Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 82:

Lúc Yến Hạ về đến chỗ ở của mình đã có nhiều người chờ sẵn bên ngoài, hình như tìm nàng bấy lâu nay. Thấy nàng về, họ vội vã tiến lên, nói: "Yến tông chủ, cuối cùng người cũng về rồi! Minh chủ đang tìm người, mời tông chủ mau mau qua đó!"

Kẻ lúc rảnh rỗi đi khắp nơi hoài nghi chính là Tần Hàn, vậy mà giờ có chuyện, y lại cuống quýt hơn cả Yến Hạ.

Yến Hạ thầm nghĩ, thấy hơi buồn cười. Nàng đáp: "Đi thôi."

Do đã quen thuộc với con đường này nên không cần người khác dẫn đường, Yến Hạ tự đi về trước, còn mấy đệ tử Thiên Cương Minh bị bỏ lại phía sau. Tứ Tượng Đồ bay bên cạnh Yến Hạ, Văn Bắc Vân trong tranh nhìn cảnh náo loạn từ xa, không kìm được nói với người bên cạnh trong bức tranh: "Minh chủ đương nhiệm của Thiên Cương Minh các ngươi lớn từng ấy rồi mà vẫn còn trẻ con thế."

Minh Khuynh chưa kịp đáp, Yến Hạ tò mò hỏi trước: "Là sao ạ?"

Văn Bắc Vân cười nhạt nói: "Lớn từng ấy tuổi rồi mà hành sự còn hấp tấp hơn cả trẻ con."

Yến Hạ: "..."

Yến Hạ đi rất nhanh, trong lúc nói chuyện bọn họ đã đến ngoài đại điện Thiên Cương Minh. Yến Hạ thu Tứ Tượng Đồ rồi cất bước vào trong. Rất nhiều người đã chờ sẵn trong đại điện, ngoài các đường chủ Thiên Cương Minh còn có chưởng môn tam môn thất phái. Minh chủ Thiên Cương Minh Tần Hàn đang đứng khoanh tay trên cao, nét mặt lộ vẻ bực bội.

Thấy Yến Hạ đến, Tần Hàn mới hơi dịu nét mặt, nói: "Yến tông chủ."

"Tần minh chủ." Yến Hạ không biết xảy ra chuyện gì nhưng chắc là chuyện có liên quan đến suy đoán của nàng nên Yến Hạ tỏ ra rất bình tĩnh.

Ánh mắt Tần Hàn thoáng thay đổi, chần chừ giây lát rồi kể lại chuyện vừa xảy ra: "Thiên Cương Minh phái mấy chục đệ tử đến Quỷ Môn điều tra, cuối cùng chỉ có một người bị trọng thương trở về. Theo lời người đó nói, thực lực của Quỷ Môn chủ đã vượt xa trước kia. Sự tình hệ trọng, e rằng chỉ có Yến tông chủ là người hiểu rõ nguyên do nhất."

Quả nhiên.

Mục đích Yến Hạ tới đây chính là vì chuyện này, giờ đây Tần Hàn cuối cùng cũng chịu nhìn nhận sự việc nghiêm túc, những lời tiếp theo Yến Hạ cần nói cũng dễ dàng hơn nhiều. Nhưng mà không ngờ rằng Quỷ Môn cảnh giác cao như vậy, người của Thiên Cương Minh phái đi lại thương vong nghiêm trọng tới thế.

Những người thuộc tam môn thất phái xung quanh cũng nhận được thông báo của Tần Hàn nên vội vã đến đây. Yến Hạ đã hiểu, lập tức đáp lại một tiếng, sau đó kể hết những chuyện mình biết với mọi người, chỉ giấu chuyện có liên quan tới Minh Khuynh.

Không khí trong nội điện nghiêm nghị, mọi người đều biết đối thủ bọn họ sắp phải đối mặt là người không thua kém gì so với Ma Quân năm xưa. Thế nên khi Yến Hạ nói xong, nội điện nhất thời chìm vào im lặng.

Một hồi lâu sau, Minh chủ Tần Hàn mới lên tiếng: "Đến hôm nay chúng ta mới biết chuyện, tông chủ Ngũ Đạo đã biết trước chuyện này, không biết người đã nghĩ ra cách giải quyết nào chưa?"

Yến Hạ đáp: "Nói thật, ta cũng chưa nghĩ ra cách nào tốt cả, nếu không, ta cũng chẳng cần vội vã đến đây làm gì."

Tần Hàn xụ mặt, sắc mặt mọi người trong điện đều nặng nề.

Yến Hạ nhìn quanh một vòng, nói tiếp: "Nhưng ta cho rằng, chuyện chúng ta có thể làm bây giờ là đợi."

"Đợi?" Câu trả lời của Yến Hạ gần như nằm ngoài dự liệu của mọi người, Tần Hàn lập tức nhíu mày.

Yến Hạ rất chắc chắn với câu trả lời của mình, nàng lắc đầu nói: "Đúng vậy, tuy không phải là cách hay nhưng đây là cách tốt nhất ta có thể nghĩ ra rồi. Mọi người đừng quên, Quỷ Môn là một nơi như thế nào."

Trong số những người có mặt tại đây cũng có người nghĩ tới điểm đó. Một chưởng môn đứng ra tán đồng với quan điểm của Yến Hạ: "Ta nghĩ Yến tông chủ nói có lý, Quỷ Môn đã thành lập hơn trăm năm, nó là tổ chức sát thủ mạnh nhất Trung Nguyên, mà sở trường của Quỷ Môn là chờ đợi."

Từ cổ chí kim, sát thủ ẩn thân trong bóng tối, chờ đợi, tìm kiếm cơ hội, một cơ hội để một kích chí mạng.

Sát thủ bình thường đã thế, nói chi đến kẻ đứng đầu trong số sát thủ toàn thiên hạ như Quỷ Môn chủ.

"Không sai." Yến Hạ gật đầu với vị chưởng môn Thủy Vân Quan nói thay cho mình, nói tiếp: "Bởi vậy chúng ta phải đợi, cố gắng không để lộ bất kỳ sơ hở nào để Quỷ Môn không thể chớp lấy thời cơ."

"Đương nhiên, trong quá trình chờ đợi chúng ta cũng không thể không có hành động gì. Quỷ Môn đang chờ chúng ta lộ sơ hở, chúng ta cũng chờ bọn chúng sơ suất, xem ai sẽ mất kiên nhẫn trước, ai sẽ phạm sai lầm trước."

Yến Hạ nói xong, ánh mắt dừng trên người Tần Hàn.

Thật ra những lời này Yến Hạ đã chuẩn bị trước ở Thương Nam Sơn rồi, cũng là quyết định sau cùng của nàng, cha mẹ nuôi và Cung Gian. Người hiểu rõ Quỷ Môn nhất trên đời tất nhiên là thiền chúng từng tranh đấu với Quỷ Môn mấy trăm năm.

Yến Hạ dám chắc Thiên Cương Minh sẽ đồng ý với nàng, bởi vì Tần Hàn quả thật là người hấp tấp như Văn Bắc Vân nói, nhưng y cũng là người dám mang tính mạng của tất cả người trong Trung Nguyên ra đánh cược.

Quả đúng như vậy, không để Yến Hạ chờ lâu, Tần Hàn gật đầu nói: "Chuyện này cứ làm theo lời Yến tông chủ, chúng ta hãy chờ xem, giữa chính đạo và Quỷ Môn rốt cuộc bên nào sẽ lộ sơ hở trước."

Cái gì phải nói đã nói xong hết rồi, chuyện đối phó Quỷ Môn không phải chuyện một ngày một hôm có thể giải quyết. Sau khi làm xong chuyện phải làm, Yến Hạ rời khỏi Thiên Cương Minh về Thương Nam Sơn.

Cung Gian đã chờ trước cửa sơn môn, thấy Yến Hạ về, hắn cười bước lên đón: "Chuyến đi này của tông chủ có thuận lợi không?"

"Tần minh chủ rất rõ phải làm thế nào mới có lợi nhất cho Trung Nguyên nên đương nhiên sẽ đưa ra lựa chọn chính xác thôi." Yến Hạ cười cười, nói xong thì thu lại nét mặt nghiêm túc trước đám người Thiên Cương Minh, trở về dáng vẻ tùy ý như ngày thường, "Cha mẹ nuôi đâu cả rồi?"

Mỗi lần Yến Hạ ra ngoài làm việc, lúc quay về đều có cha mẹ nuôi ra đón nhưng mà hôm nay không thấy nên Yến Hạ cảm thấy kỳ lạ, lo lắng hỏi: "Chẳng lẽ bệnh tình của cha lớn lại trở nặng rồi?"

Cung Gian bất lực gật đầu, không có ý giấu giếm Yến Hạ.

Thật ra sau khi trở về từ Huyền Giới, sức khỏe của Yến Lan Đình vẫn luôn như vậy, có lúc đột nhiên trở nặng rồi lại thuyên giảm một chút. May mà mấy năm nay Ngũ Đạo thường thu hái trân bảo thảo dược có thể dùng cho y nhưng cứ kéo dài thế này cũng chẳng phải cách hay. Yến Hạ biết nhưng không ngờ lại đột ngột tái phát nghiêm trọng như vậy.

Nghe xong, Yến Hạ nhanh chóng chạy tới chỗ ở của Yến Lan Đình.

Lúc Yến Hạ và Cung Gian tới nơi, nhị nương, cha ba và cha nhỏ cũng ở đó. Căn phòng vốn đã nhỏ nay lại nhét thêm một đống người nên có hơi chật chội, nhưng Yến Hạ không rảnh nghĩ tới những thứ đó, nàng chỉ đang lo cho người đang nằm trên giường.

Tình trạng của Yến Lan Đình không ổn chút nào, mặc dù đã quen với dáng vẻ yếu đuối bệnh tật của cha lớn, nhưng Yến Hạ cảm thấy tình trạng của y lúc này còn tệ hơn những gì nàng hình dung. Yến Lan Đình nhắm mắt, nhị nương chăm sóc bên cạnh, trán ướt đẫm mồ hôi, y ngủ say, hàng mày hơi nhíu như bị mộng cảnh quấy nhiễu.

Yến Hạ cúi người nắm lấy tay cha lớn, cảm nhận thấy ngón tay y lạnh ngắt, trái tim Yến Hạ nhất thời chìm xuống đáy vực.

Nàng ngẩng đầu, cố gắng nhỏ giọng hỏi Lâm Mạn Thảo: "Nhị nương, cha lớn rốt cuộc bị làm sao vậy?"

Lâm Mạn Thảo đang cúi đầu, nghe Yến Hạ hỏi vậy mới cứng nhắc ngẩng đầu lên nhìn nàng.

Xa cách nhiều năm, Yến Hạ vẫn nhớ tính tình của nhị nương, bà ấy là người làm việc gì cũng nóng nảy, nói chuyện thẳng thắn trong mọi tình huống, chưa bao giờ do dự không quyết. Nhưng lúc này, đối diện với câu hỏi của Yến Hạ, bà ấy lại do dự.

Yến Hạ chưa bao giờ thấy nhị nương có biểu cảm như vậy.

"Nhị nương?" Giọng Yến Hạ yếu ớt hỏi: "Hôm đó chẳng phải người nói… không có chuyện gì sao?"

Lúc trước, một lần khi Yến Lan Đình bệnh nặng, Yến Hạ hỏi Lâm Mạn Thảo, bà ấy trả lời rằng Yến Lan Đình không chết được. Nhưng chỉ mới qua có mấy ngày ngắn ngủi thôi mà, sao mọi thứ lại thay đổi đến mức này?

Sắc mặt Lâm Mạn Thảo không tốt hơn Yến Hạ bao nhiêu, bà ấy mím môi nhìn Yến Hạ giây lát, nói: "Ta không biết."

Yến Hạ sửng sốt, không hiểu vì sao Lâm Mạn Thảo lại đáp như vậy.

Diệp Đề bên cạnh nắm lấy cánh tay Yến Hạ, lắc đầu ra hiệu không để nàng hỏi tiếp. Ánh mắt Yến Hạ quay sang Diệp Đề, chưa kịp hiểu gì đã bị y kéo ra ngoài.

Yến Hạ để mặc cha nhỏ dẫn mình ra ngoài, đến một nơi cách xa căn phòng không còn nghe tiếng, Diệp Đề mới dừng bước, dựa người vào gốc cây thở dài, rồi xoay người lại hỏi: "Con có biết vì sao đại ca lại ra nông nỗi này không?"

Hồi còn rất nhỏ, Yến Hạ đã từng hỏi vấn đề này. Khi đó cha lớn thường ôm nàng, dỗ cho nàng ngủ, nhưng nàng lại không chịu ngủ, đôi mắt mở thao láo hỏi cha lớn sao không lên trấn chơi với các nàng.

Nhưng cha lớn không nói cho nàng biết, y chỉ bịa một câu chuyện để dỗ dành nàng suốt mấy năm, sau này nàng muốn hỏi thêm cũng chẳng còn cơ hội.

"Trong trận chiến hai trăm năm trước, vì bảo vệ Văn Bắc Vân và Ngũ Đạo mà thiền chúng tử thương vô số, mấy người bọn ta cũng trọng thương đến mức không còn sức chiến đấu. Lúc đó bọn ta hết đường chạy, bị hàng trăm người vây trên vách núi, cứ ngỡ sẽ phải bỏ mạng dưới tay Cốc chủ Vô Ưu Cốc." Diệp Đề kể lại đơn giản vài câu nhưng hiểm cảnh khi ấy vẫn hiện lên rõ ràng trong đầu Yến Hạ, nàng căng thẳng siết chặt hai bàn tay.

"Khi đó ta tưởng bọn ta chết chắc rồi." Diệp Đề cười cười, đôi mắt đen sâu hun hút của y dường như le lói vài tia sáng, "Nhưng vào lúc đó, đại ca chống đỡ thân thể trọng thương đứng lên."

Diệp Đề cười hoài niệm, nói: "Chắc con chưa từng nghe đến "Thu Vũ Thính Thiền Đao"."

Cái tên này quả thật rất xa lạ với Yến Hạ, nàng im lặng lắc đầu, nhìn bóng dáng Diệp Đề dưới tán cây.

Giọng Diệp Đề lạc trong tiếng gió: "Đó là đao pháp sắc bén nhất thế gian, chỉ trong chớp mắt đã huyết tẩy cả vách núi."

"Nhờ vậy bọn ta sống sót khỏi trận truy sát ấy nhưng cái giá phải trả là sức khỏe của đại ca, từ đó về sau y không thể cầm đao được nữa."

Quyền sở hữu nội dung này thuộc về truyen.free, và chỉ được phát hành tại đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free