Vạn Cổ Đệ Nhất Đế - Chương 1131 : Thiên Hồn hoàng
"Tiên tổ vĩ đại, xin ngài giáng lâm sức mạnh vô song, quét tan màn mù trước mắt."
U Minh Thống Soái U Thiên Kinh quỳ mọp trên đất, vẻ mặt thành kính khôn tả, hai tay nâng một viên long châu đỏ rực như máu, từ bên trong tỏa ra từng luồng u ám minh khí.
Nếu Tịch Thiên Dạ có mặt ở đây, ắt hẳn kinh ngạc tột độ, bởi minh khí từ huyết long châu tỏa ra, chính là tiên minh khí.
Tiên minh khí bắt nguồn từ Cửu Thiên Minh Tiên Giới, là thành phần cấu tạo nên Minh Tiên Giới. Trong vũ trụ, ở một vài bí cảnh khác cũng có thể tồn tại tiên minh khí, nhưng tuyệt đối không thể có ở Thái Hoang Thế Giới này.
Sự xuất hiện của tiên minh khí chỉ có một khả năng duy nhất, đó là có cường giả Minh Tiên Giới mang nó đến đây.
Từng sợi tiên minh khí vừa xuất hiện liền hóa thành lốc xoáy, hòa vào U Minh chi vân trên chín tầng trời.
U Minh chi vân lập tức long trời lở đất, cuồn cuộn như sóng, một vuốt rồng khổng lồ từ trong đám mây thò ra, chậm rãi vồ về phía cổ thần điện.
"Trời ạ, đó là thứ gì?"
"Vuốt rồng thật đáng sợ."
"Cái gì!"
"Không ổn rồi! Cấm chế bảo vệ cổ thần điện sắp không trụ nổi nữa."
...
Trong cổ thần điện, các cường giả tộc khác nhau đều lộ vẻ kinh hoàng, không thể tin vào mắt mình khi nhìn vuốt rồng che trời trên bầu trời.
Tinh Linh Nữ Hoàng cũng ngơ ngác, thân thể khẽ run.
Thật đáng sợ!
Toàn bộ tu sĩ trong cổ thần điện đều bị khí tức từ vuốt rồng tỏa ra bao phủ.
Ai nấy đều cảm thấy mình như bị trói chân, dường như sa vào đầm lầy, di chuyển một bước cũng khó khăn vô cùng.
Từng luồng hủy diệt và tử khí bao trùm lên đầu mọi người, khiến toàn thân lạnh lẽo, phảng phất sắp sửa xuống hoàng tuyền.
Cấm chế bảo vệ trên cổ thần điện vỡ vụn từng lớp từng lớp, vuốt rồng còn chưa giáng xuống, cấm chế đã sắp tan tành.
"Không!"
"Số ta đến đây là hết rồi."
"Than ôi! Không ngờ không chết trên chiến trường, không đổi được đám con hoang U Minh tộc, lại chết trước sức mạnh khó hiểu này."
...
Các cường giả trên cung điện đều hiểu rõ hơn ai hết, khi vuốt rồng phá tan hết thảy cấm chế của thần điện, giáng xuống thật sự, chính là giờ chết của bọn họ. Dù bọn họ đông đảo, nhưng tuyệt đối không thể ngăn cản sức mạnh của vuốt rồng.
Một kích! Cũng không thể ngăn nổi, trong nháy mắt sẽ hóa thành tro bụi.
Sức mạnh tương đương với sinh linh Tổ Cảnh, không phải thứ bọn họ có thể chạm vào dù chỉ một chút.
Đồng tử Tinh Linh Nữ Hoàng co rút lại, khi vuốt rồng sắp giáng xuống, nàng bước ra một bước, bóng hình uyển chuyển lóe lên rồi biến mất tại chỗ, đạp không mà lên, nghênh đón vuốt rồng kinh khủng kia.
"Nữ Hoàng bệ hạ..."
Đại Tế Tư sắc mặt kịch biến, với vai trò Đại Tế Tư của Tinh Linh Tộc, ông hiểu rõ Nữ Hoàng định làm gì.
Ông muốn khuyên can, nhưng cuối cùng không mở lời, bởi ông cũng hiểu rõ, bọn họ đã đến đường cùng, không còn lối thoát nào khác.
Các cường giả khác trên cung điện đều kinh ngạc nhìn Tinh Linh Nữ Hoàng, bị khí tức kinh khủng của vuốt rồng bao phủ, họ nhúc nhích một chút cũng vô cùng khó khăn, huống chi là rời khỏi đại điện.
Họ giờ đây chỉ muốn bò ra khỏi đại điện như những đứa trẻ tập tễnh, thậm chí có thể vấp ngã nhiều lần. Nhưng Tinh Linh Nữ Hoàng lại xông ra, hơn nữa nghênh đón vuốt rồng kinh khủng kia.
Có thể tưởng tượng được, Tinh Linh Nữ Hoàng phải chịu đựng áp lực lớn đến mức nào, điều này không phải Chí Tôn hay Huyết Giáp Nhân nào có thể làm được. Trước vuốt rồng kinh khủng kia, Huyết Giáp Nhân có lẽ cũng chỉ là giấy, cái gọi là bất tử bất diệt cũng phải chết không có chỗ chôn. Bởi khi sức mạnh vượt qua một giới hạn nhất định, cái gọi là thuộc tính bất tử của ngươi căn bản không có ý nghĩa gì.
...
Trong Thần Mộc Chi Tháp, Tịch Thiên Dạ khoanh chân ngồi trên Vạn Hồn Linh Thụ, cả người hoàn toàn trốn vào hư không, phảng phất đã hóa thân thành hư vô, không ai cảm nhận được hơi thở của hắn.
Trong mật thất, Cố Khinh Yên và Hà Bách Châu nhìn Tịch Thiên Dạ với ánh mắt kinh ngạc.
Từ ba ngày trước, Tịch Thiên Dạ đã hoàn toàn biến mất, không thể cảm nhận được nữa, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
Nếu không phải các nàng cách Tịch Thiên Dạ chưa đến mười trượng, tận mắt nhìn thấy hắn, e rằng các nàng đã cho rằng ở đó không có ai cả, mà chỉ là một khoảng không khí.
Thân cây u ám của Vạn Hồn Linh Thụ xuất hiện biến hóa không nhỏ, vốn dĩ thân và cành cây đều có màu đen, trên đó bơi lội những linh văn thần bí. Nhưng hiện tại... Thân và cành cây phảng phất trở nên trong suốt hơn, từ vật chất mơ hồ có xu hướng biến đổi thành thủy tinh.
Vạn Hồn Linh Thụ đã hoàn toàn ngừng hấp thu vật chất đặc thù của thần mộc, bởi nó đã tiến hóa ba lần, vật chất đặc thù của thần mộc cũng đã cạn kiệt, hơn nữa đều nằm sâu trong khu vực thần mộc, dù nó muốn hút cũng khó khăn.
Vạn Hồn Linh Thụ tương đối hài lòng, vốn dĩ có thể tiến hóa hai lần đã là mục ti��u trong lòng nó, tiến hóa ba lần hoàn toàn là niềm vui bất ngờ. Đương nhiên, lần tiến hóa cuối cùng này có liên quan đến sự giúp đỡ của Tịch Thiên Dạ.
Nếu không có Tịch Thiên Dạ, nó không thể hoàn thành lần tiến hóa thứ ba, vì vậy nó tương đối hài lòng, không còn oán giận Tịch Thiên Dạ cướp đi hai phần mười hồn nguyên của nó.
"Thiên Hồn Hoàng, Tịch Thiên Dạ tu luyện bí pháp gì vậy, hắn thức tỉnh khi nào?"
Hà Bách Châu tò mò hỏi.
Mấy ngày nay, các nàng đã quen với việc nói chuyện với cái cây này.
Thực tế, trong Thái Hoang Thế Giới, việc cây cỏ thoát thai hoán cốt hóa thành sinh linh không phải là chuyện hiếm.
Trong một vài khu rừng hoang cổ xưa, thường có những yêu thụ vương cổ lão và mạnh mẽ.
Mấy ngày nay, khi rảnh rỗi, các nàng lại tìm Vạn Hồn Linh Thụ trò chuyện phiếm, hỏi han những tin tức liên quan đến Tịch Thiên Dạ.
"Ta làm sao biết hắn tu luyện cái gì."
Tán cây của Vạn Hồn Linh Thụ ngưng tụ thành một tiểu nam đồng da trắng nõn, hắn liếc nhìn Hà Bách Châu, ngũ quan tinh xảo, vô cùng xinh xắn đáng yêu.
Tiểu nam đồng tự nhiên là thụ linh của Vạn Hồn Linh Thụ hiển hóa, hắn tự đặt tên cho mình là Thiên Hồn Hoàng.
Bởi vì ở Minh Tiên Giới, một vài tu sĩ ở những vùng hẻo lánh tu luyện thành tiên, đều thích tự phong cho mình tước hiệu là hoàng.
Tỷ như Hải U Hoàng, danh xưng của hắn cũng từ đó mà ra.
Trong Minh Tiên Giới, thực tế không phải tất cả sinh linh đều là tiên nhân, vẫn có những sinh mệnh phàm tục. Sau khi tu thành tiên nhân, ở một vài vùng hẻo lánh, quả thực có những người được phong tước hiệu là hoàng.
Vạn Hồn Linh Thụ thuộc về một giống loài đặc thù của Minh Tiên Giới, cũng kế thừa thói quen này. Trong thiên phú truyền thừa của Vạn Hồn Linh Thụ, có một vài ký ức vụn vặt, bên trong có một vài nhận thức sai lầm về việc sinh mệnh phong hoàng hiệu rất trâu bò, vì vậy Vạn Hồn Linh Thụ ngây thơ đã tự phong là hoàng, tự đặt tên cho mình là Thiên Hồn Hoàng.
"Ngươi cái thằng nhóc ranh, kiêu ngạo cái gì, có tin ta đánh vào mông ngươi không."
Hà Bách Châu thấy Vạn Hồn Linh Thụ liếc nàng, liền làm ra vẻ hung dữ, giương nanh múa vuốt.
Thực ra là do hóa thân thụ linh của Vạn Hồn Linh Thụ quá đáng yêu, nàng không nhịn được muốn trêu chọc hắn.
"Ai là thằng nhóc ranh, ngươi nói thêm câu nữa, có tin ta đánh chết ngươi không."
Vạn Hồn Linh Thụ lập tức nổi giận, hắn là tiên thực vô cùng tôn quý, nhất định sẽ thành tiên trong tương lai, một nữ tử phàm tục lại dám gọi hắn là thằng nhóc, quả thực là vô lý.
"Thằng nhóc! Thằng nhóc!"
Hà Bách Châu không hề nhường nhịn Vạn Hồn Linh Thụ, trái lại càng hăng say.
Mấy ngày ở chung, nàng đã sớm nắm bắt được tính tình của cái thằng nhóc trước mắt này, không có kiến thức gì, hơn nữa đơn thuần ấu trĩ.
Truyện được dịch độc quyền tại truyen.free, mời các bạn đón đọc.