Vạn vật không lên tiên - Chương 103: Chân Trời Hỗn Loạn: Lời Cảnh Báo Từ Thế Giới Bên Ngoài
Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành, vốn dĩ sau bao biến cố đã bắt đầu hồi sinh, trở lại với dáng vẻ quen thuộc của những buổi chiều tà. Ánh nắng vàng óng ả đổ dài trên những mái ngói rêu phong và những tấm bạt che nắng đã sờn màu, vẽ nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Tiếng rao hàng của bà bán rau xanh, tiếng cười giòn tan của lũ trẻ đang nô đùa đuổi bắt quanh các gian hàng gỗ, tiếng lách cách của thợ rèn Mã Đại Lực từ xưởng xa xa vọng lại, cùng mùi hương nồng nàn của bánh nướng và vị thuốc bắc từ quán của Lão Hà, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng dung dị của cuộc sống thường nhật. Lý Đại Ca, sau khi vá xong chiếc lưới, đang ngồi bên hàng nước chè, nhâm nhi chén trà nóng, ánh mắt dõi theo dòng người qua lại, trên môi nở nụ cười mãn nguyện. Bà Lý đã trở về với gánh rau tươi rói, không còn vẻ u buồn mà thay vào đó là sự thanh thản, mãn nguyện. Thợ May Vân thì cặm cụi bên chiếc máy khâu, tiếng lách cách đều đặn như nhịp thở của nàng, mỗi đường kim mũi chỉ đều chứa chan niềm hy vọng mới. Ngay cả Tiểu Đường, đứa bé từng sợ hãi đến co rúm, giờ đây cũng đang tỉ mẩn sửa sang lại chú chim gỗ, đôi mắt lấp lánh sự tập trung. Sự sống động, bình yên và tràn đầy hy vọng ấy, Tần Mặc đã cảm nhận được một cách rõ ràng. Hắn đứng giữa dòng người, hít thở bầu không khí trong lành, ấm áp này, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm.
Thế nhưng, sự bình yên ấy đột ngột bị xé toạc.
Một làn gió lạnh bất chợt thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tít trên mặt đất, mang theo một thứ mùi lạ lẫm, không phải mùi đất, mùi thức ăn, mà là mùi của bụi đường, của mồ hôi và của một nỗi sợ hãi cố hữu. Dòng người đang hối hả bỗng chậm lại, rồi đứng yên. Tiếng cười nói tắt ngấm, tiếng rao hàng im bặt. Cả Phố Chợ Sáng như bị một bàn tay vô hình siết chặt, chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cổng thành, nơi ba bóng người đang bước vào, chậm rãi, nặng nề, như những cái bóng vừa thoát ra từ cõi chết.
"Trời ơi! Nhóm thám thính đã về!" Lý Đại Ca là người đầu tiên thốt lên, giọng ông run rẩy, làm vỡ tan bầu không khí im ắng. Chiếc chén trà trên tay ông rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Ba người ấy, quần áo rách nát, lấm lem bùn đất và những vết cào xước, gương mặt hốc hác, hốc mắt trũng sâu, đôi mắt đen như mực, trống rỗng và dại dờ. Chúng không có lấy một chút ánh sáng của sự sống, chỉ còn lại sự kinh hoàng và mệt mỏi cùng cực in hằn. Tóc tai rối bù, làn da sạm đen vì nắng gió và bụi đường, họ bước từng bước nặng nhọc, như thể mỗi nhấc chân đều phải vượt qua một lực cản vô hình. Nhóm thám thính, ba chiến binh dũng cảm được cử đi thám thính tình hình bên ngoài Vô Tính Thành, giờ đây trông không khác gì những kẻ hành khất vừa trải qua cơn ác mộng tột cùng. Họ không nói một lời, không nhìn về phía ai, chỉ cắm mặt bước đi, mang theo một bầu không khí u ám, nặng trĩu.
Một thôn dân khác khẽ rụt rè hỏi, giọng nói như bị bóp nghẹt: "Sao họ lại thế này? Chuyện gì đã xảy ra?" Nhưng không ai có thể trả lời.
Tần Mặc đứng đó, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn dõi theo từng bước chân của họ. Hắn không chỉ nhìn thấy vẻ ngoài thảm hại, mà còn cảm nhận được một luồng 'ý chí tồn tại' nặng nề, hỗn loạn và đầy sợ hãi đang bao trùm lấy họ. Đó là nỗi sợ hãi của những gì đã chứng kiến, nỗi kinh hoàng của những điều không thể tưởng tượng, và sự tuyệt vọng của những linh hồn bị giày vò. Nó giống như một đám mây đen kịt, nuốt chửng mọi tia hy vọng, mọi sự bình yên vừa nhen nhóm trong hắn. Hắn biết, điều này có nghĩa là cuộc chiến chưa kết thúc, thậm chí, nó còn tồi tệ hơn những gì hắn từng nghĩ.
Lão Khang và Thôn Trưởng Vô Tính Thành cũng đã nhận ra sự bất thường. Thôn Trưởng, với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, lập tức phất tay ra hiệu cho dân làng giữ trật tự, sau đó cùng Lão Khang nhanh chóng tiến đến đón nhóm thám thính. Trên gương mặt Lão Khang, sự lo lắng hiện rõ, đôi mắt hiền từ thường ngày giờ đây ánh lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. Họ cần biết, điều gì đã biến những chiến binh kiên cường của Vô Tính Thành thành những cái bóng không hồn này. Sự bình yên của Phố Chợ Sáng, giờ đây, đã hoàn toàn bị phá vỡ, nhường chỗ cho một nỗi lo âu vô hình đang lan tỏa khắp mọi ngóc ngách.
***
Trong một góc khuất của Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi vốn dĩ luôn là chốn bình yên với tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ, tiếng chim hót nhẹ nhàng và mùi trà thơm, hoa nhài lan tỏa, giờ đây bị bao trùm bởi một bầu không khí căng thẳng và lo âu đến nghẹt thở. Ánh đèn lồng dịu nhẹ treo trên mái hiên không đủ sức xua tan vẻ u ám trên khuôn mặt của Tần Mặc, Lão Khang, Hạ Nguyệt và Thôn Trưởng. Ngồi đối diện họ là ba thành viên của nhóm thám thính, nhưng chỉ có người trưởng nhóm, một người đàn ông trung niên tên là Trương Lực, còn đủ tỉnh táo để kể lại câu chuyện của mình. Hai người còn lại vẫn ngồi đó, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, thỉnh thoảng lại run rẩy khẽ rùng mình như bị cơn ác mộng giày vò.
Trương Lực uống một ngụm trà nóng, nhưng giọng hắn vẫn khàn đặc, mỗi lời nói như bị mắc kẹt nơi cổ họng, nặng nề và đau đớn. "Tình hình bên ngoài... còn tệ hơn chúng ta tưởng," hắn bắt đầu, đôi mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt đang căng thẳng lắng nghe, dừng lại ở Tần Mặc. "Các tông môn vẫn điên cuồng tìm kiếm 'chân lý thăng tiên'. Họ không từ thủ đoạn nào, ép buộc vạn vật khai linh, tàn phá cả những vùng đất còn sót lại linh khí."
Lời kể của Trương Lực vẽ ra một bức tranh kinh hoàng về Huyền Vực bên ngoài. Hắn nói về những khu rừng cổ thụ bị đốn hạ không thương tiếc, những dòng sông cạn khô vì linh khí bị hút cạn, những ngọn núi thiêng bị đào bới tan hoang. Các tu sĩ, với ánh mắt tham lam và điên dại, truy lùng mọi vật có chút linh tính, từ những viên đá quý ẩn sâu trong lòng đất, những thân cây cổ thụ hàng ngàn năm, cho đến những con thú hoang dã. Họ không còn quan tâm đến sự cân bằng của tự nhiên, không còn tôn trọng 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Tất cả chỉ là công cụ để đạt được mục tiêu "thăng tiên" hão huyền.
"Chúng ta đã thấy những ngôi làng bị bỏ hoang, những ruộng đồng khô cằn," Trương Lực tiếp tục, giọng hắn run lên vì căm phẫn và sợ hãi. "Họ bắt những con chim quý hiếm, những linh thú nhỏ bé, ép buộc chúng phải 'khai linh', phải 'tu luyện'. Nếu chúng không thể chịu đựng được, họ sẽ lấy đi 'linh hạch' của chúng, biến chúng thành vật phẩm tu luyện. Chúng tôi đã thấy những con suối bị biến thành dòng máu đen đặc vì những linh vật bị giết hại dã man. Tiếng kêu than của vạn vật, nó... nó ám ảnh chúng tôi từng đêm."
Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng cả 'ý chí tồn tại' của chính mình. Những lời kể của Trương Lực đã mở ra một cánh cửa đến với một thế giới đầy đau khổ, nơi 'ý chí tồn tại' của vạn vật đang kêu gào trong tuyệt vọng. Hắn cảm thấy một cơn sóng dữ dội của sự đau đớn, hỗn loạn, căm phẫn và sợ hãi đang ập đến từ khắp nơi trên Huyền Vực. Tiếng kêu cứu của những cây cổ thụ bị chặt hạ, tiếng gào thét của những con linh thú bị cưỡng ép khai linh đến chết, tiếng rên rỉ của những dòng sông bị vấy bẩn, tiếng khóc than của những ngọn núi bị đào bới. Tất cả hòa thành một bản hợp xướng bi ai, vang vọng trong tâm trí hắn.
*Tiếng kêu cứu... quá nhiều... chúng vẫn bị cưỡng ép, vẫn đau khổ*, Tần Mặc thầm nghĩ, trái tim hắn quặn thắt. Hắn đã từng nghĩ rằng Vô Tính Thành bị tấn công là vì họ không muốn thăng tiên, nhưng giờ đây, hắn nhận ra sự điên cuồng của các tu sĩ đã vượt xa những gì hắn có thể hình dung. Họ không chỉ muốn 'thăng tiên' cho bản thân, mà còn muốn ép buộc toàn bộ vạn vật phải đi theo con đường đó, bất chấp hậu quả.
Hạ Nguyệt ngồi bên cạnh Tần Mặc, đôi môi nàng trắng bệch vì sợ hãi, nàng siết chặt tay hắn. Nàng cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói của Trương Lực, và dù không thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật như Tần Mặc, nàng vẫn cảm thấy một nỗi bất an tột độ đang bao trùm lấy Vô Tính Thành. Thôn Trưởng thì nhíu mày, vẻ mặt ông đanh lại, sự bình yên và an nguy của thành đang bị đe dọa nghiêm trọng.
Lão Khang thở dài một tiếng nặng nề, đôi mắt hiền từ giờ đây chất chứa sự ưu tư sâu sắc. "Chân lý thất lạc đã bị lãng quên quá lâu..." ông khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy chua xót. "Họ đã quên mất rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Sự truy cầu vô độ này, cuối cùng sẽ hủy diệt tất cả." Lời của Lão Khang như một lời tiên tri, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán trà, càng làm tăng thêm sự nặng nề trong lòng mọi người.
Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà ánh lên một sự kiên định lạ thường. Hắn nhìn Trương Lực, nhìn Lão Khang, nhìn Hạ Nguyệt và Thôn Trưởng. Hắn biết, tin tức này không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một lời hiệu triệu. Vô Tính Thành đã tìm lại được nhịp sống của mình, tìm lại được hồn phách, nhưng nếu thế giới bên ngoài tiếp tục chìm trong sự điên loạn này, thì sự bình yên của Vô Tính Thành cũng chỉ là tạm thời, một ốc đảo mong manh giữa đại dương bão tố. Hắn không thể trốn tránh mãi, và giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó.
***
Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm, rải ánh bạc xuống khắp Vô Tính Thành. Không khí se lạnh, trong lành, mang theo mùi đất ẩm và cây cỏ sau một ngày dài. Suối Tinh Lộ, nơi Tần Mặc thường tìm đến để lắng nghe tiếng lòng của vạn vật và tìm thấy sự bình yên, giờ đây vẫn chảy róc rách, tiếng nước reo vui như một lời ru êm đềm. Nhưng trong tâm trí Tần Mặc, sự bình yên ấy không thể xua tan được những hình ảnh kinh hoàng và những tiếng kêu cứu thảm thiết mà hắn đã cảm nhận được từ Huyền Vực rộng lớn.
Hắn ngồi bên bờ suối, một hòn đá lạnh lẽo dưới lòng bàn tay, cảm nhận từng dòng nước chảy qua kẽ ngón tay. Nước suối mát lạnh, mang theo sự tinh khiết của tự nhiên, nhưng cũng không thể rửa trôi đi gánh nặng trong lòng hắn. Vô Tính Thành, quê hương của hắn, đã hồi phục một cách thần kỳ. Người dân đã tìm lại được niềm tin, vật phẩm đã tìm lại được 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn đã giúp họ chữa lành, đã giúp họ tìm lại bản chất. Nhưng thế giới bên ngoài... thế giới ấy vẫn đang chìm trong cơn điên loạn, trong sự truy cầu "thăng tiên" mù quáng, tàn phá và hủy diệt mọi thứ trên đường đi.
*Nếu ta không hành động, sự bình yên này sẽ không kéo dài*, Tần Mặc thì thầm, giọng nói hòa lẫn vào tiếng suối reo. Hắn biết, Vô Tính Thành không phải là một hòn đảo biệt lập vĩnh viễn. Sự mất cân bằng của Huyền Vực sẽ sớm ảnh hưởng đến nơi này, sớm muộn gì thì ngọn lửa tham vọng điên cuồng kia cũng sẽ lan đến. Hắn không thể chỉ lo cho một góc nhỏ bé này, khi toàn bộ thế giới đang mục ruỗng. Trách nhiệm của hắn, một kẻ có thể lắng nghe tiếng kêu cứu của vạn vật, không cho phép hắn đứng ngoài cuộc.
Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai hắn. Hạ Nguyệt, mái tóc đen dài xõa xuống như dòng thác, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự thấu hiểu và sẻ chia. Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh hắn, cùng hắn ngắm nhìn ánh trăng và lắng nghe tiếng suối. Nàng biết Tần Mặc đang nghĩ gì, nàng cảm nhận được sự giằng xé trong lòng hắn, giữa mong muốn bảo vệ sự bình yên của Vô Tính Thành và lời hiệu triệu từ một thế giới đang gặp nguy hiểm.
Tần Mặc quay đầu nhìn nàng, ánh mắt hắn tràn đầy sự nặng trĩu nhưng cũng lóe lên một tia kiên định. "Vô Tính Thành đã hồi phục, nhưng thế giới bên ngoài... vẫn đang chìm trong cơn điên loạn. Nếu ta không hành động, sự bình yên này sẽ không kéo dài." Giọng hắn trầm khàn, như một lời tuyên thệ với chính mình và với nàng.
Hạ Nguyệt khẽ gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng nắm lấy tay Tần Mặc, siết nhẹ. "Em biết. Anh phải đi." Nàng dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. "Nhưng hãy nhớ, Vô Tính Thành sẽ luôn là nhà của anh. Và em... em sẽ chờ." Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng lại mang sức nặng của một lời hứa vĩnh cửu, như một sợi chỉ vô hình neo giữ trái tim Tần Mặc.
Tần Mặc nhìn vào đôi mắt Hạ Nguyệt, cảm nhận được sự ủng hộ vô bờ bến từ nàng. Nàng không níu kéo, không than vãn, mà chọn cách thấu hiểu và đứng sau lưng hắn, trở thành điểm tựa vững chắc nhất. Điều đó càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn.
Hắn đứng dậy, bước ra rìa bờ suối, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Huyền Vực rộng lớn đang trải dài trong màn đêm. Bóng trăng in dài trên mặt nước, phản chiếu hình ảnh một thiếu niên gầy gò nhưng kiên cường, ánh mắt hướng về một tương lai đầy bất trắc.
*Đây không còn là sự lựa chọn nữa, mà là trách nhiệm. Trách nhiệm của một kẻ có thể lắng nghe tiếng kêu cứu của vạn vật*, hắn tự nhủ. Triết lý về "cân bằng bản chất" của Vô Tính Thành, về việc sống trọn vẹn với "ý chí tồn tại" của mình, không phải là thứ chỉ nên tồn tại trong một ốc đảo nhỏ bé này. Nó phải được mang ra thế giới, để đối chọi lại với sự điên cuồng của "thăng tiên cực đoan" đang hủy hoại mọi thứ.
Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai, hiểm nguy, và hắn sẽ phải đối mặt với vô số kẻ thù, những tu sĩ mạnh mẽ bị mù quáng bởi tham vọng. Nhưng giờ đây, Tần Mặc đã sẵn sàng. Hắn sẽ rời Vô Tính Thành, mang theo ngọn lửa hy vọng này, mang theo "chân lý của Vô Tính Thành" để đối mặt với một thế giới đang dần mất cân bằng. Hắn sẽ không trốn chạy, mà sẽ đi, tìm kiếm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc hành trình mới, một sứ mệnh lớn lao hơn, vượt ra ngoài những bức tường của Vô Tính Thành.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.