Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn Cổ Đệ Nhất Đế - Chương 488: Thần mạch lệnh truy nã

Đấu Chiến cung, bên trong một tòa cung điện truyền tống, bạch quang chợt lóe, một bóng người cao lớn từ hư không rơi xuống, chật vật ngã trên mặt đất lạnh lẽo.

Người này toàn thân bụi đất, sắc mặt trắng bệch, trên thân mang theo thương tích.

Không ai khác, chính là Linh Thừa Nguyên bị đào thải ra khỏi cổ thành.

Hắn mờ mịt nhìn xung quanh, phát hiện trong cung điện trống rỗng, chỉ có một mình hắn, thân hình cao lớn run lên bần bật, trong mắt tràn đầy kinh nộ, giận dữ và xấu hổ.

"A a a..."

Hắn như phát điên gào thét, tóc tai bù xù, điên cuồng công kích kiến trúc xung quanh.

Nhưng Đấu Chiến cung truyền thừa lâu đời, không biết được rèn đúc bằng vật liệu gì, Linh Thừa Nguyên công kích một hồi không những không phá hoại được mảy may cung điện, mà ngược lại đôi nắm đấm máu thịt be bét.

"Tịch Thiên Dạ, ta và ngươi không đội trời chung, ta muốn giết ngươi, nhất định...!"

Linh Thừa Nguyên như một con dã thú điên cuồng, ánh mắt đỏ ngầu.

Không lâu sau, trong cung điện trống trải lại nổi lên một trận gợn sóng không gian, tiếp theo hai bóng người rơi xuống.

Không ai khác, chính là hai người bạn tốt của Linh Thừa Nguyên.

Hai gã thanh niên Thần Mạch nhân tộc sau khi xuất hiện, cũng lập tức nhìn quanh, phát hiện trong cung điện trống trải chỉ có Linh Thừa Nguyên, vẻ mặt cứng đờ.

Một luồng tâm tình hoang đường và kinh hoảng xuất hiện trong lòng bọn họ.

Người thứ nhất!

Linh Thừa Nguyên là người đầu tiên bị đào thải khỏi Đấu chiến đại hội Thôi Xán Chi Tinh.

Hắn đã tạo nên lịch sử cho Thần Mạch nhân tộc...

Hơn nữa không chỉ Linh Thừa Nguyên, cả hai người bọn họ cũng vậy.

Ba người đứng đầu từ dưới đếm lên của Đấu chiến đại hội Thôi Xán Chi Tinh, đều bị bọn họ ôm trọn.

Nếu tình huống này xảy ra ở một tộc Thiên Lan bình thường thì không sao, thậm chí ở sáu đại Thần tộc cũng không có gì, dù sao có rất nhiều người tham gia Thôi Xán Chi Tinh, trong mười mấy vạn người luôn có người giỏi kẻ dở, trong sáu đại Thần tộc cũng không phải ai cũng là cường giả, một vài thiếu niên yếu đuối tham gia Thôi Xán Chi Tinh bị đào thải là chuyện bình thường.

Nhưng Thần Mạch nhân tộc của bọn họ thì khác, hoàn toàn khác biệt.

Người trong tộc Thần Mạch của bọn họ ai nấy đều là cường giả, phàm là tham gia Đấu chiến đại hội Thôi Xán Chi Tinh, thành tích đều không quá kém. Trong lịch sử, thành tích thấp nhất của Thần Mạch nhân tộc khi tham gia giải đấu Thôi Xán Chi Tinh cũng là hơn sáu vạn tên.

Như bọn họ, mười mấy vạn tên, thậm chí đếm ngược số một, căn bản là không thể tin được.

Ba người đứng trong cung điện truyền tống trống trải, trong mắt đều là sợ hãi và hoảng loạn.

Bọn họ đã ý thức được, có lẽ mình sẽ lưu danh trong lịch sử Thần Mạch nhân tộc, nhưng là xú danh, đại diện cho khuất nhục và thất bại.

Chỉ một lát sau, trong cung điện truyền tống lại xuất hiện gợn sóng không gian, rất nhanh sẽ có mấy thiếu niên ngoại tộc xuất hiện.

Mấy thiếu niên ngoại tộc kia tuổi còn rất nhỏ, chừng mười mấy tuổi, hơn nữa chỉ có tu vi Tôn Giả cảnh.

Sau khi xuất hiện, bọn họ nhìn thấy mấy bóng người cao lớn khôi ngô trong cung điện trống trải, đều hơi sững sờ.

Thần Mạch nhân tộc... Chuyện gì thế này?

...

Hầu như ngay sau khi Linh Thừa Nguyên và những người khác bị đào thải, tin tức Thần Mạch nhân tộc ôm trọn ba vị trí cuối cùng của giải đấu Thôi Xán Chi Tinh đã lan truyền ra ngoài.

Toàn bộ Đấu Chiến cung, thậm chí toàn bộ Hắc Bạch Thần thành đều xôn xao.

Trong mắt rất nhiều người tràn đầy vẻ khó tin, thậm chí có chút buồn cười và kinh ngạc...

Giống như bạn nghe được, quán quân điền kinh đường làng chạy không lại học sinh tiểu học, đại thần eSports chuyên nghiệp chơi game không lại tân thủ mới vào nghề, cường giả Thánh cảnh đánh không lại tu sĩ Phàm cảnh bình thường, hoang đường như vậy.

Sao thiên tài Thần Mạch nhân tộc l���i có thể bị đào thải ngay từ đầu, hơn nữa còn ôm trọn ba vị trí cuối cùng.

Ầm!

Một tiếng vang giòn.

Trong một căn phòng tao nhã thanh tịnh của Đấu Chiến cung, một người trung niên khôi ngô tàn nhẫn ném chén trà trong tay xuống đất, mảnh vỡ văng tung tóe, nước trà rơi vãi khắp nơi.

"Cái quỷ gì! Ai có thể nói cho ta, rốt cuộc là cái quỷ gì!"

Người trung niên khôi ngô đập hai tay lên bàn trà, trợn mắt trừng trừng nhìn mấy thiếu niên cao năm, sáu mét khôi ngô đang cúi đầu phía trước.

Linh Thừa Nguyên và hai người kia cúi đầu, không dám nói một lời, vẻ mặt đặc biệt khó coi cứng ngắc.

"Mấy tên rác rưởi! Phân chó! Còn không bằng phân chó!"

Người trung niên khôi ngô nổi trận lôi đình, trợn mắt trừng trừng, trên trán nổi đầy gân xanh, tức giận đến thân thể cũng khẽ run.

Thần Mạch nhân tộc ôm trọn ba vị trí cuối cùng của giải đấu Thôi Xán Chi Tinh, chuyện cười này quả thực sẽ bị các chủng tộc khác ở Hắc Bạch Thần thành cười nhạo mấy vạn năm.

"Đồ ngu, rác rưởi, tội nhân...!"

Người trung niên giận không thể nuốt trôi, chỉ vào Linh Thừa Nguyên và những người khác nói năng lộn xộn.

Có thể suy ra, sau này ai dám khoe khoang Thần Mạch nhân tộc mạnh mẽ, cao quý bất phàm, không có người yếu, ba người bọn họ sẽ ngay lập tức trở thành đề tài phản bác và cười nhạo Thần Mạch nhân tộc.

Giải đấu mười mấy vạn người, ôm trọn ba vị trí cuối cùng, sao các ngươi không đi ăn phân đi.

Linh Thừa Nguyên nắm chặt nắm đấm, móng tay đâm vào thịt, máu tươi chảy ra cũng không hay biết. Hắn mím chặt môi, không dám nói một lời.

Hắn không thể nói, mình chạy đi tính toán một người tộc bình thường, gieo xuống Mê Hương, kết quả người ta một mình bưng cả ba người bọn họ đi.

Như vậy chỉ càng thêm sỉ nhục!

Người trung niên khôi ngô mặt âm trầm, dặn dò chấp sự Đấu Chiến cung điều hình ảnh không gian trong Đấu chiến số bảy ra.

Không gian Đấu chiến của Tịch Thiên Dạ nằm ở không gian số bảy.

Chỉ thấy trong phòng xuất hiện một tòa ảo cảnh hư không, người trong phòng ngồi đó, phảng phất có thể nhìn thấy cảnh tượng của một thế giới khác.

Thế giới đó chính là cổ thành nơi Tịch Thiên Dạ ở. Hình ảnh cũng xuất hiện từ lúc sớm nhất.

Người trung niên khôi ngô mặt lạnh băng, xem toàn bộ quá trình, hắn muốn biết, kẻ đã tạo ra sự sỉ nhục này cho Thần Mạch nhân tộc, rốt cuộc là thần thánh phương nào.

...

Tin tức như mọc cánh, nhanh chóng lan truyền khắp Hắc Bạch Thần thành, khiến toàn bộ nơi này náo động.

Một số quý tộc thượng tầng có quyền hạn cũng dồn dập điều hình ảnh không gian Đấu chiến số bảy ra quan sát.

"Ha ha, Thần Mạch nhân tộc cũng có ngày hôm nay, bọn họ không phải khoe khoang bất kỳ người nào của Thần Mạch nhân tộc ở Hắc Bạch Thần thành đều có thể xếp vào top 2000 sao?"

"Ha ha ha... Có trò hay để xem rồi. Xin cho phép ta cười trên nỗi đau của người khác một trận."

"Được! Rất tốt! Sau này sẽ cùng mấy lão già Thần Mạch nhân tộc tán gẫu, sợ là sẽ rất vui vẻ."

"Ha ha, ba tên ngu ngốc, đúng là thành sự không đủ, bại sự có thừa."

...

Tiếng trêu chọc vang lên khắp Hắc Bạch Thần thành.

Rất nhanh, lại có một tin tức truyền ra.

Người đánh bại ba thiên tài Thần M���ch nhân tộc, trong vòng chưa đầy một phút đã đào thải cả ba người dự thi, chính là thiếu niên Tịch Thiên Dạ.

Hơn nữa thiếu niên tên Tịch Thiên Dạ kia lại là người tộc, chỉ là một người tộc bình thường.

Điều gây sốc nhất là, Tịch Thiên Dạ không phải người Hắc Bạch Thần thành, mà đến từ Nam Man đại lục.

Tin tức này vừa ra, trong nháy mắt toàn bộ Hắc Bạch Thần thành nổ tung.

Cao tầng Thần Mạch nhân tộc, sau một hồi trầm mặc, cuối cùng đưa ra một phản hồi.

Hay nói đúng hơn là một mệnh lệnh!

Mệnh lệnh đó được truyền trực tiếp đến mười không gian Đấu chiến.

"Tất cả tộc nhân Thần Mạch nhân tộc tham gia dự thi, nhất định phải tìm ra Tịch Thiên Dạ trong thời gian ngắn nhất, và đánh bại hắn." Dịch độc quyền tại truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free