Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 52

Yến Hạ nhớ lại rất nhiều năm về trước.

Khi ấy, nàng vẫn là một tiểu cô nương ngây thơ ở Nam Hà trấn, suốt ngày chạy đi chạy lại giữa nhà và tiệm thuốc, chăm sóc tứ thân phụ mẫu ốm yếu. Lúc đó, nàng luôn nghĩ cuộc sống thật giản đơn, và niềm vui lớn nhất của nàng là được ghé đến tửu lầu duy nhất trong trấn, ngồi ngẩn ngơ nửa ngày chỉ để ngắm cầm sư đánh đàn sau tấm rèm.

Nay, mười năm thoáng chốc trôi qua, nàng đã chẳng còn là nàng của ngày xưa, nhưng bóng hình sau tấm rèm vàng dường như lại trùng khớp với bóng dáng cầm sư thuở nào.

Năm tháng hồng trần điên đảo, tựa như trở về tửu lầu mười năm trước, nàng vẫn ngồi ở góc quen thuộc. Nhưng khoảnh khắc tia nắng chiếu rọi vào mắt, tiếng hoàng oanh hót líu lo ngoài khung cửa đánh thức nàng, hóa ra nàng vẫn đang đứng nguyên tại chỗ.

Người sau tấm rèm chậm rãi ngước mắt lên.

Đôi mắt lạnh lùng, ý cười như có như không, biểu cảm giễu cợt, khí chất cao ngạo.

Đó không phải là cầm sư ôn nhu như ngọc ở Nam Hà trấn, cũng không phải Minh Khuynh mà Yến Hạ quen biết. Người trước mặt đây chỉ đơn thuần là một Ma tôn.

Giấc mộng xưa cũng tan biến theo mây khói từ đó, như thể còn vương vấn tiếng vỡ tan đâu đây. Yến Hạ không biết rốt cuộc mình ôm trong lòng tâm trạng gì, cứ thế bước lên trước. Nàng lặng lẽ nhìn người đó một lúc rồi ngồi xuống đối diện hắn.

Ma tôn đang ngồi trước giá sách, Yến Hạ ngồi đối diện. Hai người họ lặng lẽ mặt đối mặt, trong khi ở phía bên kia, Nam Cung Huyền đã toát mồ hôi đầm đìa.

"Tông… tông chủ, người mau qua đây, người đó là…" Chủ nhân Thần Lâu Viện Nam Cung Huyền không biết chuyện xưa giữa Yến Hạ và Minh Khuynh, thậm chí hắn nghĩ Yến Hạ còn không biết vị đang ngồi trước mặt mình là ai. Hắn liếc nhìn Ma quân vài lần, định nhắc nhở Yến Hạ nhưng lại e dè trước ánh mắt sắc như kiếm của hắn.

May mắn thay, Yến Hạ nhanh chóng cất lời, kết thúc màn đấu tranh nội tâm của Nam Cung Huyền: "Quân chủ Ma giới, nghe nói ngươi bế quan mười năm, không ngờ đã xuất quan rồi."

Lúc nói chuyện, thần thái Yến Hạ đã trở lại bình thường, thậm chí còn điềm nhiên hơn cả mọi khi. Nàng cúi đầu nhìn chén rượu đặt trước mặt hắn, do dự một lát rồi hỏi: "Rượu ở đây chắc hẳn đã được cất giữ mấy trăm năm rồi nhỉ?"

Minh Khuynh như cười như không, ánh mắt rơi trên người Yến Hạ từ nãy đến giờ. Hắn chậm rãi đáp: "Có lẽ vậy, nhưng vẫn được xem là rượu ngon."

Yến Hạ hơi tò mò nhìn bình rượu, sau đó muốn nếm thử mùi vị ra sao, nhưng Minh Khuynh liếc động tác của nàng một cái rồi nói: "Nói chung, ta không uống."

"..." Yến Hạ rụt tay về, chăm chú nhìn bình rượu, như thể đang cân nhắc liệu có nên thử hay không.

Minh Khuynh khẽ cười, ngả người ra sau, dáng vẻ lười nhác.

Một người là tông chủ Ngũ Đạo, một người là quân chủ Ma giới, thế mà bây giờ lại ngồi thảo luận chuyện uống rượu. Người ngoài nhìn vào ắt hẳn sẽ thấy đây là một chuyện khó tin, ít nhất trong mắt Nam Cung Huyền, đây là chuyện quá đỗi đáng sợ. Hắn hết nhìn Yến Hạ rồi lại nhìn Minh Khuynh, nhưng hai người họ chẳng thèm liếc hắn lấy một cái. Thế là hắn đành chuyển ánh mắt cầu cứu sang Tứ Tượng Đồ đang bay lơ lửng bên cạnh, muốn tìm chút manh mối từ nó.

Nhưng hắn tuyệt vọng nhận ra rằng, nét mặt của người trong tranh còn ngỡ ngàng hơn cả hắn. Hắn ngây người một lúc, sau đó càng thêm hoang mang.

Yến Hạ cũng không thật sự muốn uống rượu. Nói xong những lời đó, ý cười trên môi nàng càng đậm, nàng nói với Minh Khuynh: "Tâm trạng Ma quân không tồi chút nào."

Minh Khuynh đáp "Ừ", không đáp là tốt hay không tốt, chỉ nói: "Sao vậy?"

Yến Hạ đã nghĩ sẵn lời cáo từ, không chút chần chừ nói: "Nam Cung Huyền là chủ nhân Thần Lâu Viện của Ngũ Đạo ta. Lần này bất cẩn xông vào nơi đây mạo phạm Ma quân, ta xin thay hắn tạ lỗi. Liệu Ma quân có thể cho phép ta đưa hắn rời khỏi đây chăng?"

Minh Khuynh lại bật cười, không nói nhiều, chỉ phất tay áo ý bảo cứ rời đi.

Yến Hạ không ngờ chuyện lại dễ dàng đến thế, trong lòng bất giác sinh ra dự cảm chẳng lành. Nàng đứng dậy, dẫn Nam Cung Huyền đi ra khỏi phòng, nhưng nét mặt Nam Cung Huyền bên cạnh rất căng thẳng.

Yến Hạ mở cửa phòng, dẫn theo Nam Cung Huyền và Tứ Tượng Đồ bước ra ngoài.

Chân vừa bước ra khỏi cửa, nàng lại trở về trong căn phòng đó.

Nàng cứ tưởng mình thoát được rồi, nào ngờ lại quay trở lại đúng căn phòng ấy.

Vị Ma quân đại nhân kia vẫn đang ngồi ở vị trí cũ, như đã sớm đoán được tình huống này. Yến Hạ nhìn hắn qua tấm rèm mông lung, thoáng kinh ngạc trong chốc lát rồi lại lấy lại vẻ bình tĩnh. Nàng ra hiệu cho Nam Cung Huyền, rồi bước đến trước mặt Minh Khuynh, nói: "Ra là vậy, thảo nào Nam Cung viện chủ lại bị nhốt ở đây."

Nam Cung Huyền bất lực cúi đầu, bộ dạng thật mệt mỏi.

Yến Hạ nói tiếp: "Nhưng tại sao… Ma quân ngươi cũng ở đây?" Nói đến đây, ánh mắt nàng lóe lên, chẳng rõ là lo lắng hay không biết xử trí thế nào, hoặc là cả hai đều không. Nàng lẩm bẩm nói: "Ngươi bế quan mười năm là vì sức mạnh chưa khôi phục ư?"

Minh Khuynh nhàn nhạt liếc Yến Hạ một cái, nụ cười giễu cợt vẫn treo trên môi. Trước gương mặt này, Yến Hạ không tìm thấy bất cứ cảm giác quen thuộc nào trên người hắn.

Yến Hạ bừng tỉnh, nghĩ đến lập trường của hai người hiện tại, nàng còn hỏi vấn đề này hắn không trả lời cũng phải. Cứ xem như đây là lời nói đùa của nàng thôi. Nhưng nàng chưa kịp nói tiếp thì Minh Khuynh đã đáp, hắn "Ừm", tùy tiện nói: "Sức mạnh này hơi khó khống chế thật."

Dưới lập trường của Ngũ Đạo thì đây hẳn là tin tức tốt. Bề ngoài Yến Hạ thản nhiên, nhưng trong lòng lại nghĩ như thế.

Nhưng Nam Cung Huyền bên kia khổ sở giải thích thêm ý của Minh Khuynh: "Trước kia hắn san bằng mấy ngọn núi chỉ bằng một chưởng…"

Yến Hạ: "..."

Minh Khuynh lấy đâu ra một món ngọc khí, bấy giờ đang đùa ngh���ch trên tay, nhàn nhã nói: "Ta sợ khống chế không được là tòa thành này tiêu luôn."

Yến Hạ: "..."

Nếu không biết trước truyền thuyết về Ma quân h��n hai ngàn năm trước, có lẽ người ta sẽ nghĩ Minh Khuynh đang nói đùa mà thôi. Nhưng không ai hiểu rõ truyền thuyết ấy bằng Yến Hạ. Nàng biết khắp thiên hạ này cũng chỉ có vị đại gia đây mới có thể nói ra những lời như thế.

Thật khiến người ta khó tiếp lời.

May mắn thay Yến Hạ không còn là Yến Hạ ngày trước. Nàng trầm ngâm giây lát rồi tìm thấy điểm mấu chốt trong lời của Minh Khuynh. Nàng hỏi: "Ma quân đến đây là muốn tìm thứ gì sao?"

Minh Khuynh nhìn nàng một cái, không phủ nhận.

Lúc này, Nam Cung Huyền đã hoàn toàn bội phục tông chủ Yến Hạ sát đất khi nàng có thể nói chuyện như thế với Ma quân. Hắn nín thở nhìn hai người nói chuyện, từ từ dịch bước chân tới sau lưng Yến Hạ để kiếm tìm một chút cảm giác an toàn. Nhưng mà hắn còn chưa nhích được hai bước đã thấy vị Ma quân đáng sợ nhất trên đời kia liếc mắt cảnh cáo hắn.

Nam Cung Huyền đứng yên như người gỗ.

Yến Hạ không chú ý đến hành động của hắn, nàng đang âm thầm suy nghĩ và rất nhanh đã đưa ra phán đoán của mình.

Thành cũ của Ma Môn tại nơi này đã trải qua biết bao năm tháng, nhưng lúc Ma quân Hòa Anh bị phong ấn chỗ này vẫn chưa sửa chữa lại. Ma quân đột nhiên đến đây chắc chắn có mục đích của hắn, mà mục đích đến đây không nhiều: một là tìm người, hai là tìm vật. Ma quân không muốn hủy tòa thành này là vì ở trong đây có thứ hắn muốn tìm. Nhưng hắn không thể khống chế sức mạnh của mình, không thể ra tay bất cẩn được. Nếu lỡ không may hủy luôn cả tòa ma thành thì thứ hắn muốn tìm cũng mất luôn.

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn chỉ có vấn đề này, thế nên đường đường là Ma quân mà hiện tại hắn cũng bị nhốt ở đây y như bọn họ.

Nghĩ vậy, sắc mặt Yến Hạ trở nên kỳ lạ, bởi vì chuyện này thật sự rất khó tin.

Minh Khuynh không cho Yến Hạ cơ hội thể hiện sự kinh ngạc của mình, hắn nói: "Ở đây có bố trí trận pháp, người trong phòng không thể thoát ra ngoài. Nghe nói tông chủ Ngũ Đạo tinh thông trận pháp, thế có biết trận này phá giải thế nào không?"

Yến Hạ đã bắt đầu quan sát tình hình từ ban nãy. Nghe Minh Khuynh hỏi vậy, nàng lập tức đáp: "Đây hẳn là trận pháp của Ma giới, ta nghĩ Ma quân phải hiểu hơn ta mới đúng chứ."

Lúc Yến Hạ nói, ánh mắt Minh Khuynh đã liếc sang, ánh mắt bộc lộ hết mọi suy nghĩ trong lòng hắn.

Ta mà ra tay được thì cần tới ngươi làm cái gì.

"..." Yến Hạ mỉm cười, nói tiếp: "Nhưng mà ta nghĩ mình có thể thử."

Đây là lời Minh Khuynh muốn nghe.

Hắn nói ra chủ ý của mình: "Nếu các ngươi có thể thuận lợi giải trừ trận pháp đưa ta khỏi đây, tìm được thứ ta muốn, ta sẽ tạm thời buông tha cho các ngươi, thế nào?"

Xem ra cũng là một giao tình không tệ. Yến Hạ mỉm cười, không đồng ý ngay mà túm lấy ý trong câu nói của Minh Khuynh, hỏi: "Chúng ta?"

Nghe Ma quân nói có vẻ rất chắc chắn các nàng sẽ đưa hắn đi tìm thứ kia. Nhưng Yến Hạ không biết gì về ma thành cả, càng không biết Ma quân muốn tìm thứ gì. Yến Hạ chuyển tầm mắt sang Nam Cung Huyền. Nam Cung Huyền thấy Yến Hạ nhìn mình thì bất lực thở dài, giải thích: "Không biết sao… hình như ta từng đến tòa thành này, biết đường đi trong thành."

Yến Hạ khẽ chau mày nói: "Ta nhớ Nam Cung viện chủ chưa bao giờ tới đây."

"Phải, trước đó ta chưa từng đến đây thật." Nam Cung Huyền cũng cảm thấy rất khó hiểu, hắn lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Nhưng ta biết nơi này, là… là trong mơ. Hình như ta mơ thấy nơi này rất nhiều lần."

"Mơ?" Yến Hạ hỏi.

Nam Cung Huyền giơ tay sờ đầu mình, mờ mịt nói: "Không biết, ta cũng không biết chuyện là thế nào nữa."

Minh Khuynh bắt đầu mất kiên nhẫn: "Vậy là các ngươi muốn tan biến chung với tòa thành này hay là giúp ta tìm đồ?"

Mặt Nam Cung Huyền trắng bệch, ánh mắt cầu cứu nhìn Yến Hạ. Nàng khẽ ho một tiếng, cười nhạt đáp: "Tất nhiên là chúng ta sẽ đồng ý với yêu cầu của Ma quân rồi."

Từ đầu đến cuối, Minh Khuynh không nhích nửa bước. Giờ đây, hắn còn chống tay dưới cằm, lười biếng tựa vào bàn. Thấy Yến Hạ nhìn mình, hắn nhướng mày cười nói: "Vậy thì tốt. Ngươi có thể bắt đầu nghĩ cách phá trận rồi." Vẻ tuấn tú, thanh khiết tao nhã, ung dung nhàn hạ cùng nụ cười của hắn dường như cũng trở nên dịu dàng hơn.

Yến Hạ gật đầu, quay người đi, bắt đầu tìm kiếm phù văn trận pháp được ẩn giấu trong phòng.

Khoảnh khắc quay lưng lại với Minh Khuynh, nụ cười trên môi Yến Hạ cũng dần dần tan biến. Nàng cúi đầu cụp mắt, buông lỏng bàn tay nắm chặt trong ống tay áo, tâm trạng cũng thư thái hơn đôi chút.

Hoàn toàn không giống, nàng nghĩ. Người đó thật sự không phải là Minh Khuynh mà nàng từng quen biết.

Toàn bộ nội dung chương này thuộc bản quyền truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free