(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 74:
Lâm Phong làm như không nghe thấy lời Văn Nhân Nham, ánh mắt hờ hững. Loại thiên tài khoa trương, hắn quả thực đã gặp không ít.
“Hàn Man, hắn đánh huynh bị thương sao?” Lâm Phong hỏi Hàn Man. Còn người hắn nhắc đến, đương nhiên chính là Văn Nhân Nham.
“Ừ.” Hàn Man gật đầu, ghé sát vào tai Lâm Phong nói: “Trước đây, trong nội môn, Văn Nhân Nham chỉ kém mỗi Đồ Phu! Giờ Đồ Phu đã tiến vào hạch tâm, trong số đệ tử nội môn, y là người mạnh nhất, rất lợi hại. Ta chưa vội báo thù, tin rằng qua một thời gian nữa, huynh nhất định có thể đánh bại y.”
Rất lợi hại sao?
Trong đám đệ tử nội môn, Linh Vũ cảnh tầng ba đã được coi là cao thủ, có thể xếp vào hàng trên. Còn cường giả Linh Vũ cảnh tầng bốn thì đủ sức làm lay động vị trí của đệ tử hạch tâm. Nếu Văn Nhân Nham đạt đến tu vi Linh Vũ cảnh tầng bốn, với sự cao ngạo của mình, y nhất định sẽ không chịu ở lại hàng đệ tử nội môn. Vậy nên, tu vi của y có lẽ là Linh Vũ cảnh tầng ba đỉnh phong.
Loại tu vi này quả thật rất mạnh, nhưng không phải là không thể đánh bại. Ít nhất, Lâm Phong cho dù thực lực không bằng đối phương, nhưng cũng có thể tự tin toàn thân rút lui.
“Không cần thương lượng gì nữa. Ngươi chỉ có một cơ hội suy nghĩ. Nếu không, cho dù ngươi thiên phú tốt, ta cũng sẽ lấy mạng ngươi.”
Giọng nói kiêu ngạo, không ai bì kịp của Văn Nhân Nham vang lên. Đừng nói là một đệ tử ngoại môn vừa mới bước chân vào nội môn, cho dù là đệ tử hạch tâm y cũng dám thách đấu. Lâm Phong tuy có kiếm thế, nhưng thực lực lại quá yếu, hoàn toàn không có gì đáng lo ngại.
Sức mạnh của vũ hồn không hề yếu hơn kiếm thế, mà Văn Nhân Nham thì tin tưởng tuyệt đối vào vũ hồn của mình.
“Không cần phải suy nghĩ nữa.” Lâm Phong lắc đầu, khóe miệng hơi nhếch lên nở nụ cười nhạt, chậm rãi nói: “Cho dù ngươi có quỳ xuống cầu xin ta, ta cũng không có ý định bỏ qua cho ngươi.”
Lâm Phong vừa dứt lời, ánh mắt của đám người xung quanh lại đổ dồn về phía hắn. “Thằng này đúng là ngông cuồng, còn không thèm nhìn xem trước mặt hắn là ai.”
Văn Nhân Nham, người đứng đầu nội môn, được tông môn trọng vọng. Lâm Phong đối với y mà nói thì có là gì, chẳng qua chỉ là một tên đệ tử ngoại môn mới nổi mà thôi.
“Ha ha, được, được!” Văn Nhân Nham giận đến phát cười. Con ngươi màu xanh lam híp lại thành một khe nhỏ, phát ra hàn quang khiến người ta có cảm giác như m���t con rắn độc, cực kỳ tàn độc.
“Xong rồi, Văn Nhân Nham nổi giận rồi!”
Có người thầm nghĩ trong lòng, chỉ thấy toàn thân phát lạnh, vội vàng lùi về phía sau, không dám đến gần Văn Nhân Nham.
Lâm Phong cũng cảm nhận được cái lạnh thấu xương tỏa ra từ người Văn Nhân Nham. Luồng khí lạnh này không giống của người khác, nó sắc bén, cay độc.
“Văn Nhân Nham, ngươi muốn làm gì? Nơi đây không phải Phong Vân Hạp, càng không phải Sinh Tử Đài.” Liễu Phỉ mặt hơi biến sắc, bước lên phía trước, chắn trước người Lâm Phong.
Văn Nhân Nham công bố Liễu Phỉ là nữ nhân của hắn, đương nhiên có nguyên nhân. Trên thực tế, Văn Nhân Nham và Liễu Phỉ có nguồn gốc sâu xa. Đối với sự đáng sợ của Văn Nhân Nham, Liễu Phỉ vô cùng hiểu rõ, tên thanh niên với vẻ ngoài anh tuấn này chính là một con rắn độc.
Liễu Phỉ còn có dự định lôi kéo Lâm Phong vào Tuyết Nguyệt Thánh Viện, đương nhiên không muốn để hắn chết sớm như vậy. Đối với Liễu Phỉ mà nói, thực lực của Lâm Phong tuy không yếu, nhưng còn lâu mới đủ để đối kháng lại Văn Nhân Nham. Nếu quyết đấu, chết là cái chắc.
“Nàng là người của Văn Nhân Nham ta. Vậy mà lại đi bảo vệ kẻ khác, không sợ ta sẽ nổi giận sao?”
Văn Nhân Nham âm trầm cười nói. Con ngươi màu xanh trở nên hết sức yêu dị. Những người quen thuộc với hắn đều biết rõ, Văn Nhân Nham đang muốn giết người.
“Ta trước nay chưa từng nói ta là nữ nhân của ngươi, càng không thể là nữ nhân của ngươi, ngươi từ bỏ ý định đi! Ngược lại, giờ ta chính là nữ nhân của Lâm Phong. Nếu ngươi dám động đến Lâm Phong, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi.”
Đôi mắt đẹp mê người của Liễu Phỉ nhìn chằm chằm vào Văn Nhân Nham, nói một cách vô cùng nghiêm túc.
“Quả nhiên Liễu Phỉ lại đích thân thừa nhận là người của Lâm Phong! Không biết tên nhóc Lâm Phong này đã làm cái trò gì mà lại có được trái tim của mỹ nữ đẹp nhất Vân Hải Tông chứ!?”
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Lâm Phong, cực kỳ thiếu thiện chí.
Hàn Man thì đang đầy vẻ sùng bái nhìn Lâm Phong. Mạnh thật, đúng là mạnh! Nhanh như vậy đã thu phục được Liễu Phỉ. Ngay cả đệ tử hạch tâm cũng không có cách nào chiếm được trái tim Liễu Phỉ, không ngờ Liễu Phỉ lại tự thừa nhận là người của hắn, đúng là không hổ là huynh đệ của Hàn Man!
Còn về nhân vật chính Lâm Phong, lúc này đầu óc hắn quay cuồng mơ hồ. Liễu Phỉ trở thành nữ nhân của hắn từ khi nào?
Lâm Phong nhìn ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình của đám người xung quanh, trong lòng thầm chửi ầm lên: “Bà cô này phát khùng gì thế không biết.”
“Vậy thì ta càng phải giết hắn.” Ánh mắt Văn Nhân Nham càng trở nên u ám, khí lạnh tỏa ra dữ dội.
“Ngươi dám?” Liễu Phỉ tức giận nói.
“Trong Vân Hải Tông, không có chuyện gì mà Văn Nhân Nham ta không dám.”
Văn Nhân Nham cười lạnh một tiếng, không hề đếm xỉa đến.
“Thật sao? Sau hôm nay thì sẽ có rồi.” Một giọng nói điềm tĩnh truyền đến. Chỉ thấy từ phía xa một bóng người đang đi tới, một bước đạp ra, liền đã đến trong động phủ.
“Đúng là một tên tiểu tử ngạo mạn. Văn Nhân Nham, ngươi coi Vân Hải Tông như nhà ngươi rồi sao?” Người vừa tới cười lạnh một tiếng, nhìn ánh mắt Văn Nhân Nham thoáng hiện lên vẻ khó chịu.
“Tiết Nhạc, chuyện này không liên quan gì đến ngươi. Việc của ta không đến lượt ngươi nhúng tay vào.”
Văn Nhân Nham cũng dùng vẻ không vui nhìn lại đối phương, ánh mắt có vài phần lạnh lùng.
“Văn Nhân Nham quả nhiên không giống người thường. Thật to gan, ngay cả trưởng lão cũng dám mắng.”
Cảnh tượng đám người xung quanh nhìn thấy chính là một cuộc chiến ngầm. Tiết Nhạc là trưởng lão ngoại môn của Vân Hải Tông, trong tông môn, có mấy người dám mắng trưởng lão?
“Hừ, đám người Lâm Phong tới đây lĩnh lệnh bài đệ tử nội môn. Nhưng ngươi lại uy hiếp đòi giết hắn. Ngươi coi Vân Hải Tông thành nơi nào rồi? Ta thân là trưởng lão, lẽ nào không được quản?”
“Ở địa bàn của ta, ngươi đích thực không thể quản được.”
Giọng nói lạnh lùng truyền ra từ trong động phủ. Ngay sau đó, một vị trung niên mặc áo lam bước ra từ bên trong.
“Lỗ trưởng lão.” Văn Nhân Nham cười với người mặc áo lam. Người này cũng là trưởng lão, phụ trách phân phát lệnh bài cùng phục sức cho đệ tử, đồng thời thay đổi vị trí xếp hạng trên thạch bích.
Lỗ Nguyên khẽ gật đầu với Văn Nhân Nham, ánh mắt ôn hòa. Có điều, khi dừng lại trên người Tiết Nhạc, lại không còn thiện ý như vậy.
“Tiết Nhạc, không an phận ở địa bàn của ngươi. Chạy đến chỗ của ta giở trò ngang ngược gì?”
“Ngươi nói thế là có ý gì?” Tiết Nhạc nhìn Lỗ Nguyên hỏi.
“Có ý gì ư? Nơi này thuộc quyền quản lý của Lỗ Nguyên ta, không có việc của ngươi ở đây.”
“Ý của ngươi là nói Văn Nhân Nham có thể ở đây tùy ý giết người, thậm chí bao gồm cả đệ tử nội môn sao?”
“Tài nghệ không bằng người, chết cũng chẳng có ai tiếc nuối gì. Tiết Nhạc, ngươi nhiều chuyện rồi.”
Mọi người đều hết sức ngạc nhiên, không ngờ rằng mâu thuẫn của Văn Nhân Nham và Lâm Phong lại dẫn đến mâu thuẫn của hai vị trưởng lão. Có điều, lời của Lỗ trưởng lão quá lạnh lùng: tài nghệ không bằng người thì đáng chết, kể cả là đệ tử nội môn, đúng là vô cùng tàn khốc.
Theo ý của Lỗ trưởng lão, Lâm Phong không bằng Văn Nhân Nham, thì cho dù có bị Văn Nhân Nham giết, cũng là đáng đời. Kẻ yếu, sống chết không phải do bản thân quyết định, thật đáng thương.
Lâm Phong tất nhiên cũng nghe ra ý của Lỗ trưởng lão. Ngoài mặt tuy cười, nhưng trong lòng lại tràn đầy cảm giác khó chịu.
Hắn trở thành đệ tử nội môn, đến lĩnh lệnh bài nội môn, nhưng trưởng lão phụ trách phát lệnh bài lại nói hắn thực lực không bằng Văn Nhân Nham nên đáng chết, thế này thì còn ra thể thống gì nữa?
Về phần Tiết Nhạc, Lâm Phong từng gặp qua một lần. Mấy hôm trước Bắc lão còn để gã canh giữ Tinh Thần Các, rõ ràng là người của Bắc lão.
“Tiết trưởng lão!” Lâm Phong đột nhiên hô lên. Ánh mắt Tiết trưởng lão chuyển sang nhìn về phía hắn.
“Cảm ơn.” Lâm Phong cười một cái, sau đó bước đến, đối diện với Lỗ Nguyên và Văn Nhân Nham nói: “Lỗ trưởng lão, Lâm Phong đến để nhận lệnh bài cùng phục sức nội môn.”
Lỗ Nguyên lạnh nhạt liếc nhìn Lâm Phong một cái. Ánh mắt tỏ vẻ khinh thường: đối đầu với Văn Nhân Nham là tự tìm đường chết.
Để có được thiện cảm của Văn Nhân Nham, một tên Lâm Phong đương nhiên không đáng nhắc tới.
“Lỗ trưởng lão, Lâm Phong đến nhận lệnh bài cùng phục sức nội môn.”
Giọng nói của Lâm Phong hơi cao lên, vô cùng rõ ràng, đúng mực.
“Đồ không biết điều!” Lỗ Nguyên quét nhìn Lâm Phong một cái, chỉ quát một chữ: “Cút!”
Mọi bản quyền chuyển ngữ của đoạn truyện này đều được truyen.free nắm giữ và phát hành độc quyền.