Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 750:

Lão già dẫn mọi người đến một khu đất phủ tuyết trắng mênh mông, hình vuông. Trong đó có vô số gian nhà đơn sơ, chẳng thể sánh được với cung điện xa hoa, chỉ là những gian phòng bình thường mà thôi.

Ở trung tâm khu nhà ấy có một gian phòng rộng lớn hơn nhiều so với các phòng xung quanh. Bên trong có một nhóm võ tu đang tĩnh tâm lĩnh ngộ điều gì đó.

Các võ tu này tuổi đời còn khá trẻ. Phía trước có một bồ đoàn, nơi một vị võ tu tuổi đã khá cao đang ngồi. Miệng ông thỉnh thoảng lẩm bẩm, dường như đang hướng dẫn các võ tu trẻ tuổi kia tu luyện.

Lão già dẫn tám người tiến lại gần gian phòng, rồi nói với bọn họ:

- Ngồi xuống nghỉ ngơi chờ đợi đi!

Mọi người tuần tự ngồi xuống. Lão già này có tu vi cường đại, thân phận không hề thấp, nhưng giờ lại bảo họ chờ đợi. Hiển nhiên, người bên trong còn trọng yếu hơn.

Sau một lúc lâu, người ngồi trên bồ đoàn kia mở mắt, nhìn về tám người đang ở phía ngoài. Trong mắt ông lộ ra một tia sáng sắc bén. Ánh mắt này khiến tám người bên ngoài cảm thấy căng thẳng, giống như bị một luồng khí lạnh lẽo tấn công, muốn đông cứng thân thể họ lại.

Lâm Phong khẽ nhích người, ngồi chắn trước Đường U U, ngăn cản luồng khí tức băng hàn đó. Đư��ng U U vẫn còn bị thương, không thể vận dụng chân nguyên lực, cũng chẳng thể chống cự lại công kích từ bên ngoài. Vì vậy, hắn phải bảo vệ nàng.

Khí tức băng sương trực tiếp ập đến, khiến bảy người bị bao phủ bởi một lớp băng tuyết, che kín nửa thân hình họ.

Một luồng hỏa diễm mạnh mẽ bùng lên, không gian phát ra tiếng xé rách "xẹt xẹt". Những bông tuyết trên thân lập tức tan thành hư vô. Những người khác cũng nhanh chóng thi triển thủ đoạn của mình, gạt bỏ lớp tuyết trên người.

Khi tuyết trắng biến mất, tầm mắt họ khôi phục lại. Họ liền thấy người kia chậm rãi đi đến trước mặt mình.

- Liệp Nhân, ngươi có hiểu ý ta không?

Lão già nói với người vừa bước ra. Người trung niên tên Liệp Nhân kia gật đầu, rồi nhìn mấy người:

- Tuyết Nhi thì không cần bàn đến. Bảy người còn lại, ta cần dò xét một phen, xem ai thích hợp!

- Bắt đầu từ ngươi đi!

Người trung niên chỉ vào Bách Lý Hề rồi nói. Bách Lý Hề ngẩn người, nhưng rồi nhanh chóng gật đầu. Với thực lực của hắn, muốn lay chuyển đối phương là điều không thể. Có lẽ vị trung niên này muốn dò xét họ một phen, xem tu vi của họ ra sao, từ đó lựa chọn phương pháp chỉ đạo tu luyện tốt nhất.

Đây là một cơ duyên, cần phải nắm bắt thật tốt.

Chậm rãi bước ra ngoài, Bách Lý Hề tiến đến trước mặt người trung niên nói:

- Vãn bối xin đắc tội!

- Dùng công kích mạnh nhất của ngươi! Nếu không, người chịu thiệt chính là ngươi!

Người trung niên nói. Bách Lý Hề nghiêm túc gật đầu. Đối mặt với cường giả Thiên Vũ cảnh, hắn không cần nương tay, một đòn toàn lực cũng chẳng thể lay chuyển đối phương, chỉ là để kiểm nghiệm thực lực của hắn mạnh đến đâu mà thôi.

- Tốt!

Bách Lý Hề rút thanh kiếm sau lưng ra. Thanh kiếm màu bạc, trắng như tuyết, mang theo vài phần thê lương, lạnh lẽo. Bách Lý Hề am hiểu ý chí kiếm đạo và ý chí về tuyết, lại có tu vi Huyền Vũ cảnh tầng chín, lực công kích cực kỳ cường hãn.

Tâm thần vừa động, kiếm khí liền cuộn trào. Những bông tuyết trên mặt đất cũng nổi lên, từng bông tuyết theo kiếm hắn mà bay. Rét lạnh, thê lương.

- Hai tầng ý chí, Kiếm trong tuyết!

Bách Lý Hề vọt tới, một kiếm như tuyết, ánh bạc lóe lên. Có sự sắc bén của kiếm, có sự nhẹ nhàng cùng rét lạnh của tuyết. Trong kiếm mang theo sự lạnh lẽo, khiến người ta cảm giác như bị đông cứng.

- Ý chí kiếm đạo tầng hai, ý chí tuyết tầng ba, không tệ!

Người trung niên gật đầu. Vô vàn bông tuyết bay lượn, trực tiếp phong tỏa lưỡi kiếm, đông cứng thanh kiếm của Bách Lý Hề. Khi kiếm chém xuống trước mắt người trung niên, nó đã bị đông cứng giữa không trung, không thể nhúc nhích, bị tuyết phủ kín.

- Lợi hại!

Mọi người thầm khen ngợi. Ý chí của Thiên Vũ cảnh, quả nhiên Huyền Vũ cảnh chẳng thể sánh bằng, lực lượng ý chí cường đại hơn rất nhiều.

- Tuyết Lý Kiếm cũng giống như hắn, am hiểu ý chí về kiếm và tuyết, dường như rất thích hợp để chỉ đạo hắn.

Người trung niên nhìn lão già mà nói. Lão già gật đầu, thầm ghi nhớ. Tuyết Lý Kiếm là Thiên Vũ cảnh tầng ba. Chỉ đạo Bách Lý Hề, vậy là đủ rồi.

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Hai mắt mọi người đều sáng lên. Quả nhiên là như vậy, hóa ra lần này chỉ là dò xét, để chọn ra người thầy chỉ đạo cho họ. Xem ra, đây là một việc rất trọng yếu. Nếu thực lực mạnh, người thầy chỉ đạo của họ tự nhiên cũng sẽ mạnh.

- Ngươi trở lại chỗ cũ đi!

Người trung niên nhìn Bách Lý Hề nói, sau đó lại nhìn Hàn Thu Vũ:

- Ngươi tới!

Hàn Thu Vũ đã chuẩn bị sẵn sàng, liền bước ra.

- Cũng như người kia, ngươi dùng công kích mạnh nhất công kích ta!

- Được!

Hàn Thu Vũ gật đầu, sau lưng liền hiện ra Vũ hồn, rõ ràng là hư ảnh một quyển sách. Cảnh này khiến Lâm Phong không khỏi kinh ngạc. Thư Vũ hồn này có vài phần tương tự với Thiên Thư trong bóng tối kia, nhưng lại không hề huyễn lệ như Thiên Thư của hắn.

Vũ hồn Thiên Thư, hình như đã lâu rồi không sử dụng. Không biết khi hắn bước vào Thiên Vũ cảnh có thể mở ra trang sau được không.

- Sách!

Hàn Thu Vũ khẽ nói. Lập tức, Vũ hồn bay múa, bay đến trước người hắn, lơ lửng hư vô, phiêu miễu.

- Trong sách có kiếm!

Hàn Thu Vũ khẽ quát, kiếm từ trong sách hiện ra, lơ lửng tại đó.

- Trong sách có linh!

Hàn Thu Vũ lại nói, một tia sáng khắc lên thân kiếm, thanh kiếm dường như trở nên có linh hồn, phát ra từng tiếng "ong ong...".

- Trong sách có ý!

Hàn Thu Vũ lại nói, trong kiếm phóng thích ra ý chí cường đại, kiếm khí điên cuồng gào thét.

- Trong sách có Thuật!

Khí tức trên thân Hàn Thu Vũ kịch liệt dao động, tựa như có phần cố sức. Kiếm bắt đầu cuộn trào ra quang mang sắc bén đến cực điểm, dường như muốn đâm thủng cả không khí. Kiếm điên cuồng xoay tròn, giống như ẩn chứa thần thông pháp thu��t bên trong.

- Sách, bao dung vạn vật, ngôn xuất pháp tùy, Giết!

Hàn Thu Vũ quát lớn, thanh kiếm liền hóa thành một chùm sáng, từ trong sách bắn ra ngoài, lập tức biến mất, xuyên phá không gian, uy lực chấn động lòng người.

- Ồ!

Người trung niên hơi sửng sốt, sau đó lại lộ vẻ vui mừng, giơ tay vỗ một chưởng. Một luồng lực lượng băng tuyết đáng sợ muốn đóng băng thư kiếm, nhưng thanh kiếm kia lại xuyên thủng băng tuyết, tiếp tục lao tới. Một kiếm này, là một kiếm ám sát.

- Ngưng lại cho ta!

Người trung niên quát lớn, băng tuyết cuồn cuộn bao lấy thanh kiếm, nhưng kiếm vẫn lao đến trước mặt hắn, kiếm quang xuyên qua băng tuyết. Người trung niên mạnh mẽ vỗ một chưởng, kiếm này mới dừng lại, rung lên một tiếng rồi tiêu tán trong hư không.

- Lợi hại!

Người trung niên lộ vẻ mừng rỡ, rồi nói tiếp:

- Cái tên Thuần Dương kia thích nghiên cứu thần thông pháp thuật, có đủ loại công kích lợi hại. Đối với người này, lão ta nhất định sẽ rất hứng thú!

- Thuần Dương!

Lão già kia hơi kinh ngạc. Thuần Dương là Thiên Vũ cảnh tầng sáu, là một lão quái vật tóc trắng xóa. Lão ta so với Tuyết Lý Kiếm còn cường đại hơn nhiều. Người trung niên này lại đề cử lão ta chỉ đạo cho Hàn Thu Vũ, hiển nhiên là rất coi trọng Hàn Thu Vũ.

Nhưng thủ đoạn của Hàn Thu Vũ cũng quả thật rất lợi hại.

Kế tiếp, Bích Lạc, Hoàng Tuyền lần lượt công kích. Sau đó cũng được người trung niên lựa chọn người chỉ đạo, một người là Thiên Vũ cảnh tầng hai, một người là Thiên Vũ cảnh tầng ba, nhưng vẫn không thể sánh bằng Hàn Thu Vũ.

Sau đó đến phiên Hoàng Phủ Long.

Hoàng Phủ Long trực tiếp nhảy ra, trong mắt lộ vẻ hưng phấn. Được ra tay với cường giả Thiên Vũ cảnh, rất hưng phấn.

- Ngươi hẳn là biết phải làm gì rồi!

- Ngươi phải cẩn thận đấy. Quyền Long Tuyết của ta chưa từng dùng qua với ai, ta sợ sẽ làm tổn thương người khác.

Hoàng Phủ Long nói thẳng thừng, mọi người kinh hãi. Người này… có phải là kẻ điên không?

Lâm Phong cũng chỉ biết im lặng trước vẻ điên điên khùng khùng của Hoàng Phủ Long. Từ khi hắn la hét muốn cưới Thiên Trì Tuyết làm vợ, Lâm Phong đã ch���ng còn coi hắn là người bình thường nữa rồi.

- Ngươi có thể làm ta bị thương, vậy thì đó là do ta vô năng!

Vị trung niên cũng không để ý tới vẻ cuồng ngạo của Hoàng Phủ Long. Người nào mà chẳng có tuổi trẻ, hắn cũng từng coi trời bằng vung.

- Tốt!

Hoàng Phủ Long hít sâu một hơi, mạnh mẽ nuốt xuống. Lập tức, bông tuyết trong trời đất điên cuồng cuốn vào miệng hắn, bị hắn nuốt xuống bụng. Thiên địa liền biến sắc, bông tuyết cuộn trào không ngừng, cực kỳ đáng sợ.

- Uy năng thật lớn!

Mọi người kinh hãi tột độ, càng lúc càng hứng thú với Hoàng Phủ Long. Người này điên điên khùng khùng, chiến đấu thì rất nhẹ nhàng, giống như chưa từng xuất ra toàn lực. Chẳng lẽ hắn thật sự còn có thần thông năng lực gì phi phàm hơn người?

Trong lúc nhất thời, mọi người càng thêm hứng thú với Hoàng Phủ Long.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free