Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 25:

Vị chủ nhân khách điếm thần bí kia, ngay cả khi gặp khách quý đã phải sửa soạn hai ba canh giờ, thế thì gặp khách quan trọng nhất phải sửa soạn bao lâu, Tuân Chu không dám tính.

“Ngươi hối hắn nhanh chút được không?” Tuân Chu tuyệt vọng đỡ trán nói.

Thiếu nữ nọ lắc đầu cười: “Đây là quy tắc của công tử, hạ nhân như ta không dám nhiều lời.”

Tuân Chu bất lực lắc đầu, nghĩ ngợi một hồi rồi hỏi Tô Khuynh: “... Ngươi nói xem, giữa việc ta đợi vị công tử kia giúp đỡ và việc ta tự mình chạy về, cái nào sẽ nhanh hơn?”

Tô Khuynh nhìn hắn một cái: “Ngoài kia mưa gió chưa dứt, chẳng biết liệu còn có kẻ mai phục hay không. Nếu ngươi đi một mình cũng phải mất ít nhất ba ngày, nếu dẫn Yến Hạ theo, ít nhất mười ngày.”

Dù Tuân Chu biết vậy nhưng nghe Tô Khuynh nói xong hắn vẫn không kìm được thở dài.

Không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đợi thôi. Tuân Chu tìm một góc ngồi xuống. Tô Khuynh cũng nói với Yến Hạ: “Mệt cả ngày rồi, cô cũng đi nghỉ một lát đi.”

Yến Hạ lắc đầu, dù mệt đến mấy cũng chẳng còn lòng dạ nào mà ngủ: “Ta cũng đợi ở đây là được rồi.”

Tô Khuynh không nói thêm nữa, không gian nhất thời tĩnh lặng. Tiếng mưa gió ngoài khách điếm cũng rõ ràng bên tai, mưa vẫn không hề ngớt, thổi bay cành lá ngoài cửa, đập lên cửa sổ nghe xào xạc.

Chờ đợi dài đằng đẵng, Yến Hạ ngồi dựa vào một góc trong phòng, vô thức hơi buồn ngủ, tiếng mưa gió xung quanh bỗng trở nên mơ hồ. Không biết đã qua bao lâu, tiếng bước chân đánh thức Yến Hạ. Nàng dụi mắt ngồi thẳng dậy, bấy giờ mới phát hiện hơi ấm bên cạnh mình. Nàng ngẩn người quay đầu lại, hóa ra ban nãy nàng đã tựa đầu lên vai Tô Khuynh ngủ ngon lành từ lúc nào.

Nàng không biết mình đã ngủ bao lâu rồi, Tô Khuynh vẫn ngồi im để mặc nàng tựa. Chợt nhớ lại cảnh tượng ấy, Yến Hạ hơi bối rối đứng dậy nói: “Ta không biết là huynh… ta…”

Thấy nàng hoảng hốt như vậy, Tô Khuynh chẳng mảy may bận tâm, lắc đầu nói: “Ngủ đủ rồi à?”

Yến Hạ khựng lại, nuốt những lời sắp nói vào bụng: “… Ừ.”

Lúc này, nha hoàn rời đi ban nãy đã quay lại, nhìn Yến Hạ và Tô Khuynh như đã hiểu điều gì đó, nàng chớp mắt cười. Tuân Chu không có tâm trạng cười giỡn, thấy người đến hắn vội vàng đứng dậy hỏi: “Sao nào, có thể gặp vị công tử đó được chưa?”

Thiếu nữ gật đầu, thu lại ý cười nghiêm túc nói: “Công tử cho mời, mời chư vị theo ta.”

Cuối cùng cũng chờ được, nghe thiếu nữ nói xong Tuân Chu lập tức nói: “Mời.”

Thiếu nữ áo trắng nhanh chóng đi lên lầu ba. Yến Hạ bừng tỉnh, nhìn Tô Khuynh một cái rồi cả hai cùng theo thiếu nữ kia lên lầu.

Khách điếm tổng cộng có ba tầng, hai tầng dưới là phòng cho khách, giữa tầng một là đại sảnh, phục vụ ăn uống cho khách. Nhưng tầng ba khách điếm lại rất khác hai tầng dưới, vừa đặt chân lên tầng ba Yến Hạ đã lập tức cảm nhận được sự khác biệt.

So với mưa gió ngoài kia, trong này rõ ràng yên tĩnh hơn nhiều, đi dọc theo hành lang dài chỉ nghe được tiếng bước chân của mình.

Trong không khí thoang thoảng mùi đàn hương. Yến Hạ đi theo sau đám người, hơi lơ đãng nhìn ngắm bích họa treo hai bên tường. Thiếu nữ áo trắng đi đầu trông thấy tầm mắt của Yến Hạ thì mỉm cười giải thích: “Đây đều là danh họa công tử nhà chúng ta sưu tầm từ khắp nơi, những bức họa công tử cất giữ đều là những bức nổi danh nhất thiên hạ. Tuy công tử không biết vẽ tranh nhưng bình tranh (*) thì tuyệt đỉnh.”

(*) Bình phẩm tranh vẽ.

“Bình tranh?” Yến Hạ chưa từng nghe đến, thì ra trên đời còn có người chuyên bình tranh.

“Thực ra cũng không chỉ có vậy, công tử chúng ta tinh thông nhiều thứ, cầm kỳ thư họa đều rất am hiểu.” Nói đến đây, thiếu nữ như nhớ ra chuyện gì đó, không khỏi cong môi cười nói: “Năm đó ở Sương Thành biết bao cô nương tranh nhau muốn gả cho công tử đấy.”

Trước kia Yến Hạ cũng từng nghe cha nhỏ kể về những nhân vật kinh diễm như vậy. Nghe thiếu nữ nói về vị công tử kia, nàng cảm thấy nhân vật trong truyện như thật sự bước ra ngoài đời thực, trong lòng không khỏi hiếu kỳ, muốn biết vị công tử đó là người thế nào.

Yến Hạ bất giác nhìn bóng lưng Tô Khuynh đi phía trước, không biết giao tình của vị công tử đó và Tô Khuynh công tử thế nào?

Mọi người đi đến cuối hành lang, cuối cùng dừng lại trước cửa một căn phòng. Thiếu nữ vươn tay gõ cửa, cung kính cúi đầu, nói với người trong phòng: “Công tử, họ đến rồi ạ.”

Trong phòng yên lặng không một tiếng đáp lời, nhưng thiếu nữ nọ như đã nhận được hồi đáp, gật đầu nói với những người theo sau: “Các vị mời vào.”

Thiếu nữ đẩy cửa phòng rồi nhìn những người này một cái, chợt nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của Yến Hạ, nàng chớp mắt cười: “Đừng sợ, công tử nhà ta dễ nói chuyện lắm.”

Tuân Chu đã phải chờ đợi mấy canh giờ, không có vẻ gì là đồng tình với câu “rất dễ nói chuyện” này. Yến Hạ đang quan sát căn phòng trước mặt, không kịp trả lời nàng.

Căn phòng này rộng hơn rất nhiều những căn phòng khác trong khách điếm. Màn che dày đặc trong phòng khiến căn phòng rộng lớn chia thành nhiều không gian, nhiều lớp lang. Mùi đàn hương thoắt ẩn thoắt hiện, làn khói mỏng manh xuyên qua tầng tầng lớp lớp rèm sa, bám lên bức bích họa sơn thủy trên tường, không gian phiêu nhiên không như chốn phàm trần.

Cả khách điếm tỉ mỉ chu đáo, bố trí trong căn phòng này càng được chăm chút đến tột cùng.

Ở cuối căn phòng đặt một tấm bình phong bằng gỗ, bình phong rất rộng, che khuất khung cảnh phía sau. Trên bình phong vẽ hoa mai đỏ diễm lệ, sau tấm bình phong ánh đèn sáng trưng, soi rõ bóng dáng của người ngồi phía sau.

Bóng người đó hẳn là vị công tử trong lời các thiếu nữ áo trắng.

Qua bức bình phong và rèm che, Yến Hạ không thể nhìn rõ diện mạo của người nọ, nhưng phong thái thanh nhã của hắn thì dù cách một bức bình phong cũng có thể nhìn ra.

Bên cạnh bình phong có mấy thiếu nữ, tất cả đều cụp mắt giữ im lặng, người thì châm trà, người thì ngồi một góc, trước mặt đặt đàn và chuông. Làn khói xanh uốn lượn xung quanh, cổ kính mà thi vị, tất thảy đều hội tụ đủ.

Căn phòng yên tĩnh, dường như phá tan thi tình họa ý trong phòng lúc này là một chuyện quá lố bịch. Tuân Chu đang gấp bèn liếc nhìn người bên cạnh. Trước giờ Yến Hạ chưa nhìn thấy căn phòng nào như thế này bao giờ, nàng đang chuyên tâm quan sát chiếc lò xông hương khắc hoa bên kia. Còn Tô Khuynh hình như đã hòa nhập với không khí trong phòng, hắn ngồi xuống bắt đầu thưởng trà.

Tuân Chu: “…” May là hắn không cho rằng mình là người thích hợp với những thứ lãng mạn như ngâm phong thưởng nguyệt. Mấy chuyện đó cứ để hắn làm vậy.

Tuân Chu ho khẽ một tiếng, đợi người sau bình phong có động tĩnh mới cất lời: “Phó Nhiên công tử?”

Lúc bấy giờ, Yến Hạ bị vị thiếu nữ nọ kéo đến ngồi bên cạnh Tô Khuynh. Nghe Tuân Chu gọi vậy nàng mới bừng nhớ lúc mới vào khách điếm Tô Khuynh có nói tên chủ nhân nơi này, đúng là Phó Nhiên không sai. Lúc đó mưa rất to, ai nấy đều thấm mệt, không ngờ Tuân Chu vẫn còn nhớ những gì Tô Khuynh nói.

Yến Hạ tò mò nhìn về phía bình phong, không biết vị Phó Nhiên công tử sau bình phong là người như thế nào đây.

Hỏi xong, Tuân Chu không lên tiếng nữa. Phó Nhiên sau tấm bình phong cũng chẳng nói gì, hình như hắn đang lật xem gì đó trên tay, như không phát hiện ánh mắt những người đang đứng bên ngoài bình phong rơi trên người mình, hắn để mọi người im lặng đợi tiếp.

Hồi lâu sau, khi Tuân Chu không chịu nổi nữa định lên tiếng thì cuối cùng Phó Nhiên cũng có hồi đáp.

Cách một bức bình phong, mọi người chỉ thấy hắn giơ tay phải lên, làm một động tác đơn giản ngắn gọn.

Nhưng động tác đó khiến Tuân Chu và Yến Hạ cực kỳ khó hiểu.

Tuân Chu ngoái đầu nhìn sang Yến Hạ, Yến Hạ hoang mang nhìn lại Tuân Chu. Hai người nhìn nhau một lúc mà vẫn không hiểu ý của vị công tử kia, sau đó cả hai cùng quay sang nhìn Tô Khuynh.

Tô Khuynh là bạn của Phó Nhiên chắc hiểu được ý của vị công tử này là gì.

Quả nhiên, Tô Khuynh thản nhiên đón nhận ánh mắt của hai người, sau đó nhìn sang những thiếu nữ đang yên lặng ngồi bên kia.

Theo động tác của Phó Nhiên, một thiếu nữ cúi đầu gảy đàn. Tiếng cổ cầm tựa như gợn sóng khuấy động đáy vực sâu vang lên trong phòng, nương theo làn khói mỏng. Rèm sa lay động, theo đó là tiếng nước khe khẽ không biết đến từ nơi nào, tức khắc căn phòng như lạc đến linh cốc chốn tiên cảnh nào đó. Ngay sau đó, tiếng chuông cũng vang lên, đan xen với tiếng đàn. Tiếng đàn như suối reo, tiếng chuông như ánh sao rực rỡ rơi trên mặt hồ, tinh khiết, trong trẻo.

Tiếng đàn và tiếng chuông hòa quyện vào nhau, khói xanh lượn lờ nhẹ nhàng quanh tấm rèm mỏng. Theo khung cảnh ấy, vị Phó Nhiên công tử sau bình phong cuối cùng cũng lên tiếng: “Không sai, ta là Phó Nhiên.”

Tuân Chu: “…” Hắn bỗng dưng chẳng muốn bàn chuyện với một người đến cả việc nói chuyện cũng phải tấu nhạc mở màn thế này.

Người sau bình phong lại cảm thấy hành vi của mình không có gì sai, hắn mỉm cười, hỏi: “Nghe nói ngươi có chuyện gấp tìm ta, nay xem ra cũng không gấp lắm nhỉ?”

Dù có gấp đến mấy cũng thành không còn gấp nữa rồi.

Tuân Chu há miệng, sợ cái miệng mình nói ra những lời không nên nói, thế l�� đành ngậm miệng lại, quay đầu dùng ánh mắt ai oán nhìn Tô Khuynh.

Trước đây Tuân Chu làm gì ngờ tới có một ngày mình phải cầu cứu Tô Khuynh. Tô Khuynh mỉm cười đón nhận ánh mắt đó, hắn hớp một ngụm trà rồi khuyên nhủ: “A Nhiên, chính sự quan trọng.”

Hắn chỉ tùy tiện nói một câu như vậy nhưng ngữ khí nghe ra lại mang ý cười bất đắc dĩ, chẳng nghe ra ý khuyên nhủ. Nhưng bất ngờ, Phó Nhiên nghe xong quả thực không đùa giỡn nữa, nói: “Ngươi đã mở miệng ta cũng không thể nói gì hơn, ngươi muốn ta giúp cái gì?”

Tô Khuynh ra hiệu cho Tuân Chu. Mãi mới đưa được Phó Nhiên vào chuyện chính, Tuân Chu sững người mất một lát rồi nói thỉnh cầu của mình: “Công tử đây đã là bạn của Tô Khuynh, vậy ta cũng không cần giấu giếm. Hơn mười năm nay ta được lệnh trông coi ma loại trong Bắc Nghiên Trang, nhưng gần đây Trung Nguyên không thái bình, có kẻ dòm ngó đến Bắc Nghiên Trang. Ta hiện tại lại không thể kịp thời quay về, nên… ta muốn xin công tử đưa bọn ta về Bắc Nghiên Trang ngay, ngăn chặn kẻ âm thầm phá hoại trận pháp ở sơn trang.”

Tuân Chu dứt lời, im lặng giây lát rồi ngẩng đầu lên.

Phó Nhiên không để mọi người đợi quá lâu, hắn mỉm cười, hỏi: “Chỉ có vậy?”

“Phải, chỉ có vậy.” Tuân Chu gật đầu, nét mặt hắn tuy điềm tĩnh nhưng qua lời nói lại bộc lộ sự gấp rút trong lòng: “Không biết công tử có thể đáp ứng?”

Phó Nhiên dễ tính đến bất ngờ, nghe xong thỉnh cầu của Tuân Chu thì lập tức đáp: “Ta đồng ý với ngươi.”

Tuân Chu ngẩn ra, nhất thời chưa phản ứng kịp.

Nhưng rất nhanh sau đó Phó Nhiên nói tiếp: “Ta có cách đưa các ngươi về, nhưng trước đó, ta cũng có một yêu cầu.”

“Chuyện gì?” Tâm trạng Tuân Chu hơi nặng nề, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên không dễ dàng như vậy.

Bóng người sau tấm bình phong khẽ động đậy. Hắn đặt thứ đang xem trên tay xuống, cách một tấm bình phong hoa mai đỏ chỉ tay về phía Yến Hạ đang ngồi lặng lẽ một bên.

Ánh mắt mọi người tập trung hết lên người Yến Hạ.

“Ta muốn ở riêng với nàng ta một lúc.”

– Hết chương 25 –

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép hay đăng tải dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free