Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 92:

- Lâm Phong, hôm nay ngươi chính là tông chủ tiếp theo của Vân Hải tông.

Lời nói nghiêm túc lọt vào tai Lâm Phong, khiến hắn run rẩy, ngỡ ngàng nhìn Bắc lão.

- Lâm Phong, tuy giờ Vân Hải tông đã không còn người, nhưng ta không muốn tông môn đứt đoạn truyền thừa, đây cũng là tâm nguyện của Nam Cung. Tương lai, nếu có cơ hội, mong ngươi có thể gây dựng lại Vân Hải.

Nhìn ánh mắt đã già nua đi trông thấy của Bắc lão, Lâm Phong nặng nề gật đầu.

- Nếu Lâm Phong ta không chết, Vân Hải tông chắc chắn sẽ tái hiện hậu thế.

- Tốt!

Khuôn mặt già nua của Bắc lão hiện lên nụ cười, tay phải nặng nề vỗ lên vai Lâm Phong.

- Lâm Phong, còn một việc ta muốn nói với ngươi.

- Bắc lão, ngài nói đi!

- Thuở trước, Liễu Thương Lan, phụ thân của Phỉ Phỉ, cùng với Nam Cung Lăng là hai đệ tử ưu tú nhất Vân Hải tông, được tông môn ký thác niềm hy vọng. Tông chủ đời trước, cũng là sư tôn của Nam Cung Lăng, ngài ấy có ý muốn để Thương Lan kế nhiệm vị trí tông chủ Vân Hải tông, thậm chí còn gả ái nữ duy nhất của mình cho Thương Lan.

- Nhưng sau này, Thương Lan lại một mình xuống núi, rời khỏi tông môn, buông bỏ tất cả. Hắn muốn nhường vị trí tông chủ cho Nam Cung Lăng, nhưng điều Thương Lan không ngờ là, ái nữ c��a tông chủ lại yêu hắn sâu sắc, không thể chịu đựng được nỗi đau, cuối cùng lại có ý nghĩ dại dột quyên sinh! Sau khi ái nữ mất, tông chủ cũng vô cùng đau lòng, một lần rời khỏi Vân Hải tông rồi không trở lại nữa, không rõ sống chết.

- Từ đó, Nam Cung Lăng kế nhiệm vị trí tông chủ, còn Thương Lan thì không còn mặt mũi trở lại Vân Hải tông, chỉ dám để Phỉ Phỉ gia nhập tông môn. Thương Lan vô cùng có lỗi với tông chủ, có lỗi với ái nữ của tông chủ, và cũng vô cùng có lỗi với lão phu nhân, tức phu nhân của tông chủ đời trước. Ái nữ của bà qua đời, trượng phu mai danh ẩn tích. Vì vậy, lão phu nhân vẫn hận Thương Lan, bà ấy thu nhận Văn Nhân Nham làm đệ tử, muốn Văn Nhân Nham lấy Phỉ Phỉ, con gái của Thương Lan. Bởi thế, Văn Nhân Nham mới dám không chút kiêng nể trong tông môn, chẳng ai dám trêu chọc.

Lâm Phong nghe những lời này của Bắc lão, trong lòng lần nữa rung động. Hắn không ngờ tông môn lại còn có bí ẩn như vậy, khó trách Văn Nhân Nham lại càn rỡ đến thế, dám nói Liễu Phỉ là nữ nhân của y; khó trách lão phu nhân lại có tính cách cổ quái như vậy, thì ra có căn nguyên như thế.

- Lâm Phong, ngươi cũng đã nghe rồi! Lão phu nhân bảo ta chuyển lời cho Thương Lan, nói rằng bà ấy đã tha thứ cho Thương Lan, hơn nữa, còn bảo ngươi cưới Phỉ Phỉ, chuyện này liền giao cho ngươi tự mình làm. Bắc lão nói thấm thía: - Thương Lan chắc hẳn đang ở Đoạn Nhận thành, ngươi có thể đến đó tìm hắn. Với tính cách ngay thẳng của hắn, e rằng không thể đấu lại Đoàn Thiên Lang, nếu tương lai hắn gặp chuyện gì, ngươi hãy thay hắn chiếu cố Phỉ Phỉ thật tốt.

- Bắc lão, giữa ta và Liễu Phỉ cũng không có gì đâu.

Lâm Phong cười khổ: Lão phu nhân chỉ nói một câu Lâm Phong không tệ, đâu có bảo hắn cưới Liễu Phỉ chứ?

- Đây là ám chỉ của lão phu nhân, ngươi chỉ cần chuyển lời chi tiết cho Thương Lan là được! Hôm nay Phỉ Phỉ còn ở Vân Hải tông, với thân phận của con bé, Đoàn Thiên Lang không dám làm gì nàng. Vốn dĩ, nếu sau này Thương Lan suy sụp, thì e là chẳng biết sẽ ra sao, cho nên ta mới nói ngươi phải chiếu cố con bé! Hơn nữa, Phỉ Phỉ cũng là cô gái ưu tú, rất xứng đôi với ngư��i.

- Được rồi, nói nhiều với ngươi như vậy thôi. Mọi thứ trong cổ điện ngươi cứ tự mình xử lý, nhớ phải tìm Thương Lan.

- Bắc lão! Lâm Phong chau mày, nghe lời Bắc lão nói giống như đang trăn trối, điều này khiến hắn sinh ra dự cảm chẳng lành.

- Hướng kia có một lối ra, dẫn tới Hắc Phong Lĩnh, ngươi đi một mình nên cẩn thận. Đương nhiên, ngươi cũng có thể ở đây tu luyện, đợi đến khi thực lực mạnh hơn một chút rồi hãy đi. Bắc lão chỉ về một phía, nói xong liền xoay người, bước ra khỏi cổ phòng, đi về phía cửa ra vào của cổ điện.

- Bắc lão, ngài... Lâm Phong biến sắc, đuổi theo định gọi Bắc lão lại, nhưng Bắc lão đã cắt lời.

- Lâm Phong, ta thân là thủ hộ giả của Vân Hải tông, tông môn còn, ta còn! Tông môn diệt, ta há có thể sống riêng mình? Bảo trọng!

Nói xong, Bắc lão đã bước tới cửa, cửa đá ầm ầm mở ra, Bắc lão lao nhanh ra ngoài, khiến Lâm Phong chỉ còn thấy bóng lưng tiêu điều của ông.

Thân hình Lâm Phong như bị sét đánh, ngơ ngác đứng bất động, nhìn vách đá chậm rãi đóng lại, bóng dáng Bắc lão đã biến mất tăm.

Trong lòng Lâm Phong rất rõ ràng, vách đá này không chỉ chắn tầm mắt hắn, mà còn là sự ngăn cách âm dương. Lần ly biệt này, tương đương với vĩnh biệt.

Không biết đã đứng đó bao lâu, ánh mắt Lâm Phong rốt cuộc cũng động đậy. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, hít sâu một hơi, một tiếng thở dài bi thương vang vọng trong cổ điện.

- Tông chủ, Bắc lão, Không lão, lão phu nhân, cùng các vị trưởng lão tông môn, họ vì mạng sống của ta mà không tiếc tất cả, kiên cường bất khuất, dùng tính mạng mình ngăn cản quân địch, bảo toàn tính mạng cho ta.

- Hôm nay, bọn họ đã không còn nữa, nhưng ta lại còn sống, hiện tại, ta còn có quá nhiều việc cần phải hoàn thành.

Lâm Phong lẩm bẩm tự nói một mình, trong ánh mắt bi thương đó đột nhiên trở nên vô cùng sắc bén và kiên nghị.

Chỉ có thực lực cường đại mới có thể thay đổi vận mệnh, mới có thể khiến những linh hồn đã mất đi sinh mệnh kia an lòng yên nghỉ.

- Hạo Nguyệt tông, Băng Tuyết sơn trang, Vạn Thú môn, Đoàn gia! Sở Kình, Hàn Tuyết Thiên, Đằng Vu Sơn, Đoàn Thiên Lang, Đoàn Hàn, M���c Thương Lan, Văn Nhân Nham!

Lâm Phong tự lẩm bẩm thành tiếng, thốt ra từng tông môn, từng cái tên. Từng kẻ thù này, hắn đều muốn khắc sâu vào tâm khảm, khắc cốt ghi tâm.

Nhấc chân, Lâm Phong xoay người, bước chân trầm trọng nhưng kiên nghị, đi về phía cổ phòng đầu tiên.

Trong gian phòng này, trên kệ sách gỗ đàn, có hơn trăm bộ công pháp, võ kỹ. Tầng trên cùng của kệ sách có ba bộ, gồm một bộ công pháp và hai bộ võ kỹ.

- Bá Đao Quyết, tu luyện đao nguyên bá đạo, là công pháp Địa cấp hạ phẩm. Sau khi tu luyện thành công, chân nguy��n toàn thân bá đạo như đao, có thể phá diệt tất cả.

Lâm Phong nhìn thoáng qua, công pháp này không thích hợp với hắn. Bá Đao Quyết, người có Đao Vũ Hồn tu luyện là thích hợp nhất. Đương nhiên, thực lực Lâm Phong hôm nay còn quá yếu, căn bản không cách nào ngưng tụ chân nguyên, cũng không thể tu luyện được Bá Đao Quyết, trừ phi thực lực của hắn bước vào Huyền Vũ cảnh, thiên địa nguyên khí trong cơ thể ngưng tụ thành chân nguyên cường đại.

Đặt công pháp xuống, Lâm Phong lại lật hai bản võ kỹ còn lại.

- Lạc Diệp Chưởng, võ kỹ Địa cấp hạ phẩm. Chưởng pháp nhẹ nhàng như lá rụng, phiêu dật khinh linh, hư vô phiêu miểu. Nhìn thì không có chút uy lực nào, nhưng khi đánh trúng đối phương lại có thể phá hủy nội phủ địch nhân ngay lập tức, cực kỳ bá đạo.

Đây là một bộ võ kỹ dành cho nữ giới, trông như không lợi hại, nhẹ nhàng như lá rụng, thoáng đãng mây bay, nhưng thực chất lại vô cùng bá đạo. Nếu kẻ nào dám coi thường, một đòn đủ để đoạt mạng.

Hơn nữa, bộ chưởng pháp này quan trọng ở chỗ hư vô phiêu miểu, quỹ tích di động tựa lá rụng, không cách nào nắm bắt, khiến người ta khó lòng phòng bị.

Đặt Lạc Diệp Chưởng xuống, Lâm Phong mở quyển võ kỹ còn lại.

Thập Tự Ảnh Sát Thuật, võ kỹ Địa cấp hạ phẩm, thích hợp với người có Vũ Hồn thuộc loại ẩn nặc tu luyện, chỉ có ba thức: Tuyệt Ảnh Sát, Ám Ảnh Sát, Thập Tự Ảnh Sát.

- Đây là võ kỹ mà Không lão từng tu luyện. Ánh mắt Lâm Phong khẽ động, dường như Không lão chỉ tu luyện được thức thứ nhất Tuyệt Ảnh Sát, kết hợp với Ảnh Vũ Hồn đặc biệt của Không lão, quả thực rất mạnh.

Đáng tiếc, Không lão không thể tu luyện tới Ám Ảnh Sát, nếu không, lúc giết địch thì thân ảnh của lão cũng sẽ trở nên lờ mờ mơ hồ, vô ảnh vô hình.

Về phần Thập Tự Ảnh Sát thì mạnh hơn nhiều, ảnh hóa thập tự, ám dạ vô sát.

- Thiên Chiếu Vũ Hồn của ta có thể ẩn nặc khí tức, với cảm giác cường đại, nếu tu luyện Thập Tự Ảnh Sát Thuật thì tất sẽ càng tăng cường sức mạnh.

Trong lòng Lâm Phong khẽ động, bộ võ kỹ này cũng không yêu cầu thực lực, bất kỳ cảnh giới nào cũng có thể tu luyện, điều kiện tiên quyết là có thể lĩnh ngộ được nó.

Võ kỹ chỉ là một loại phụ trợ. Thực lực càng cường đại, thì uy lực của võ kỹ sẽ phát huy ra càng mạnh.

Lâm Phong lướt nhìn những võ kỹ khác trên giá sách, cũng không tìm được võ kỹ nào thích hợp hơn Thập Tự Ảnh Sát Thuật. Sau đó, hắn liền thu hết tất cả công pháp, võ kỹ trên giá sách vào trong thạch giới.

Không lão vừa đi, trừ Lâm Phong ra, không còn ai biết được nơi này nữa. Những thứ này để lại cũng chỉ hoài phí, chi bằng mang theo bên người. Nếu hắn gặp phải bất trắc, những võ kỹ lưu lại trong cổ điện cũng chỉ phí hoài.

Nghĩ tới đây, Lâm Phong lại đi tới gian cổ phòng khác, cũng lấy hết tất cả Linh khí thu vào trong thạch giới.

Mặt khác, cổ điện này cũng không thiếu nguyên thạch dùng để tu luyện, Lâm Phong cũng thu hết.

Trong nguyên thạch ẩn chứa thiên địa nguyên khí tinh thuần, cường giả Linh Vũ cảnh có thể trực tiếp hấp thu nguyên khí trong nguyên thạch, tăng hiệu suất tu luyện, vô cùng trân quý.

Thứ tốt bậc này, Lâm Phong sao có thể bỏ qua được.

Loanh quanh vài vòng trong cổ điện rộng lớn, cuối cùng Lâm Phong đi tới trước hai cây trụ lớn. Hai cây trụ chọc trời này tựa Định Hải Thần Châm, vô cùng cao lớn, phía trên có khắc hai con yêu thú giống hệt nhau.

Chỉ cần nhìn thấy hình ảnh yêu thú này đã khiến người ta cảm nhận được khí tức mãnh liệt cuồng bá, so với Huyền yêu thú cường đại như Côn Mãng còn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

Nhưng lúc này, Lâm Phong chỉ chú ý tới cánh cửa màu vàng nằm giữa hai cây trụ lớn. Cánh cửa cao hơn năm thước, mang theo khí tức cổ xưa, đóng chặt. Dù Lâm Phong dùng bao nhiêu sức cũng không cách nào xê dịch chút nào, hơn nữa, xung quanh cũng không tìm thấy bất kỳ cơ quan nào.

- Sau cánh cửa lớn này ắt có bí mật nào đó, có lẽ là chủ nhân nơi đây lưu lại đầu mối bên trong, tiếc là ta căn bản không cách nào mở ra được.

Lâm Phong thầm lắc đầu. Bắc lão cũng không nhắc hắn về cánh cửa lớn này, rất hiển nhiên, e rằng Bắc lão cùng những tiền bối Vân Hải tông trước kia cũng chưa bao giờ mở được cánh cửa này.

- Thôi bỏ đi, nếu sau này có cơ hội, thực l���c của ta mạnh hơn rồi hãy quay lại thử xem sao.

Lâm Phong lẩm bẩm vài câu, cuối cùng cũng từ bỏ. Vân Hải tông có lịch sử ngàn năm, lại không một ai có thể mở ra cánh cửa màu vàng này, tất nhiên hắn cũng chẳng dễ dàng gì mà mở được. Nếu phí công tập trung vào đây thì thật lãng phí thời gian mà thôi.

Bây giờ, nên tăng thực lực của mình lên trước mới là điều đúng đắn.

Cảnh giới Linh Vũ cảnh tầng hai, tuy nói xét theo tuổi của Lâm Phong thì đã là phi thường không tệ, nhưng nếu so sánh với cường giả chân chính thì không có tư cách để sánh ngang.

Bản dịch này được thực hiện với sự cẩn trọng và niềm đam mê, mang đến cho độc giả trải nghiệm trọn vẹn từ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free