(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 58:
Không ai có thể phớt lờ sự tồn tại của Ma quân, bởi lẽ ma khí cuồn cuộn che trời lấp đất kia đã quá hiển hiện.
Khi Ma quân bước ra, Chẩm Linh đã nhìn thấy Minh Khuynh. Tròng mắt nàng co rút, sắc mặt tái nhợt, buột miệng hỏi: "Ngươi là…"
Yến Hạ biết nàng đã nhận ra thân phận của Minh Khuynh, nhưng không rõ là nàng nhận ra thân phận minh chủ Thiên Cương Minh năm xưa của hắn, hay Ma quân hiện tại.
Minh Khuynh không cho nàng có cơ hội nói thêm lời nào, hắn không muốn lãng phí thêm giây phút nào. Hắn phất tay áo, tức khắc hiện ra trước mặt Chẩm Linh.
Mục tiêu của hắn chính là món đồ nằm trong tay phải Chẩm Linh. Mãi đến tận lúc này, Yến Hạ và Nam Cung Huyền mới để ý thấy Chẩm Linh đang cầm một thứ.
Đó là một viên châu tỏa ra ánh sáng bạc rực rỡ, nhỏ nhắn, nằm gọn trong lòng bàn tay. Trước đó, Chẩm Linh giữ chặt nó như một món đồ vô cùng quan trọng, nhưng giờ đây khi mọi người nhìn kỹ lại thì viên châu đã nằm gọn trong tay Minh Khuynh.
Thấy Minh Khuynh cất viên châu đi, Chẩm Linh vội vàng nói: "Trả nó lại cho ta."
Minh Khuynh lạnh nhạt nói: "Đây vốn dĩ là đồ của ta."
Chẩm Linh không hiểu hắn nói gì, định xông lên giành lại đồ, nhưng uy lực của Ma quân há dễ người thường chống đỡ. Chẩm Linh giờ phút này đã không còn chút thể lực nào, cho dù có dốc toàn lực cũng chẳng thể chạm tới Minh Khuynh, trái lại còn bị ma khí đánh bật ra, khóe môi rỉ máu.
Nam Cung Huyền rất lo lắng, vội vàng chạy tới đỡ nàng. Khoảnh khắc chạm vào, cảm giác quen thuộc hiện lên, tựa như vô số lần gần gũi trong mơ.
Chẩm Linh nhìn Nam Cung Huyền, Nam Cung Huyền cũng khẽ ôm nàng vào lòng, hai người chẳng ai nói gì.
Nhưng Minh Khuynh không cho họ thời gian ôn chuyện cũ. Sau khi cất viên châu đi, hắn lại xuất thủ lần nữa, với mục đích đoạt mạng Chẩm Linh.
Cướp mất bảo vật của Ma quân, lại còn mạo phạm Ma quân, Yến Hạ biết chắc Minh Khuynh sẽ không bỏ qua cho đối phương.
Suốt quãng đường vừa qua, nàng vẫn luôn nghĩ rằng dù tính cách hay thân phận có thay đổi, thì Ma quân vẫn là Minh Khuynh, Minh Khuynh chính là Ma quân. Nhưng giờ đây, nhìn nét mặt xem mạng người như cỏ rác của Ma quân, Yến Hạ cuối cùng cũng không khỏi dao động.
Minh Khuynh sẽ không làm vậy, Minh Khuynh dịu dàng tuyệt đối không bao giờ làm vậy…
Yến Hạ khẽ cắn môi, thầm hạ quyết tâm. Nàng lách người lên trước, triệu hồi Tứ Tượng Đồ trong tay. Pháp khí rất hiểu ý nàng, không đợi nàng lên tiếng, trận pháp đã hiện hình trên tượng đồ. Lòng bàn tay Yến Hạ đặt lên trận pháp, kim quang bay ra. Một trận pháp lớn xuất hiện trên trận đồ, sắc vàng lan rộng đối kháng với ma lực của Minh Khuynh.
Yến Hạ biết sức mạnh của Ma quân khắp thiên hạ vô địch. Lần này nàng dốc toàn lực, cũng may Ma quân không dùng toàn bộ sức mạnh. Bởi vậy, khoảnh khắc hai bên chạm nhau, Yến Hạ chỉ lui lại nửa bước, thành công ngăn cản Minh Khuynh.
Minh Khuynh cau mày, phất tay áo định ra tay lần nữa.
Yến Hạ thấy tình thế không ổn, vội quay người nói với hai người phía sau: "Các ngươi đi mau!"
Nam Cung Huyền lo lắng cho an nguy của Chẩm Linh. Tuy biết sức mạnh của mình không đủ để chịu một đòn, nhưng ngay lúc Minh Khuynh ra tay, hắn vẫn ôm Chẩm Linh thật chặt, quay người lại, muốn dùng thân mình bảo vệ nàng.
Nhưng cú công kích như trong tưởng tượng mãi vẫn chưa tới. Nam Cung Huyền ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy Yến Hạ đang chắn trước mặt cả hai.
"Tông chủ…" Tâm trạng Nam Cung Huyền đầy phức tạp, gọi.
Yến Hạ không quay đầu, nàng đang nhìn chằm chằm Minh Khuynh, không biết khi nào hắn sẽ xuất thủ nên không dám phân tâm. Nàng hạ giọng nói với người phía sau: "Ở đây có ta rồi, ngươi hãy đưa Chẩm Linh cô nương đi trước đi, rời khỏi đây, càng xa càng tốt."
Nam Cung Huyền hiểu suy tính của Yến Hạ, nhưng Yến Hạ nói nghe dễ dàng, còn hắn thì lại không nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy. Cảm nhận được Chẩm Linh trong lòng đang yếu ớt tựa vào mình, Nam Cung Huyền sốt ruột, nhưng vẫn rất lo lắng cho Yến Hạ: "Tông chủ, người thì sao…"
"Ta không sao đâu." Yến Hạ nói một cách chắc chắn, không chút chần chừ. Trong lúc Nam Cung Huyền còn đang do dự, chưa quyết định, nàng mỉm cười, nháy mắt nói: "Ta không chết được, ta sẽ không mang tính mạng của mình ra đùa. Ta nói không chết thì nhất định không chết, các ngươi đi mau đi."
Mười năm qua, Yến Hạ ngồi ở vị trí tông chủ Ngũ đạo, nàng luôn hiểu rõ trách nhiệm mình phải gánh vác, cũng biết điều gì nên nói, điều gì không; chuyện gì nên làm, chuyện gì không. Giống như lời nàng nói, nàng không bao giờ nói những chuyện mình không nắm chắc.
Nam Cung Huyền cũng biết điều đó, nên sau khi nghe Yến Hạ nói vậy, hắn đã có quyết định của mình. Hắn khẽ gật đầu, ôm Chẩm Linh rồi nói: "Tông chủ, cẩn thận."
"Ừ." Yến Hạ thấy cuối cùng hắn cũng chịu đi thì nở nụ cười.
Nam Cung Huyền nhanh chóng đưa Chẩm Linh rời khỏi đó. Minh Khuynh quả nhiên không chịu buông tha, ngay khi hai người đứng dậy, hắn lập tức ra tay ngăn cản.
Nhưng Yến Hạ còn nhanh tay hơn, nàng thầm hạ quyết tâm. Ma lực của Minh Khuynh quá mạnh, nàng không muốn đối địch trực diện với hắn. Thế nên, khi Minh Khuynh ra tay, nàng mở Tứ Tượng Đồ ra, khởi động trận pháp. Lần này không phải để ngăn cản Minh Khuynh đuổi theo, mà sức mạnh của trận pháp lại tập trung vào Minh Khuynh.
Hay nói cách khác, nó nhắm vào viên châu Minh Khuynh vừa lấy được từ tay Chẩm Linh.
Yến Hạ dốc toàn lực khiến Minh Khuynh buộc phải phân tâm ứng phó. Trong lúc đó, Nam Cung Huyền đã đưa Chẩm Linh ra khỏi cung điện. Minh Khuynh cau mày, sau một lúc im lặng, ma khí trên người hắn dần thu lại, xem ra hắn đã bỏ cuộc, không còn đuổi theo hai người họ nữa.
Yến Hạ ngạc nhiên nói: "Ngươi không đuổi theo nữa à?" Nàng đã tính toán kỹ lưỡng các bước tiếp theo, ai ngờ Minh Khuynh từ bỏ nhanh đến vậy, thật khiến nàng kinh ngạc.
Minh Khuynh lườm nàng nói: "Ta mà truy đuổi nữa, ngươi cũng sẽ dây dưa tới cùng, chi bằng ta để dành sức lực."
"Sai rồi." Yến Hạ lắc đầu, không đồng ý với quan điểm của Minh Khuynh.
Minh Khuynh không đáp, đợi Yến Hạ nói tiếp.
Yến Hạ mỉm cười nói: "Cho dù ngươi không đuổi theo, ta cũng sẽ dây dưa với ngươi tiếp thôi."
Minh Khuynh: "..."
Hai người đứng ngây ra đó một lúc. Đoán chừng Nam Cung Huyền đã dẫn người đi xa, Yến Hạ mới thầm thở phào nhẹ nhõm, nói với Minh Khuynh, tay chỉ món đồ hắn lấy từ tay Chẩm Linh: "Đó là gì thế?"
Lý do lớn nhất khiến Minh Khuynh có thể dễ dàng buông tha là vì hắn đã lấy được thứ mình muốn. Yến Hạ cảm thấy mình có thể nhìn ra suy nghĩ của Ma quân từ biểu cảm của hắn: có lẽ là vì tâm trạng không tốt thì mới gϊếŧ người, còn khi gϊếŧ người mà cần quá nhiều công sức... thì hắn đành không gϊếŧ vậy.
Dù gì Ma quân cũng là kẻ lười biếng đến mức có chỗ ngồi thì tuyệt đối không bao giờ chịu đứng.
Yến Hạ đoán không sai, Minh Khuynh chẳng thèm nghĩ tới hai người kia. Nhưng hắn cũng không trả lời câu hỏi của Yến Hạ, chỉ ra vẻ không thân thiện nói: "Ngươi còn chưa đi à?"
"Ta không đi." Yến Hạ lắc đầu, sau đó nháy mắt nói: "Ngươi hỏi ta sao còn chưa đi có vẻ là ngươi không có ý định gϊếŧ ta nhỉ." Yến Hạ bất giác mỉm cười, nụ cười ngọt ngào lan tới tận đáy mắt.
Minh Khuynh không thèm bận tâm nữa. Thấy Yến Hạ không đi, hắn bèn quay người bước ra ngoài điện.
Yến Hạ vội vàng chạy theo, vừa đi vừa hỏi: "Đây là ma tinh đúng không? Ta từng nghe Cung Gian nói sau khi Ma quân bị phong ấn hơn hai ngàn năm về trước, hồn phách của y bị phân thành bốn phần, rồi phong ấn trong cơ thể của Tứ Cực Đại Đế. Sức mạnh của y cũng bị phân chia thành nhiều phần, trấn áp ở nhiều nơi. Những sức mạnh đó được gọi là ma tinh."
Nàng hỏi tiếp: "Sức mạnh của ngươi chưa khôi phục hoàn toàn, nên ngươi mới đến đây tìm ma tinh đúng không?"
Nói đến đó, Yến Hạ thầm thấy không khỏi hoảng sợ. Sức mạnh của Ma quân vẫn chưa khôi phục mà đã mạnh tới mức đó, vậy thì Ma quân thực sự… đáng sợ đến mức nào?
Minh Khuynh cứ thế đi thẳng, không quay đầu. Yến Hạ không thể nhìn thấu tâm tư của hắn, thậm chí nàng không biết mình đoán có chính xác hay không.
Nhưng chuyện đến nước này, nàng đành đoán tiếp thôi. Thấy Minh Khuynh sắp đi ra khỏi đại điện, Yến Hạ vội vã nói: "Thế ngươi muốn đi tìm ma tinh kế tiếp phải không? Bởi vì không có đủ ma tinh nên bây giờ ngươi không thể khống chế hoàn toàn sức mạnh của mình. Nếu vậy, việc tìm ma tinh, giống như ở Ma Thành này, có phải cũng cần người khác giúp đỡ không?"
Bước chân Minh Khuynh vẫn không hề dừng lại. Yến Hạ xông lên trước mặt hắn. Vì nhào lên quá nhanh, nàng gần như mặt đối mặt với Minh Khuynh. Hai người duy trì khoảng cách chưa đến nửa bước chân. Yến Hạ nháy mắt nhìn đối phương, cố gắng bình ổn nhịp tim đang đập loạn xạ, không rõ là do đi quá nhanh hay vì tiếp xúc quá gần với hắn. Hồi lâu sau, nàng mới nói: "Ngươi có thể đưa ta đi cùng không, có lẽ ta sẽ giúp được gì đó."
Minh Khuynh cuối cùng cũng dừng chân, bởi Yến Hạ đã chắn trước mặt, buộc hắn phải dừng lại. Nụ cười không chút cảm xúc lại hiện lên trên mặt hắn, Minh Khuynh buông lời châm chọc: "Tông chủ Ngũ đạo muốn giúp Ma quân?"
"Nói là tương trợ, nhưng thật ra là cảm hóa Ma quân. Ta cảm thấy cách này rất ổn." Yến Hạ nghiêm túc nói.
Nhưng Minh Khuynh không chút cảm xúc phản bác lại: "Ta không cần cảm hóa."
Yến Hạ nói: "Nhưng ngươi cần người giúp đỡ."
Minh Khuynh im lặng.
Để chứng minh suy nghĩ của mình, Yến Hạ phân tích cho hắn nghe: "Nếu không, với sức mạnh hiện giờ, ngươi chưa tìm được ma tinh thì nơi giấu nó đã bị phá sập rồi. Ngươi cần ta giúp ngươi ứng phó một vài tình huống nhỏ."
Minh Khuynh: "..."
Yến Hạ không để hắn phản bác thêm lần nào nữa, nàng dò hỏi: "Thế nào?"
Minh Khuynh vòng qua Yến Hạ, tiếp tục bước ra khỏi điện.
Không từ chối thì chắc là mặc nhận vậy. Yến Hạ hiểu như vậy. Mà dường như ý của hắn cũng là như vậy.
Sau khi rời khỏi Ma Thành, hai người đứng trên đồi cát bên ngoài Ma Thành, quay đầu nhìn tòa thành rộng lớn, đầy dấu vết tàn phá phía xa. Yến Hạ hơi cảm khái hỏi: "Nơi này ban đầu trông thế nào?"
Không biết có phải tâm trạng Minh Khuynh thay đổi hay không, mà lần này hắn lại quên mất thói quen làm ngơ câu hỏi của Yến Hạ như trước, mở miệng đáp: "Không nhớ nữa, những cái đó không quan trọng."
Yến Hạ khó hiểu.
Trong lúc nàng vẫn còn đang do dự, Minh Khuynh quay người phất tay, bước lên mặt đất đầy cát vàng, ma khí ập xuống Ma Thành phía sau lưng.
Cả tòa Ma Thành ầm ầm đổ sập, cát vàng bay ngợp trời, che khuất tầm nhìn. Khí thế sát phạt ngút ngàn bị chôn vùi trong cát bụi, chẳng còn thấy gì.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép.