(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 87
Mọi người kẹt lại trong Bắc Môn, chỉ biết lặng lẽ nhìn tấm chắn sương mù bao phủ tứ phía. Tần Hàn mặt xám xịt, không nói một lời, vẫn miệt mài tìm kiếm lối ra.
Chẳng ai có thể phá vỡ tấm chắn này. Mọi người lục tung khắp Bắc Môn nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ lối thoát nào.
"Minh chủ." Từ chưởng môn Bắc Môn nhìn sắc mặt lo lắng của mọi người, khẽ lắc đầu thở dài: "Là Bắc Môn chúng tôi đã liên lụy mọi người rồi."
"Thiên Cương Minh hay tam môn thất phái đều như nhau, làm gì có chuyện liên lụy hay không liên lụy ở đây." Tần Hàn lắc đầu, khẽ đáp: "Chỉ là..."
Y ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi Thương Nam Sơn tọa lạc. Nét mặt y càng thêm nghiêm nghị, khẽ nói: "Chúng ta vẫn còn nợ một số thứ, chẳng biết có cơ hội để trả hay không."
Từ chưởng môn nhìn theo tầm mắt Tần Hàn, dường như đã hiểu ý y. Ông đưa tay sờ thanh kiếm giắt bên hông, giọng trầm thấp nói: "Nhất định sẽ có cơ hội."
Tần Hàn khẽ cười, sau đó tiếp tục dẫn nhóm người đi tìm lối thoát. Nhưng đúng lúc ấy, y chợt nghe thấy một âm thanh và nhìn thấy một quầng sáng.
Âm thanh đó giống như tiếng gió, vọng lại từ nơi xa xôi, len lỏi qua từng cành cây ngọn cỏ, mọi ngóc ngách trong Bắc Môn. Nó vừa như một lời kêu gào, lại vừa trầm lắng và vững vàng lạ kỳ. Ngay khi âm thanh đó vang lên, mọi người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phía sau đại điện. Một quầng sáng kim sắc vụt bay thẳng lên cao, xuyên thủng vòm trời.
Toàn bộ mái hiên trong Bắc Môn bỗng lấp lánh ánh sáng, rực rỡ lung linh tựa chốn tiên cảnh.
Mọi người há hốc miệng, lặng im nhìn cảnh tượng này cho đến khi một giọng nói khản đặc vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng: "Đó là cái gì vậy?"
Chẳng ai có thể cho hắn câu trả lời, bởi lẽ họ chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào tương tự. Mọi người chăm chú nhìn về phía đó, căng thẳng chờ đợi. Dù không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng họ đều có một dự cảm, dường như có thứ gì đó sắp hiện thế.
Khi ánh sáng lịm tắt, Bắc Môn trở về dáng vẻ bình thường như lúc trước, nhưng trong sự bình thường ấy lại ẩn chứa một điều bất thường.
Với tu vi thâm hậu, Tần Hàn là người đầu tiên phát hiện ra luồng khí tức ấy. Y biến sắc, hô to: "Không ổn rồi!"
Y vừa dứt lời, đám người phía sau cũng đã cảm nhận được sự tồn tại của luồng khí tức kinh khủng ấy. Một khí tức quen thuộc, che trời lấp đất, là khí tức thuộc về Ma Quân – sức mạnh của kẻ mạnh nhất thiên hạ.
Đó chính là ác mộng của toàn bộ chính đạo Trung Nguyên. Giờ đây, sức mạnh ấy đã trở lại.
Mọi người vội vàng lùi lại, sắc mặt ai nấy đều lộ vẻ sợ hãi tột độ. Mặt Tần Hàn trắng bệch, siết chặt vũ khí trong tay. Trong lúc mọi người còn đang hoảng loạn, từ phía nơi ánh sáng vừa tỏa ra, một bóng người dần hiện rõ. Khoảnh khắc tất cả nhận ra sự hiện diện của h���n, hắn đã đứng sừng sững trước mặt họ.
Ma Quân. Quả nhiên là Ma Quân! Vị Ma Quân cường đại khiến người ta phải kinh sợ.
Thế nhưng, Ma Quân lúc này dường như có gì đó khác biệt so với vị Ma Quân hủy thiên diệt địa mà mọi người vẫn biết. Họ cũng không rõ tại sao lại có sự khác biệt ấy, chỉ có một số ít đệ tử Thiên Cương Minh và chính minh chủ Tần Hàn là nhận ra điểm khác đó một cách rõ ràng.
Theo y, người trước mặt không chỉ giống Ma Quân mà còn giống một người khác hơn.
Minh chủ Thiên Cương Minh năm xưa, Túc Thất.
"Ngươi... rốt cuộc là ai?" Sắc mặt Tần Hàn nghiêm nghị, bước tới một bước.
Tầm mắt Minh Khuynh hướng về phía Thương Nam Sơn ở phương xa. Không biết hắn có nghe Tần Hàn nói gì hay không, hắn bỗng nhiên đưa tay về hướng ấy.
Bàn tay hắn rất đẹp: ngón tay trắng nõn thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, trông tựa như bàn tay đánh đàn hơn là bàn tay cầm kiếm.
Khoảnh khắc hắn giơ tay lên, một sức mạnh to lớn dần ngưng kết dưới các ngón tay.
Sức mạnh cường đại ép đám người lùi xa. Lá cây bay cuồn cuộn trong cuồng phong. Sức mạnh thuộc về Ma Quân vụt bay ra khỏi lòng bàn tay hắn, nhắm thẳng vào tấm chắn đang vây quanh Bắc Môn. Sức mạnh va vào tấm chắn, tạo ra tiếng động mãnh liệt làm trời đất rung chuyển. Dưới ánh nhìn ngạc nhiên của tất cả mọi người, tấm chắn khổng lồ đang ngăn cách họ nứt ra một đường rồi vỡ tan thành tro bụi, bầu trời dần hiện ra màu sắc vốn có.
Tấm chắn đó cuối cùng cũng biến mất hoàn toàn.
Trong lúc còn đang ngỡ ngàng, ánh mắt họ vẫn không thể rời khỏi người trước mặt. Họ không rõ Ma Quân rốt cuộc muốn gì, càng không hiểu tại sao một người đã hồn phi phách tán lại có thể xuất hiện ở đây.
Đúng lúc ấy, một bóng người lao tới bên cạnh Minh Khuynh.
Yến Hạ nhìn cát bụi còn lượn lờ ở phía bên kia, sau đó quay đầu nhìn sang Minh Khuynh.
Yến Hạ đứng sát bên cạnh Minh Khuynh, gần như không hề có chút đề phòng nào với hắn. Mọi người thấy vậy, vội vàng lên tiếng nhắc nhở: "Yến tông chủ cẩn thận!"
Yến Hạ hiểu rõ nỗi lo của mọi người, nhưng nàng biết người bên cạnh mình sẽ không bao giờ làm hại nàng. Nàng mỉm cười nói với họ: "Không cần lo lắng," rồi lại nhìn Minh Khuynh.
Minh Khuynh đã thu lại sức mạnh. Hắn đáp lại ánh mắt của Yến Hạ, nở nụ cười nhẹ nhàng như mọi ngày, khiến người ta cảm thấy yên lòng: "Đi mau đi, Ngũ Đạo đang chờ muội đấy."
Yến Hạ gật đầu. Mới đầu nàng lo lắng vô cùng, nhưng giờ đây, đối mặt với tình cảnh này, nàng lại thấy hơi do dự.
"Sao vậy?" Thấy Yến Hạ có vẻ lo âu, Minh Khuynh hỏi.
Yến Hạ không trả lời. Nàng đột ngột bước tới, ôm lấy người trước mặt.
Đã lâu lắm rồi nàng không được ôm hắn chân thật đến thế. Không phải hình bóng hư vô, không phải một tàn hồn, mà là một người thật, đến cái ôm cũng chân thật biết bao. Nàng cảm thấy an tâm chưa từng có, lấy hết dũng khí ôm chặt Minh Khuynh, nghiêm túc và trịnh trọng nói: "Đợi ta, đợi ta quay lại."
Đây không chỉ là một câu tạm biệt thông thường, mà là một lời hứa, một lời ước hẹn.
Yến Hạ ngẩng đầu, nhìn dung mạo chân thật của hắn, lặp lại hai chữ ấy: "Đợi ta."
Câu trả lời của Minh Khuynh cũng rất đơn giản, từ trước đến nay, dù là quá khứ hay hiện tại, hắn vẫn luôn đáp như thế. Hắn mỉm cười nói: "Được, ta đợi muội."
Yến Hạ nhón chân, khẽ hôn lên cánh môi hắn, ánh mắt lấp lánh như ánh sao. Sau đó, nàng mỉm cười lùi lại, triệu hoán Tứ Tượng Đồ, khởi động trận pháp quay về Ngũ Đạo.
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng Yến Hạ đã biến mất. Mọi người ngơ ngác nhìn những gì vừa xảy ra, vẫn chưa tiêu hóa hết rốt cuộc đây là chuyện gì. Đến khi Yến Hạ đi rồi, họ đứng đối mặt với kẻ địch mạnh mẽ trước mắt, tất thảy chần chừ nhìn chằm chằm vào Minh Khuynh.
Họ bắt đầu suy đoán xem, lần này đối đầu với Ma Quân, bên mình sẽ có bao nhiêu phần thắng.
Nhưng ngay lúc này, ánh mắt Minh Khuynh lướt qua chỗ họ.
Nét mặt Tần Hàn đanh lại, theo bản năng bảo vệ những người phía sau.
Minh Khuynh nhìn động tác của Tần Hàn, rồi nở nụ cười như có như không, nhàn nhạt nói: "Các ngươi có thể đi rồi."
Câu này thật khiến mọi người bất ngờ, đến cả Tần Hàn cũng sửng sốt một lúc. Y nhìn chằm chằm Minh Khuynh như vẫn chưa hiểu hắn nói vậy là có ý gì, khẽ hỏi: "Ngươi... nói cái gì?"
"Các ngươi có thể đi rồi." Minh Khuynh kiên nhẫn nhắc lại lời mình vừa nói. Sau đó, hắn lại đưa mắt nhìn về phương xa, không còn bận tâm đến đám người trước mặt nữa: "Ngày hôm nay, chuyện của Quỷ Môn sẽ kết thúc thôi, các ngươi không cần lo lắng, cứ quay về đi."
Hiện trường tĩnh lặng, mọi người bốn mắt nhìn nhau. Chẳng ai biết đây là thật hay giả, nhưng cũng chẳng ai có năng lực ra tay với người này.
Thật quá đỗi rối ren, một mớ hỗn độn không sao gỡ nổi.
Trong lúc ấy, minh chủ Thiên Cương Minh Tần Hàn đã hạ quyết tâm. Y nhìn Minh Khuynh một cái rồi nói với những người đang có mặt: "Đi thôi."
Hai chữ ấy chính thức chấm dứt không khí trầm mặc tại đây.
Nhận được mệnh lệnh của minh chủ Thiên Cương Minh, mọi người ôm một bụng nghi vấn quay người rời đi. Dù còn nhiều chuyện chưa hiểu, nhưng họ cũng chẳng muốn truy lùng chân tướng đến cùng. Có những chuyện họ chẳng thể nào hiểu nổi, cũng có những chuyện vốn không thể nào nhìn thấu.
Bên bờ kiếm trì, minh chủ Thiên Cương Minh mau chóng dẫn mọi người rút lui. Giữa vùng kiếm trì trống trải, giờ đây chỉ còn lại một bóng hình cô đơn.
Xung quanh bừa bộn, đao kiếm rơi rớt tứ phía. Ánh nắng chiếu lên mũi kiếm sáng loáng, khiến bóng người đứng dưới ánh kiếm trông như trong một giấc mộng.
Cuộc chiến ở Ngũ Đạo vẫn còn đang tiếp diễn, và ngày càng trở nên ác liệt hơn.
Đã lâu lắm rồi thế gian chưa từng chứng kiến một trận chiến như thế. Các đệ tử Ngũ Đạo lần lượt xông lên quyết chiến với Quỷ Môn, xuất thủ không chừa đường lui, lấy chính bản thân mình chống lại thế lực mạnh mẽ. Thế nhưng, trên mặt tất cả bọn họ không hề có một chút sợ hãi nào.
Tất cả là vì một người, một bóng người giờ khắc này vẫn đang chiến đấu trong biển máu.
Phần lớn những đệ tử còn lại bấy giờ không phải là những người của hai trăm năm trước. Họ là thế hệ sau của Ngũ Đạo, đi theo các đệ tử Ngũ Đạo ngày xưa tu hành, còn một phần là tân đệ tử mới gia nhập Ngũ Đạo trong mười năm qua. Có những người t��ng theo sư phụ nên hiểu rất rõ quá khứ của Ngũ Đạo, nhưng cũng có người thậm chí còn không rõ quá khứ ấy là gì.
Vì vậy, cũng rất ít người biết đến Thiền Chúng, biết thủ lĩnh Yến Lan Đình của Thiền Chúng là ai.
Cách đây không lâu, khi Yến Lan Đình về Thương Nam Sơn, họ chỉ biết y là cha nuôi của tông chủ, sức khỏe rất yếu, gần như một chân đã bước vào Quỷ Môn Quan. Ai ai cũng chăm sóc và tôn kính y, chỉ bởi vì y là cha nuôi của Yến tông chủ.
Giờ đây, Quỷ Môn tấn công lên Ngũ Đạo. Phần lớn chiến lực của Ngũ Đạo đã theo Yến Hạ đến Bắc Môn tương trợ, ngay cả Cung Gian cũng không có mặt ở Thương Nam Sơn. Đối mặt với tình cảnh này, mọi người gần như đã từ bỏ mọi hy vọng.
Họ không thể nào đánh lại vô số cao thủ của Quỷ Môn. Họ chẳng qua chỉ là những đệ tử mới tu hành mấy năm thôi, làm sao có thể thắng nổi những sát thủ đã quen với việc chém giết?
Họ nghĩ rằng Ngũ Đạo lại sắp phải diệt vong lần nữa. Ngũ Đạo mà một tay họ cùng nhau gây dựng, sắp không thoát khỏi kiếp nạn này.
Nhưng đã có người bước ra.
Họ là Thiền Chúng, là những người mà họ nghĩ cần phải chăm sóc nhất. Đó là cha mẹ nuôi của Yến Hạ, là Lâm Mạn Thảo, Sở Hàn, Diệp Đề và... Yến Lan Đình.
Họ lại nhìn thấy tia hy vọng rồi.
Rất nhiều người vẫn còn đang chiến đấu. Lâm Mạn Thảo quẹt vết máu trên miệng, trở tay đoạt lấy vũ khí từ tay một tên sát thủ Quỷ Môn, rồi nhào về phía bóng người bà ấy đã trông chừng suốt mấy trăm năm qua.
Bà ấy đã quá quen với tình cảnh thế này, họ từng trải qua trăm ngàn trận chiến. Bà ấy hiểu rất rõ vì sao những đệ tử Ngũ Đạo kia lại chiến đấu quên cả bản thân mình đến vậy. Bởi vì Yến Lan Đình – y giống như một tượng đài vĩnh viễn không bao giờ ngã xuống. Chỉ cần y không ngã, sẽ có người kiên trì tới hơi thở cuối cùng.
Những câu chuyện này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, nơi cảm xúc được thăng hoa qua từng dòng chữ.