Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 23

Yến Hạ không hiểu sao Tuân Chu lại nói thế. Nàng chỉ biết lúc này, Tô Khuynh đang một mình bước vào vòng vây của bọn người kia, tình cảnh cực kỳ nguy hiểm, nàng không còn tâm trí nghĩ ngợi thêm.

"Tô Khuynh công tử!" Yến Hạ lo lắng nhìn bóng người bên kia, muốn xông lên giúp đỡ nhưng đã bị Tuân Chu cản lại.

Tuân Chu không hề nao núng, hắn cười nói: "Bà cô ơi, trong lúc thế này chỉ cần im lặng đứng một bên mà dòm là được rồi."

Yến Hạ không khỏi thắc mắc, nhưng cũng chẳng thể yên lòng. Đám hắc y nhân đó lại xuất thủ, Tuân Chu kéo nàng lui về phía sau, Yến Hạ không còn cơ hội xông tới.

Khi Yến Hạ căng thẳng quan sát tình hình trước mắt thì Tô Khuynh đang đối mặt với những kẻ tập kích không nhìn rõ hình dáng trong bóng tối. So với đám người cầm đao cầm kiếm kia, Tô Khuynh đứng giữa bọn chúng tay không tấc sắt. Yến Hạ thấy hắn tựa như con cừu non sắp bị xé xác, có thể bỏ mạng dưới lưỡi đao mũi kiếm bất cứ lúc nào.

Nhưng mọi thứ không như Yến Hạ tưởng tượng. Tô Khuynh rõ ràng trông rất mong manh yếu ớt. Thế nhưng, ngay cả khi hắn đã bước hẳn vào giữa bọn chúng, vẫn không tên nào có ý định ra tay tấn công hắn như đã làm với Tuân Chu. Ngược lại, tất cả đều cảnh giác tột độ, dán mắt vào từng cử động của hắn, như thể sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào, nhưng đồng thời lại có vẻ chùn bước, chưa dám hành động.

Phản ứng này giống hệt Tuân Chu khi vừa gặp Tô Khuynh ở ngoài trấn.

Rừng núi trong mưa bỗng yên ắng lạ thường, chỉ còn nghe tiếng mưa lách tách trên tán lá và tiếng nước chảy rì rào trên mặt đất.

Trong không gian tĩnh lặng đó, ánh mắt Tô Khuynh vẫn găm chặt vào một điểm. Đằng sau những lùm cây tối đen, dù không nhìn rõ, Tô Khuynh vẫn như phát giác điều gì đó, hắn liền sải bước về phía ấy.

Trước mặt hắn có hơn mười tên hắc y nhân cản đường. Phía sau cánh rừng, không rõ còn bao nhiêu kẻ. Đao kiếm trong tay chúng chĩa thẳng vào Tô Khuynh, tạo thành một bức tường đao, chặn đường đi của hắn.

Tô Khuynh làm như không thấy, tiếp tục đi thẳng.

Lưỡi đao sắc bén gần kề, một trận quyết đấu tưởng chừng sắp bùng nổ, khiến trái tim Yến Hạ thót lên chưa kịp rơi xuống. Thế nhưng, giữa tiếng mưa rơi, từ nơi sâu thẳm trong rừng, nơi ánh mắt Tô Khuynh vẫn luôn ghim chặt, đột nhiên truyền ra tiếng sáo.

Tiếng sáo vang lên như một loại tín hiệu nào đó. Đám hắc y nhân bỗng dừng mọi động tác, đồng thời lui về một hướng.

"Chuyện gì thế này?" Yến Hạ ngỡ ngàng trước biến cố bất ngờ, quay đ��u hỏi Tuân Chu bên cạnh.

Tuân Chu cau mày, khẽ nói: "Không đúng, bọn chúng sắp chạy rồi."

Gần như ngay khi lời hắn vừa dứt, đám hắc y nhân quay người rút chạy vào trong rừng.

Yến Hạ kinh ngạc, thậm chí không biết rốt cuộc mới xảy ra chuyện gì, tại sao ngay thời khắc có thể ra tay với Tô Khuynh, bọn chúng lại đột nhiên rút lui khỏi đây.

Không như Yến Hạ, Tuân Chu không có nhiều băn khoăn đến thế. Hắn vác túi rượu, vội vã đuổi theo, lớn tiếng gọi: "Đừng để bọn chúng chạy mất!"

Tuân Chu gấp gáp lướt qua Tô Khuynh, muốn đuổi theo hướng đó nhưng mới chỉ đi mấy bước đã bị chặn lại.

Tuân Chu quay lại nhìn Tô Khuynh đang ngăn cản mình, trầm giọng nói: "Để bọn chúng chạy rồi sau này chắc chắn sẽ tìm cơ hội quay lại báo thù."

Tô Khuynh lắc đầu không đáp, với vẻ trầm tư nói: "Không đúng."

Tuân Chu còn muốn nói thêm, nhưng nghe Tô Khuynh nói thế, hắn liền hỏi: "Cái gì không đúng?"

Lúc này Tô Khuynh mới quay đầu nhìn Tuân Chu, lắc đầu nói: "Người bọn chúng đối phó từ nãy đến giờ là ngươi, không phải Yến Hạ."

Nhắc tới chuyện này, Tuân Chu nghiến răng ken két, hắn liếc xéo Tô Khuynh mà nói: "Đám người này đúng là biết chọn người dễ ức hiếp. Bỏ qua ngươi không thèm đối phó, lại ào ào xông tới chém ta, ta đây…"

Tô Khuynh im lặng nhìn hắn. Tuân Chu nói đến đây thì khựng lại, lát sau tròn xoe mắt, nói: "Đám người này không phải Bích Nhãn kêu tới mà là người khác? Người bọn chúng muốn đối phó không phải Yến Hạ mà là ta?"

Tô Khuynh gật đầu.

Nhiều năm qua không một ai tìm đến gây phiền phức. Bấy giờ Tuân Chu mới giật mình hoảng hốt, quay đầu nhìn nơi sâu thẳm trong rừng. Đám hắc y nhân ban nãy đã biến mất từ lâu. Cả cánh rừng trở nên trống trải, tĩnh lặng đến mức tiếng mưa rơi cũng như ngừng đọng. Vẻ mặt hắn biến đổi mấy lượt, cuối cùng tái đi, lẩm bẩm: "Mới đầu bọn chúng đã tấn công ta là do bọn chúng vốn dĩ không chú ý tới ngươi. Bọn chúng không phải người của Bích Nhãn, vì nếu là ả ta, nhất định sẽ lường trước việc ngươi ở bên cạnh Yến Hạ. Nhưng đám người này rõ ràng chỉ mới hay tin ngươi có mặt tại đây…"

"Nh��ng chẳng lẽ bọn họ muốn dựa vào mấy tên này giết ta, đừng có nằm mơ." Tuân Chu nhíu mày, "Hay chúng còn mục đích gì khác?"

Tô Khuynh không phủ định suy luận của Tuân Chu. Tuân Chu lẩm bẩm một hồi rồi nhìn sang Yến Hạ.

Yến Hạ vẫn luôn im lặng nghe hai người nói chuyện, lúc này mới sực tỉnh như nhớ ra điều gì đó, hỏi: "Tuân đại hiệp, sao thế?"

Tuân Chu nhìn Yến Hạ, trong đầu lướt nhanh những chuyện ở Nam Hà trấn, bỗng nhiên hiểu rõ, sắc mặt tái mét thốt lên: "Tiêu rồi!"

Mãi tới bây giờ Tuân Chu mới chợt tỉnh ngộ. Mấy hôm nay hắn toàn suy nghĩ chuyện của Yến Hạ và Nam Hà trấn mà quên mất một chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt, nhưng lại vô cùng quan trọng: đám người này không đến vì Yến Hạ, vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất.

"Trận pháp!" Giọng Tuân Chu trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết, hắn cắn răng nói: "Đám người này được phái đến cản chúng ta e rằng muốn nhân lúc chúng ta chưa kịp trở về mà phá trận, phóng thích ma đầu kia ra."

Yến Hạ nghe thấy giọng điệu gấp gáp của Tuân Chu. Từ khi còn nhỏ, Yến Hạ đ�� nghe nhiều chuyện về ma loại ở chỗ cha nhỏ. Sau này lại nghe Tuân Chu kể về trận đại chiến giữa Ngũ đạo và ma loại, nàng cũng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Yến Hạ do dự giây lát rồi nói: "Tuân đại hiệp, bây giờ phải làm sao?"

Nàng nhìn ra xung quanh, mưa vẫn chưa ngớt, nước mưa thấm ướt người lạnh thấu xương. Ba người đang đứng giữa khu rừng ven đường, khắp nơi còn dấu vết của cuộc chiến vừa rồi. Giữa đống bùn lầy không xa phía trước là chiếc xe ngựa đã tan tành mấy mảnh, còn con ngựa thì đã biến mất dạng, không rõ tung tích.

Xe ngựa không còn. Trong tình cảnh hiện tại, muốn nhanh chóng lên đường là điều bất khả thi.

Tuân Chu cũng nhận ra vấn đề này. Hắn cắn chặt răng một lúc lâu, cuối cùng thở dài nói: "Cho dù thế nào ta cũng không để bọn chúng thả ma đầu đó ra."

"Nhưng mà bây giờ…" Yến Hạ biết Tuân Chu đang vội vã lắm, nhưng hiện tại bọn họ không thể nào về kịp.

Trong lúc hai người đang tranh luận, Tô Khuynh bỗng cất tiếng: "Không xa phía trước là khách điếm rồi."

"Chúng ta không có thời gian nghỉ ngơi!" Tuân Chu lắc đầu, gạt phắt ý nghĩ về khách điếm ấy đi.

Tô Khuynh bất đắc dĩ mỉm cười. Từ sau khi đám người kia rời đi, Tô Khuynh đã khôi phục vẻ thong dong như thường ngày. Dù nước mưa đã làm ướt sũng nửa người, hắn vẫn trông ung dung tự tại. Hắn kiên nhẫn nhìn Tuân Chu và nói: "Chúng ta qua đó trước, có lẽ nghĩ ra được cách khác thì sao."

"Khách điếm thì làm được cái quái gì…" Đang mải suy nghĩ xem làm sao để trở về, bỗng sắc mặt hắn thay đổi, quay phắt sang nhìn Tô Khuynh, như vừa ý thức được rằng "Tô Khuynh đang cười với mình". Hắn lùi lại phía sau, lấy túi rượu chắn giữa hai người, thấy Tô Khuynh không hề tiến tới gần, hắn mới thở phào nhẹ nhõm đôi chút. Hắn lớn tiếng nói: "Ngươi có cách gì rồi phải không?"

Tô Khuynh nói: "Ta không có cách nhưng chủ khách điếm có lẽ có."

Tuân Chu sợ Tô Khuynh nhưng cũng tin tưởng hắn. Nghe vậy, hắn liền gật đầu lia lịa: "Được, vậy chúng ta đi ngay bây giờ."

Không thể chậm trễ hơn nữa. Vừa quyết định xong, ba người lập tức hướng thẳng về phía khách điếm.

Mặc dù không mấy xa, nhưng đường sá mưa gió lầy lội cũng không dễ đi chút nào. May mắn Yến Hạ là nữ tử nhưng quen chăm sóc bốn cha mẹ nuôi quanh năm, không phải tiểu thư khuê các được nuông chiều, nên việc lội bộ cũng không quá gian nan đối với nàng.

Yến Hạ cứ tưởng người không chịu được cực khổ là Tô Khuynh. Ai dè, Tô Khuynh đi trong mưa còn ung dung, tự tại hơn cả Tuân Chu, một kẻ võ nghệ cao cường.

Ba người đi bộ một quãng đường dài. Đến khi bầu trời chốn núi rừng này ngày càng chìm vào bóng đêm, nơi cuối con đường, một ánh sáng le lói xuất hiện.

Đó là ánh đèn. Ánh đèn mông lung, không chân thực trong màn mưa, hình bóng chập chờn như in trên mặt nước. Đến khi ba người đi tới gần, Yến Hạ mới nhận ra ánh đèn ấm áp đó hắt ra từ một gian khách điếm.

Trước mặt là một ngọn núi cao đồ sộ không thấy đỉnh, sừng sững ẩn hiện sau những tán rừng. Vách núi dựng đứng như bức tường thành khổng lồ, án ngữ ngay giữa đường, không cho bất kỳ ai vượt qua. Dưới ngọn núi đó là một khách điếm. Trên cửa lớn khách điếm treo hai chiếc đèn lồng to bất thường, chúng đang khẽ đung đưa dưới mái hiên, rọi sáng, soi đường dẫn lối giữa màn đêm thăm thẳm.

Cuối cùng cũng thấy khách điếm. Tuân Chu im lặng suốt quãng đường nay cũng đã có tâm tư để cất lời. Hắn ho khan một tiếng, thử dò Tô Khuynh: "Ngươi quen chủ nhân khách điếm à? Người đó là ai thế? Liệu người đó có cách giúp chúng ta thật không?"

Tô Khuynh im lặng một thoáng, chọn cách trả lời đơn giản nhất, nhẹ nhàng đáp: "Bạn ta."

Tuân Chu không chịu nổi cái ngữ khí ôn hòa đó của Tô Khuynh. Sắc mặt hắn biến đổi mấy lượt, cuối cùng không hỏi thêm Tô Khuynh, mà quay sang hỏi Yến Hạ: "Tiểu nha đầu, cái miệng của ngươi lợi hại lắm mà. Ngươi thử nói xem, người đó liệu có giúp được chúng ta không?"

Bấy giờ ba người đã đến trước khách điếm. Yến Hạ đang ngây người nhìn những chiếc đèn lồng treo trước cửa khách điếm, nghe Tuân Chu hỏi, nàng khẽ đáp: "Trong câu chuyện của cha nhỏ, ẩn thế cao nhân phần lớn đều sống ẩn mình giữa rừng núi hiểm trở như thế này."

"Nói vậy người trong kia là ẩn thế cao thủ?" Tuân Chu hỏi.

Yến Hạ gật đầu lia lịa, nhưng vẻ mặt vẫn còn đăm chiêu suy nghĩ: "Nhưng mà…"

"Nhưng mà?"

Yến Hạ đắn đo một lát rồi nói: "Cha nhỏ nói, cao nhân thế này… tính tình thường hơi quái gở."

Nội dung bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free