Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 797:

Gương mặt mọi người đều cực kỳ khó coi. Hoàng Phủ Long sau khi được tẩy rửa trong huyết trì, lại đoạt được dị bảo, nhát búa hắn vừa vung ra tựa như trời sụp đất nứt, không gì có thể ngăn cản. Thậm chí còn có một bóng rồng chân thật gầm thét điên cuồng bổ nhào vào người kia, trực tiếp đánh chết, hóa thành hư vô, quả là lợi hại!

– Đi! Có người biết rõ không còn hy vọng, lập tức bỏ đi, không còn màng đến việc tranh đoạt bảo vật. Thà rằng đến những nơi khác, thử tìm vận may.

Rất nhanh, từng đạo thân ảnh lóe lên rồi rời khỏi mảnh hoang mạc này. Đội hình này của Lâm Phong xem ra quá mạnh, căn bản không phải là thứ bọn họ có thể đối phó.

– Ha ha. Hoàng Phủ Long mỉm cười, dường như có vài phần đắc ý. Cảm giác một búa này đánh chết thiên tài, đẩy lui toàn bộ những người khác, dường như rất không tồi.

Hiện tại còn có người chưa bỏ đi, đó chính là vài đệ tử Thiên Trì, điển hình là Thiên Trì Tuyết. Hoàng Phủ Long liếc mắt nhìn Thiên Trì Tuyết, nhưng giờ đây ánh mắt của hắn đã bình tĩnh hơn rất nhiều, cũng không còn cái vẻ cuồng nhiệt và ái mộ trước kia. Có lẽ đúng như Lâm Phong đã nói, Thiên Trì Tuyết không thích hợp với hắn, cao cao tại thượng, không hiểu lẽ phải, khinh thường hắn. Nếu hắn cứ một mình tình nguyện cũng chẳng có ý nghĩa gì, nên hắn đã chặt đứt mối tình này.

Ánh mắt Thiên Trì Tuyết thản nhiên nhìn Hoàng Phủ Long, nhưng trong lòng thì vô cùng phức tạp.

– Xem ra nơi này cũng không cần ta, ta cáo từ đi trước. Vũ Thiên Cơ thản nhiên nói. Y bước chân ra, tinh quang lóe sáng, không ngờ y đã trực tiếp rời đi.

Ba tòa Tôn phủ đã hiện thế. Hôm nay y đã có thể thử tìm kiếm, khóa chặt tòa Tôn phủ thứ tư kia, y phải được kế thừa những gì thuộc về mình.

Tuy rằng trong trận chiến ấy y đã bị bại dưới tay Lâm Phong, Lâm Phong đã trở thành lãnh tụ, nhưng Vũ Thiên Cơ sao có thể cứ như vậy nhận thua? Y nhất định sẽ lại đánh bại Lâm Phong, đoạt lại vị trí lãnh tụ, phục hưng Thiên Tuyền Phong hùng mạnh. Mà y, Thiên Cơ, vẫn đứng thẳng không ngã như cũ, vẫn là Thiên Cơ, là đỉnh núi cao nhất trong bảy đỉnh núi lớn của Thiên Trì. Điều này đương nhiên là kết cục tốt nhất.

– Tẩy rửa trong ao máu này có thể tăng cường nhục thể của ngươi, ngươi không cần sao? Hoàng Phủ Long gọi Vũ Thiên Cơ một tiếng, tên kia cũng là kẻ kiêu ngạo.

– Không cần, lực lượng thân thể dũng mãnh không phải là lực lượng mà ta mong muốn. Giọng nói thản nhiên của Vũ Thiên Cơ truyền đến, thân ảnh của y cũng dần dần đi xa, rất nhanh liền biến mất không thấy tăm hơi.

Lâm Phong vẫn đang rèn luyện trong ao máu. Mà ở phía xa, có mấy đạo thân ảnh đang lóe lên mà đến phía bên này. Một trong số đó khoác trường bào màu xám, rõ ràng chính là người đã rời đi nay lại quay lại, Đoàn Vô Nhai.

Tuy nhiên lúc này bên cạnh Đoàn Vô Nhai có thêm bốn đạo thân ảnh. Trong đó có Đế L��ng của Đông Hải Long Cung, cùng với một thanh niên khôi ngô tuấn tú mặc Kim Long bào. Người này thân phận trong Đông Hải Long Cung cực kỳ tôn quý, chính là một trong Tứ Đại Long Vương, Tử Kim Long Vương thân tử Ngao Giao Long. Lần này y tiến nhập Bí Cảnh, hẳn là nhân vật lãnh tụ của thế hệ trẻ Đông Hải Long Cung.

Ngoài Đế Lăng và Ngao Giao Long ra, còn có hai người khác. Một trong số đó chính là huynh đệ của Đoàn Vô Nhai, từng là thái tử Tuyết Nguyệt Đoàn Vô Đạo.

Bên cạnh Đoàn Vô Đạo còn có một người đầu đội vương miện, trên người tỏa ra khí vương giả bề trên. Người này là lãnh tụ thế hệ trẻ của Ngọc Thiên Hoàng tộc, Hoàng Phong. Sau khi Đoàn Vô Đạo tiến nhập Ngọc Thiên Hoàng tộc, đã được Ngọc Thiên Hoàng tộc rất coi trọng, là trọng điểm bồi dưỡng. Nhưng Đoàn Vô Đạo tuy là ngọc thô chưa mài giũa, thời gian tạo hình còn quá ngắn, nên cường nhân Ngọc Thiên Hoàng tộc đã để hắn tiếp xúc với Hoàng Phong, muốn bồi dưỡng hắn thành trợ thủ đắc lực cho nhân vật lãnh tụ Ngọc Thiên Hoàng tộc, Hoàng Phong.

Năm người này đều l�� những kẻ phi thường mạnh mẽ, dắt tay nhau mà đến, bước lên khối sa mạc này.

– Ngươi xác định những gì ngươi nói là sự thật chứ? Ánh mắt Hoàng Phong nhìn về phía Đoàn Vô Nhai, trên người y mang theo một cỗ ý vương giả ngạo nghễ, dường như trời sinh y đã là Hoàng Đế.

– Cho dù là ta có lừa gạt ngươi, thì ta cũng không có khả năng lừa gạt huynh trưởng của ta. Đoàn Vô Nhai thản nhiên cười nói. Nghe được lời nói của hắn, trên mặt Đoàn Vô Đạo cũng không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào. Đây thực sự là một trò cười, đệ đệ này của hắn đã lừa cho hắn thật là quá thê thảm, ẩn núp quá sâu.

Hoàng Phong cũng không nói gì thêm. Nếu là thật sự như lời Đoàn Vô Nhai đã nói, vậy y nhất định phải đến nơi này một lần. Cho dù không tìm được mộ địa của Vương giả, nhưng có đến bốn tòa Tôn phủ của bốn vị chí tôn Tôn giả, cũng phi thường không tệ. Nếu có thể đoạt được bảo vật, tất nhiên có thể làm cho thực lực của y đột nhiên tăng mạnh.

– Sắp đến rồi, các ngươi nhìn đi. Ngón tay Đoàn Vô Nhai chỉ về phía xa xa, đám người Hoàng Phong lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt đều ngưng tụ lại. Quả nhiên là cát vàng bay đầy trời, huyết khí hùng mạnh. Đoàn Vô Nhai dường như không lừa bọn họ.

– Đi! Năm người cùng nhau tăng nhanh bước chân, bay nhanh về hướng phiến không gian kia, thoắt cái đã đến nơi. Thời điểm bọn họ tiến vào nơi cát vàng cuộn động, thì ở vị trí này gần như không có ai. Duy chỉ có giữa hư không, có bốn người đang chờ đợi ở vị trí ao máu trên mặt đất. Ao máu trong chỗ sâu sa mạc kia lộ ra hơi thở hùng mạnh, khiến cho lòng người run sợ. Đây là lực lượng huyết mạch.

Long Búa, Cổ Chung, Kim Sắc Trường Bào. Ánh mắt đám người quét trong hư không, họ nhìn thấy những vật phẩm trên tay của những người này. Đồng tử không khỏi co rút lại. Lúc này đây, bọn họ thực sự tin tưởng lời nói của Đoàn Vô Nhai rồi. Những món bảo vật này đều cực kỳ lợi hại, hơi thở phóng thích ra từ chúng khiến lòng người kinh hãi. Trong mắt bọn họ đều hiện lên một ánh sáng hưng phấn.

– Kim sắc trường bào kia, ta muốn. Hoàng Phong chỉ vào trường bào khoác trên người Quân Mạc Tích, trường bào tôn quý, hẳn là xứng với thân phận Hoàng tộc Ngọc Thiên.

– Rìu chiến kia là của ta. Đôi mắt Ngao Giao Long gắt gao nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Long. Trong mắt y, Long Búa quả thật vĩ đại, trong đôi mắt y đều là ý tham lam. Cây búa kia, y vừa nhìn thấy lần đầu tiên đã thích, đây nhất định là vũ khí trời ban cho y.

– Chư vị, thực lực của bọn họ cực kỳ lợi hại, hơn nữa trên người bọn họ lại có dị bảo vô cùng cường đại. Ta biết chư vị cũng rất mạnh, nhưng vẫn cần phải cẩn thận một chút. Thực lực của ta thấp kém, không thể tham dự, cầu chúc chư vị đoạt được bảo vật của mình.

Mấy người kia tùy ý gật đầu. Bọn họ giờ đã không còn tâm tình để ý tới Đoàn Vô Nhai nữa rồi, toàn bộ tâm thần đều dồn vào những vũ khí dũng mãnh kia.

Chỉ có Đoàn Vô Đạo liếc mắt một cái, nhìn thật sâu về phía Đoàn Vô Nhai. Hắn lập tức nhìn thấy thân hình Đoàn Vô Nhai nhanh chóng thối lui, lặng yên rời khỏi, coi như mọi chuyện bên này đều không có nửa điểm liên quan đến hắn.

Lâm Phong sớm đã từ trong ao m��u đi ra. Hắn liếc mắt nhìn thấy đám người đã đến. Đế Lăng, Đoàn Vô Đạo cùng Đoàn Vô Nhai, hắn tự nhiên nhận thức. Ngoài ra còn có hai người khác diện mạo cũng không tầm thường, một người khoác Tử Long Kim bào, còn người còn lại thì thân mang Hoàng khí. Chắc là nhân vật lãnh tụ của Đông Hải Long Cung và Ngọc Thiên Hoàng tộc.

– Thật là một tên âm hiểm! Lâm Phong nhìn lướt qua bóng dáng Đoàn Vô Nhai lóe lên rời đi, ánh mắt lạnh lùng. Kẻ này quá âm hiểm giả dối, không ngờ cố ý dẫn người tới để khiến bọn họ tranh đấu lẫn nhau.

Đôi mắt Đế Lăng và Đoàn Vô Đạo vừa liếc đã nhìn thấy Lâm Phong. Trong hai đôi mắt đều lộ ra chiến ý mãnh liệt. Ngày xưa chiến đấu ở sân khấu đại hội Tuyết Vực, Lâm Phong đã đánh bại hai người bọn họ. Ký ức này hãy còn rất mới mẻ, bọn họ vẫn muốn tái chiến với Lâm Phong.

– Đem đồ vật này nọ giao ra đây. Hoàng Phong quét mắt nhìn đám người Lâm Phong, thản nhiên thốt ra một giọng nói không thể nghi ngờ.

Lâm Phong nhìn Hoàng Phong cười, thản nhiên nói: – Các ngươi là người của Ngọc Thiên Hoàng tộc và Đông Hải Long Cung.

Ngày xưa ở Tuyết Nguyệt Quốc, Ngọc Thiên Hoàng tộc và Đông Hải Long Cung đều tham dự trận giết chóc kia, Lâm Phong sẽ không quên.

Nhìn thoáng qua xung quanh, giờ phút này bên cạnh hắn cũng là bốn người. Quân Mạc Tích, Vân Phi Dương, Hoàng Phủ Long. Về phần Đường U U thì lúc này nàng đang ở trong ao máu rèn luyện.

Bốn người, đúng là bốn người! Hắn sao có thể sợ đối phương? Trừ hắn ra, còn có Quân Mạc Tích, Vân Phi Dương và Hoàng Phủ Long, trong tay bọn họ đều có những bảo vật.

– Muốn thu bảo vật thì cứ tới mà lấy đi. Trong miệng hắn thốt ra một giọng nói lạnh lùng. Nếu những người này đã tự mình tìm đến, vậy thì không cần khách khí nữa rồi.

– Trường bào kia, ta nhận rồi. Hoàng Phong bước chân ra, một thân Hoàng khí ngút trời, bay thẳng đến vị trí của Quân Mạc Tích.

– Rìu chiến, là của ta. Ngao Giao Long khí phách bay lên không, tựa như Giao Long thịnh nộ. Thân thể hắn đánh về phía Hoàng Phủ Long, hắn muốn chiếm lấy Rìu chiến của Hoàng Phủ Long.

Đế Lăng và Đoàn Vô Đạo đều nhìn về phía Lâm Phong, chiến ý thiêu đốt.

– Hắn là của ta. Đế Lăng bước chân ra, lóe lên hướng về phía Lâm Phong mà đi, thương thiên ý chí xông lên tận trời.

– Hừ. Đoàn Vô Đạo hừ lạnh một tiếng, cũng đồng dạng hướng tới Lâm Phong, y cũng phải cùng Lâm Phong chiến.

– Nếu có thể lấy được mạng của bọn chúng, không cần khách khí. Lâm Phong thản nhiên nói. Chân bước ra, kiếm khí ngút trời, giữa hư không ý chí kiếm đạo lục trọng tràn ngập, cả phiến không gian đều là kiếm đạo khí, vô cùng vô tận.

– Ý chí lục trọng! Đôi mắt Đoàn Vô Đạo và Đế Lăng đều cứng đờ. Bọn họ không nghĩ tới Lâm Phong lại cường đại đến cảnh giới này. Xem ra không biết một hồi ác chiến sẽ như thế nào.

– Cần ta ra tay không? Bốn người, trong đó Vân Phi Dương lại chưa động, không có người đánh nhau với y.

– Không cần, ngươi trấn thủ. Nếu có cơ hội đánh chết bọn hắn, hãy nắm lấy. Lâm Phong thản nhiên nói. Toàn thân hắn đều lộ ra kiếm ý đáng sợ, hắn phải lấy lực lượng một người để chiến đấu với Đế Lăng và Đoàn Vô Đạo.

Tất cả những đoạn văn này đều là thành quả dịch thuật độc đáo, không hề trùng lặp với bất kỳ bản có sẵn nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free