệ bản chất trước sự truy cầu vô độ của cái gọi là "thăng tiên".

"Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo cổ xưa vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, càng khiến hắn tin tưởng vào con đường của mình. Hắn sẽ là người giữ lấy ngọn lửa hy vọng mong manh ấy, dù có phải đối đầu với toàn bộ thiên hạ tu sĩ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free