(Đã dịch) Vạn Cổ Thiên Tôn - Chương 335: Mạnh mẽ động thủ
Kiếm khí từ trên trời giáng xuống, trực tiếp xuyên phá hộ tông đại trận của Thiên Linh Tông, hướng thẳng tới Thiên Kiếm Các.
Hộ tông đại trận của Thiên Linh Tông có thể chống đỡ được công kích của võ giả Toái Hư cảnh, nhưng lại không thể ngăn cản kiếm khí của Toái Hư cảnh, dễ dàng xuyên thủng phòng thủ của Thiên Linh Tông, một kiếm này, dường như muốn xuyên thấu đại điện của Thiên Linh Tông.
Đây là sự chà đạp trắng trợn, hoàn toàn không coi Thiên Linh Tông ra gì.
Nếu không có thù hận sinh tử, tuyệt đối sẽ không làm như vậy, Thiên Kiếm Các và Thiên Linh Tông vốn là cùng tông, hôm nay lại đao kiếm tương hướng, thực không phải là điều Mạc Thiên Dương mong muốn, thật sự là người của Thiên Kiếm Các quá kiêu ngạo.
Đây là một thế giới thực tế, một thế giới coi trọng thực lực.
Thiên Kiếm Các sở dĩ hoàn toàn không coi Thiên Linh Tông ra gì, cũng là bởi vì thực lực của Thiên Linh Tông quá kém, hoàn toàn không được Thiên Kiếm Các để vào mắt, thứ nhất là muốn cho Thiên Linh Tông một phen ra oai.
Lần trước, cũng muốn đến ra oai, nhưng không ngờ lại biến thành một cái tát vang dội.
"Ngang... ngang..."
Một tiếng long ngâm cao vút truyền ra, chấn động tứ phương, trong tiếng long ngâm mang theo một cổ năng lượng cường đại, tập trung vào cổ kiếm khí kia, đánh tan nó.
Càn Việt lăng không mà đứng, hét lớn: "Thiên Kiếm Các, lấn người quá đáng!"
Kiếm Bá, Kiếm Ngạo, cùng một đám cao thủ Thiên Kiếm Các từ trên trời giáng xuống, rơi vào trước đại điện Thiên Linh Tông, thấy Càn Việt, trên mặt Kiếm Ngạo thoáng qua một tia sát ý mờ mịt, nếu không có Kiếm Bá ở đây, sợ rằng Kiếm Ngạo đã trực tiếp xông lên, rửa sạch sỉ nhục ba ngày trước.
Kiếm Bá lạnh lùng liếc nhìn Càn Việt, trong lòng cả kinh, quả nhiên là Long tộc Hoàng Giả, cái loại khí khái Hoàng Giả trời sinh kia, không phải người bình thường có thể có, uy thế trong hai mắt, khiến mình vô cùng kinh hãi.
Trong lúc rung động, nội tâm thoáng qua một tia kích động nóng rực.
Chợt hắng giọng một cái, đem uy thế của Càn Việt đánh tan, nói: "Ngươi chính là Càn Việt?"
Chân phải chợt bước lên phía trước một bước, uy nghiêm của Long tộc Hoàng Giả tản mát ra, kẻ thua không thua trận, Thiên Kiếm Các rõ ràng là muốn tới gây sự, không cần thiết phải cho bọn hắn sắc mặt tốt, Càn Việt lạnh quát: "Bổn hoàng chính là Càn Việt, các ngươi Thiên Kiếm Các thật sự là quá càn rỡ, ngươi là ai?"
Kiếm Bá sắc mặt giận dữ, nói: "Bổn tọa là Các chủ Thiên Kiếm Các, ta không nói nhiều lời vô nghĩa, các ngươi cũng nên biết, Kiếm Tổ chi kiếm chính là vật của Thiên Kiếm Các ta, giao Kiếm Tổ chi kiếm ra đây đi!"
"Hừ!"
Càn Việt mạnh mẽ quát lạnh: "Ai nói Kiếm Tổ chi kiếm là của Thiên Kiếm Các ngươi, ta còn nói là của ta đây?"
"Ngươi... ngươi..."
Kiếm Bá sắc mặt lạnh lẽo, Kiếm Ý không nhịn được lộ ra một tia, trực tiếp đối diện với Càn Việt, nói: "Càn Việt, ngươi đừng quá càn rỡ, thế nhân đều biết, Kiếm Tổ chi kiếm là năm đó Kiếm Tổ giao cho tổ sư gia Kiếm Vô Song của Thiên Kiếm Các ta, từ hắn thay mặt bảo quản, giao Kiếm Tổ chi kiếm ra đây!"
"A a, buồn cười!"
Càn Việt khinh thường nói: "Dựa theo ngươi nói như vậy, Kiếm Tổ chi kiếm hẳn ở Thiên Kiếm Các ngươi, ngươi tới Thiên Linh Tông ta đòi Kiếm Tổ chi kiếm làm gì? Thật là một chuyện nực cười, hơn nữa, sao ngươi lại kết luận một cách chắc chắn rằng Kiếm Tổ chi kiếm nhất định ở Thiên Linh Tông ta?"
"Ngươi... ngươi..." Kiếm Bá sắc mặt lạnh lẽo, nói: "Càn Việt tiểu nhi, chớ có cưỡng từ đoạt lý!"
"A a, cưỡng từ đoạt lý, ta lúc nào cưỡng từ đoạt lý rồi, ta chẳng qua là trần thuật một sự thật, thế nhân đều biết Kiếm Tổ chi kiếm ở Thiên Kiếm Các ngươi, sao lại tìm đến Thiên Linh Tông ta?" Càn Việt cười nói.
Kiếm Bá chợt bước lên phía trước một bước, khí thế Toái Hư cảnh đỉnh phong bộc phát ra, phối hợp với Kiếm Ý, toàn bộ núi lớn Thiên Linh Tông đều run rẩy, tiếng vang ca lau ca lau truyền tới, không gian cũng bị khí thế của hắn làm cho xuất hiện vết nứt, thực lực của Kiếm Bá này vô cùng mạnh.
Kiếm Bá mãnh quát lên: "Càn Việt, ngươi không trả Kiếm Tổ chi kiếm phải không?"
Càn Việt nhún vai một cái nói: "Kiếm Tổ chi kiếm không có ở Thiên Linh Tông ta, sao mà trả? Ta chỉ thấy kỳ quái, Kiếm Tổ chi kiếm không phải nên sống tốt ở Thiên Kiếm Các sao?"
"Hỗn trướng!"
Kiếm Bá chợt quát to một tiếng, Kiếm Ý tản mát ra, tất cả kiếm trong phạm vi Thiên Linh Tông đều run rẩy, bị ảnh hưởng bởi cổ Kiếm Ý này của hắn, nếu đã như vậy, vậy thì chỉ có dùng vũ lực đoạt lấy.
Sắc mặt Càn Việt liền biến đổi, nói: "Kiếm Bá, chẳng lẽ ngươi còn muốn động thủ?"
Kiếm Bá cả người đứng đó, giống như một thanh tuyệt thế thần kiếm vừa ra khỏi vỏ, phong mang tất lộ, thần kiếm sau lưng không ngừng run rẩy, tùy thời chuẩn bị xuất khiếu.
Sau một khắc, Kiếm Bá sắp động thủ, thần kiếm sau lưng đã lộ ra một tia phong mang.
Trên mặt Càn Việt thoáng qua vẻ tươi cười, nói: "Chỉ là Kiếm Hồn hình thái thứ hai, cũng dám phách lối trước cửa Thiên Linh Tông ta, Kiếm Bá, ngươi thật cho rằng Thiên Linh Tông ta chỉ có chút thực lực này sao? Tâm Kiếm của ngươi mặc dù đã đạt đến cảnh giới thứ ba, nhưng vẫn có một tia sơ hở, nếu hôm nay ngươi động thủ, ta tất chém ngươi ở nơi này!"
"Ngươi... ngươi..."
Sắc mặt Kiếm Bá ngưng lại, chợt trở nên vô cùng thận trọng, nói: "Càn Việt tiểu nhi, ngươi... ngươi..."
Càn Việt lại một lời nói ra sâu cạn của hắn, khiến Kiếm Bá trong lòng cả kinh, không khỏi có một tia kiêng kỵ đối với Càn Việt, hắn làm sao nhìn ra được nhược điểm của mình?
Trong lúc Kiếm Bá khiếp sợ, Càn Việt tiếp tục nói: "Kiếm chi phiêu dật, lại bởi vì tình thương, có một tia sơ hở, nhiều thêm một phần khí phách, a a, thật không biết sư phụ ngươi đã dạy ngươi như thế nào, thông qua một thủ đoạn đặc thù nào đó, đem máu tanh trên thân kiếm của ngươi tẩy đi, nhưng ngươi cho rằng nhân quả kia cũng có thể tẩy đi sao? Buồn cười!"
"Đặng, đặng..." Kiếm Bá chợt lùi về sau hai bước, ánh mắt khiếp sợ nhìn Càn Việt.
"Lớn mật Càn Việt, lại dám nói sư phụ ta như vậy, muốn chết!" Kiếm Ngạo quát lạnh một tiếng, rút kiếm muốn xuất thủ, nhưng lại bị Kiếm Bá ngăn lại, giờ khắc này, hắn đột nhiên cảm thấy Càn Việt sâu không lường được, lại một lời nói ra tất cả bí mật của mình, tuyệt đối là vô cùng nguy hiểm.
Khóe miệng Càn Việt thoáng qua một tia cười lạnh, nói tiếp: "Kiếm Bá, với khả năng của ngươi, lẽ ra đã sớm đột phá đến Phá Vọng cảnh, cũng là bởi vì Kiếm Đạo của ngươi xuất hiện sơ hở, kiếm của ngươi đã không còn thuần túy nữa rồi, kiếm và người vốn phải là một thể, người của Thiên Kiếm Các các ngươi đã đi sai đường rồi." (100% main đang dạy thằng này nói)
Mồ hôi lạnh của Kiếm Bá chảy ròng, quát to: "Càn Việt tiểu nhi, im miệng, Thiên Kiếm Các ta cũng là thứ ngươi có thể phán xét sao!"
Tuyệt đối không thể để Càn Việt nói tiếp, hắn càng nói, trong lòng mình lại càng hoảng loạn, Càn Việt mỗi nói một phần, lòng của Kiếm Bá lại càng loạn một phần, nếu cứ để hắn nói như vậy, cảm thấy sẽ khiến cho đạo tâm của mình không yên.
"A a!"
Càn Việt cười lạnh, nói: "Ta vẫn là câu nói kia, ta chẳng qua là trần thuật một sự thật, Thiên Kiếm Các các ngươi nhìn như rất cường đại, so với Thiên Linh Tông ta cường đại hơn, nhưng tương lai của các ngươi cũng đáng lo ngại! Khi kiếm của ngươi đâm xuống một khắc kia, nhân quả giữa hai người đã có, là vô luận như thế nào cũng không thể tẩy hết, đây chẳng qua là một loại hiện tượng bề ngoài, theo tu luyện không ngừng, tác dụng của nhân quả sẽ thể hiện ra, chẳng lẽ các ngươi không phát giác sao?"
Kiếm Bá theo bản năng hỏi: "Phát giác cái gì?"
Càn Việt cười nói: "Các ngươi ở thời kỳ đầu, tu luyện đúng là vô cùng nhanh chóng, có hay không chú ý tới, càng về sau, thì càng cảm giác được có một loại lực lượng vô hình đang cản trở các ngươi, nhất là khi đột phá một đại cảnh giới, hơn nữa, càng về sau này, hiện tượng này càng nghiêm trọng hơn."
"Hắc hắc!"
Nhìn Kiếm Bá mồ hôi lạnh chảy ròng, Càn Việt cười rồi nói: "Thiên Kiếm Các các ngươi xong đời rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, không bao lâu nữa, Thiên Kiếm Các sẽ xong thôi, Kiếm Bá, ngươi có phát hiện Thái sư phụ của ngươi đột phá Phá Vọng cảnh dễ dàng hơn sư phụ ngươi, mà sư phụ ngươi đột phá Phá Vọng cảnh dễ dàng hơn ngươi, đến ngươi thì vừa vặn bị kẹt lại, đạo tâm sơ hở là một chuyện, quan trọng nhất vẫn là cổ lực nhân quả vô hình kia."
Càn Việt cười lớn nói: "Thiên Kiếm Các các ngươi xong đời không xa rồi!"
Kiếm Bá chợt quát to một tiếng, thần kiếm sau lưng xuất khiếu, lại là thần binh Thiên Cấp đỉnh phong, tản mát ra một tia kiếm minh thanh, một kiếm hướng về phía Càn Việt đâm tới, nhưng, một kiếm này ra, chiêu kiếm của hắn đã rối loạn, chính xác hơn thì, tim của hắn đã rối loạn.
"Thái Cực viên chuyển, liên miên bất tuyệt!"
Tiện tay vung lên, một thanh kiếm từ trong tay đệ tử Thiên Linh Tông bay ra, rơi vào tay Càn Việt.
Kiếm này, mềm nhũn, không có một chút khí lực.
Mũi kiếm điểm vào trường kiếm trong tay Kiếm Bá, xoay chuyển một cái, lôi kéo hoàn toàn một dãy, hai thanh kiếm vững vàng dính vào nhau, theo kiếm trong tay Càn Việt mà chuyển động.
Chợt đâm về phía trước một cái, rồi kéo lại, vẽ một nửa vòng tròn trên không trung.
Tay phải vung lên, chợt đẩy kiếm ra, Kiếm Bá lùi về sau hai bước, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, mình lại không địch lại Càn Việt trên kiếm thuật, điều này sao có thể, hắn còn không phải là Kiếm Sĩ.
Tiện tay vung lên, trường kiếm trở lại tay tên đệ tử kia.
Kiếm Bá run rẩy nói: "Cái này... Điều này sao có thể, ngươi đây là Kiếm Ý gì?"
Hai tay ôm lấy thiên địa, Càn Việt hít sâu một hơi nói: "Thiên địa, cái thiên địa rộng lớn này, đạo Âm Dương biến hóa của vạn vật, vô cực sinh thái cực, thái cực sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng, vô cùng vô tận biến hóa, đây là Thái Cực Kiếm Ý, ngươi làm sao hiểu được?"
Trong ánh mắt Càn Việt đều là vẻ khinh bỉ, khinh bỉ Kiếm Bá trên Kiếm Đạo.
Có Lâm Phàm ở sau lưng ủng hộ hắn, trên phương diện Kiếm Đạo, Kiếm Bá còn chưa nhập môn, mới chỉ là Tâm Kiếm cảnh, Lâm Phàm đã đạt đến Hồn Kiếm cảnh giới, cao hơn hắn không biết bao nhiêu, sơ hở và chỗ yếu của Kiếm Đạo của Kiếm Bá đều bị Lâm Phàm nhìn thấu.
Ngay cả khi không dùng Thiên Nhãn, Lâm Phàm cũng có thể liếc mắt là nhìn ra chỗ yếu của Kiếm Bá.
Tất cả những điều này, cũng chỉ là để đe dọa Kiếm Bá, đây là thủ đoạn thường dùng của Lâm Phàm, khi đối mặt với đối thủ mà mình không đối phó được, trước tiên dùng thủ đoạn đe dọa, làm loạn tâm trí, dù có chút không quang minh, nhưng trước mặt sinh tử, ai còn quản nó quang minh hay không?
Chỉ cần có thể khắc địch chế thắng, vậy là đủ rồi.
Dưới Thiên Nhãn, Lâm Phàm nhìn ra được, trong tất cả mọi người của Thiên Kiếm Các, Kiếm Bá là người mạnh nhất, nếu quang minh chính đại đối đầu với hắn, Càn Việt trong vòng mười chiêu chắc chắn sẽ thua trong tay hắn, cho nên mới phải dùng hạ sách này.
Kiếm Bá hai mắt chăm chú nhìn Càn Việt, nói: "Không, ngươi không phải là Kiếm Sĩ, tuyệt đối không có lĩnh ngộ Kiếm Đạo như vậy."
Trường kiếm chỉ một cái, nói: "Nói, người sau lưng ngươi rốt cuộc là ai?"
Càn Việt cười rồi nói: "A a, ngươi cho rằng là ai? Hắn cũng là người ngươi muốn gặp là có thể gặp sao? Với thân phận Các chủ Thiên Kiếm Các ngươi, còn là Kiếm Sĩ Tâm Kiếm cảnh giới thứ ba, ta nói cho ngươi biết, những thứ này của ngươi trước mặt hắn đều không là gì cả."
"Hừ! Nếu như vậy, vậy ta chỉ có thể ép hắn ra mặt."
"Kiếm Ngạo, Chấp Kiếm Trưởng Lão, động thủ, đoạt lại Kiếm Tổ chi kiếm!" Kiếm Bá hét lớn một tiếng.
Dịch độc quyền tại truyen.free, hãy đến ủng hộ để có chương mới nhanh nhất.