Vạn vật không lên tiên - Chương 101: Khát Vọng Tái Sinh: Ý Chí Cổ Tháp Tìm Dạng Mới
Hoàng hôn buông xuống Vô Tính Thành, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái nhà mới, những bức tường đá còn vương mùi vữa và gỗ tươi. Tiếng suối Tinh Lộ chảy róc rách vọng về, hòa cùng tiếng nói cười rộn ràng của người dân. Sự hồi sinh, dù còn non trẻ, đã hiện hữu khắp nơi, như một lời hứa thì thầm sau cơn bão. Tần Mặc đứng giữa không gian ấy, lòng hắn nặng trĩu nhưng không còn là nỗi tuyệt vọng như những ngày đầu. Hắn cảm nhận được sự hài hòa từ vạn vật đang tìm lại vị trí của mình, mỗi vật đều đang "tồn tại" một cách yên bình, đúng với bản chất. Đó là lời hứa của hắn, lời hứa sẽ mang sự cân bằng này đến toàn Huyền Vực.
Ánh mắt hắn vẫn giữ nguyên sự trầm tư, nhưng đã có thêm một tia hy vọng, một sự kiên định mới mẻ. Hắn đặt tay lên bức tường mới, cảm nhận sự sống động từ các vật liệu khác nhau, mỗi vật đều đang "tồn tại" một cách yên bình, đúng với bản chất của mình. Lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" giờ đây không còn là một chân lý thất lạc, mà đã trở thành kim chỉ nam cho hành trình của hắn. Vô Tính Thành đã là minh chứng sống động, là nền móng đầu tiên cho một con đường khác, một con đường nơi sự "thăng tiên" vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là sự cưỡng ép phá hủy bản chất.
Tần Mặc quay lại nhìn Hạ Nguyệt và Lão Khang, rồi nhìn những người dân đang cười nói dưới ánh hoàng hôn. Nỗi đau và mất mát vẫn còn đó, nhưng chúng đã được chuyển hóa thành ý chí xây dựng và chữa lành. Sự cô đơn của người duy nhất có thể "nghe" được vạn vật vẫn hiện hữu, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có cộng đồng Vô Tính Thành, có niềm tin vào con đường của mình. Hắn đã sẵn sàng, không phải với sự tuyệt vọng hay gánh nặng đè nén, mà với một niềm tin mãnh liệt vào sự tái sinh của vạn vật và một tương lai cân bằng hơn.
Một khoảnh khắc tĩnh lặng bao trùm, trước khi Tần Mặc quay gót, ánh mắt hướng về phía con đường dẫn ra khỏi thành. Chiếc thuyền nhỏ tại bến cảng Hải Nguyệt sẽ lại chờ đợi, nhưng lần này, nó sẽ chở một Tần Mặc đã mạnh mẽ hơn, đã tìm thấy định nghĩa đầu tiên cho sứ mệnh của mình. Hắn đã tìm thấy lời đáp cho chính mình: Trước khi có thể cứu vãn cả Huyền Vực, hắn phải cứu vãn quê hương mình trước. Và giờ đây, khi Vô Tính Thành đã bắt đầu hồi sinh theo một cách độc đáo nhất, Arc II – "Hành Trình Khám Phá và Chân Lý Thất Lạc" – mới thực sự bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, một làn sương mỏng còn vương vấn trên những mái nhà ngói đất nung, ôm ấp con đường lát đá cuội trơn nhẵn. Tiếng suối Tinh Lộ chảy róc rách không ngừng, như một bản hòa tấu bất tận của Vô Tính Thành. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cây, đậu thành những vệt vàng dịu nhẹ trên mặt đất ẩm ướt, mang theo mùi gỗ mới, mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven đường. Không khí trong lành, mát mẻ, dễ chịu như một hơi thở thanh khiết của thế gian.
Tần Mặc đã đứng giữa đống đổ nát của tòa kiến trúc cổ nhất Vô Tính Thành từ rất sớm. Nơi đây, trước khi cuộc chiến ập đến, từng là một trung tâm văn hóa, một đài quan sát thiên văn cổ xưa, biểu tượng cho tri thức và sự an lạc của thành phố. Giờ đây, chỉ còn lại là một khối kiến trúc méo mó, gạch đá vỡ vụn nằm la liệt, những thanh gỗ lim cháy đen sạm vương vãi như những bộ xương khô khốc của một sinh vật khổng lồ. Tuy vậy, một phần nền móng vẫn còn nguyên vẹn, vững chãi, như một trái tim kiên cường vẫn đập những nhịp yếu ớt.
Lão Khang và Hạ Nguyệt, lo lắng cho sự trầm tư kéo dài của hắn, cũng đã đến bên cạnh. Họ đứng cách Tần Mặc vài bước, ánh mắt dõi theo từng cử động nhỏ của hắn, vẻ mặt vừa thấu hiểu vừa pha chút phiền muộn. Lão Khang, với mái tóc và râu dài bạc phơ, đôi mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sự từng trải, khẽ lắc đầu. Hạ Nguyệt, thanh tú với mái tóc đen dài buộc gọn, đôi mắt trong veo nhưng không giấu nổi sự ưu tư, siết chặt tà áo.
Tần Mặc không nói lời nào. Hắn khẽ bước qua những mảnh vỡ sắc nhọn, đến bên một phiến đá hoa cương lớn còn sót lại, một phần của nền móng cổ. Phiến đá xám xịt, loang lổ vết cháy, nhưng bề mặt vẫn toát lên vẻ cứng cáp, bền bỉ của thời gian. Hắn đặt bàn tay lên phiến đá thô ráp, khẽ nhắm đôi mắt đen láy sâu thẳm. Ngay lập tức, thế giới bên ngoài dường như biến mất, chỉ còn lại là những rung động tinh tế truyền qua đầu ngón tay, thấm sâu vào ý thức.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, dai dẳng. Không phải là tiếng rên rỉ đau đớn hay sự tuyệt vọng như những mảnh vỡ vô tri khác, mà là một tiếng vọng trầm hùng, bền bỉ từ sâu thẳm quá khứ. Hắn "nghe" thấy tiếng than khóc của đá, tiếng rên rỉ của gỗ, không phải vì sự hủy hoại của thân xác, mà vì sự dậm chân tại chỗ, sự lặp lại vô hồn. Chúng không muốn một sự phục dựng nguyên bản, một bản sao không linh hồn của quá khứ. Chúng khao khát một điều gì đó khác biệt, một sự tái sinh đích thực.
"Tiếng than khóc của đá, tiếng rên rỉ của gỗ..." Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm khẽ, như chỉ nói với chính mình. Hắn cảm nhận được sự mỏi mệt của những vật thể này khi phải gánh chịu hình hài cũ, mang theo ký ức của những ngày tháng thịnh vượng, rồi lại sụp đổ. "Chúng không muốn một sự phục dựng vô hồn." Ý chí ấy rõ ràng như tiếng chuông ngân vọng trong tâm trí hắn. Một sự phục dựng nguyên bản sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng, một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã mất, chứ không phải là một sự sống mới.
Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi của những vật liệu này, nỗi sợ hãi bị lãng quên, bị bỏ rơi trong đống đổ nát, nhưng cũng là nỗi sợ hãi bị ép buộc phải trở thành một cái bóng của chính mình. Chúng đã từng là biểu tượng của Vô Tính Thành, là nơi chứng kiến bao thế hệ người dân tìm đến tri thức và sự an yên. Giờ đây, sau khi trải qua thảm kịch, ý chí của chúng đã thay đổi. Chúng không chỉ muốn tồn tại, mà muốn tồn tại theo một cách có ý nghĩa hơn, kiên cường hơn, phù hợp với một Vô Tính Thành đã được tôi luyện qua lửa đạn.
"Mặc nhi lại đang lắng nghe..." Lão Khang nhỏ giọng nói với Hạ Nguyệt, tiếng thở dài của ông lão hòa vào tiếng suối. Đôi mắt ông dõi theo bóng lưng gầy gò của Tần Mặc, chất chứa sự lo lắng và cả một niềm tin thầm lặng. Ông biết, khi Tần Mặc chìm đắm vào thế giới của "ý chí tồn tại", hắn đang gánh vác một gánh nặng mà không ai có thể san sẻ. "Tâm hồn nó đã quá nặng nề." Ông lão hiểu rằng, mỗi rung động, mỗi khát khao mà Tần Mặc cảm nhận được từ vạn vật đều là một phần trách nhiệm đè nặng lên vai hắn.
Hạ Nguyệt nắm chặt tay Lão Khang, đôi mắt vẫn không rời Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự cô độc của hắn, sự khác biệt khiến hắn trở nên đặc biệt nhưng cũng đầy bi ai. "Nhưng nó đang tìm kiếm điều gì? Một bản vẽ đã mất?" Nàng hỏi, giọng nói khẽ như gió thoảng. Nàng không hiểu được thế giới nội tâm mà Tần Mặc đang trải qua, nhưng nàng tin tưởng vào sự chân thành và lòng trắc ẩn của hắn. Nàng biết, Tần Mặc không bao giờ tìm kiếm điều gì cho riêng mình, mà luôn vì Vô Tính Thành, vì mọi vật.
Tần Mặc không trả lời. Hắn vẫn chìm sâu vào sự giao cảm với phiến đá. Hắn cảm nhận một cách rõ ràng, ngay cả những vật vô tri cũng có một khát vọng tiến hóa, một mong muốn thích nghi và trở nên mạnh mẽ hơn sau những biến cố. Đó không phải là "thăng tiên" theo kiểu cưỡng ép, thoát ly bản chất, mà là một sự "tiến hóa bản chất" có ý thức, một sự chuyển mình để phù hợp hơn với hoàn cảnh mới. Phiến đá không muốn dựng lại thành một thư viện mong manh, nó muốn trở thành một phần của một cấu trúc kiên cố hơn, một nơi có thể che chở, bảo vệ cho Vô Tính Thành khỏi những hiểm nguy tiềm tàng. Nó muốn mang ký ức của quá khứ, nhưng đồng thời cũng phải là biểu tượng của một tương lai kiên cường.
Gánh nặng trên vai Tần Mặc bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ là người chữa lành vết thương vật chất, mà còn là người giải mã những khát khao thầm kín nhất của vạn vật. Sự cô độc của hắn càng sâu sắc khi hắn nhận ra, chỉ mình hắn có thể "nghe" được những lời thì thầm này, chỉ mình hắn có thể hiểu được sự phức tạp trong "ý chí tồn tại" của một tòa nhà cổ. Nhưng trong nỗi cô đơn ấy, cũng trỗi dậy một niềm kiên định. Niềm kiên định rằng hắn phải là người dẫn dắt, người kiến tạo, không phải theo những gì đã có, mà theo những gì "nên có", những gì mà chính vạn vật mong muốn. Hắn cần phải tìm ra một con đường để dung hòa ký ức và khát vọng, để sự tái sinh không phải là một sự lặp lại mà là một sự thăng hoa đích thực.
***
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng ấm áp khắp Vô Tính Thành. Ánh nắng làm tan đi lớp sương sớm, khiến những giọt đọng trên lá cây và mái ngói lấp lánh như ngàn vạn viên ngọc nhỏ. Tiếng chim hót líu lo từ những vườn cây ăn trái nhỏ ven đường, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của buổi trưa. Mùi gỗ ẩm, mùi đất tươi và hương hoa cỏ dại càng trở nên rõ nét hơn dưới cái nắng ấm áp, mang đến cảm giác dễ chịu và thân thuộc.
Tần Mặc từ từ mở mắt. Vẻ mặt hắn vẫn trầm tư, nhưng ánh mắt đen láy sâu thẳm đã ánh lên một sự kiên định mới mẻ, một tia sáng của sự thấu hiểu. Hắn rút tay khỏi phiến đá hoa cương, quay người lại nhìn Lão Khang và Hạ Nguyệt. Cả hai người đều đang nhìn hắn với vẻ chờ đợi, đôi mắt chứa đầy câu hỏi.
"Nó không muốn là một bản sao," Tần Mặc bắt đầu nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sức nặng lạ thường, như thể mỗi từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. Hắn chậm rãi bước đến gần Lão Khang và Hạ Nguyệt, ánh mắt lướt qua đống đổ nát, như đang nhìn thấy một hình hài vô hình đang dần hiện lên từ tro tàn. "Nó khao khát một hình hài mới, mang theo ký ức nhưng hướng về tương lai. Một nơi có thể bảo vệ chúng ta tốt hơn, nhưng vẫn giữ được linh hồn của nó."
Hắn giải thích, không phải với sự khoa trương của một người đang phô diễn năng lực, mà với sự chân thành của một người đang chia sẻ một chân lý sâu sắc mà hắn vừa khám phá. "Tòa kiến trúc này, ý chí của nó không chỉ là mong muốn được phục hồi nguyên trạng. Nó đã trải qua sự h��y diệt, đã chứng kiến sự tàn phá. Và từ những gì đã trải qua, nó đã 'học hỏi'. Nó không muốn chỉ là một thư viện hay một đài quan sát mong manh dễ vỡ nữa. Nó muốn trở thành một cái gì đó vững chắc hơn, kiên cường hơn, một nơi trú ẩn an toàn hơn cho người dân Vô Tính Thành."
Tần Mặc giơ tay chỉ vào một mảng tường đổ nát. "Ý chí của nó không phải là sự hoài niệm đơn thuần. Nó là một khát vọng tiến hóa. Giống như một cái cây bị bão quật ngã, nó không muốn mọc lại y hệt như cũ, mà muốn đâm rễ sâu hơn, thân cây chắc khỏe hơn, cành lá vươn rộng hơn để chịu đựng được những cơn bão sau này. Ý chí của tòa nhà này cũng vậy. Nó muốn một hình hài mới, một kiến trúc mới, nơi mà mỗi viên đá, mỗi thanh gỗ đều được đặt vào vị trí để tạo nên sự bền vững, sự an toàn, nhưng vẫn phải giữ được vẻ đẹp mộc mạc và linh hồn cổ kính của Vô Tính Thành."
Lão Khang lắng nghe Tần Mặc nói, đôi mắt hiền từ của ông lão nheo lại, vẻ mặt trầm tư hiện rõ. Ông gật gù, râu dài khẽ lay động. "Vậy ra, ngay cả vật vô tri cũng không chấp nhận sự dậm chân tại chỗ? Đây là một chân lý sâu sắc hơn ta tưởng." Giọng ông lão nhỏ nhẹ, nhưng chứa đựng sự suy ngẫm sâu xa. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến sự biến đổi của vạn vật, nhưng chưa bao giờ ông nghĩ rằng sự biến đổi ấy lại đến từ chính "ý chí tồn tại" của chúng. Triết lý của Tần Mặc đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí ông, một cánh cửa dẫn đến một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới.
Lão Khang nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tin tưởng. "Con đã nhìn thấy được một điều mà cả ngàn năm qua không ai để tâm. Ngay cả những bậc tu sĩ thăng tiên cũng chỉ cố gắng cải biến bản thân để đạt đến đỉnh cao, chứ không bao giờ hỏi xem liệu bản thân họ hay những vật mà họ sử dụng có thực sự muốn như vậy không. Họ chỉ áp đặt ý chí của mình lên vạn vật." Ông lão thở dài, tiếng thở dài mang theo nỗi niềm của cả một thời đại. "Sự 'thăng tiên' mà họ theo đuổi, rốt cuộc, có lẽ cũng chỉ là một sự 'dậm chân tại chỗ' trong một hình hài mới, không phải là sự tiến hóa chân chính."
Hạ Nguyệt, với sự thực tế và nỗi lo lắng cho cộng đồng, vẫn còn chút băn khoăn. "Nhưng... nếu không theo bản thiết kế cũ, làm sao chúng ta biết nó sẽ trở thành gì? Liệu có còn là 'nó' nữa không?" Nàng hỏi, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Tần Mặc, mong chờ một lời giải đáp. Nàng hiểu sự sâu sắc trong lời Tần Mặc, nhưng hình ảnh một Vô Tính Thành quen thuộc đã in sâu vào tâm trí nàng. Việc xây dựng một cái gì đó hoàn toàn mới, không theo khuôn mẫu truyền thống, mang lại cho nàng một cảm giác không chắc chắn.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp, như xua đi những ưu tư trong lòng Hạ Nguyệt. "Sự tồn tại không phải là sự bất biến, Hạ Nguyệt. 'Nó' vẫn sẽ là nó, nếu nó giữ được 'vật tính' cốt lõi của mình – là một phần của Vô Tính Thành, là nơi che chở, là nơi lưu giữ ký ức. Nhưng 'hình hài' của nó có thể thay đổi để phục vụ tốt hơn cho mục đích đó. Sự thay đổi này không phải là sự đoạn tuyệt, mà là sự tiếp nối, sự tiến hóa. Nó sẽ mang trong mình ký ức của những gì đã mất, nhưng sẽ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn để đối mặt với tương lai. Nó sẽ là biểu tượng của một Vô Tính Thành đã được tái sinh, chứ không phải một Vô Tính Thành chỉ được phục hồi."
Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí của Lão Khang và Hạ Nguyệt. Tần Mặc biết, đây không chỉ là việc xây dựng một tòa nhà, mà là việc thay đổi một quan niệm, một triết lý đã ăn sâu vào tâm hồn con người. Hắn đang gieo một hạt mầm của sự thay đổi, một hạt mầm về việc tôn trọng "ý chí tồn tại" của vạn vật, ngay cả khi "ý chí" đó không phải là điều mà con người mong muốn hay dễ dàng chấp nhận. Thành công trong việc "dẫn dắt tái sinh" một công trình vật chất theo ý chí của nó sẽ là tiền đề cho Tần Mặc áp dụng triết lý này vào các sinh linh và vật thể có ý chí phức tạp hơn, giúp chúng tìm ra con đường "cân bằng bản chất" thay vì "thăng tiên cực đoan" trong tương lai. Sự chấp nhận của Vô Tính Thành đối với một hình thái mới, không phục dựng nguyên bản, sẽ là một mô hình thu nhỏ cho những gì Tần Mặc hy vọng có thể làm cho toàn bộ Huyền Vực, đối lập với tư tưởng "thăng thiên" bảo thủ của các tông môn.
Lão Khang khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn Tần Mặc đầy thán phục. "Con đã nhìn thấy được 'khát vọng một hình hài mới' của vật chất. Điều này... sẽ còn phức tạp hơn nhiều khi con đối mặt với các thực thể sống, những sinh linh cũng khao khát thay đổi bản chất của mình một cách 'tự nguyện' nhưng có thể dẫn đến hậu quả khó lường." Lão Khang không nói rõ, nhưng Tần Mặc hiểu rằng ông đang ám chỉ đến những thực thể mạnh mẽ trong Huyền Vực, những người cũng đang tìm kiếm sự thay đổi, nhưng theo một con đường khác, có thể là nguy hiểm.
Hạ Nguyệt cuối cùng cũng mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mặt trời. Nàng nắm lấy tay Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Em hiểu rồi, anh Mặc. Vậy thì chúng ta hãy xây dựng một Vô Tính Thành mới, một biểu tượng mới. Một nơi mà mọi vật đều được là chính nó, theo cách tốt nhất." Nàng không còn băn khoăn nữa, chỉ còn lại sự ủng hộ và niềm tin vững chắc vào con đường mà Tần Mặc đã chọn. Nàng biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng nàng sẽ luôn ở bên hắn, chứng kiến hắn kiến tạo một thế giới cân bằng hơn.
***
Chiều muộn, gió nhẹ thổi qua Vô Tính Thành, mang theo hơi ẩm từ Suối Tinh Lộ và mùi hương của gỗ tươi, đá mới. Không khí trong lành, mát mẻ, dễ chịu. Dưới ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều tà, công cuộc tái thiết tòa kiến trúc cổ đã bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới. Không còn là những bản vẽ cứng nhắc, không còn là những chỉ đạo rập khuôn, mà là một sự giao tiếp tinh tế giữa Tần Mặc và vạn vật, giữa Tần Mặc và những người thợ thủ công.
Tần Mặc di chuyển giữa các thợ thủ công, bóng hắn gầy gò nhưng linh hoạt, như một nhạc trưởng đang điều khiển một bản giao hưởng phức tạp. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ hay những thiết kế cầu kỳ. Thay vào đó, hắn chạm vào từng viên đá, từng thanh gỗ, lắng nghe "ý chí tồn tại" của chúng, rồi truyền đạt lại cho Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực và những người thợ khác bằng những câu nói đơn giản, mộc mạc nhưng đầy sức nặng.
Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực, thân hình vạm vỡ, tay chân cơ bắp, khuôn mặt lấm lem tro bụi, ban đầu vẫn còn chút hoài nghi. Ông đã quen với việc xây dựng theo những bản thiết kế chi tiết, theo những quy tắc đã được truyền lại qua bao đời. Nhưng sau khi chứng kiến những ngôi nhà khác được dựng lại một cách kỳ diệu dưới sự hướng dẫn của Tần Mặc, và đặc biệt là sau khi Tần Mặc giải thích về "ý chí tồn tại" của tòa kiến trúc cổ, sự hoài nghi trong ông đã dần biến thành sự tò mò và tôn trọng.
"Viên đá này... nó muốn nằm ở góc phía Tây, nơi nó có thể đón ánh nắng hoàng hôn và bảo vệ những ký ức của thành phố," Tần Mặc nói, đặt tay lên một phiến đá cuội lớn, bề mặt thô ráp, xám xịt nhưng toát lên vẻ vững chãi. Hắn không nói "hãy đặt nó ở đây", mà nói về "mong muốn" của viên đá. "Nó khao khát được làm một phần của nền móng mới, vững chắc, nhưng cũng phải là nơi giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, nơi mà quá khứ và tương lai gặp gỡ."
Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự tập trung. "Ta hiểu rồi, Tần Mặc. Mỗi vật đều có câu chuyện riêng của nó." Ông không còn hỏi "tại sao" nữa, mà chỉ chuyên tâm vào việc cảm nhận và thực hiện. Bàn tay chai sần của ông cầm búa, gõ nhẹ vào viên đá, như đang trò chuyện với nó, tìm kiếm vị trí hoàn hảo nhất cho nó. Những người thợ khác cũng vậy, họ làm việc một cách miệt mài, ánh mắt vừa tập trung vừa pha chút tò mò, vừa làm vừa lắng nghe những lời chỉ dẫn kỳ lạ của Tần Mặc.
Một phần nền móng mới dần được đặt lên vị trí cũ của tòa nhà. Không còn là một nền móng đơn thuần, mà là một sự kết hợp hài hòa của đá cuội, đá hoa cương và những phiến đá lim bị cháy sém, nay được mài giũa lại. Tần Mặc đặc biệt chú trọng đến việc đặt Linh Thạch vào vị trí trung tâm của nền móng mới. Viên đá nhỏ, không quá lớn nhưng tỏa ra một năng lượng ấm áp, tĩnh lặng, giờ đây đã trở thành trái tim của công trình, là điểm tựa cho "ý chí tồn tại" của toàn bộ kiến trúc. Nó không chỉ là một vật chất, mà là một linh hồn, khao khát được làm nền móng vững chắc cho sự bình yên, và giờ đây, nó đang được làm đúng điều đó.
Dưới bàn tay khéo léo của Thúc Thợ Rèn và những người thợ, với sự dẫn dắt tinh tế của Tần Mặc, công trình mới dần hình thành. Nó không còn là thư viện hay đài quan sát như xưa, mà là một không gian đa năng, có những bức tường kiên cố hơn, những khe hở được thiết kế khéo léo để đón gió và ánh sáng theo một cách khác, độc đáo hơn. Vẻ ngoài của nó vẫn mang đậm nét cổ kính của Vô Tính Thành, nhưng không còn sự mong manh yếu ớt, thay vào đó là sự vững chãi, kiên cường, tràn đầy sức sống mới. Nó như một con chim phượng hoàng tái sinh từ đống tro tàn, mang trên mình những vết sẹo của quá khứ nhưng sải cánh mạnh mẽ hơn về phía tương lai.
Lão Khang và Hạ Nguyệt đứng quan sát từ xa, vẻ mặt họ từ băn khoăn ban đầu đã chuyển sang thấu hiểu và ngưỡng mộ sâu sắc. Lão Khang khẽ vuốt râu, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ mãn nguyện. Ông đã từng lo lắng cho Tần Mặc, cho gánh nặng mà hắn phải mang, nhưng giờ đây, ông nhìn thấy một con đường, một hy vọng đang dần hình thành. "Sự cân bằng không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy," ông thầm nhủ, nhìn công trình đang lên.
Hạ Nguyệt, đôi mắt trong veo dõi theo từng chi tiết của công trình, không giấu nổi sự kinh ngạc và xúc động. "Thật kỳ lạ... nhưng nó có vẻ đẹp của riêng mình. Như một bài thơ mới trên một trang giấy cũ." Nàng nói, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đựng niềm tự hào. Nàng cảm nhận được sự sống động từ công trình mới, một sự sống động không đến từ sự phô trương, mà đến từ sự hài hòa và tôn trọng bản chất của vạn vật. Nó là một minh chứng hùng hồn cho triết lý của Tần Mặc.
Nàng biết, công trình này sẽ không chỉ là một tòa nhà, mà là một biểu tượng. Biểu tượng cho sự tái sinh, cho sự kiên cường, và cho một con đường mới mà Tần Mặc đang mở ra. Một con đường nơi vạn vật không cần phải "thăng tiên" theo kiểu cưỡng ép để có giá trị, mà chúng có thể "tiến hóa" theo cách riêng của mình, giữ vững bản chất nhưng vẫn vươn lên mạnh mẽ hơn. Đó chính là "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc hằng theo đuổi.
Tần Mặc quay lại nhìn Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn giao với nàng, trao cho nàng một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn cảm thấy cô đơn nữa. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, còn rất nhiều "ý chí tồn tại" phức tạp hơn đang chờ đợi hắn trong Huyền Vực rộng lớn. Sẽ có những sinh linh khao khát thay đổi bản chất một cách "tự nguyện" nhưng có thể dẫn đến hậu quả khó lường, sẽ có những thực thể bị cưỡng ép "khai linh" trong sự đau đớn. Nhưng ít nhất, ở Vô Tính Thành này, hắn đã tìm thấy điểm tựa, tìm thấy niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Hắn nhìn ngọn tháp đang dần hình thành, không còn là đài quan sát cổ xưa, mà là một "tháp ý chí", một nơi trú ẩn kiên cố nhưng vẫn thanh thoát, hòa mình vào thiên nhiên. Nó không chỉ là một công trình kiến trúc, mà là một tuyên ngôn. Tuyên ngôn của Vô Tính Thành, của Tần Mặc, về một thế giới nơi vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", nơi sự tái sinh không phải là sự lặp lại quá khứ, mà là một sự tiến hóa có ý thức, mang theo ký ức nhưng hướng về tương lai. Và đây, chính là bước đầu tiên trong hành trình tái định nghĩa lại Huyền Vực của hắn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.