Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn Bảo Tiên Tôn - Chương 80: ' A ? Tiểu Muội Muội '

Nữ tử váy xanh bất đắc dĩ nhìn nàng rồi hỏi: " Ngươi sợ à, bình thường không sợ trời không sợ lắm đất mà, hôm nay bị sao vậy ".

" Không giống nhau " Hàn Tư Yên bĩu môi, ôm lấy cánh tay của nữ tử váy xanh.

" Lúc bình thường có gia tộc chống đỡ thì ta đâu có gì phải sợ, nhưng lần này đâu có giống, gia gia còn b·ị đ·ánh thì ta..."

Nữ tử váy xanh buồn cười giơ tay sờ đầu, vuốt ve mái tóc mượt mà của nàng, ôn hòa nói.

" Ngươi suy nghĩ nhiều quá, chỉ là muốn tìm ngươi luyện đan thôi mà. "Nói xong còn giơ tay cười trộm.

" Ây, Tam cô ngươi lại không chịu nói sớm"

Hàn Tư Yên nghe thế thì như được bơm đầy máu, lấy lại sức sống.

" Ngươi đợi một chút ta đi thay y phục đã, cũng đâu thể mặt y phục đồ rách rưới này đi gặp người phải không ?"

Nàng vừa nói vừa kéo kéo lấy y phục của mình, chiếc áo đã sớm rách nát kết hợp với sức kéo của nàng làm lộ ra một bộ phận núi non trắng nõn nà.

Nữ tử váy xanh giật giật khóe miệng, bắt đầu răn dạy " Ngươi ra dáng nữ tử một tí dùm ta, có hiểu yểu điệu thục nữ hay không? "

" Đừng suốt ngày điên điên khùng khùng mãi"

" Ta biết rồi, ta đi thay đồ đây " Hàn Tư Yên bĩu môi, trả lời qua loa đối phó, sau đó chạy vào sâu trong động phủ thay đổi y phục.

Rất nhanh nàng đã bước ra, y phục của nàng cũng không khác mấy...

Cũng là hồng y đỏ rực, bó sát vào cơ thể, hiện rõ ra dáng người đầy đặn hoàn mỹ, nhìn cực kỳ bắt mắt.

" Ta xong rồi nha "

" Vậy thì đi nhanh lên, đừng để Chân Nhân chờ lâu "

" Chờ đã Tam cô... ngươi giống như quên cái gì " Hàn Tư Yên vừa đi vừa cố lộng huyền hư.

" Quên cái gì ? Làm sao ta không biết" Nử tửu váy xanh nghi ngờ hỏi lại.

" Ta nổ lò luyện đan nha, đều do ngươi ..." Hàn Tư Yên dùng ánh mắt đáng thương nhìn xem nàng.

"..."

Nữ tử váy xanh không thể đỡ nổi ánh mắt đó chỉ có thể gật đầu nói: " Được được, tại ta tại ta, sau này bồi thường cho ngươi gấp đôi được chưa "

" Chưa đủ " Hàn Tư Yên phồng má.

Nữ tử váy xanh nhức đầu xoa trán, nhưng lại nhớ đến vụ việc lần trước, nàng nói.

" Đợi ngươi luyện đan xong ta sẽ cho phép ngươi ta ngoài thế nào, bồi thường như vậy đủ chưa, tất nhiên sẽ không thiếu một lò luyện đan thượng hạng "

Hàn Tư Yên lúc này mới hài lòng.

" Cảm tạm Tam cô, chúng ta đi mau !!"

Trong lòng đắc ý " Rốt cuộc cũng có thể ra ngoài, kìm nén c·hết bản cô nương rồi "

Hóa ra đây mới là ý muốn thật sự của nàng, cái gì lò luyện đan không quan trọng, linh thạch không thiếu muốn mua bao nhiều liền mua bấy nhiêu.

" Đầu tiên là đến Yến quốc xem sao, không biết có tìm được không nữa..."

Hai người rất nhanh đã đi đến chủ điện, trước khi bước vào nữ tử váy xanh lại có hơi lo lắng, kéo Hàn Tư Yê qua một bên tiếp tục dặn dò.

" Nhớ kỹ nói năng đàng hoàng vào, lần này không giống như mấy lần trước, có thể để cho người tùy tiện càn quấy"

" Lúc trước mặc kệ là Lăng gia vẫn là Hoành Đoạn Bình Nguyên cỡ trung thế lực, bọn họ không phải yếu hơn Hàn gia thì cũng chỉ là ngang hàng nên có thể để cho ngươi có vốn liếng càn rỡ, cho dù lỡ đắc tội cũng có thể giúp ngươi giải quyết...."

Hàn Tư Yên không phục phồng má cãi lại : " Ta không có càn quấy càn rỡ, ai bảo bọn hắn đột nhiên đến cầu hôn để làm chi, bị mắng không oan chút nào"

" Bọn hắn chỉ là thèm muốn dung mạo cùng thiên phú luyện đan của ta mà thôi "

Nữ tử váy xanh tức giận cắt lời " Im miệng nghe ta nói hết !!!"

" Ầu " Hàn Tư Yên bập bẹ miệng, không nói nữa.

" Lần này không giống nhau, Kim Đan Chân Nhân không phải là chúng ta có thể trêu chọc..."

" Cho dù là gia gia ngươi cũng không có cách nào dung túng cho ngươi nữa đâu "

" Được được, ta biết rồi. Mau vào trong thôi "

Hàn Tư Yên nghiêm túc đáp lời, sau đó nhanh chóng bước vào trong, muốn chạy khỏi càm ràm càng nhanh càng tốt.

Nữ tử váy xanh thấy thái độ của nàng như thế thì cũng an lòng hơn một chút, trong lòng âm thầm cầu nguyện.

" Hy vọng đừng xảy ra chuyện..."

...

" Tử Nguyệt Chân Nhân đến từ Yến quốc sao ?"

" Ừ "

" Không ngờ tiền bối ngài lại lặng lội đường xa vượt qua Hoành Đoạn Bình Nguyên để tìm đến Hàn gia "

Hàn Tư Vũ nói bóng nói gió mãi cuối cùng cũng moi ra được không ít thông tin từ Tử Nguyệt.

Tử Nguyệt nếu so với lão hồ ly sống bảy tám trăm năm như Hàn Tư Vũ thì thật sự còn quá trẻ tuổi, rất dễ dàng đã bị hắn dùng lời nói dụ dỗ lòi ra gốc gác.

Kỳ thật hành động này của Hàn Tư Vũ rất nguy hiểm, nhỡ đâu Tử Nguyệt nhận ra vấn đề thì đó chính là tai họa ngập đầu, hắn cũng biết điều đó cho nên rất biết giữ giới hạn, không dám dò xét quá mức.

Tử Nguyệt đang gặm một viên Linh Quả thì đột nhiên ngước lên nhìn về phía cửa chính.

" Sao mãi mới đến, làm trò gì mà lâu thế không biết "

Hàn Tư Vũ cũng nhận ra, trong lòng oán khí bay lên tùm lum. Bởi vì Hàn Tư Yên tới lâu quá làm hắn phải liền tục pha trò nói nhảm để tránh bầu không khí quá nhàm chán.

Rất sợ Chân Nhân đột nhiên thấy không vui đánh hắn một trận.

" Còn may không có việc gì, nếu không ta sẽ để Thanh nhi treo ngược Tư Yên lên đánh một chầu " Trong lòng hắn xuất hiện ý nghĩ tà ác.

Lúc này Hàn Tư Yên từ bên ngoài bước vào.

Nàng cứ như đã đổi qua một nhân cách khác khí chất càn quấy tinh quái không còn tăm hơi, thay vào đó là ôn nhuận như ngọc, ôn tồn lễ độ, cao quý có giáo dưỡng.

Nàng đủ lễ nghi chậm rãi bước vào chủ điện, lập tức cúi người dùng giọng nói trong trẻo thi lễ.

" Tư Yên bái kiến Chân Nhân, gia gia còn có nhị bá "

Nữ tử váy xanh cũng bước vào theo. " Hàn Thanh bái kiến Chân Nhân, bái kiến Tư Vũ thúc "

Nữ tửu váy xanh vừa thi lễ xong, ngước đầu lên nhìn liền thiếu chút nữa bị dọa nàng đến hồn phi phách tán.

" Âm Sát Chân Nhân ? Người này là Âm Sát Chân Nhân phải không. Ngoại trừ màu tóc cùng ánh mắt ra thì cũng không khác mấy...."

Nàng cố gắng giữ bình tĩnh nhưng đôi chân đang run rẩy đã bán đứng tâm tình lúc này của nàng, cũng may là không có ai chú ý đến sự dị thường này.

Tử Nguyệt lại thấy nàng ta có chơi quen mắt, nhưng lại không nhớ được là đã gặp ở đâu. Bất quá lúc này nàng càng thêm chú ý một vấn đề khác hơn.

" ? " (゜o゜!!!)

" Ai đây ?" Tử Nguyệt khi nghe tên đã thấy có gì đó không đúng rồi, giờ nhìn đến hình dáng cùng khuôn mặt thì thấy quá là quen.

" Tư Yên tỷ ? Không phải chứ ?" Nàng khó hiểu nhìn nữ tử bên dưới.

" Giống thì giống thật nhưng tính cách khí chất thì khác xa lắm, chẳng lẽ tỷ muội song sinh ? "

" Còn cùng tên nữa..."

Hàn Tư Vũ không nhìn ra Tử Nguyệt có vấn đề gì, hắn khẽ gắt giọng trách cứ tôn nữ của mình.

" Tư Yên sao lại đến trễ như vậy, mau lại đây... "

" Vị này là Tử Nguyệt Chân Nhân, muốn tìm ngươi luyện chế đan dược "

" A ? Đan dược à..." Hàn Tư Yên vừa ngước đầu lên định nói gì thì đột nhiên giật nảy mình, vô ý thức liền kêu lên.

" Tiểu muội muội ?"

"...." Hàn Tư Vũ.

"...." Hàn Tư Quân.

"...." Hàn Thanh.

!?!?!!!

Không khí ngay tức khắc đông cứng, ba người bọn họ đang gầm thét trong lòng, suýt chốc nữa đã bạo tạc.

" Nói cái gì thế !!"

" Giết ta luôn đi "

" Gặp quỷ rồi ! "

Hàn Thanh không đủ bình tĩnh che mặt mình, cảm thấy trao niềm tin co sai người, đúng là không thể tin Hàn Tư Yên được mà.

Sai lầm, sai lầm lớn...!!!

" Dù trông rất trẻ nhưng cũng không thể gọi bậy thế chứ "

Khi nàng nhìn thấy Tử Nguyệt thì cũng không thể thừa nhận là vì tiền bối này quá trẻ trung, toát ra vẻ non nớt không khác gì thiếu nữ mới lớn.

Nhưng Kim Đan Chân Nhân muốn thân đổi vẻ ngoài quá dễ dàng rồi, đừng nói biến thành trẻ tuổi, cho dù biến thành trẻ con cũng không tính quá mức khó khăn.

" Tư Yên !!! Ngươi đừng có nói nhăng nói cuội, còn không mau cầu xin Chân Nhân tha thứ "

Hàn Tư Quân cảm xúc rất kinh hoàng, cuối cùng không nhịn được mà gầm thét lên.

" A, chuyện gì thế này " Hàn Tư Yên không hiểu gì hết, đột nhiên bị nhị bá quát mắng làm nàng sợ muốn c·hết, sắc mặt trắng hếu.

Nếu hỏi nàng sợ ai trong gia tộc nhất, thì câu trả lời chỉ có một đó là nhị bá của nàng Hàn Tư Quân, hắn bình thường còn tốt một khi tức giận sẽ rất khủng bố, trừng phạt nàng một cách bất cận nhân tình.

Hàn Tư Vũ cũng lên tiếng cầu tình " Chân Nhân lượng thứ, bình thường con bé bị chúng ta nuông chiều quá nên mới thành ra càn quấy như vậy"

" Ta hiện tại liền...."

Hắn chưa nói dứt lời đã bị Tử Nguyệt giơ tay chặn lại " Được rồi "

" Các ngươi ra ngoài hết đi, để chúng ta nói chuyện riêng "

" Chuyện này..." Hàn Tư Quân cố giữ bình tĩnh, có hơi chần chờ.

" Chân Nhân bảo đi thì đi thôi, ngươi chần chờ cái gì nữa ? " Hàn Tư Vũ thấy vậy thì tiến lên lôi hắn nhanh chóng đi ra ngoài.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free