(Đã dịch) Văn Hóa Nhập Xâm Dị Thế Giới - Chương 263: Gặp nhau
Tiên tri vừa bước ra khỏi cổng truyền tống, lập tức đảo mắt nhìn quanh.
Nàng từng đi khảo sát vùng biên của Rừng Chạng Vạng. Khu rừng rậm này chỉ để lại trong nàng một ấn tượng duy nhất: nguy hiểm. Khắp nơi bao phủ khí tức chết chóc cùng vong linh lang thang, đều là thiên địch của sinh vật sống!
Tiên tri chỉ có thể hi vọng tên tội nghiệt ác ma tôi tớ của mình truyền tống đến một vị trí đáng tin cậy hơn một chút, có thể là rìa Rừng Chạng Vạng. Thế nhưng sau khi nàng quan sát một lát, lại trông thấy một tòa lâu đài sừng sững trước mặt.
Rừng Chạng Vạng chỉ có một nơi mới có kiến trúc của nhân loại, theo lời Đại Công tước Hài Cốt, đó chính là trung tâm của Rừng Chạng Vạng.
Nếu như ở vùng biên Rừng Chạng Vạng, Tiên tri có thể gặp một số cương thi cấp thấp hoặc khô lâu, loại vong linh chỉ cần phẩy tay là có thể xử lý gọn. Vậy thì ở nơi này, vong linh mà Tiên tri gặp được có thể đạt đến cấp bậc như Tử Vong Kỵ Sĩ, Kêu Rên Nữ Yêu, thậm chí có thể khiến vị Đại Công tước Hài Cốt tính khí nóng nảy kia tức giận.
– Đạo sư, đây là đâu?
Tệ hơn nữa là các học đồ của nàng cũng đã lần lượt bước ra khỏi cổng truyền tống.
– Chú ý che giấu khí tức, Mad, tạo cổng truyền tống lại.
Tiên tri giữ sự tỉnh táo tuyệt đối trong cấm khu chết chóc này, nàng gồng mình cảnh giác mọi động tĩnh từ tòa lâu đài.
Lỡ như Đại Công tước Hài Cốt kia tức giận vì có kẻ lạ xâm nhập lãnh địa của mình, Tiên tri có thể nói ‘đây là mệnh lệnh của Điện hạ Cecily’ để trì hoãn thêm chút thời gian mình sống trên đời này. Nhưng nếu tiếp tục dừng lại ở khu vực này, cho dù có Nhị Vương Nữ Ma giới che chở cũng chưa chắc đã an toàn.
– Lạnh quá, nơi này… Là khu trung tâm của Rừng Chạng Vạng, Đạo sư đại nhân, ta thấy Vong Kỵ Sĩ, cả Đoạt Hồn Giả nữa!
Một học đồ hiếu học nhận ra vị trí của mình, kết quả hắn bị những vong linh nguy hiểm kia dọa cho run rẩy toàn thân.
Sợ hãi người chết không phải là đặc quyền của nhân loại, một số ác ma tính cách yếu đuối, nhút nhát cũng sợ những vong linh này.
Nghe tiếng nhắc nhở của học đồ kia, ba học đồ khác trong nháy mắt hiểu ra bản thân rốt cuộc đã đi tới một nơi nguy hiểm đến nhường nào.
– Chỗ đó hình như có một con Nhiếp Hồn Quái lướt qua.
– Đâu đâu cũng là Thực Thi Quỷ...
Sự khủng hoảng bắt đầu lan ra từ bốn học đồ. Tiên tri định an ủi họ, nhưng trước khi nàng kịp nói ra câu an ủi thì nghe thấy âm thanh của một loại nhạc cụ nào đó đang tấu lên...
Âm nhạc? Ở nơi thế này ư?
Tiên tri không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn về phía lâu đài. Tiếng đàn dương cầm du dương chính là vang lên từ trong tòa lâu đài kia. Nàng nghiêng tai lắng nghe, phát hiện đây là một khúc nhạc an tĩnh cực kỳ thư thái, thậm chí du dương đến mức xoa dịu tâm trạng căng thẳng khi nàng đặt chân đến cấm khu chết chóc này...
Khúc nhạc này quả thật có hiệu quả ảnh hưởng tinh thần, thậm chí khiến nội tâm vốn bình tĩnh của Tiên tri cảm thấy một chút bi thương, là nỗi buồn ly biệt người mình yêu.
Vấn đề là Tiên tri đã lớn đến thế nhưng còn chưa từng yêu ai, vậy tại sao lại có thể cảm nhận được nỗi thất tình này!
Bốn học đồ của Tiên tri cũng bị khúc nhạc này ảnh hưởng. Khúc dương cầm này quả thật đã hóa giải sự căng thẳng của bọn họ, nhưng cũng chạm tới chuyện bi thương nhất trong lòng.
– Đây có thể là ma pháp ảnh hưởng tư duy.
Tiên tri cao giọng nhắc nhở học đồ của mình. Khi tiếng nói của nàng vừa dứt, xung quanh nàng đột nhiên hiện ra một cổng truyền tống hoàn toàn mới. Bên trong cổng truyền tống hiện ra một con tội nghiệt ác ma cao hơn tên tôi tớ Mad của nàng một chút... Hắn còn mặc một bộ trang phục được thiết kế tỉ mỉ.
Con tội nghiệt ác ma kia đi tới trước mặt Tiên tri, nửa quỳ xuống đánh giá dáng người nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, sau đó nói:
– Ta phụng mệnh Vương Tử Điện hạ đến trước để đón tiếp các vị.
Tiên tri hỏi:
– Khu vực trung tâm lãnh thổ của Hài Cốt Công?
Tiên tri từng nghe nói Tam Vương Tử đã ký kết một loại minh ước nào đó với Đại Công tước Hài Cốt, nhưng nàng không ngờ minh ước lại vững chắc đến mức này.
Đại Công tước Hài Cốt tính khí nóng nảy kia không ngờ lại cho phép người xa lạ bước vào khu vực trung tâm lãnh địa của hắn.
– Vương Tử Điện hạ nói Đại Công tước Hài Cốt là một người rất ôn hòa, có thể nhận ra qua khúc nhạc mà nàng tấu lên. Vậy nên mong chư vị đừng e ngại.
Vị ôn hòa...
Tiên tri không muốn quanh co quá lâu về chuyện này, nàng nói:
– Các học đồ của ta bị tinh thần ma pháp của Đại Công tước Hài Cốt ảnh hưởng, sau này đến thế giới nhân loại sao có thể giao thiệp?
Tiên tri phát hiện hai học đồ bên cạnh mình bắt đầu ứa nước mắt.
Con tội nghiệt ác ma kia vẫn giữ nguyên chức trách, giải thích với Tiên tri:
– Ma pháp cấm kỵ? Không... Đây là bản Serenade do Đại Công tước Hài Cốt tấu lên, tác giả là một nhạc sĩ nhân loại tên Schubert. Mặt khác, Vương Tử Điện hạ đặc biệt dặn dò rằng Serenade cũng không phải tên của khúc nhạc.
Ngay lúc này, Tiên tri không muốn nghe Zenasi phổ cập kiến thức về âm nhạc, nàng chỉ muốn mau chóng rời khỏi cấm địa chết chóc này mà thôi. Thế nhưng đúng lúc này, tiếng đàn dương cầm đột nhiên im bặt. Khí tức chết chóc xung quanh đột nhiên ập đến khiến Tiên tri cảm thấy hơi ngạt thở.
Biểu cảm trên mặt nàng tuy vẫn giữ được vẻ tỉnh táo, nhưng nhịp tim đã đập mạnh dần...
– Lại một đám lữ khách phiền phức.
Một bóng ma đen nhánh hiện ra từ vách tường tòa lâu đài. Một bộ khô lâu với đôi mắt rừng rực linh hồn chi hỏa từ trên không trung, từng bước tiến tới trước mặt bọn họ.
Ai bị ánh mắt rừng rực linh hồn chi hỏa kia nhìn tới cũng đều ngừng thở. Khi ánh mắt của Đại Công tước Hài Cốt dừng lại trên người Tiên tri, nàng là ác ma duy nhất ở đây dám đối mặt với vị đại vu vĩ đại này.
Tiên tri hành lễ theo nghi thức thường thấy nhất ở Ma giới, dùng giọng không kiêu không nịnh nói:
– Ta và các học đồ của ta chỉ tạm thời dừng chân ở đây, sẽ không mang đến bất cứ phiền phức gì cho ngài, Đại Công tước Hài Cốt.
Đại Công tước Hài Cốt dùng giọng điệu chói tai nhắc nhở Tiên tri:
– Lúc ngươi gắng gượng, hai chân tốt nhất đừng run rẩy, tiểu nữ hài.
Tiên tri lập tức cúi đầu nhìn hai chân mình, phát hiện căn bản không hề run rẩy. Nàng vừa ngẩng đầu lên, liền nghe thấy tiếng cười cực kỳ khó nghe của Đại Công tước Hài Cốt.
– Zenasi! Nói cho ta biết, lần này đến chơi rốt cuộc có mang phim mới đến không? Bình luận phim trên Diễn đàn Thi Pháp Giả đã có rồi mà ta ngay cả phim gốc cũng chưa được xem?
Thân ảnh Đại Công tước Hài Cốt biến mất trước mặt Tiên tri, trong nháy mắt xuất hiện bên cạnh con tội nghiệt ác ma. Đôi mắt rừng rực ánh lửa nhìn Zenasi từ trên xuống dưới.
– Chuyện này vi phạm nghiêm trọng hiệp ước.
Zenasi giơ móng vuốt xù lông của mình ra, bên trong là một viên nguyên tinh thạch óng ánh lung linh. Hắn nói:
– Đại nhân Hài Cốt Công, Điện hạ bảo ta chuyển lời, hi vọng ngài có thể tha thứ cho sự bận rộn của hắn dạo gần đây, và đây là nguyên tinh thạch chiếu phim “Hachikō”.
Viên nguyên tinh thạch bay thẳng vào tay Đại Công tước Hài Cốt. Vị Vu Yêu này dùng ngón cái và ngón trỏ cầm nó lên quan sát một lượt.
– Thời lượng dài hơn bản phát ở kịch viện, bên trong kèm theo cái gọi là ‘cảnh hậu trường’ sao? Tốt lắm, Zenasi, ngươi có nửa tiếng để tiễn những ác ma này. Bằng không, đợi ta viết xong bình luận phim, bọn họ cũng chỉ có thể vĩnh viễn ở lại đây, trở thành một trong những thính giả trung thành của ta.
Đại Công tước Hài Cốt thu hồi viên nguyên tinh thạch trong tay, không đợi Tiên tri hiểu rõ chuyện gì xảy ra, vị Đại Công tước Vu Yêu này đã biến mất trước mặt nàng.
Vừa rồi, thái độ của Đại Công tước Hài Cốt biểu hiện ra hoàn toàn vượt khỏi dự đoán của Tiên tri. Đối phương giống như hưng phấn vui mừng khi đạt được bảo vật vậy. Rốt cuộc là thứ gì có thể khiến một Vu Yêu sống mấy trăm năm cảm thấy hưng phấn đến vậy?
Tiên tri đi tới bên cạnh con tội nghiệt ác ma đang xây dựng ma pháp trận, hỏi:
– Zenasi, mạo muội hỏi một chút, viên nguyên tinh thạch tên Hachikō kia có phải ghi chép văn thư ma pháp cấm kỵ gì không?
Zenasi đã bỏ ra một thời gian dài sống cùng nhân loại nên năng lực nói chuyện của hắn cũng có tiến bộ nhất định. Sau một thoáng suy tư, hắn trả lời Tiên tri:
– Ma pháp cấm kỵ? Không... Bên trong viên nguyên tinh thạch kia chỉ ghi chép... Hình ảnh một lão nhân sống cùng một con chó săn thôi.
Tiên tri hỏi lại:
– Hình ảnh một lão nhân sống cùng một con chó săn?
Nàng nghi hoặc. Chỉ bằng một nhân loại và một con chó săn, không thể nào khiến một Vu Yêu cường đại cao hứng tới mức giống như bản thân sống lại được.
Zenasi xây xong truyền tống trận thông đến thế giới nhân loại, hắn nói:
– Ta không thể giải thích cho ngươi hiểu những chuyện này được. Sau khi tới Nolan, Vương Tử Điện hạ sẽ nói cho ngươi biết tất cả.
Lúc Zenasi chuẩn bị làm người dẫn đường đưa những ác ma này qua cổng truyền tống, hắn thấy trong đội ngũ có một đồng tộc, mà màu lông tóc của vị đồng tộc này lại cực kỳ giống hắn.
Zenasi chặn Tiên tri đang chuẩn bị đi qua cổng truyền tống, nói:
– Chờ một ch��t.
Tiên tri lùi lại một bước, nhìn chằm chằm con tội nghiệt ác ma này, hỏi:
– Sao... hả?
Lúc Tiên tri tưởng rằng con tội nghiệt ác ma này chuẩn bị gây khó dễ cho đồng tộc, Zenasi lại chỉ vào đồng tộc ở cuối đội ngũ, nói:
– Đồng bào của ta muốn đi tới Nolan thì trước hết phải tìm một cái áo choàng che kín vẻ ngoài lại, nếu không... Sẽ xảy ra một số phiền phức lớn.
Sự uyển chuyển của ngôn từ này là tâm huyết độc quyền từ truyen.free.