Vạn Cổ Đệ Nhất Đế - Chương 417 : Đi tới thần thổ
Một vị thượng vị cảnh Thánh Nhân trên bảng cự kiêu bị giày vò thê thảm như vậy, bất luận kẻ nào nhìn thấy đều sẽ kinh hãi.
Khi Mộ Khương Sơn thủ lĩnh triệt để tử vong trong nháy mắt đó, trong ánh mắt của hắn mới xuất hiện một tia giải thoát.
Đầy trời băng tuyết phiêu bay lả tả, trong không khí tỏa ra mùi máu tanh, toàn bộ thiên địa yên tĩnh không một tiếng động.
Tịch Thiên Dạ vung tay lên thu hồi Hàn Phách Cực Quang Tráo, bầu trời băng lam như mặt gương biến mất, cái kia có thể đem Thánh Nhân đều đông cứng hàn khí cũng biến mất, chỉ có trên mặt đất, trên ngọn núi, dòng sông băng tuyết không tan, đem thiên địa vạn vật khuyếch đại óng ánh long lanh.
Chúc Hiểu Trang kinh ngạc nhìn Tịch Thiên Dạ, nửa ngày trời không hồi phục tinh thần lại, vốn dĩ hắn quyết định cùng Tịch Thiên Dạ cùng đi ra, cũng đã làm tốt chuẩn bị chết, nhưng không ngờ kết quả cuối cùng lại ngoài ý muốn như vậy.
Những thiên kiêu tuấn kiệt trên đại lục toàn bộ đều trốn ở biên giới thế giới, từng người run lẩy bẩy không dám nói lời nào, không dám thở dốc, trong đôi mắt tràn ngập sợ hãi.
Tịch Thiên Dạ đạp bước trên bầu trời, rất nhanh đã đến trước mặt Vân Tương Quân và Vân Phong Dật hai huynh muội, khuôn mặt thanh tú lạnh lẽo như băng tuyết trong thiên địa, từng tia hoa tuyết dính trên sợi tóc của hắn, phảng phất lữ nhân đi ra từ nơi sâu xa gió sương vô tận.
"Tịch... Tịch Thiên Dạ... Ngươi làm gì... Chúng ta huynh muội cũng không trêu chọc ngươi..."
Vân Phong Dật lo lắng ngăn trước mặt Vân Tương Quân, thân thể căng thẳng cứng ngắc, trong gió rét không nhịn được khẽ run, sợ hãi trong lòng căn bản không cách nào ức chế.
Hắn không ngờ Tịch Thiên Dạ lại chú ý tới hai huynh muội bọn họ, khi ở trong đệ tử quan, bọn họ cũng không đắc tội Tịch Thiên Dạ.
"Ngươi... theo ta đi."
Tịch Thiên Dạ lạnh nhạt chỉ vào Vân Phong Dật, mặt không chút cảm xúc nói.
Vân Phong Dật nghe vậy hơi sững sờ, hắn không ngờ Tịch Thiên Dạ không giết hắn, mà chuẩn bị mang hắn đi.
Lẽ nào Tịch Thiên Dạ lo lắng Vân Phượng cổ quốc đối phó hắn, nên bắt hắn giữ bên người làm con tin?
"Được!"
Vân Phong Dật quyết đoán gật đầu, không chút do dự. Hắn không có cơ hội lựa chọn.
Hắn sợ mình do dự một chút sẽ hại chết cả mình và muội muội.
Trước mặt Tịch Thiên Dạ, bọn họ quá yếu đuối nhỏ bé, căn bản không có chỗ phản kháng.
"Ca ca."
Vân Tương Quân vô cùng lo lắng, theo bản năng kéo ống tay áo Vân Phong Dật.
Lúc này Tịch Thiên Dạ trong mắt nàng không khác gì ma quỷ, để ca ca theo hắn đi, chẳng phải là kết bạn với ma quỷ, nàng sao có thể yên tâm.
"Tiểu Quân, muội cứ về chỗ tộc lão trước đi, yên tâm đi."
Vân Phong Dật vỗ vai Vân Tương Quân, nhẹ giọng an ủi.
"Không! Muội cũng đi cùng huynh."
Vân Tương Quân ngẩng đầu lên, dũng cảm nhìn Tịch Thiên Dạ, không hề lùi bước hay e ngại.
Nàng chỉ có một người anh ruột, trừ phụ mẫu ra, ca ca chính là người thân duy nhất của nàng, nàng không thể bỏ mặc.
"Hồ đồ!"
Vân Phong Dật nghe vậy sắc mặt đại biến, hắn không ngờ muội muội luôn nghe lời lại đột nhiên tùy hứng như vậy.
"Tịch Thiên Dạ, địa vị nữ giới ở Vân Phượng cổ quốc cao hơn nam giới, ta là trữ quân tương lai của Vân Phượng cổ quốc, tầm quan trọng của ta ở Vân Phượng cổ quốc vượt xa ca ca ta, ngươi muốn bắt con tin thì bắt ta, đừng bắt ca ca ta."
Vân Tương Quân ngăn trước mặt Vân Phong Dật, lấy dũng khí nhìn thẳng Tịch Thiên Dạ nói.
Vân Phong Dật sắp phát điên, hận không thể khâu miệng Vân Tương Quân lại.
Tịch Thiên Dạ vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt chậm rãi rơi vào người Vân Tương Quân, nhàn nhạt nói: "Hai người các ngươi cùng đi."
Vân Phong Dật sắc mặt trắng bệch, ánh mắt trách cứ nhìn Vân Tương Quân, trong mắt có lửa giận không nói nên lời.
Muội muội luôn tri thư đạt lý sao lại không hiểu chuyện như vậy, nàng rơi vào tay Tịch Thiên Dạ, hậu quả nghi��m trọng hơn hắn nhiều, toàn bộ Vân Phượng cổ quốc sẽ vì thế mà sợ hãi.
Vân Tương Quân trầm mặc không nói, phảng phất không nhìn thấy trách cứ và buồn bực trong mắt ca ca.
Tịch Thiên Dạ phất tay, không tiếp tục để ý huynh muội hai người, gọi Chúc Hiểu Trang cùng hắn rời đi, xoay người bước lên cửu thiên, một đường thẳng tới mây xanh.
Vân Tương Quân kinh ngạc nhìn Tịch Thiên Dạ, hơi nghi hoặc theo sát phía sau Tịch Thiên Dạ, vốn dĩ nàng cho rằng Tịch Thiên Dạ sẽ bắt rất nhiều người làm con tin, sau đó uy hiếp những thế lực lớn trên đại lục.
Nhưng nàng không ngờ rằng, Tịch Thiên Dạ từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn những thiên kiêu đại lục đang trốn trong góc phòng run rẩy, dường như chỉ muốn bắt hai huynh muội bọn họ.
Trong số những thiên kiêu tuấn tài kia, có một số thân phận địa vị không hề kém hai huynh muội bọn họ, theo lý thuyết nếu Tịch Thiên Dạ chuẩn bị bắt con tin thì không đến mức làm như không thấy.
Vân Tương Quân và Vân Phong Dật đâu biết rằng, Tịch Thiên Dạ căn bản khinh thường việc bắt người trẻ tuổi làm con tin.
Hắn mang theo hai huynh muội bọn họ chỉ vì muốn bọn họ chỉ đường cho hắn trong thế giới thiên thê mà thôi.
Tịch Thiên Dạ lần đầu tiên đến di tích Thiên Lan, hiểu biết về di tích Thiên Lan tự nhiên không quen thuộc bằng các đệ tử của những thế lực lớn trên đại lục.
Rất nhanh, Tịch Thiên Dạ đã bước lên cửu thiên, vượt qua tầng cương phong, mang theo huynh muội nhà Vân và Chúc Hiểu Trang bước ra khỏi thế giới này, đến với những thế giới khác trong thế giới thiên thê.
Thế giới thiên thê, càng lên cao thế giới càng lớn, càng thần bí bất phàm.
Những tiểu thế giới cao nhất trên thế giới thiên thê thậm chí có thể so sánh với một số đại lục nhỏ.
Những thế lực trên đại lục đến di tích Thiên Lan đều phân tán ở các góc trong thế giới thiên thê.
"Các ngươi có biết người của Phúc Hải thánh quốc ở đâu không?" Tịch Thiên Dạ nhàn nhạt hỏi.
Hai huynh muội nhà Vân nghe vậy sững sờ, không ngờ Tịch Thiên Dạ lại đột nhiên hỏi tin tức về Phúc Hải thánh quốc, nhưng hai người nghĩ kỹ lại cũng hiểu, Tịch Thiên Dạ giết chết r��t nhiều người của Phúc Hải thánh quốc, đặc biệt là hai vị hoàng tử thiên tư bất phàm của Phúc Hải thánh quốc đều chết trong tay hắn, hiển nhiên Phúc Hải thánh quốc sẽ không bỏ qua cho hắn.
Muốn sinh tồn trong thế giới thiên thê, việc đầu tiên Tịch Thiên Dạ cần làm là tránh né người của Phúc Hải thánh quốc, để tránh bị bọn họ bắt được.
"Người của Phúc Hải thánh quốc có quan hệ mật thiết với Thạch Nghĩ tộc ở Thiên Lan thần thổ, mỗi khi di tích Thiên Lan mở ra, Phúc Hải thánh quốc đều đặt căn cứ địa ở Thạch Nghĩ thành, ở đó Phúc Hải thánh quốc được Thạch Nghĩ tộc che chở, sẽ không gặp nguy hiểm lớn."
Vân Tương Quân thành thật nói, mạng nhỏ nằm trong tay Tịch Thiên Dạ, nàng tự nhiên biết gì nói nấy không giấu diếm.
Hơn nữa việc Phúc Hải thánh quốc ở Thạch Nghĩ thành không phải là bí mật gì, rất nhiều thế lực trên đại lục đều biết.
"Đi Thạch Nghĩ thành, các ngươi dẫn đường." Tịch Thiên Dạ thản nhiên nói.
Huynh muội nhà Vân nghe vậy hơi sững sờ, có chút khó tin nhìn Tịch Thiên Dạ, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên.
Căn cứ của Phúc Hải thánh quốc ở Thạch Nghĩ thành, Tịch Thiên Dạ lại dám chạy đến Thạch Nghĩ thành, chẳng phải là chui đầu vào lưới, tự tìm đường chết sao?
Chẳng lẽ nói!
Vân Tương Quân và Vân Phong Dật đồng thời run lên... Chẳng lẽ Tịch Thiên Dạ chuẩn bị chủ động gây sự với Phúc Hải thánh quốc?
Bọn họ đột nhiên nhớ ra, vừa rồi Mộ Khương Sơn thủ lĩnh đã nói, Phúc Hải thánh quốc đang truy nã đồng bọn của Tịch Thiên Dạ, trong đó có một người bạn gái bị Phúc Hải thánh quốc bắt giữ.
Trong nháy mắt.
Hai huynh muội đã hiểu ra mục đích Tịch Thiên Dạ đến Thạch Nghĩ thành.
Một bước đi sai, vạn kiếp bất phục. Dịch độc quyền tại truyen.free