Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 979:

Hử?

Cừu Quân Lạc nhíu mày, vô số ngân quang kia lại không thể chạm tới Lâm Phong, rốt cuộc là sao? Đám người xung quanh cũng đều lộ vẻ kinh ngạc, bọn họ còn cho rằng một đòn này Lâm Phong tất sẽ bỏ mạng. Thế nhưng lúc này, trên người Lâm Phong lại phát ra một vầng sáng yêu dị rực rỡ, vô số ngân quang kia căn bản không thể chạm tới hắn.

- Giết!

Một tiếng gầm vang lên, ngân quang ngập trời, Vũ Hồn Ngân Dực bay vút đi, một đường cong bạc rực rỡ xẹt qua không trung, lao thẳng về phía Lâm Phong, giáng xuống trước mặt hắn.

- Xuy... xuy....

Ngân Dực hóa thành những lưỡi đao sắc bén đáng sợ, cắt phá không gian, như muốn chém đứt Lâm Phong. Khí thế sắc bén khủng bố đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở. Thế nhưng, khi Ngân Dực xẹt qua không gian, định chém Lâm Phong thành hai đoạn, không gian trước mặt Lâm Phong lại trở nên hư ảo, không có thật. Ngân Dực khổng lồ chém xuyên qua thân hình Lâm Phong, nhưng hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, ẩn mình trong hư không, trên mặt vẫn hiện vẻ yêu dị như trước.

- Không thể công kích tới!

Ngân Dực đáng sợ của Cừu Quân Lạc vậy mà không thể giết được Lâm Phong, đây chính là... lực lượng hư không!

- Làm sao có thể, hắn mới là Thiên Vũ cảnh tầng hai, l��m sao có thể vận dụng lực lượng hư không?

Những người khác đều kinh hãi tột độ, đám người đang lao tới định giết Lâm Phong càng thêm cứng đờ. Không ngờ Lâm Phong lại lĩnh ngộ được lực lượng hư không, có thể đưa thân thể mình vào trong hư không. Thủ đoạn này thật sự quá đáng sợ, giống như Cừu Quân Lạc hiện tại, ngay cả Ngân Dực với uy lực sát phạt vô cùng mãnh liệt, cũng không thể chạm tới một góc áo của Lâm Phong, vậy làm sao có thể lấy mạng hắn?

Sắc mặt Cừu Quân Lạc vô cùng khó coi, trường bào bạc vung lên, phát ra tiếng vang lớn. Ngân Dực đáng sợ lại một lần nữa xé rách không gian, chém giết về phía Lâm Phong. Nhưng vẫn giống như vừa nãy, Ngân Dực chém vào không khí, Lâm Phong vẫn bình an vô sự, vẫn đứng trước mặt Cừu Quân Lạc, lạnh lùng nhìn y.

- Sát!

Một tiếng gầm truyền ra, chỉ thấy bàn tay Lâm Phong dường như từ trong hư không vươn ra, hóa thành kiếm khí sắc bén đáng sợ, chém giết về phía Cừu Quân Lạc.

- Vù... vù... vù...

Ngân Dực đột nhiên lóe sáng, tốc độ của Cừu Quân Lạc nhanh đến không thể tin nổi, c��n nhanh hơn cả công kích của Lâm Phong, dễ dàng né tránh được một kích này.

- Tốc độ thật nhanh!

Vẻ mặt Lâm Phong nghiêm nghị, lại thấy ngân quang lóe lên lần nữa, thân thể Cừu Quân Lạc lao tới, Ngân Dực rực rỡ che kín trời đất, chém ngang qua hư không.

- Có tác dụng sao!

Lâm Phong cười lạnh, thân thể hắn lại lần nữa chui vào hư không. Giờ đây, hắn đã vô cùng quen thuộc với hư không yêu thuật, tùy ý nắm giữ trong tay, ý muốn vừa động, thân thể lập tức ẩn hiện trong hư không, khiến Vũ Hồn Ngân Dực lại một lần nữa chém vào khoảng không vô ��ịnh.

- Ta không tin không giết được ngươi!

Sắc mặt Cừu Quân Lạc càng thêm khó coi, Ngân Dực rung lên, trong thiên địa lập tức bị ngân quang đáng sợ bao trùm, toàn bộ không gian này, cả hư không và Lâm Phong đều bị cuốn vào bên trong.

- Giết, giết, giết!

Cừu Quân Lạc nổi giận gầm lên, vô số ngân quang vô tận xoắn giết về phía Lâm Phong đang ẩn mình trong hư không. Hiện tại, y đã chấp nhận sự thật Lâm Phong có thể sử dụng lực lượng hư không, tuy nhiên với tu vi của Lâm Phong, thời gian sử dụng loại lực lượng này đương nhiên sẽ rất ngắn. Y không tin Lâm Phong có thể mãi trẩn mình trong đó.

Đám người nhìn thấy ngân quang ngập trời, chém giết, chôn vùi không gian nơi Lâm Phong đang đứng, chỉ cảm thấy một trận khó thở. Thật đáng sợ, nếu Lâm Phong không thể ẩn mình trong đó, thì dù có mười Lâm Phong cũng sẽ bị chém thành tro bụi.

Lâm Phong ngẩng đầu, nhìn lướt qua ngân quang ngập trời, ánh mắt hắn lập tức nhìn chằm chằm về phía Cừu Quân Lạc. Trong đôi mắt yêu dị tuấn mỹ của hắn, hiện lên một nụ cười lạnh lẽo quỷ dị. Hư không chậm rãi lan tràn về phía Cừu Quân Lạc. Y nhíu mày, nhưng không hề lùi bước, mà thuận theo mọi chuyện xảy ra. Rất nhanh, thân thể y cũng hiện diện giữa hư không.

- Ngươi lại dám kéo ta vào đây, ta không tin lúc này ngươi còn không chết!

Cừu Quân Lạc lạnh lùng nói, Ngân Dực mở rộng, một cơn gió lốc lao thẳng về phía Lâm Phong. Ánh mắt y lộ ra khí tức sát phạt mãnh liệt.

- Aaaaa! !!!

Lâm Phong hé miệng, một tiếng gầm giận dữ vang lên, thiên địa chấn động, hư không dường như cũng muốn sụp đổ. Trong lòng Cừu Quân Lạc run lên mạnh mẽ, y chỉ cảm thấy vô số cuồng ma đang lao tới tấn công, tất cả những gì trước mắt đều là yêu ma đáng sợ muốn chém giết y.

- Khí tức ma đạo?

Cừu Quân Lạc lắc đầu, chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu. Lâm Phong này lúc thì giống yêu, giờ lại như ma, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngân Dực mở rộng, che chắn trước mặt y. Sau đó, trên Ngân Dực như có vô số lưỡi đao sắc bén do những chiếc lông vũ bạc biến thành, chém giết ra bên ngoài, đám cuồng ma kia lập tức bị chém tan tành.

Lại thấy thân hình Lâm Phong khẽ động, bước chân tới, trong tay hắn xuất hiện một tấm bia đá, hiển lộ ra lực lượng phong ấn đáng sợ.

- Hôm nay ngươi không chết cũng phải lột một lớp da!

Lâm Phong lạnh lùng phun ra một câu, Phong Ma Thạch chấn động mạnh mẽ, lực lượng phong ma đáng sợ lập tức bao phủ lấy Cừu Quân Lạc. Ngân Dực của Cừu Quân Lạc mạnh mẽ đánh về phía Phong Ma Thạch.

- Phong cho ta!

- Ầm ầm ầm! !!

Lâm Phong xuất ra Phong Ma Thạch, trong thiên địa xuất hiện từng đạo quỹ tích phong ma. Phía trên Ngân Dực của Cừu Quân Lạc lại có từng đạo hoa văn màu đen lan tràn, ngân quang dường như bị lu mờ đi rất nhiều.

Cừu Quân Lạc nhíu chặt mày, y cảm giác lực lượng của Vũ Hồn Ngân Dực dường như đang bị trói buộc. Hào quang lại lóe lên, một bên Ngân Dực khác tách ra, chém về phía Lâm Phong.

- Phong cho ta!

Lâm Phong gầm lên một tiếng, lại một khối Phong Ma Thạch nữa được đánh ra. Một tiếng nổ ầm vang, đôi Ngân Dực của Cừu Quân Lạc đều bị trấn áp, như có hai tòa núi lớn đang đè ép Vũ Hồn của y, khiến ngân quang đáng sợ cũng không thể bùng phát.

- Aaaaa! !!!!

Cừu Quân Lạc giận dữ hét lên với Lâm Phong, hai tròng mắt y đều hóa thành màu bạc, khiến ánh mắt Lâm Phong cảm thấy đau nhói.

- Ngươi muốn chết, giết!

Cừu Quân Lạc cuồng nộ gầm lên, mi tâm y mở ra, từng tia ngân quang vô cùng rực rỡ đâm thẳng về phía Lâm Phong. Những ngân quang này hóa thành Ngân Dực đáng sợ, che kín trời đất. Cừu Quân Lạc cũng ngưng tụ thần niệm của mình thành Ngân Dực giống như Vũ Hồn, lộ ra lực lượng sát phạt khủng khiếp.

- Muốn chết sao, cánh của ngươi ta có thể phong ấn, thần niệm cũng chẳng khác gì!

Lâm Phong cười lạnh, phong ma lực đáng sợ lại một lần nữa bùng nổ. Trong tay hắn, lại xuất hiện thêm một khối Phong Ma Thạch nữa, khiến sắc mặt Cừu Quân Lạc trở nên vô cùng khó coi. Làm sao có thể như vậy, Lâm Phong sao có thể có nhiều Phong Ma Thạch đến thế?

- Phong Sát!

Lâm Phong vung một chưởng lên Phong Ma Thạch, vẻ mặt Cừu Quân Lạc cứng đờ. Thần niệm Ngân Dực của y lập tức quay về mi tâm, thế nhưng khối Phong Ma Thạch vẫn cứ lao tới. Một tiếng ầm vang, nó đập mạnh lên người Cừu Quân Lạc, khiến cả người y cứng đờ, dường như toàn thân đều bị phong ấn. Lâm Phong mạnh mẽ bước tới, thân thể bay lên không trung, cảm giác trong bàn tay ẩn chứa một cỗ lực lượng đáng sợ.

- Kế tiếp đến lượt ta.

Trong bàn tay Lâm Phong, lực lượng phong ấn không ngừng lưu chuyển, ngoài cảm giác đáng sợ, còn ẩn chứa phong ma lực.

- Giết!

Song chưởng khủng bố từ trên không trung chém xuống, sắc mặt Cừu Quân Lạc xanh mét. Ngân quang lại một lần nữa bùng phát, Vũ Hồn Ngân Dực khổng lồ kia chậm rãi mở ra, cho đến khi bao bọc toàn thân y bên trong. Cả người Cừu Quân Lạc ẩn mình trong ngân quang rực rỡ, ba khối Phong Ma Thạch đều khắc sâu trên người y.

- Như vậy cũng được sao?

Vẻ mặt Lâm Phong kinh ngạc. Song chưởng khủng bố của hắn mạnh mẽ đánh lên người Cừu Quân Lạc, nhưng hắn lại có cảm giác như đánh phải sắt thép. Ngân Dực vô cùng cứng rắn, lực phòng ngự đáng sợ.

- Vũ Hồn thật biến thái!

Lâm Phong buồn bực phun ra một câu. Vũ Hồn này khi công kích sát phạt thì vô cùng lợi hại, lúc phòng ngự lại bao trùm toàn thân, kín kẽ như nêm cối. Lúc này, hư không lực đã tiêu tan, Cừu Quân Lạc bị Lâm Phong đánh bật xuống đất. Mặt đất cũng bị tạo thành một cái hố lớn, thân thể Cừu Quân Lạc bị chôn một nửa trong đó.

Đám người xung quanh đều cực kỳ chấn động, không ngờ cục diện chiến đấu lại trở thành như vậy. Lâm Phong liên tục tấn công, Cừu Quân Lạc lại bị áp chế hoàn toàn. Đáng tiếc Cừu Quân Lạc với một thân tu vi đáng sợ, lại không thể phá giải được lực lượng hư không của Lâm Phong. Giờ đây, y lại bị Phong Ma Thạch phong sát, chỉ có thể chịu đựng Lâm Phong hành hạ.

- Thiên tài, ngươi không phải coi ta như con kiến, có thể nghiền nát ta trong vài hơi thở sao? Giờ sao lại như con rùa rụt cổ trong mai thế này?

Lâm Phong nhìn chằm chằm Cừu Quân Lạc, châm chọc nói. Một tiếng ầm vang đáng sợ truyền ra, một chưởng của Lâm Phong đánh lên Phong Ma Thạch, trực tiếp đánh bật thân thể Cừu Quân Lạc đang chôn sâu trong đất ra ngoài.

- Dùng loại bảo vật như Phong Ma Thạch để áp chế, đúng là đồ vô sỉ!

Khương Ninh sắc mặt vô cùng khó coi. Lúc này, thời gian đã trôi qua nửa nén hương, Cừu Quân Lạc chẳng những không thể giết Lâm Phong, ngược lại còn bị áp chế. Bọn họ chỉ có thời gian hai nén hương, nếu không, đợi đến khi Dương Tử Lam trở về, cho dù bọn họ có muốn giết Lâm Phong cũng không thể ra tay được nữa.

- Theo ý ngươi, ta phải dùng lực lượng Thiên Vũ cảnh tầng hai để đối phó với Thiên Vũ cảnh tầng năm sao?

Con ngươi lạnh lùng của Lâm Phong liếc nhìn Khương Ninh một cái, lạnh lùng nói:

- Ngươi không phục, vậy cũng có thể cùng xông lên!

Dịch phẩm này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, kính mong độc giả đón nhận trọn vẹn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free