Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 74:

Tuân Chu thở dài, lắc đầu hỏi: "Muội định đi đâu tìm hắn?"

Yến Hạ cười khổ: "Muội cũng không biết nữa. Những nơi có thể tìm, muội đã tìm khắp rồi, nên cuối cùng mới tìm đến huynh." Kỳ hạn một tháng đã gần kề, nàng đã đi khắp Trung Nguyên mà vẫn chưa tìm thấy người mình muốn. Cuối cùng, Yến Hạ quyết định đến đây, bởi lẽ nơi này từng là nơi Ma Quân bị trận pháp phong ấn.

Nhưng có điều nàng không ngờ đây cũng là nơi Minh Khuynh sinh sống và lớn lên.

Tuân Chu ngạc nhiên: "Muội nghĩ hắn ở đây ư?"

Yến Hạ không trả lời, chỉ khẽ hỏi: "Tuân Chu đại ca, huynh có thể dẫn muội đến lầu gác đó xem một chút được không?"

Tuân Chu nhanh chóng đồng ý lời thỉnh cầu của Yến Hạ. Hai người bước ra khỏi phòng, một lúc sau đã đến trước tòa lầu gác hoang vắng bấy lâu.

Mười năm trước, chính đạo Trung Nguyên vì muốn diệt trừ Ma giáo đã san bằng tòa gác này. Giờ đây, nó không còn giữ được dáng vẻ năm xưa nữa. Tà ma vốn bị phong ấn bên trong đã không còn, lầu gác cũng mất đi công dụng của nó. Sau khi lầu gác sụp đổ, Tuân Chu không cho tu sửa mà chỉ dọn dẹp sạch sẽ, thay thế vào đó bằng một ao sen.

Đang giữa mùa hạ, hoa sen nở rộ trong ao, lá sen khẽ lay động dưới ánh nắng, hương sen ngọt ngào lan tỏa khắp nơi. Mặt nước phản chiếu ánh sáng, chẳng còn chút âm u nào của lầu gác ngày nào.

Bên ao có vài món đồ câu cá, trên bãi cỏ còn in rất nhiều dấu chân lộn xộn, chắc hẳn thường xuyên có người lui tới.

Thấy tầm mắt Yến Hạ chú ý đến, Tuân Chu sờ mũi, cười cười nói: "Suốt ngày nhốt mình trong sơn trang cũng chán lắm, đôi lúc ta tới đây câu cá giải khuây chút ít."

Không biết Yến Hạ có nghe thấy lời Tuân Chu nói không nữa, nàng cứ thế dạo quanh ao sen một vòng, biểu cảm từ nghiêm nghị dần chuyển sang thất vọng. Tuân Chu nhìn thấy tất cả, hắn không cần hỏi cũng biết đáp án, liền hỏi: "Vẫn không tìm thấy gì ư?"

"Ừ." Yến Hạ rũ mắt nhìn ao sen trước mặt, khẽ nói: "Xem ra huynh ấy cũng không có ở đây."

Tuân Chu an ủi: "Đừng vội quá, biết đâu vẫn còn nơi khác muội có thể tìm thấy?"

Yến Hạ lắc đầu: "Hết rồi. Những nơi cần đến, ta đã đi không sót một chỗ nào, vẫn không tìm thấy gì." Thậm chí, nàng còn đến hoang đảo mà hai người từng đặt chân tới, nhưng cũng không hề có bất kỳ tung tích nào của hắn. Nơi quen thuộc nhất với Ma Quân rốt cuộc là nơi nào chứ? Nàng thực sự không biết.

Tuân Chu nói: "Vậy muội có muốn qua xem chỗ ở lúc nhỏ của hắn không?"

Yến Hạ ngớ người, rồi nói: "Thứ ta muốn tìm là nơi quen thuộc với Ma Quân, chứ không phải với Minh Khuynh công tử."

Tuân Chu ng��n ra giây lát, sau đó mới sực nhớ ra Minh Khuynh đã trở thành Ma Quân từ lâu rồi. Hắn thở dài, hỏi: "Thế muội tính sao?"

Kỳ hạn đã sắp đến, nàng buộc phải về Ngũ Đạo, đối mặt với những chuyện sắp xảy ra.

Nhưng trước đó, Yến Hạ trầm mặc một lúc, rồi ngước mắt nói: "Tuân Chu đại ca, huynh dẫn muội đến nơi ở của huynh ấy đi."

Nàng muốn hiểu rõ hơn về quá khứ của hắn, cho dù chỉ là quá khứ cũng được.

Tuân Chu dẫn Yến Hạ đi qua ao sen đến một đình viện không quá rộng lớn. Nơi này hoang sơ như đã lâu không có ai đặt chân tới. Yến Hạ đẩy cửa đi vào căn phòng nhỏ trong viện. Đồ đạc trong phòng vẫn còn rất đầy đủ, chỉ là qua thời gian dài, nhiều nơi đã phủ một lớp bụi dày.

"Đây là nơi hắn từng ở. Trước kia còn có người đến quét dọn, nhưng sau này để không quá lâu, ta bèn khóa lại luôn. Đã rất lâu rồi chưa có ai ghé qua đây," Tuân Chu nói.

Yến Hạ nghĩ, có lẽ Tuân Chu từng mong Minh Khuynh có thể sẽ quay về, nhưng sau này biết không còn khả năng đó nên cũng không ghé qua nữa, để tránh nhìn vật mà nhớ người.

Tuân Chu không biết suy nghĩ của Yến Hạ, hắn im lặng một lúc rồi giải thích: "Muội biết đó, cái nơi quỷ quái này chỉ có mỗi ta ở, lại không được đi đâu hết. Không dễ gì mới có một tiểu hữu thú vị ở cùng, hắn đi rồi cũng chẳng còn ai nói chuyện tán gẫu với ta."

Yến Hạ mỉm cười, nghĩ tới cảnh Minh Khuynh bị Tuân Chu gọi là "tiểu quỷ" thuở đó, nàng không khỏi cảm thấy hơi ngưỡng mộ Tuân Chu.

Đáng tiếc nàng chưa bao giờ trông thấy dáng vẻ đó của Minh Khuynh. Đáng tiếc hắn phải chống chọi một mình trong khoảng thời gian dài như vậy.

Căn phòng rất nhỏ, chỉ cần nhìn lướt qua một vòng là hết. Nơi này cũng rất đỗi đơn sơ, Yến Hạ có thể tưởng tượng được cuộc sống ngày đó của Minh Khuynh ra sao. Hắn đọc sách bên cửa sổ, viết chữ dưới ngọn đèn; có lúc lại ra ngoài đình viện trồng đầy hoa lê để luyện kiếm, trải qua một cuộc sống yên bình đến lạ.

Nghĩ vậy, Yến Hạ thấy lòng mình bất giác cũng trở nên bình lặng.

Thấy nàng nhếch môi mỉm cười, Tuân Chu lại thở dài không biết là lần thứ mấy. Hắn lấy cớ nói: "Ta còn có chuyện phải làm, muội cứ đi dạo quanh đây đi."

Yến Hạ gật đầu cảm kích nhìn Tuân Chu. Tuân Chu phất phất tay, cầm túi rượu đi mất.

Trong phòng chỉ còn lại mình Yến Hạ. Nàng ngồi xuống bên bàn, khẽ gõ ngón tay lên lớp bụi mỏng, nhớ lại những chuyện mình đã nghĩ vô số lần ở Thương Nam Sơn.

Màn đêm dần buông xuống, đình viện tĩnh mịch đến nỗi không nghe thấy cả tiếng côn trùng kêu. Yến Hạ bừng tỉnh, phát hiện mặt trăng đã lên cao, đêm đã về khuya.

Nàng đứng lên, chuẩn bị rời khỏi đây để gặp Tuân Chu nói lời tạm biệt.

Bước ra khỏi phòng, khép cửa lại, một quầng sáng nhạt nhòa dưới bóng cây bất chợt lọt vào mắt Yến Hạ trong đình viện vắng vẻ.

Yến Hạ thoáng ngẩn người, quay người đi qua đó.

Vén những tán lá cây um tùm, bước đến góc khuất phía đó, Yến Hạ nhanh chóng nhìn rõ thứ đang tỏa sáng mờ nhạt là gì.

Đó là một ngọn đèn lồng tứ giác tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, nó đang lơ lửng trên không trung, cô độc trong đêm tối.

Đây là…

Yến Hạ mở to mắt, lục lọi trong trí nhớ tìm tên gọi của chiếc đèn lồng này.

"Quân Thiên Đăng."

Hơn mười năm trước, tại vực sâu Thất Hải, khi Minh Khuynh ngăn cản yêu tà đang đuổi đến trước cửa động, hắn đã từng dùng món vũ khí này. Đây là chí bảo của Minh gia trong bát đại thế gia. Dù Minh Khuynh vẫn luôn mang theo nó, nhưng ngoài lần đuổi yêu thú đó ra, không thấy hắn dùng lần nào nữa.

Yến Hạ không biết sau này chiếc đèn này biến mất nơi đâu, mãi đến tận hôm nay mới gặp lại nó.

Thì ra Minh Khuynh từng quay về, sau đó để món vũ khí này lại đây.

Hắn về lúc nào cơ chứ?

Yến Hạ vươn tay chạm nhẹ vào đèn lồng, ánh lửa lắc lư, màu sắc ấm áp.

Nhưng… còn có một đóm sáng màu lam nhạt?

Yến Hạ nhất thời ngây người, nàng nghe thấy tiếng tim mình đập ngày càng mãnh liệt. Động tác của nàng khựng lại, thậm chí hơi run rẩy. Nàng cẩn thận quan sát chiếc đèn trước mặt: ngoài ngọn lửa vàng cháy ở tâm đèn, còn có một đóm sáng rất yếu ớt khác, nó co rút trong ánh lửa, yếu ớt như có thể lụi tàn bất cứ lúc nào.

Yến Hạ không dám đụng vào, nàng sợ mình bất cẩn làm nó tắt mất. Nàng cố gắng nín thở, không dám động vào đóm sáng mờ nhạt ấy.

Nàng nhìn chằm chằm ánh lửa đến khi nhịp tim ổn định lại, nàng mới nhẹ nhàng lên tiếng hỏi: "Minh Khuynh công tử?"

Tàn hồn đó đương nhiên không thể trả lời nàng.

Nhưng Yến Hạ lại chớp mắt mỉm cười, trong nụ cười còn vương vấn nước mắt.

Nàng ôm chiếc đèn vào lòng, ngã ngồi xuống đất, mỉm cười nén nước mắt vào trong.

Nàng tìm thấy hắn rồi.

Mọi quyền lợi đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free