Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Cổ Thiên Tôn - Chương 43: Chia ra

Lâm Hạo Thần, Khai Ngộ cảnh hậu kỳ, thức tỉnh U Minh Võ Hồn.

Lâm Phàm, Luyện Thể cảnh đại viên mãn, Võ Hồn chưa thức tỉnh. Giữa hai người ước chừng kém một đại cảnh giới. Trong nhận thức của mọi người, chênh lệch giữa Luyện Thể cảnh và Khai Ngộ cảnh nằm ở Võ Hồn, Luyện Thể cảnh võ giả không thể nào chiến thắng Khai Ngộ cảnh võ giả.

Đây là suy nghĩ chung của mọi người, Luyện Thể cảnh võ giả không nên là đối thủ của Khai Ngộ cảnh võ giả.

Giữa hai người, đó là sự khác biệt về chất, không thể bị vượt qua.

Nhưng mọi người thường bỏ quên một vấn đề, khi lượng biến đổi đạt đến một mức độ nhất định, sẽ dẫn đến chất biến đổi. Một ngụm nước bọt không thể dìm chết một người, thậm chí không gây ra ảnh hưởng gì, nhưng một trăm người, một ngàn người, hàng vạn người nhổ nước bọt, có thể dìm chết một người.

Lâm Phàm hiện tại chính là tình huống này.

Hắn chưa đạt tới Khai Ngộ cảnh, chưa thức tỉnh Võ Hồn, nhưng lực lượng của hắn đã vượt qua cực hạn.

Một quyền tung ra, chí cương chí dương Thiên Cương quyền kính ngưng tụ thành một đạo quyền ấn, trong nháy mắt đánh tan chưởng ấn của Lâm Hạo Thần, quyền ấn đánh vào người Lâm Hạo Thần, hất hắn bay đi.

"Phốc..."

Lâm Hạo Thần phun ra một ngụm máu tươi lớn, ngã văng ra ngoài.

"Ngươi... Ngươi, sao có thể như vậy?"

Phương sư huynh chết, có thể là do hắn khinh địch, hoặc Lâm Phàm có át chủ bài gì đó. Lâm Hạo Thần không cho rằng Lâm Phàm có thực lực như vậy, cũng không thể có thực lực như vậy. Hắn mới bao lớn, dù có dùng thuốc, thực lực cũng không thể tăng vọt đến mức này trong vòng một tháng.

Một chưởng vừa rồi, Lâm Hạo Thần đã vận đủ mười thành kình khí, sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực, hắn hiểu rõ đạo lý này.

Tất cả hiểu lầm, tất cả tưởng tượng, theo một quyền này của Lâm Phàm mà tan thành mây khói.

Quyền chưởng giao nhau, Lâm Phàm vững như Thái Sơn đứng ở đó, cả người như hòa làm một với mặt đất, nguy nhiên bất động. Một cổ lực lượng cường đại từ nắm đấm của hắn bộc phát ra, theo tay chưởng của Lâm Hạo Thần truyền vào thân thể hắn.

Cổ quyền kính chí cương chí dương này, giống như một con Hồng Hoang mãnh thú, tàn phá trong cơ thể hắn.

Lượng đổi dẫn đến chất đổi, một quyền này của Lâm Phàm đã vượt qua cực hạn của Luyện Thể cảnh, đánh bay Lâm Hạo Thần ra ngoài, đây chính là thực lực Luyện Thể đại viên mãn của Lâm Phàm.

Hít sâu hai cái, khẽ điều tức lại hơi thở hỗn loạn.

Lần này, Lâm Hạo Thần không dám tùy tiện xuất thủ, một quyền này của Lâm Phàm đã khiến hắn kiêng kỵ.

Hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm Lâm Phàm, không nhìn thì không sao, vừa nhìn, Lâm Hạo Thần chợt kinh hãi, hắn không nhìn ra được sâu cạn của Lâm Phàm, không biết Lâm Phàm bây giờ là cảnh giới gì. Lâm Phàm đứng ở đó, giống như một người bình thường.

Sao có thể như vậy? Lâm Hạo Thần kinh ngạc trong lòng.

Lâm Phàm có thể là người bình thường sao? Không thể nào, từ một quyền vừa rồi có thể thấy được.

Vậy hắn bây giờ là cảnh giới gì? Nếu Lâm Phàm là Luyện Thể cảnh, đánh chết Lâm Hạo Thần cũng không tin. Luyện Thể cảnh làm sao có thể có thực lực như vậy, hắn tuyệt đối đã đạt đến Khai Ngộ cảnh.

Nếu hắn đạt tới Khai Ngộ cảnh, vậy Võ Hồn của hắn là gì?

Từ đầu đến cuối Lâm Phàm không hề bày ra Võ Hồn của mình, điều này khiến Lâm Hạo Thần càng thêm kiêng kỵ. Không vận dụng Võ Hồn đã có thể chế trụ mình, một khi vận dụng Võ Hồn, thực lực của hắn sẽ như thế nào?

Lâm Hạo Thần không dám tưởng tượng tiếp, sợ mình sẽ sợ hãi.

Lùi về sau hai bước, để che giấu nỗi sợ hãi trong lòng, hai mắt nhìn chằm chằm Lâm Phàm, nói: "Ngươi không phải là Lâm Phàm, ngươi rốt cuộc là ai?"

Hắn vẫn không dám tin, người trước mắt chính là Lâm Phàm.

Trong mắt hắn, Lâm Phàm vẫn là phế vật dã chủng trước kia, sao có thể là người trước mắt này? Đột nhiên nghĩ đến, trước kia Lâm Phàm trời sinh kinh mạch yếu ớt, không thể tu luyện, cả đời này nhất định bình thường, sao trong lúc bất chợt lại có thực lực như vậy.

Giải thích duy nhất là, người này không phải là Lâm Phàm, mà là người khác giả trang.

"A a..."

Lâm Phàm khẽ cười, nói: "Lâm Hạo Thần, ngươi nói đúng, ta cũng không phải là Lâm Phàm."

"Cái gì?"

Thân thể Lâm Hạo Thần run lên, suy đoán trong lòng là một chuyện, nghe được Lâm Phàm trả lời lại là một chuyện khác, trong lòng không khỏi kinh ngạc, nói: "Ngươi là ai? Sao phải giả trang Lâm Phàm, Lâm Phàm cái dã chủng kia đi đâu rồi?"

"Hừ!"

Lâm Phàm lạnh lùng nói: "Ta quả thật không phải là Lâm Phàm, không còn là Lâm Phàm hèn yếu trước kia, không còn là Lâm Phàm không thể tu luyện để các ngươi khi dễ. Lâm Hạo Thần, ngươi uổng là trưởng bối, lại tính toán huynh đệ ngươi cùng cháu ngươi như vậy, trong thiên hạ sao có thể có người như ngươi?"

"Quả thật, năm đó phụ thân ta che lấp tất cả ánh sáng của ngươi, nhưng ngươi chưa từng tự tìm nguyên nhân sao? Chính ngươi không cố gắng, lại oán hận người khác ưu tú hơn ngươi, chỉ biết oán giận, mà không hóa bi phẫn thành động lực tu luyện, trách sao mười mấy năm trôi qua, ngươi mới tu luyện đến cảnh giới này, cũng là do lòng ngươi hẹp hòi, tạo nên cảnh giới hiện tại của ngươi."

"Mà nay, ta ưu tú hơn Lâm Dược, ngươi là thúc bá của ta, chẳng những không bảo vệ ta, còn hạ sát thủ với ta, muốn trừ khử ta cho hả giận, sao có thể có người lòng dạ ác độc như ngươi?"

"Hừ! Mặc kệ ngươi xảo thiệt như hoàng, hôm nay phải giết ngươi." Lâm Hạo Thần lạnh lùng nói.

"Giết cho ta, giết hắn, hắn nhất định đã sử dụng một loại bí thuật, để thực lực tăng vọt trong thời gian ngắn, một khi vượt qua thời gian giới hạn, nhất định phải chết, lên cho ta."

Ra lệnh một tiếng, mười mấy tên tử sĩ hướng về phía Lâm Phàm vây lại.

"Không biết sống chết." Lâm Phàm hừ lạnh.

"Thiên Cương ba mươi sáu quyền, Thiên Cương Chính Khí!"

Quyền ảnh một hóa hai, hai hóa ba, Lâm Phàm ra quyền trong nháy mắt, hóa thành đầy trời quyền ấn, tuôn ra, Luyện Thể đại viên mãn hai trăm bốn mươi chín ngưu lực bộc phát ra, ngưng tụ thành một quyền.

Quyền kính bộc phát ra, lấy Lâm Phàm làm trung tâm, phát ra một trận cuồng phong.

Mười mấy tên tử sĩ bay ngược ra ngoài, máu tươi vương vãi khắp mặt đất, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh.

Lâm Phàm đứng ở đó, hùng bá chi tư, giống như Ma thần.

Lâm Hạo Thần ngây dại, Lâm Dược ngu người, Lâm Hạo Hải và những người khác sửng sốt, Mộng Hàn Nguyệt kinh hãi. Nàng biết Lâm Phàm rất mạnh, nhưng không ngờ, Lâm Phàm lại mạnh đến vậy.

Một quyền này, không còn là vấn đề có tiếp được hay không, mà là có thể sống sót hay không.

Dù thực lực của nàng đã đạt đến Khai Ngộ cảnh hậu kỳ, nhưng nếu đồng thời đối mặt với mấy chục Luyện Thể chín tầng võ giả, cũng chỉ có đường chạy trốn. Nhưng Lâm Phàm...

Một quyền, chỉ một quyền, đã đánh bay những người này ra ngoài.

Quá mạnh mẽ, quá khí phách! Đây chính là thực lực thật sự của hắn sao? Không hổ là biến thái.

Khi Lâm Phàm đả thông Thiên Môn huyệt, lực lượng của hắn đã đạt tới hai trăm ngưu, đột phá cực hạn. Sau đó, lại dưới cơ duyên xảo hợp, bước vào Luyện Thể đại viên mãn cảnh, khiến thực lực của hắn tăng lên, đạt đến hai trăm bốn mươi chín ngưu lực.

Cổ lực lượng này bộc phát ra, sẽ như thế nào? Chính là như bây giờ.

Khai Ngộ cảnh hậu kỳ cũng chỉ có hai trăm ngưu lực, dưới sự phối hợp của Võ Hồn, ngưng tụ cổ lực lượng này, uy lực cường đại hơn. Nhưng Lâm Phàm tu luyện Lưu Ly Kim Thân Quyết, đối với việc vận dụng lực lượng, đã đạt đến một mức độ cực cao, mức độ ngưng tụ lực lượng sẽ không thấp hơn Khai Ngộ cảnh hậu kỳ võ giả.

Một quyền tung ra, mười mấy tên tử sĩ kia không rõ sống chết.

Cảnh tượng này, rung động sâu sắc Lâm Hạo Thần, đồng thời, trong lòng sinh ra một tia sợ hãi đối với Lâm Phàm.

Lực lượng như vậy, không phải là thứ mình có thể chống lại.

Nhìn chằm chằm vào cặp mắt kia, giống như đến từ Hồng Hoang mãnh thú, khiến Lâm Hạo Thần sợ hãi bất an, run rẩy nói: "Lâm Phàm, ngươi... Ngươi muốn làm gì?"

Lâm Phàm cười lạnh nói: "Lâm Hạo Thần, ngươi tuy bất nhân, nhưng ta không thể bất nghĩa. Dù sao, ngươi cũng là thân huynh đệ của phụ thân ta, tình thân huyết thống, máu mủ ruột thịt. Lần này ta tha cho ngươi một lần, nhưng tử tội có thể miễn, tội sống khó tha."

"Thật nhanh!" Lâm Hạo Thần chợt kinh hãi.

Không kịp phản ứng, Lâm Phàm không chút lưu tình tung một quyền vào bụng hắn, đánh gãy xương sườn, quyền kính xông vào cơ thể, phá tan chân khí đang vận chuyển, chấn thương ngũ tạng lục phủ.

(Haiz, giết quách cho xong, sau này thế nào nó cũng bật lại thôi.) Dịch độc quyền tại truyen.free

Dùng thủ pháp tương tự, Lâm Phàm trọng thương Lâm Hạo Hải.

Làm xong tất cả, Lâm Phàm bình tĩnh nói: "Hàn Nguyệt, chúng ta đi."

Về phần Lâm Dược, tâm hắn đã sụp đổ, bị đả kích đến tan nát, gần như không thể hồi phục. Cuộc đời hắn cứ như vậy, nếu hắn thật sự có thể vượt qua cú sốc này, Lâm Phàm cũng không ngại có thêm một đối thủ, như vậy mới thú vị.

Mộng Hàn Nguyệt hỏi: "Lâm Phàm, có một chuyện ta không hiểu, đây không phải là phong cách làm việc của ngươi."

Lâm Phàm thần bí cười nói: "Hàn Nguyệt, ngươi chỉ tò mò vì sao ta lại tha cho bọn họ, dù sao bọn họ cũng là thân nhân của ta, bọn họ máu lạnh, nhưng ta không phải là người máu lạnh."

"Nói dối!" Mộng Hàn Nguyệt trợn mắt nhìn hắn.

"Ngươi đi lừa trẻ con đi! Ngươi sẽ thả cho bọn họ sống sót? Vậy sát khí vừa rồi là sao? Ta cảm nhận rất rõ ràng, ngươi có sát khí, ngươi tuyệt đối sẽ không bỏ qua bọn họ."

"Hắc hắc, quả nhiên, không gì qua mắt được Hàn Nguyệt. Ngươi có biết nơi này là đâu không?"

"Dãy núi Man Nãng! Sao?"

"Nếu ngươi biết nơi này là dãy núi Man Nãng, còn cần ta giải thích gì nữa?"

"Ngươi... Ngươi..." Mộng Hàn Nguyệt chợt kinh hãi, không khỏi toát mồ hôi lạnh. Sau khi được Lâm Phàm nhắc nhở, nàng lập tức phản ứng lại, nơi này là dãy núi Man Nãng, là địa bàn của yêu thú. Động tĩnh vừa rồi chắc chắn đã thu hút sự chú ý của yêu thú, nhất là mùi máu tanh nồng nặc trong không khí.

(Đệch, hóa ra mình nhầm, thằng này mất dạy vô nhân tính quá :v) Dịch độc quyền tại truyen.free

Tin rằng không lâu nữa, nơi này sẽ bị yêu thú bao vây.

Vốn dĩ, với thực lực của Lâm Hạo Thần và những người khác, chỉ là một đám Yêu Binh, không đáng nhắc đến. Nhưng vừa rồi Lâm Phàm đã đánh cho bọn họ trọng thương, thực lực bị tổn hại, không biết còn có thể phát huy được mấy thành chiến lực.

Với thân thể trọng thương của bọn họ, rất khó thoát khỏi miệng máu của yêu thú.

Đây chính là kế hoạch của Lâm Phàm.

Lâm Hạo Thần và những người khác không phải muốn mượn nơi này để giết Lâm Phàm sao? Bây giờ trả lại cho các ngươi vậy.

...

"Lâm Phàm, ta phải về."

"Ừm, về đi, nhớ về rồi chăm chỉ tu luyện, đừng ngốc nghếch như vậy nữa."

"Khốn kiếp, chẳng lẽ ngươi không có gì muốn nói với ta sao?"

"Nói gì? Dường như không có gì để nói. À, đúng rồi, trên đường cẩn thận một chút, đừng ngốc nghếch như vậy nữa."

"Khốn kiếp, khốn kiếp, Lâm Phàm ngươi là tên đại khốn kiếp, đại khốn kiếp! Nhắm mắt lại, ta có một món đồ muốn tặng ngươi." Dịch độc quyền tại truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free