Vạn Cổ Đệ Nhất Đế - Chương 890: Khí lực rất lớn
Một đoàn bóng mờ không biết từ khi nào xuất hiện trước mặt đám người Tô Hàm Hương, từ hư ảo hóa thành chân thật, một thiếu niên áo trắng chậm rãi bước ra.
"Tịch công tử!"
"Tịch đại nhân!"
Tô Hàm Hương siết chặt nắm tay, đúng như nàng dự đoán, Tịch Thiên Dạ không thể không phát hiện ra sự dị thường nơi đây.
Trong mắt Tần Tâm Duyệt và Điền Bộ Nguyên cũng tràn ngập vui mừng khôn xiết, nhìn bóng lưng Tịch Thiên Dạ, dường như tìm được người tâm phúc, thở phào nhẹ nhõm.
"Ngươi là ai?"
Điền Đông Hưng kinh hãi nhìn Tịch Thiên Dạ, Hắc thúc tu vi khủng bố như vậy, lại trực tiếp quỳ xuống trước mặt người này.
Hình ảnh quỷ dị nh�� thế quá mức bất thường, khiến hắn có chút rùng mình.
"Thiếu gia cẩn thận, người này rất mạnh."
Ông lão áo đen ôm ngực, sắc mặt trắng bệch, chỉ một cái liếc mắt của Tịch Thiên Dạ đã khiến ông ta trọng thương.
Thiếu niên đáng sợ như vậy, bọn họ không trêu chọc nổi.
Một bên khác, Trần Bách chỉ huy quân đội cũng bị khí thế xuất hiện của Tịch Thiên Dạ làm cho kinh sợ, lúc này sững sờ tại chỗ, không dám hạ lệnh nã pháo.
"Tịch công tử, bọn họ đều là bọn buôn nô lệ, muốn bắt tiểu thư về làm nữ nô!"
Tần Tâm Duyệt vô cùng phẫn nộ tố cáo. Trắng trợn cướp đoạt nữ tử trên đường phố, quả thực quá mức tùy tiện làm bậy, không coi ai ra gì.
"Cạc cạc! Bắt về làm nữ nô? Thật kích thích! Người trẻ tuổi làm việc thật lỗ mãng vô tri, bất quá không thể không nói, mắt nhìn của ngươi không tệ."
Hổ Tam Âm ngồi xổm trên vai Tịch Thiên Dạ nghe vậy liền cười quái dị. Hổ Tam Âm trước đây vốn không phải là thứ tốt đẹp gì, từng làm không ít chuyện thiếu đạo đức, từ khi bị Tịch Thiên Dạ thuần phục, tính cách bất thường của nó mới thu lại bớt.
"Giết đi." Tịch Thiên Dạ nhàn nhạt nói.
Hổ Tam Âm nghe vậy liền ngửa mặt lên trời gầm rú, chớp mắt đã bay về phía Điền Đông Hưng. Giết người? Chính là chuyện nó thích làm nhất.
"Dừng tay!"
Ông lão áo đen quỳ một chân xuống đất cố gắng đứng lên, chắn trước mặt Hổ Tam Âm.
"Giun dế mà cũng dám cản đường Hổ gia gia."
Hổ Tam Âm không thèm nhìn ông lão áo đen, lưu quang lóe lên đã hất văng ông ta ra ngoài, căn bản không phải đối thủ.
Trong khoảnh khắc, Hổ Tam Âm đã xuất hiện trên bầu trời Điền Đông Hưng, một trảo hổ vồ xuống, trực tiếp chụp về phía đầu hắn.
"Đại nhân tha mạng!"
Điền Đông Hưng hầu như sợ hãi tột độ, cả người run rẩy kịch liệt, mặt tái mét.
Hắn không ngờ rằng, chỉ bắt giữ hai nữ tử mà thôi, cuối cùng lại náo thành như thế. Một cao thủ Thiên Vương cảnh bảo vệ hắn, lại không thể bảo vệ được an toàn cho hắn.
Hắn không muốn chết!
Thân phận của hắn tôn quý như vậy, chết rồi sao có thể cam tâm.
"Dừng tay, dám gây sự trong thành Xương Trạch!"
Ngay khi Điền Đông Hưng sắp bị đánh giết, một đạo lưu quang từ phủ đệ ở trung tâm thành Xương Trạch bay ra, trong nháy mắt đã xẹt qua bầu trời.
Ầm ầm!
Một tiếng nổ lớn, một trung niên nam tử khôi ngô đột nhiên xuất hiện, một quyền đánh vào vuốt hổ của Hổ Tam Âm. Sức mạnh kinh khủng bao phủ, đánh Hổ Tam Âm bay ra ngoài.
"Uyên Danh thành chủ."
Điền Đông Hưng thấy người trung niên xuất hiện, mừng rỡ trong lòng, suýt nữa quỳ xuống trước mặt người trung niên, tim đập loạn xạ, vẫn chưa hết sợ hãi.
"Thiên Vương đại giả."
Hổ Tam Âm bị trung niên nam tử khôi ngô đánh bay, trong mắt cũng có chút nghiêm nghị, tên trung niên nhân kia hiển nhiên không phải Thiên Vương bình thường, mà là một Thiên Vương đại giả hiếm thấy.
"Lại có hoang thú Thiên Vương cảnh bị loài người thuần phục."
Trung niên nam tử khôi ngô cũng có chút ngạc nhiên nhìn Hổ Tam Âm, trên đại lục, số lượng Tuần Thú Sư thuần hóa được hoang thú Thiên Vương cảnh chỉ đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa con quái điểu đầu hổ này còn mạnh hơn nhiều so với cao thủ Thiên Vương cảnh bình thường.
"Bái kiến thành chủ đại nhân."
Quân sĩ xung quanh thành Xương Trạch thấy người trung niên khôi ngô, toàn bộ quỳ xuống lạy, trong mắt tràn đầy sùng kính.
Hiển nhiên, người trung niên khôi ngô chính là thành chủ Xương Trạch, tên là Trần Uyên Danh, là một Thiên Vương đại giả tu vi cực kỳ đáng sợ. Hắn ở Xương Trạch giống như một cây định hải thần châm, vững vàng nắm giữ cửa ngõ ngăn Trụ Sơn bộ lạc xâm lược bình nguyên Thu Cách Nhã. Có thể thấy được, hoàng đế Trụ Sơn bộ lạc coi trọng hắn đến mức nào.
"Mấy người các ngươi vì sao gây sự trong thành Xương Trạch? Tự tiện công kích công tử Điền thị bộ tộc."
Trần Uyên Danh sau khi xuất hiện liền lạnh lùng nhìn đám người Tịch Thiên Dạ, từ khi hắn tiếp quản Xương Trạch, chưa từng có ai dám gây sự trên địa bàn của hắn.
"Ngươi nên hỏi, ngươi bảo vệ công tử Điền thị bộ tộc, không kiêng kỵ trắng trợn cướp đoạt dân nữ trong thành Xương Trạch, có phạm luật pháp hay không. Ngươi là thành chủ, có trách nhiệm bắt hắn quy án hay không."
Tô Hàm Hương lạnh lùng nói.
"Điền công tử, lời cô nương này là thật?" Trần Uyên Danh nhìn Điền Đông Hưng.
"Hoàn toàn là bịa đặt, ta từ trước đến nay quang minh lỗi lạc, sao có thể làm ra chuyện xấu xa cướp đoạt dân nữ, bọn họ đang vu oan cho ta."
Điền Đông Hưng thề thốt phủ nhận, trong mắt đầy vẻ cười gằn, có Trần Uyên Danh đứng ra làm chỗ dựa, hắn lập tức mạnh mẽ hơn.
"Ồ! Thì ra là các ngươi vu oan hãm hại Điền công tử, thật không biết xấu hổ. Người đâu, bắt bọn chúng lại xét hỏi."
Trần Uyên Danh nghe vậy liền vung tay chuẩn bị bắt người, không hề quan tâm lời Điền Đông Hưng có phải là sự thật hay không.
"Các ngươi..."
Tần Tâm Duyệt suýt chút nữa nổi giận, Trần Uyên Danh xử án như vậy quá thiên vị.
Nàng không hy vọng thành chủ Xương Trạch sẽ đứng về phía bọn họ, nhưng ít ra cũng phải làm cho ra vẻ một chút, không hỏi đúng sai đã kết luận bắt người, chẳng phải nói rõ quan phủ và Điền Đông Hưng là một bọn sao?
Quân sĩ bình thường không thể bắt được đám người Tịch Thiên Dạ, vì vậy Trần Uyên Danh dứt lời liền tự mình động thủ.
Trước khi đến đây, hắn đã nhận lệnh từ hoàng tử điện, nhất định phải bắt hết đám người này.
Trần Uyên Danh là Thiên Vương đại giả, tự tin vô cùng, thấy Tịch Thiên Dạ còn trẻ, trong lòng cho rằng hắn không mạnh hơn mình.
Hắn bước một bước, trực tiếp tấn công Tịch Thiên Dạ.
Trong đám người này, thiếu niên áo trắng kia mạnh nhất, chỉ cần trừng trị hắn, những người khác sẽ dễ đối phó.
Nhưng Trần Uyên Danh không ngờ rằng, vừa chạm vào Tịch Thiên Dạ, hắn đã bị Tịch Thiên Dạ tát bay ra ngoài, đâm sập hai mươi tòa nhà mới dừng lại.
Cái gì!
Mọi người trợn mắt há mồm, không thể tin nhìn Tịch Thiên Dạ.
Thành chủ Xương Trạch Trần Uyên Danh, lại bị một thiếu niên đánh bay.
"Man lực thật đáng kinh ngạc."
Trần Uyên Danh từ phế tích bay ra, cũng kinh ngạc nhìn Tịch Thiên Dạ. Vừa rồi, man lực bộc phát từ người Tịch Thiên Dạ mạnh hơn phần lớn Thiên Vương đại giả.
"Thành chủ Xương Trạch, ta thấy ngươi muốn chết."
Tịch Thiên Dạ chắp tay sau lưng, mặt không cảm xúc nhìn Trần Uyên Danh, vốn dĩ hắn không muốn nhanh chóng gây mâu thuẫn với Xương Trạch, dù sao ba ngày sau còn có một lượng lớn vật tư chưa vận đến. Nếu hắn chiếm Xương Trạch quá sớm, đám vật tư kia chắc chắn sẽ đổi đường, không thể tiếp tục vận đến đây.
Dịch độc quyền tại truyen.free